Nhạc nềnIrregular

Nguồn Dưỡng Khí Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rực từ bốt van tổng vẫn còn u u vang vọng trong tâm trí Trần Tiến Đạt khi anh lách mình qua những đường ống thải rỉ sét để tiến sâu vào lòng Chợ đen Phân khu 9. Đêm Hồng Hà Under-Grid không bao giờ có khái niệm yên bình. Làn sương độc lưu huỳnh màu vàng chanh từ Thượng tầng đổ xuống tuy đã bị dòng khí nén từ van tổng bẻ khóa đẩy lùi phần nào, nhưng bầu không khí ở những ngõ ngách ngầm vẫn đặc quánh thứ mùi ozone khét lẹt và bụi mịn công nghiệp.


Đạt đi lầm lũi, chiếc Mặt nạ phòng độc sinh học chắp vá rít lên từng tiếng cơ học nặng nề theo mỗi nhịp thở. Bả vai trái của anh nhức nhối sau cú ngã sập gác xép từ những chương trước, nhưng đau đớn hơn cả là vết xước sâu hoắm trên ngón tay phải – vết tích từ lần bẻ khóa van tổng bằng tay trần. Vết thương đã được quấn tạm bằng một dải băng vải thô bám đầy vết ố dầu xám xịt, rỉ máu thấm qua lớp sợi dệt mỗi khi anh siết chặt tay. Bên hông anh, chiếc Tua vít titan cán đồng – di vật vô giá của Thầy Bình – khẽ va chạm vào vỏ thép của thiết bị bẻ khóa Xung Phổi 09. Đèn báo pin sinh học trên thân thiết bị nhấp nháy sắc đỏ yếu ớt, báo hiệu mức năng lượng chỉ còn vỏn vẹn 15%. Nó không còn đủ công suất để phát bất kỳ xung vô tuyến bẻ khóa tầm xa nào nữa mà không bị chập mạch hoàn toàn.


Nhưng Đạt không thể dừng lại. Vy đang nằm trong phòng khám ngầm của Lão Sơn, lồng ngực gầy yếu của cô bé co thắt từng cơn dữ dội. Bộ lọc nano quân sự cũ mà Đạt nhặt từ bãi rác thải chỉ còn hoạt động với 40% hiệu suất, hoàn toàn bất lực trước độc tố sương axit đã ngấm vào phế quản cô bé. Vy cần thuốc kháng đào thải nano đặc trị gấp, và cô bé cần oxy sạch để duy trì sự sống. Đạt đã cạn kiệt tiền tín dụng Lít-Oxy sau những ca sửa van dạo giá rẻ cho dân nghèo. Tài sản duy nhất anh mang theo lúc này là túi vải chứa mười chiếc lò xo van đồng thau mài micromet siêu bền – những kiệt tác cơ học thủ công mà anh đã thức trắng nhiều đêm để gia công đạt độ chính xác tuyệt đối.


Chợ đen Phân khu 9 hiện ra dưới đáy một hầm mỏ bỏ hoang, rực rỡ và nhếch nhác dưới những dải đèn neon đỏ nhạt chập chờn. Nơi đây là vùng mù của siêu AI Phong Thần, một mê cung của những lán trại chắp vá từ tôn rỉ và cánh cửa cabin tàu điện cũ. Mùi rỉ sét, mùi hóa chất tẩy rửa và cả mùi dầu máy nén nồng nặc xộc thẳng vào phế quản của bất kỳ ai dám tháo mặt nạ. Cư dân ổ chuột lầm lũi qua lại như những bóng ma cơ khí, lồng ngực ai nấy đều đeo những chiếc mặt nạ lọc thô phát ra tiếng rít van cơ học đều đặn.


Đạt rẽ vào lối hầm chứa than của một quán ăn đổ nát, đi thẳng xuống lối dẫn vào Trạm sạc oxy ngầm của Hùng 'Bơm'. Càng xuống sâu, tiếng gầm rú trầm đục của những chiếc máy nén khí hạng nặng càng dội vào màng nhĩ dữ dội. Sàn sắt dưới chân rung lên bần bật theo từng nhịp piston chuyển động.


Hùng 'Bơm' đang đứng bên cạnh chiếc van chia khí đồng thau cổ điển, ngón tay bám đầy dầu mỡ đen kịt đang hiệu chuẩn áp suất cho một dãy bình khí nén rỉ sét. Gã đàn ông trung niên hói đầu, bụng phệ, miệng ngậm điếu thuốc lào tắt lửa để ngửi mùi thuốc lá tổng hợp, khẽ ngước mắt lên khi thấy bóng dáng gầy gò của Đạt.


"Đạt 'Cơ Khí' đấy à?" Giọng Hùng rè rè qua bộ khuếch âm rẻ tiền gắn trên mặt nạ nhựa. "Nghe nói mày vừa làm loạn ở Ngõ 42? Cảnh sát khí quyển đang lùng sục ráo riết trên mặt đất đấy. Mày mò đến đây làm gì?"


"Tôi cần đổi bình Oxy lậu tinh khiết 95%," Đạt thẳng thắn đặt túi vải chứa những chiếc lò xo đồng thau lên chiếc bàn gỗ bám đầy dầu máy. "Và tôi cần thuốc kháng đào thải cho Vy."


Hùng 'Bơm' mở túi vải, nhặt một chiếc lò xo đồng thau lên dưới ánh đèn neon đỏ chập chờn. Gã nheo mắt nhìn những đường ren mài tay chuẩn xác đến micromet, khẽ tặc lưỡi: "Đồ của mày mài thì khỏi phải chê. Lò xo này lắp vào van thở của thợ mỏ thì cả năm không lo bị kẹt vì bụi silic. Nhưng Đạt ơi, thời thế thay đổi rồi. Tập đoàn vừa siết thuế khí, một bình oxy 95% bây giờ giá bằng cả tháng lương thợ mỏ. Đống lò xo này của mày... chỉ đủ đổi lấy một bình oxy loãng thôi. Còn thuốc kháng đào thải nano? Thứ đó thuộc quyền kiểm soát vô trùng của bệnh viện tập đoàn, chợ đen này không có sẵn."


Đạt siết chặt nắm tay, vết xước ở ngón tay phải nhói lên đau buốt. "Vy không thể thở bằng oxy loãng nữa. Phổi con bé đang bị xơ hóa cấp tính."


"Vậy thì mày tìm đúng người rồi đấy, cậu em."


Một giọng nói xảo quyệt vang lên từ phía sau những chiếc máy nén khí khổng lồ. Trùm buôn lậu Bá bước ra từ bóng tối. Gã mặc bộ vest công sở cũ nát nhưng bóng bẩy, mặt nạ lọc khí mạ vàng lòe loẹt tương phản hoàn toàn với vẻ nhếch nhác của trạm sạc ngầm. Tay gã cầm một điếu xì-gà điện tử bốc khói xanh nhạt có mùi hương tổng hợp ngọt lịm.


Bá tiến lại gần, ánh mắt gian giảo dán chặt vào thiết bị Xung Phổi 09 bên hông Đạt. "Tao biết mày là kỹ sư bẻ khóa giỏi nhất cái Ngõ 42 này. Tao có một đề nghị giao dịch đen cực kỳ sòng phẳng. Tao có trong tay ba liều thuốc kháng đào thải nano thế hệ mới nhất, tuồn trực tiếp từ bệnh viện của bác sĩ Tâm. Tao sẽ trao nó cho mày, cộng thêm một bình Oxy lậu tinh khiết 95%."


Đạt nheo mắt dưới lớp kính mặt nạ xước xát: "Điều kiện là gì?"


Bá nở nụ cười lạnh lùng dưới lớp mặt nạ mạ vàng. Gã chỉ tay về phía một dãy bình dưỡng khí Aero-Vina xếp góc hầm. "Tao cần mày dùng kỹ năng bẻ khóa của mày để vượt qua hệ thống van điều áp bảo mật của tập đoàn, giúp tao trộn 5% khí CO2 công nghiệp vào những bình dưỡng khí này rồi dán lại nhãn mác chất lượng cao để bán cho dân nghèo. Bọn ổ chuột phổi yếu thì biết cái gì, chỉ cần có khí hít vào là tụi nó xì tiền ra thôi. Mày bẻ khóa van, tao lo thuốc cho em gái mày. Đôi bên cùng có lợi."


Lồng ngực Đạt thắt chặt lại. Nỗi ám ảnh về cái chết ngạt của cha mẹ mười năm trước trong vụ rò rỉ khí độc Hồng Hà bùng lên, bóp nghẹt phế quản anh. Trộn khí bẩn để trục lợi trên mạng sống của những người nghèo khổ – đó chính là tội ác mà tập đoàn Aero-Vina vẫn âm thầm thực hiện.


Đạt tiến lại gần dãy bình khí của Bá. Anh đưa lòng bàn tay ướt bám máu rà sát họng van của một bình khí thử nghiệm đang mở hé. Áp dụng kỹ năng giám định khí, Đạt khẽ hít một hơi thật nhỏ qua màng lọc thô của mặt nạ. Vị chát ngăm ngăm bám vào đầu lưỡi, kéo theo một mùi hóa chất ngọt lịm giống như quả hạnh nhân cháy – mùi đặc trưng của bụi thạch anh nano phế thải trộn lẫn CO2 công nghiệp chưa lọc độc.


Đạt thẳng thừng lùi lại, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định như thép nguội: "Không chia sẻ khí nén pha tạp là nguyên tắc của tôi. Lô khí của ông chứa thạch anh nano cực độc, hít vào sẽ phá hủy màng phế nang của người dùng chỉ trong vòng hai tuần. Tôi không bao giờ tiếp tay cho kẻ giết người."


Nụ cười của Bá tắt ngấm. Gã rít một hơi xì-gà điện tử, giọng nói trở nên trầm đục đầy đe dọa: "Mày nghĩ mày là ai mà dám lên mặt dạy đời tao về đạo đức ở cái xó chợ đen này? Em gái mày sắp chết ngạt rồi, Trần Tiến Đạt!"


Đúng lúc đó, từ góc hầm bên kia, tiếng gầm rú giận dữ và tiếng xích sắt va chạm vang lên. Trùm nợ Khánh – gã cho vay nặng lãi khét tiếng Phân khu 9 – đang dẫn đầu một toán đàn em bọc giáp da báo lòe loẹt tiến vào. Chúng đang lôi xềnh xệch một thợ mỏ nghèo gầy gò, lồng ngực gã thợ mỏ bị khóa chặt bởi thiết bị ngắt kết nối sinh học cầm tay của Khánh.


"Nợ ba tuần thuế khí không trả, hôm nay tao tháo chip phổi của mày bán xác cho phòng thí nghiệm y sinh!" Khánh gầm lên, tay cầm chiếc kìm thủy lực chuẩn bị cưỡng chế cắt đứt cổng ngực của con nợ.


Nhìn thấy Đạt đang đứng đối đầu với Bá, Khánh dừng lại, đôi mắt nạm đá quý trên mặt nạ của gã lóe lên tia sát khí tàn nhẫn. Gã nhận ra Đạt – kẻ đã bẻ khóa chip tự thở cho một con nợ của gã tuần trước, làm hỏng ca siết nợ của gã.


"À, hóa ra là thằng ranh bẻ khóa lậu!" Khánh cười lạnh, ra hiệu cho ba tên đàn em cầm dùi cui áp lực điện vây quanh Đạt. "Bá, gã này không biết điều thì để tao bẻ gãy hai tay nó, xem nó bẻ khóa bằng cái gì!"


Đàn em của Khánh áp sát Đạt, những chiếc dùi cui điện áp lực rít lên những tia lửa xanh loét, chĩa thẳng vào lồng ngực yếu ớt của anh. Đạt đứng im, tay phải khẽ chạm vào cán chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông, sẵn sàng cho một cuộc cận chiến sinh tử trong không gian hẹp.


*Ầm!*


Một tiếng nổ rít lớn vang lên từ phía máy nén khí khổng lồ. Hùng 'Bơm' giận dữ cầm chiếc van chia khí bằng đồng thau nặng nề gõ mạnh lên thành máy nén, tạo ra một luồng sóng âm chói tai dội thẳng vào màng nhĩ cả bọn. Luồng khí nén áp lực cao từ tuabin sạc phụ xả ra trắng xóa, che mờ tầm nhìn.


"Đứa nào dám động thủ ở trạm sạc của tao?" Hùng 'Bơm' gầm lên qua bộ loa khuếch âm, thân hình hộ pháp của gã đứng chắn giữa Đạt và băng nhóm của Khánh. "Khánh, Bá! Đạt là khách của tao. Đứa nào dám đụng vào một sợi tóc của nó ở đây, tao cắt toàn bộ nguồn khí nạp của cả băng chúng mày ngay lập tức!"


Uy tín độc quyền trạm sạc lậu của Hùng 'Bơm' tại Phân khu 9 là thứ không ai dám thách thức. Mất nguồn sạc khí đồng nghĩa với cái chết ngạt chỉ trong vài ngày. Trùm Khánh nghiến răng, hạ dùi cui điện xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy thù hận dán chặt vào Đạt: "Mày giữ mạng nó được hôm nay, nhưng bước ra khỏi cửa hầm này, tao sẽ lột da ngực nó."


Bá lạnh lùng quay đi, vứt điếu xì-gà điện tử xuống đất: "Thương lượng thất bại. Mày sẽ phải hối hận vì sự cứng đầu của mình, Đạt."


Đạt không thèm nhìn bọn chúng. Anh quay sang Hùng 'Bơm', lặng lẽ đẩy toàn bộ túi vải chứa mười chiếc lò xo đồng thau mài micromet siêu bền về phía gã. "Đổi lấy bình oxy 95% tinh khiết cho Vy. Hùng, tôi chỉ cần bấy nhiêu thôi."


Hùng 'Bơm' thở dài, nhìn túi lò xo đồng thau quý giá rồi gật đầu. Gã quay sang máy nén, tháo một bình dưỡng khí nén nhỏ sáng loáng có dán nhãn Aero-Vina – bình Oxy lậu tinh khiết 95% tuồn từ Thượng tầng – trao cho Đạt. "Cầm lấy và đi lối cửa sau đường ống thải. Đừng để bọn Khánh bám đuôi."


Đạt ôm chặt bình oxy tinh khiết vào lồng ngực, vết xước ở ngón tay rỉ máu bám đầy vào vỏ thép lạnh lẽo của bình khí. Anh nhanh chóng lách mình qua lối cửa sập phía sau trạm sạc, biến mất vào bóng tối của những đường ống ngầm.


Khi đang lẩn trốn trong ngách hầm mỏ tối tăm dẫn về phòng khám của Lão Sơn, thiết bị bẻ khóa Xung Phổi 09 bên hông Đạt bỗng rung lên nhè nhẹ. Màn hình LED nhỏ xíu của thiết bị hiển thị một dòng tin nhắn mã hóa ẩn danh phát ra từ tần số bảo mật của bệnh viện tập đoàn. Đó là tin nhắn của Bác sĩ Tâm.


Đạt dừng lại, nín thở mở tin nhắn. Những dòng chữ sáng lên rọi vào đôi mắt mệt mỏi của anh:


*"Đạt, hồ sơ y tế của Vy tại văn phòng đăng ký chỉ số đã bị Giám sát viên nữ Tú đưa vào danh sách đen thanh lọc thải loại của tập đoàn. Họ sẽ sớm cưỡng chế thu hồi xác cô bé để tối ưu hóa chip phổi. Cậu phải đưa Vy vượt biên lên Thượng tầng ngay lập tức. Không còn thời gian nữa."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!