Nhạc nềnIrregular

Mở Khóa Luồng Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Hồng Hà Under-Grid chưa bao giờ rực rỡ, nhưng đêm nay nó rực lên một thứ ánh sắc chết chóc. Sương độc lưu huỳnh màu vàng chanh từ những tầng lọc Thượng tầng đang đổ xuống cuồn cuộn như thác lũ, len lỏi qua từng khe hở của các dãy nhà tôn rách nát Phân khu 9. Lệnh thiết quân luật khí quyển của Đại úy Lê Mạnh vừa ban bố chưa đầy mười phút đã biến Ngõ 42 thành một cái lò ngạt khổng lồ.


Bên ngoài phòng khám ngầm của Lão Sơn, tiếng kêu cứu bắt đầu vang lên nghẹn ngào. Tiếng ho sặc sụa xé toạc phế quản của những người già LPI cấp F, tiếng rít van cơ học vô vọng của những chiếc mặt nạ cũ kỹ đã cạn sạch oxy nén. Người ta cào cấu vào những bốt nạp khí công cộng đã bị khóa cứng từ xa bằng mã số của tập đoàn Aero-Vina. Bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực Trần Tiến Đạt thắt chặt lại. Nỗi ám ảnh về cái chết ngạt của cha mẹ mười năm trước dâng lên, bóp nghẹt phế quản anh, nhưng Đạt không cho phép mình hoảng loạn. Anh thở sâu một hơi lạnh buốt mùi bạc hà từ dung dịch rửa phổi vừa súc, siết chặt chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông.


Anh nhìn Lão Sơn, người đang đứng bên giường bệnh của Vy. Nhịp thở của cô bé mười tám tuổi tạm thời ổn định nhờ màng lọc nano quân sự mới được vá kín, nhưng thời gian đang cạn dần.


"Thầy giữ Vy cho con," Đạt khàn giọng nói qua bộ khuếch âm rè rè của mặt nạ chắp vá. "Con phải ra ngoài mở van tổng. Nếu không, cả ngõ này sẽ chết ngạt trước khi cảnh sát tìm thấy con."


Lão Sơn không ngăn cản. Ông chỉ lặng lẽ trao cho anh một cuộn cáp đồng bọc carbon cách điện. Đôi mắt lão luyện sau lớp kính đa tròng rỉ sét ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Đạt gật đầu, kéo tấm tôn cửa sập phòng khám ngầm, lách mình bước vào làn sương độc màu vàng chanh đang đậm đặc dần.


Ngay đầu ngõ, hai bóng người gầy gò đang đứng nép trong bóng tối của giếng thông gió số 4. Đó là Đội trưởng Thọ và Cu Sứt. Đội trưởng Thọ, người cựu thợ mỏ với lồng ngực rộng dẻo dai, khẽ gật đầu khi thấy Đạt xuất hiện.


"Mày ra rồi à, Đạt?" Giọng ông Thọ trầm đục qua loa mặt nạ. "Bốt van tổng bị khóa chặt rồi. Trung úy Hoàng dẫn một toán đặc nhiệm bọc thép đang gác ở đó. Chúng nó trang bị súng áp lực cao Lôi Thần, chỉ cần thấy ai bén mảng đến gần là nổ súng ngay."


"Con phải tiếp cận bốt van," Đạt nói, ngón tay khẽ chạm vào thiết bị Xung Phổi 09 đeo bên hông. "Van tổng sử dụng cơ chế an toàn v1.2 cũ của Aero-Vina. Nó có một lẫy cơ học dự phòng để mở bằng tay khi mất điện lưới. Con có thể bypass khóa điện tử của bốt van nếu chạm được vào hộp điều áp."


Cu Sứt, thanh niên sứt môi đang ngồi đầu ngõ, khẽ siết chặt chiếc điếu cày bằng ống đồng cổ điển của mình. "Anh Đạt, để em đánh lạc hướng chúng nó. Em có một cái bình khí nén rỗng nhặt từ bãi rác. Em sẽ đập vỡ nó ở ngã tư đường sắt rỉ đầu ngõ để kéo tụi nó đi."


"Nguy hiểm lắm, Sứt," Đạt nhíu mày.


"Em chạy nhanh hơn tụi bọc thép đó nhiều," Cu Sứt cười lém lỉnh dưới lớp mặt nạ vải sờn rách. "Với lại, phổi em dẻo dai lắm, hít vài hơi lưu huỳnh không chết ngay được đâu."


Đội trưởng Thọ vỗ vai Cu Sứt, rồi nhìn Đạt đầy kiên định. "Mày lo bẻ khóa van đi, Đạt. Tao sẽ điều phối cư dân Ngõ 42 giữ im lặng vô tuyến analog tuyệt đối để tránh bị radar tầm nhiệt phát hiện. Nhớ kỹ, mày chỉ có ba giây khi tiếp cận hộp điều áp trước khi hệ thống Phong Thần ghi nhận biến động."


Đạt gật đầu. Kế hoạch đã định. Anh lách qua những đường ống dẫn khí rỉ sét, di chuyển như một bóng ma cơ khí trong làn sương mù vàng vọt, hướng về phía Trạm điều áp trung tâm Phân khu 9 nằm ở ngã tư đường sắt rỉ.


Trạm điều áp là một pháo đài bê tông kiên cố, bao quanh bởi những đường ống dẫn khí áp lực cao rít lên u u ngày đêm. Ánh đèn pha công suất lớn từ trạm gác rọi xuyên qua làn sương độc, tạo thành những luồng sáng trắng cắt chéo không gian. Trung úy Hoàng, tay sai đắc lực của Lê Mạnh, đang đứng tựa vào bốt van tổng. Bộ giáp bảo an hạng nặng của gã lấp lánh dưới ánh đèn, tay lăm lăm khẩu súng trường áp lực cao. Hai tên lính tuần tra bọc thép di chuyển đều đặn quanh khu vực, mắt kính lọc màu đỏ của chúng quét liên tục vào bóng tối.


Đạt nấp sau một cuộn cáp quang cũ, cách bốt van tổng khoảng mười lăm mét. Anh rút thiết bị Xung Phổi 09 ra, định kích hoạt chế độ bẻ khóa không dây để dò tần số khóa từ xa. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào công tắc gạt cơ học, màn hình của thiết bị khẽ chớp tắt liên tục rồi hiển thị một dòng cảnh báo đỏ rực: "Lỗi kết nối. Sóng RF bị nhiễu hoàn toàn bởi tần số thiết quân luật."


Đạt nghiến răng. Đúng như Linh 'Mắt Kính' đã cảnh báo, cảnh sát khí quyển đã thiết lập hàng rào chế áp vô tuyến cực mạnh quanh phân khu. Mọi nỗ lực phát sóng bẻ khóa không dây đều vô dụng, thậm chí sẽ kích hoạt định vị của đối phương ngay lập tức. Anh buộc phải tiếp cận trực tiếp bảng mạch vật lý của van tổng.


*Keng! Rầm!*


Một tiếng nổ kim loại vang dội đột ngột phát ra từ ngã tư đường sắt rỉ đầu ngõ, cách trạm điều áp khoảng năm mươi mét. Đó là tiếng Cu Sứt cố tình dùng búa tạ đập nát chiếc bình khí nén rỗng rỉ sét, tạo ra một chấn động âm thanh và áp suất giả lập một vụ nổ đường ống dẫn khí lậu.


"Có biến động áp suất ở Trục 09!" Một tên lính tuần tra hét lên qua bộ đàm.


Trung úy Hoàng lập tức quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh dưới lớp kính mặt nạ tuần tra đỏ lòm. Gã nâng khẩu súng áp lực lên, ra lệnh đầy dứt khoát: "Một toán đi theo tao! Kiểm tra ngay ngã tư đường sắt rỉ! Đứa nào trộm khí bắn bỏ tại chỗ!"


Hoàng dẫn đầu một toán lính chạy rầm rập về phía tiếng động, tiếng giày bọc thép nện xuống sàn sắt gỉ vang lên khô khốc rồi xa dần. Tại bốt van tổng, gã chỉ để lại một tên lính gác đứng canh giữ bảng điều khiển điện tử.


Thời cơ đã đến. Đạt không chần chừ một giây. Anh áp dụng phương pháp Thiền thở Sông Hồng, hít một hơi thật sâu rồi nín thở hoàn toàn để triệt tiêu tiếng rít của van thở đeo lưng. Anh lướt đi trong bóng tối, lợi dụng luồng khí thải nóng từ đường ống xả bên sườn để che giấu thân nhiệt cơ thể trước hệ thống camera tầm nhiệt vòng ngoài.


Tiếp cận bốt van tổng từ phía sau, Đạt dùng xúc giác nhạy bén của lòng bàn tay ướt bám đầy dầu mỡ rà sát lên vách thép lạnh của hộp điều áp v1.2. Lòng bàn tay ướt của anh khẽ cảm nhận được một luồng gió mát lạnh rò rỉ siêu nhỏ thổi ra từ kẽ hở cơ học bên sườn hộp van.


"Đây rồi, vị trí lẫy khóa cơ học phụ."


Với trình độ Thợ sửa van dạo (Sơ cấp), Đạt hiểu rất rõ cấu trúc của dòng van v1.2 cũ này. Dù tập đoàn đã nâng cấp hệ thống khóa điện tử kỹ thuật số, nhưng để đề phòng trường hợp mất điện lưới toàn khu vực, nhà sản xuất luôn thiết kế một lẫy cơ học phụ bằng đồng thau ẩn sâu bên trong khe van để mở bằng tay.


Đạt rút chiếc Tua vít titan cán đồng bên hông ra. Anh chọc đầu tua vít từ tính mạnh vào đúng khe hở nhỏ xíu bên sườn hộp van, áp dụng Quy tắc van thở 3 giây cực kỳ chính xác. Anh cảm nhận đầu tua vít chạm đúng vào lẫy đồng thau ẩn sâu phía trong.


*Xoẹt!*


Do thao tác quá vội vàng trong bóng tối hẹp, cạnh thép sắc nhọn của nắp hộp điều áp đã cứa sâu vào ngón tay phải của Đạt. Cơn đau nhói buốt ập đến. Máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra, thấm đẫm vào lớp găng tay bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ. Đạt không hề nhíu mày, anh nghiến răng chịu đựng, dồn lực vào cổ tay xoay nhẹ tua vít titan một góc 45 độ ngược chiều kim đồng hồ.


*Tạch!*


Tiếng lẫy cơ học bật mở rất nhỏ vang lên. Nắp bảo vệ cơ học của hộp điều áp bật mở, lộ ra chiếc van tổng bằng đồng thau cỡ lớn bám đầy muội than.


Nhưng tiếng "tạch" cơ học nhỏ nhoi đó đã lọt vào tai tên lính gác bốt. Hắn giật mình quay đầu lại, chĩa thẳng họng súng áp lực và luồng ánh sáng trắng của đèn pin quét về phía góc tối nơi Đạt đang đứng.


"Kẻ nào đó? Bước ra!" Tên lính gác quát lớn, tiếng xích sắt của súng áp lực rít lên đầy đe dọa.


Đạt lập tức nín thở tuyệt đối, áp sát thân hình gầy guộc vào vách thép tối của hộp van, tận dụng triệt để góc khuất của luồng sáng đèn pin. Nhịp tim anh đập dồn dập, dội thình thịch vào màng nhĩ dưới lớp mặt nạ cũ rách, nhưng anh vẫn giữ cơ thể bất động hoàn toàn như một bức tượng cơ khí vô tri.


Ánh đèn pin của tên lính gác quét sượt qua bả vai sờn cũ của Đạt chỉ trong gang tấc. Hắn bước lên một bước, nghi ngờ nhìn vào nắp hộp điều áp vừa bị mở ra.


Không thể chần chừ nữa. Đạt dùng bàn tay phải đang chảy máu, tóm chặt lấy chiếc van tổng bằng đồng thau khổng lồ. Anh vận dụng toàn bộ sức lực cơ bắp của một kỹ sư bảo trì dạo, gầm lên một tiếng trầm đục trong phế quản và xoay mạnh chiếc van ngược chiều kim đồng hồ.


*Rắc... Rắcccc!*


Chiếc van đồng cổ điển rỉ sét lâu năm rít lên một tiếng cơ học khô khốc, nặng nề chuyển động dưới lực vặn cực hạn của Đạt.


*ẦM!*


Cánh van tổng mở toang. Dòng khí nén áp suất cao tích tụ từ đường ống trung tâm lập tức được giải phóng, tạo ra một luồng gió mạnh gầm rú cuồn cuộn tràn thẳng vào hệ thống đường ống dẫn khí của Ngõ 42. Luồng khí sạch loãng đẩy lùi làn sương độc lưu huỳnh màu vàng chanh đang bao phủ con ngõ nghèo, mang lại hơi thở sống sót cho hàng trăm cư dân đang nghẹt thở.


Nhưng tiếng rít cơ học quá lớn của dòng áp suất cao giải phóng đột ngột đã kích hoạt các cảm biến số hóa của trạm gác.


*Húuuuuuu! Húuuuuuu!*


Chuông cảnh báo an ninh màu đỏ rực rỡ đột ngột rú vang liên hồi trên đỉnh trạm gác. Hệ thống Phong Thần đã ghi nhận có sự can thiệp vật lý trái phép vào van tổng điều áp Phân khu 9.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!