Nhạc nềnIrregular

Nhịp Thở Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo động đỏ rực rỡ từ đỉnh trạm gác Trạm điều áp trung tâm Phân khu 9 rú vang, xé toạc màn sương độc lưu huỳnh đang đặc quánh. Âm thanh ấy dội vào vách thép rỉ sét, kéo theo tiếng xích sắt của súng áp lực cao rít lên từ xa.


Trần Tiến Đạt không màng đến ngón tay phải đang rỉ máu tươi bám chặt vào chiếc van đồng khổng lồ. Cạnh sắc của nắp hộp điều áp đã cứa một đường sâu hoắm qua lớp găng tay bảo hộ sờn cũ, nhưng cơn đau ấy chẳng thấm tháp gì so với tiếng bước chân rầm rập của Trung úy Hoàng và toán đặc nhiệm bọc thép đang quay xe bủa vây bốt van tổng.


Anh giật mạnh chiếc Tua vít titan cán đồng ra khỏi lẫy cơ học, giắt nhanh vào hông rồi trượt người xuống gầm đường ống dẫn khí áp lực cao. Dưới sàn sắt gỉ, miệng nắp cống của Đường ống thoát khí thải 'Trục 09' đang phả ra luồng hơi nóng ẩm. Đạt đạp mạnh lẫy khóa cơ học phụ, thả mình rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm của đường ống ngay trước khi một luồng ánh sáng quét đa phổ màu đỏ rực của lính tuần tra quét sượt qua vị trí anh vừa đứng.


*Ầm!*


Đạt tiếp đất bằng bả vai trái trên nền bùn thải trơn trượt. Cú ngã khiến vết rách cũ trên vai anh nhói lên đau buốt, phế quản vốn bị bỏng nhiệt từ trước co thắt dữ dội. Anh lập tức áp dụng kỹ thuật Thiền thở Sông Hồng, hít sâu bằng bụng rồi nín thở hoàn toàn trong vòng bốn mươi giây để triệt tiêu tiếng rít của van thở đeo lưng, đồng thời hạ thấp nhiệt lượng cơ thể để tránh các camera tầm nhiệt đang rà quét dọc theo các khớp nối đường ống.


Trong bóng tối nghẹt thở của Trục 09, Đạt nghe thấy tiếng dòng khí nén áp suất cao do anh vừa bẻ khóa mở toang đang gầm rú cuồn cuộn qua các nhánh ống phụ, hướng thẳng về phía Ngõ 42 Hồng Hà Under-Grid. Đó là dòng oxy loãng dồn dập, luồng sinh khí miễn phí đầu tiên sau nhiều tuần bị tập đoàn Aero-Vina thắt chặt van thở để cưỡng chế thuế.


Đạt lết qua những khúc quanh đầy dầu mỡ công nghiệp, dùng lòng bàn tay ướt để cảm nhận sự thay đổi áp suất khí động học dẫn đường. Khi anh trồi lên từ nắp cống sắt gỉ cuối ngõ, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.


Khí sạch tràn ra từ các họng xả phụ, đẩy lùi làn sương độc màu vàng chanh. Nhưng thay vì một sự giải thoát, Ngõ 42 lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn kinh hoàng. Hàng trăm cư dân nghèo khổ, những thợ mỏ với lồng ngực lép kẹp, những người già bị xơ hóa phổi giai đoạn nặng, đang tranh cướp nhau từng hớp khí sạch. Họ giật phăng chiếc mặt nạ lọc cơ học cũ nát, rướn cổ hít lấy hít để dòng oxy loãng dồn dập.


"Thở đi! Khí sạch về rồi!"

"Oxy... Oxy miễn phí!"


Sự tranh đoạt hơi thở tự phát ấy tạo ra một biến động áp suất lồng ngực cực lớn trong không gian hẹp của con ngõ. Hàng trăm lá phổi suy kiệt cùng lúc co thắt, hít vào thở ra hỗn loạn với tần số cực cao.


*Tít... Tít... Tít!*


Trên các cột bê tông rỉ sét dọc con ngõ, những hộp cảm biến áp suất tĩnh của tập đoàn Aero-Vina bắt đầu nhấp nháy đèn cảnh báo màu cam, rồi nhanh chóng chuyển sang màu đỏ rực rỡ.


Lão Sơn từ trong phòng khám lậu ngầm lao ra, tay giữ chặt chiếc mặt nạ của Vy đang run rẩy trên giường bệnh di động. Ông hét lên qua bộ khuếch âm rè rè: "Đạt! Họ đang thở dốc quá mức! Biến động áp suất lồng ngực vượt ngưỡng 0.05 atmosphere rồi! Mạng lưới Phong Thần đang ghi nhận đây là hành vi bạo động sinh học hoặc rò rỉ hệ thống! Nếu không dừng lại, AI sẽ tự động kích hoạt chế độ khóa áp suất âm toàn khu vực để bóp nghẹt tất cả trong vòng ba mươi giây nữa!"


Đạt nhìn lên màn hình giám sát của bốt an ninh đầu ngõ. Đèn báo động Phong Thần đã đỏ rực. Anh có thể nghe thấy tiếng còi hú từ các xe tuần tra của cảnh sát khí quyển đang reo vang từ các trục đường chính tiến về phía Ngõ 42. Cư dân đang hoảng loạn, họ không thể tự kiểm soát nhịp thở khi phế quản đã quá đói oxy.


"Phải đồng bộ nhịp thở của họ!" Đạt hét lên, vết xước sâu ở ngón tay phải rỉ máu bám đầy vào cán chiếc thiết bị Xung Phổi 09 đeo bên hông.


Anh rút sợi cáp bẻ khóa ngực cổng đồng bọc carbon cách điện ra, cắm trực tiếp một đầu vào cổng kiểm tra của chip phổi v1.2 cấy trên ngực trái của mình. Đầu kia kết nối vào cổng nạp của Xung Phổi 09. Cảm giác dòng điện sinh học chạy qua khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội, tim đập loạn nhịp, để lại một vết bỏng điện nhỏ hình tròn đỏ hằn trên da ngực.


Đạt bật công tắc gạt cơ học trên thiết bị bẻ khóa tự chế. Xung Phổi 09 bắt đầu phát ra một luồng sóng RF tần số 433 MHz tầm ngắn, len lỏi qua làn sương mờ, tiếp cận vào các chip phổi đời cũ v1.2 của hàng trăm cư dân xung quanh. Thiết bị bẻ khóa của anh không thể hack từng con chip riêng biệt, nhưng nó có thể kích thích nhẹ vào cơ hoành của họ thông qua một giao thức chẩn đoán dự phòng ẩn.


Đạt rút chiếc còi đồng nhỏ giắt ở túi bảo hộ ra, ngậm vào miệng. Anh dùng kỹ năng Bắt nhịp thở tập thể, thổi lên những tiếng còi hơi rít nhẹ nhịp nhàng theo tần số 4-8-8 của Thiền thở Sông Hồng: bốn giây hít vào, tám giây nín thở giữ áp suất, tám giây thở ra từ từ.


*Toét... Toét... Toét...*


"Nghe tôi!" Đạt khàn giọng hét lên qua màng lọc mặt nạ chắp vá. "Tất cả mọi người! Không được thở dốc! Thở theo nhịp còi của tôi! Hít vào... giữ lại... thở ra... Nếu không tất cả chúng ta sẽ bị khóa khí sạch vĩnh viễn!"


Lão Sơn lập tức hỗ trợ, dùng uy tín của một thầy thuốc bắc lâu năm để trấn an những người già: "Thở theo thằng Đạt! Giữ nhịp phổi lại!"


Vy, nằm trên giường bệnh với màng lọc nano quân sự mới lắp đang chạy ở hiệu suất 40%, cố gắng nhìn anh trai. Cô bé là người đầu tiên kìm nén cơn ho, điều hòa nhịp thở theo tiếng còi của Đạt. Cơ hoành của cô co giãn nhịp nhàng, gửi tín hiệu đồng bộ ngược lại thiết bị Xung Phổi 09.


Tiếng còi đồng của Đạt vang lên đều đặn giữa con ngõ nghèo. Ban đầu, chỉ có vài thợ mỏ lớn tuổi làm theo. Nhưng khi dòng xung điện nhẹ từ Xung Phổi 09 bắt đầu kích thích cơ hoành của họ một cách cơ học, hàng chục, rồi hàng trăm cư dân bắt đầu hít thở đồng điệu.


*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*


Âm thanh rít van thở đồng thanh nhịp nhàng vang lên khắp Ngõ 42. Đó là một bản giao hưởng cơ khí kỳ lạ và đầy bi tráng dưới đáy Under-Grid. Hàng trăm lồng ngực xẹp lép cố hít thở theo nhịp còi hiệu của Đạt. Sự run rẩy của những người già, tiếng van đồng thau mài micromet rít lên đều đặn, tất cả hòa quyện thành một tần số dao động áp suất không khí chung quanh các hộp cảm biến.


Trên màn hình giám sát của bốt an ninh Aero-Vina, những đỉnh nhọn đỏ rực thể hiện sự chênh lệch áp suất hỗn loạn bắt đầu co ngắn lại. Chúng biến đổi, uốn lượn và xích lại gần nhau, tạo thành một đường hình sin dao động tuần hoàn, đều đặn hoàn hảo.


Tại trung tâm điều khiển của cảnh sát khí quyển, màn hình hiển thị của Đặc vụ Linh nhấp nháy dữ dội. Chỉ số chênh lệch áp suất tĩnh từ mức cảnh báo đỏ 0.08 atm đột ngột giảm xuống, dao động đều đặn quanh mức an toàn.


Lão Sơn nhìn chăm chú vào hộp cảm biến trên cột bê tông, đôi mắt lão luyện sau lớp kính đa tròng rỉ sét run lên vì chấn động. Ông thì thầm: "Đạt... thuật toán đồng bộ đa điểm analog của cha mày... thực sự hoạt động rồi. Sự đồng lòng sinh học đã làm mù hệ thống Phong Thần!"


Đạt cảm nhận được lồng ngực mình đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào. Việc phát xung vô tuyến công suất cao liên tục qua cổng ngực đang vắt kiệt dòng điện sinh học tự nhiên của anh. Mắt anh mờ đi vì xuất huyết võng mạc nhẹ tái phát, nhưng anh vẫn kiên trì giữ chặt chiếc còi đồng, điều phối nhịp thở của cả con ngõ.


*Tạch... tạch... tạch...*


Cảm biến áp suất tại bốt giám sát bỗng dao động đều đặn rồi đứng im như một lỗi hiển thị, đánh lừa được máy quét của cảnh sát chỉ trong gang tấc. Đèn báo động đỏ rực trên cột bê tông chớp nhẹ một cái, chuyển sang màu vàng hổ phách, rồi tắt hẳn. Hệ thống AI Phong Thần đã tự động phân loại dao động này thành hiện tượng biến động khí động học tự nhiên từ Giếng thông gió số 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!