Nhạc nềnIrregular

Thiết Quân Luật Khí Quyển

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sập bằng tôn rỉ sét khẽ rít lên một tiếng khô khốc, xé toạc màn sương muối axit đang bao phủ con ngõ 42. Một bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo bỏng hóa chất và bám đầy muội than đen kịt thò ra từ khe hở, tóm chặt lấy cổ áo bảo hộ sờn rách của Trần Tiến Đạt, dứt khoát kéo mạnh anh vào trong.


*Rầm!*


Tấm tôn dày sập xuống, chặn đứng tiếng móng vuốt kim loại sắc bén của con quái thú Sói Sắt 01 đang điên cuồng cào sột soạt ngoài vách đá. Đạt đổ gục xuống nền xi măng ẩm mốc của phòng khám ngầm, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Anh cố giữ chặt Trần Khánh Vy trong vòng tay, nhưng ý thức đã bắt đầu mờ mịt do thiếu oxy trầm trọng. Phổi anh bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn đang cào xé phế quản; mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh hăng hắc.


"Nằm yên đó! Đừng cố thở dốc!" Giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực của Lão Sơn vang lên giữa không gian tối tăm, nồng nặc mùi thuốc bắc pha lẫn cồn sát trùng.


Lão già ngoài sáu mươi tuổi nhanh chóng bật chiếc bóng đèn halogen treo lơ lửng trên trần gạch nứt nẻ. Ánh sáng vàng vọt rọi lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của Đạt. Lão Sơn đeo chiếc kính lúp đa tròng y khoa rỉ sét lên mắt, cúi người kiểm tra vết rách sâu đang chảy máu trên bả vai trái của Đạt, rồi lập tức hướng ánh mắt lo ngại về phía lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của anh.


"Phế quản bị bỏng nhiệt do hít khí thải nóng của Trục 09 rồi. Thằng ngu này, mày dám bế con bé chạy qua đường ống xả thải Thượng tầng mà không có bộ lọc nguội à?" Lão Sơn vừa lầm bầm chửi, vừa nhanh nhẹn rút từ tủ thuốc gỗ ra một chiếc xi-lanh áp lực cao tự chế.


Lão cắm đầu kim vào một lọ thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh nhạt tỏa ra mùi bạc hà nồng đậm – dung dịch rửa phổi bạc hà đặc trị của phòng khám lậu. Không đợi Đạt kịp phản ứng, Lão Sơn áp mạnh mặt nạ xông khí vào mũi anh, rồi nhấn nút kích hoạt xi-lanh.


*Xoẹt... rít!*


Một luồng hơi lạnh buốt, sắc sảo như băng tuyết tràn thẳng vào phế quản Đạt. Cảm giác bỏng rát ngay lập tức bị đóng băng bởi hoạt chất kiềm và tinh dầu bạc hà đậm đặc. Đạt co rúm người, ho sặc sụa ra một bọt máu đen kịt bám đầy màng lọc mặt nạ chắp vá, nhưng lồng ngực anh đã bắt đầu giãn nở dễ dàng hơn. Nhịp tim dồn dập dần ổn định lại.


"Vy... Vy sao rồi thầy?" Đạt khàn giọng hỏi qua bộ khuếch âm rè rè, đôi mắt xuất huyết võng mạc nhẹ đỏ ngầu nhìn về phía em gái.


Lão Sơn thở dài, chỉ tay về phía chiếc giường sắt rỉ sét ở góc phòng, nơi Vy đang nằm yên bình dưới tấm chăn ẩm. Nhịp thở của cô bé đều đặn một cách kỳ lạ, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng nhịp nhàng không hề có tiếng rít van nghẹn ngào như trước.


"Con bé an toàn rồi. Bộ màng lọc nano quân sự mới mà mày nhặt được ở bãi rác hoạt động rất tốt, hiệu suất vẫn đạt bốn mươi phần trăm. Ta đã dùng keo dán áp suất sinh học vá kín lại các kẽ hở rò rỉ trên mặt nạ cho nó. Nhưng... thuốc ức chế đào thải của bác sĩ Tâm tiêm chiều qua sắp hết tác dụng. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ trước khi phổi nó bắt đầu đào thải màng lọc nhân tạo."


Lão Sơn tháo kính lúp ra, ánh mắt thâm trầm nhìn vào bộ dụng cụ cơ khí bám đầy dầu mỡ của Đạt, nơi chiếc Tua vít titan cán đồng đang giắt chặt bên hông anh. Lão nhìn sang chiếc ổ cứng bọc chì chống nhiễu mà Đạt cứu được từ hốc tường phòng trọ bị sập.


"Đạt, mày có biết vì sao ta luôn âm thầm bảo vệ anh em mày, dạy mày kỹ thuật bẻ khóa y sinh và trốn tránh cảnh sát khí quyển không?" Lão Sơn đột ngột hỏi, giọng nói chìm vào sự u uất của bóng tối ngầm.


Đạt lắc đầu, phế quản vẫn còn cảm giác râm ran lạnh của bạc hà.


Lão Sơn đi đến cạnh bàn thí nghiệm, nhấc một bộ dao mổ laser cầm tay cũ có khắc logo mờ của tập đoàn Aero-Vina lên. Lão khẽ miết ngón tay lên vết mài dở dang trên thân dao.


"Mười năm trước, ta từng là Trưởng phòng nghiên cứu y sinh của Aero-Vina. Ta chính là người đồng nghiệp đã làm việc cạnh cha mày, Trần Tiến Phong, để thiết kế ra thế hệ chip phổi đầu tiên. Khi ban giám đốc tập đoàn quyết định tiến hành đợt xả độc thử nghiệm lâm sàng Hồng Hà – cái mà chúng gọi là 'sự cố kỹ thuật rò rỉ khí' để ép người dân phải cấy chip phổi – cha mày đã phản đối dữ dội. Ông ấy muốn công bố bản thiết kế bộ lọc khí analog tự do để cứu dân nghèo. Và họ đã thủ tiêu ông ấy."


Đạt bàng hoàng đứng bật dậy, bả vai trái đau nhói khiến anh suýt ngã. Nỗi căm phẫn tột cùng bùng lên trong lồng ngực anh. Sự thật về cái chết của cha mẹ anh mười năm trước không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là một tội ác diệt chủng có hệ thống của tập đoàn độc quyền khí quyển.


"Ta đã hèn nhát từ chức để giữ mạng," Lão Sơn cay đắng nói, "nhưng ta thề sẽ giúp dòng dõi nhà họ Trần hoàn thành di nguyện của cha mày. Và hôm nay, chìa khóa nằm ở đây."


Lão chỉ vào chiếc ổ cứng bọc chì và đống linh kiện vi xử lý áp suất thặng dư mà Đạt mang về từ bãi rác.


"Cha mày đã giấu thuật toán bẻ khóa chip phổi tối tân nhất trong ổ cứng này. Chỉ cần chúng ta lắp ráp thành công một thiết bị phát xung điện từ analog, chúng ta có thể ghi đè tạm thời dữ liệu áp suất của chip phổi, đồng bộ nhịp thở của cả đám đông để làm mù hoàn toàn hệ thống giám sát đa phổ Phong Thần."


Không phí một giây nào, Đạt gật đầu kiên định. Anh cùng Lão Sơn bắt tay vào việc lắp ráp ngay trên chiếc bàn gỗ cũ nát. Dưới ánh sáng halogen vàng vọt, Đạt dùng chiếc tua vít titan cán đồng tháo rời lớp vỏ nhựa của một chiếc máy chơi game cũ để làm khung bọc. Anh tỉ mỉ hàn nối các sợi cáp đồng bọc carbon cách điện vào bộ vi xử lý áp suất thặng dư, mài giũa từng khớp nối cơ học đạt độ chính xác micromet.


Lão Sơn chịu trách nhiệm nạp mã nguồn thuật toán từ ổ cứng bọc chì vào vi xử lý. Đôi bàn tay của hai thế hệ kỹ sư di chuyển nhịp nhàng, chuẩn xác giữa bóng tối ngầm, lắp ráp nên một thiết bị cầm tay nhỏ gọn có nút gạt cơ học và một đầu cáp ngực cổng đồng.


*Tạch!*


Khi Đạt gạt công tắc cơ học, ba chiếc đèn LED nhỏ trên thân thiết bị khẽ chớp tắt rồi chuyển sang màu xanh lam dịu nhẹ, phát ra tiếng rít tần số thấp êm ái.


"Xung Phổi 09..." Đạt thì thầm, cảm nhận dòng điện sinh học mỏng manh đang chạy qua cán thiết bị. Đây không chỉ là một công cụ bẻ khóa, mà là hy vọng sống sót duy nhất của em gái anh và hàng vạn cư dân nghèo Hồng Hà Under-Grid.


Đúng lúc đó, một tiếng rít chói tai từ hệ thống loa phát thanh công cộng của phân khu vang dội khắp các ngõ ngách, dội qua vách tường phòng khám ngầm.


*Rè rè... rè...*


"Thông báo khẩn cấp từ Bộ chỉ huy Cảnh sát Khí quyển Phân khu 9!" Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Đại úy Lê Mạnh vang lên, vang vọng đầy đe dọa. "Phát hiện hành vi bẻ khóa lậu làm thất thoát áp suất hệ thống tại Ngõ 42. Kể từ thời điểm này, ban bố lệnh thiết quân luật khí quyển toàn khu vực! Toàn bộ các van xả khí công cộng sẽ bị khóa từ xa vĩnh viễn cho đến khi kẻ trộm khí Trần Tiến Đạt ra đầu hàng!"


*Cạch! Húuuuuuu!*


Một tiếng nổ cơ học trầm đục vang lên ngoài ngõ, tiếp theo là tiếng rít chói tai của hệ thống van tổng đang bị khóa chặt từ xa bằng mã số của tập đoàn. Không khí bên trong ngõ 42 đột ngột loãng dần.


Qua khe hở nhỏ của vách tôn phòng khám, Đạt kinh hoàng nhìn thấy bầu không khí xám xịt bên ngoài bắt đầu cô đặc lại. Làn sương độc lưu huỳnh màu vàng nhạt bắt đầu tràn xuống từ các tầng lọc Thượng tầng, không còn luồng khí sạch từ van tổng để đẩy chúng đi.


Tiếng ho khan xé lòng bắt đầu vang lên từ các căn nhà trọ lân cận. Tiếng khóc thét của trẻ em nghèo bị ngạt thở dội vào tai Đạt. Những người già lồng ngực xẹp lép đang cố lết ra đường, bám lấy những bốt nạp khí công cộng đã bị khóa chặt, tuyệt vọng cào cấu vào lớp thép lạnh vô cảm.


Lão Sơn vội vàng chạy đến bốt nạp khí phụ bên trong phòng khám, quẹt chiếc thẻ nhân viên cũ của tập đoàn vào khe đọc từ tính hòng kích hoạt lại nguồn khí dự phòng.


*Tít! Tít! Lỗi hệ thống! Thẻ vô hiệu hóa!*


"Chết tiệt! Chúng đã xóa toàn bộ mã sinh trắc học cũ của ta trên hệ thống!" Lão Sơn đấm mạnh vào bảng điều khiển rỉ sét.


*Tít... tít... tít...*


Chiếc bộ đàm vô tuyến analog tần số ngắn của Đạt bỗng phát ra tín hiệu cảnh báo khẩn cấp từ hacker Linh 'Mắt Kính'. Giọng nói của cô gái trẻ rè rè và dồn dập:


"Đạt! Cảnh sát đang quét phổ RF tầm ngắn với tần số cực cao quanh Ngõ 42 để tìm nguồn phát sóng bẻ khóa lậu! Đừng bật bất kỳ thiết bị không dây nào, chúng sẽ định vị được mày trong vòng ba mươi giây!"


Đạt nhìn ra ngoài ngõ. Làn sương độc lưu huỳnh đang đậm đặc dần, bóp nghẹt phế quản của hàng trăm con người vô tội. Vy trên giường bắt đầu khẽ rên rỉ, lồng ngực cô bé phập phồng khó nhọc do áp suất không khí xung quanh sụt giảm đột ngột vượt ngưỡng an toàn.


Đạt không thể trốn chạy thêm nữa. Anh không thể để những người hàng xóm nghèo khổ – những người từng dùng cả thân mình để cản địa cảnh sát bảo vệ anh – phải chết ngạt trong làn sương độc tàn tạ này.


Anh nhận ra van tổng điều áp của Ngõ 42 sử dụng tần số điều khiển cơ học v1.2 cũ; nếu anh dùng Xung Phổi 09 phát sóng bẻ khóa không dây từ xa, anh sẽ lập tức bị radar của Lê Mạnh định vị. Cách duy nhất là anh phải tiếp cận trực tiếp bốt van tổng ngoài đường, cắm cáp bẻ khóa ngực cổng đồng trực tiếp vào hộp điều áp để ghi đè dòng điện sinh học bằng tay không cơ học.


Đạt nắm chặt thiết bị 'Xung Phổi 09' vừa hoàn thành trong bàn tay bám đầy dầu mỡ máy nén. Ánh mắt kiên định, lạnh lùng của anh nhìn xuyên qua lớp kính mặt nạ xước xát, hướng thẳng ra làn sương mù ngạt thở màu vàng chanh đang cuộn xoáy ngoài ngõ. Anh quyết định bước ra để bẻ khóa van tổng cứu dân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!