Nhạc nềnEpicBattle2

Vá Lại Trái Tim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của động cơ phản lực từ chiếc trực thăng vận chuyển Vigor-Corp dần xa khuất, để lại một vệt khói xám xịt lẫn vào làn sương mù axit đặc quánh của Khu Đáy. Kiệt lảo đảo lao đi trên những thanh dầm thép rỉ sét treo lơ lửng giữa khoảng không. Dưới chân anh, vực thẳm Chợ Sắt sâu hun hút như một miệng quái thú sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ rác thải sinh học.


"Bảo..."


Tiếng gọi của Kiệt nghẹn lại trong cổ họng, bị bóp nghẹt bởi cơn ho dữ dội. Máu nóng trào ra từ khóe miệng, hòa cùng dòng nước mưa axit lạnh buốt đang chảy ròng ròng trên gương mặt rách nát của anh. Những mảnh kính vỡ của chiếc Kính quét nhịp tim bị bắn nát lúc trước vẫn găm sâu vào da thịt bên má trái, mỗi lần cơ mặt co giật là một lần những lưỡi dao thủy tinh siêu nhỏ ấy cứa sâu thêm vào dây thần kinh. Vết rách hoắm ở bả vai trái do phát đạn sượt của đặc vụ Sói Đen đang rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt—dấu hiệu đầu tiên của sự nhiễm trùng hóa chất do nước cống ngầm ăn mòn.


*Cảnh báo: Nhịp tim vượt ngưỡng 140 bpm. Điện thế sinh học sụt giảm nghiêm trọng còn 12%. Cơ tim xuất hiện các vệt rách vi mô. Nguy cơ ngừng tim lâm sàng trong vòng 180 giây,* giọng nói cơ học vô cảm của AI Aegis-09 vang lên dồn dập trong vỏ não Kiệt, kèm theo những dải sóng đỏ nhấp nháy liên tục trên võng mạc mắt phải còn lành lặn của anh.


“Im đi... tao phải đuổi theo...”


Kiệt gầm lên một tiếng điên cuồng, nhưng đôi chân gầy gò dưới lớp quần áo sũng nước thải không còn nghe theo mệnh lệnh của bộ não nữa. Anh trượt chân. Khung xương sườn trái bị rạn nứt từ trận chiến với Hùng Đồ Tể nhói lên một cơn đau thấu trời, tước đoạt đi chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi anh. Cơ thể Kiệt mất đà, đổ sụp xuống đường ống xả thải kỹ thuật khổng lồ rồi trượt dài vô định.


*BÕM!*


Kiệt rơi thẳng xuống Hồ chứa nước thải sinh học trung tâm.


Thứ dịch lỏng nhớt, hôi thối và đậm đặc hóa chất phân hủy bủa vây lấy anh. Nước độc tràn vào mũi, vào miệng, thiêu đốt phế quản và dội thẳng vào những vết thương hở trên vai và mặt Kiệt một cơn đau đớn tột cùng. Anh vùng vẫy trong vô vọng, tầm nhìn mờ dần dưới làn nước đen ngòm phát sáng xanh lục nhẹ. Ý thức của Kiệt bắt đầu tan rã, chìm dần vào bóng tối lạnh lẽo của cõi chết.


Đột ngột, một bàn tay thô ráp, cứng như gọng kìm thép chộp chặt lấy cổ áo khoác da sờn rách của anh, giật mạnh lên.


*OẠP!*


Kiệt được kéo thốc lên bệ xi măng rỉ sét bên rìa hồ thải. Anh gập người, nôn ra thứ nước dịch màu xanh đen khét lẹt mùi lưu huỳnh.


“Thằng điên này! Muốn chết thì cút ra chỗ khác, đừng có làm bẩn hồ lọc của tao!”


Một giọng nói phụ nữ khàn khàn, đanh thép vang lên giữa tiếng rít thủy lực của máy bơm nước thải. Kiệt hé mắt, nhìn thấy một bóng người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, dáng người đậm chắc, da ngăm đen vì sương muối hóa chất. Cô mặc bộ đồ bảo hộ cao su dày cộp dính đầy bùn thải, cổ chân đi ủng cao gót bọc thép rỉ sét. Trên tay cô là một thiết bị lọc nước nano cầm tay phát ra ánh sáng tím khử trùng nhàn nhạt.


Đó là Cô Năm 'Lọc Nước'—người duy nhất dám vận hành trạm lọc nước thải lậu ở cái ngóc ngách chết chóc này.


“Anh Kiệt! Anh Kiệt ơi!”


Từ trong bóng tối của đường ống dẫn hướng, tiếng gọi hớt hải của An vang lên. Cậu bé lết một bên chân bị liệt tạm thời, hai tay bấu chặt vào vách sắt để bò tới bên Kiệt. Gương mặt nhỏ bé của An lấm lem muội than từ vụ cháy phòng khám, bàn tay trái bị bỏng nhẹ run rẩy chạm vào vai Kiệt.


“Cô Năm... cứu... cứu anh ấy...” An khóc nấc lên.


Cô Năm 'Lọc Nước' hừ lạnh một tiếng, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô khi lướt qua lồng ngực đang co thắt dữ dội của Kiệt liền biến đổi. Cô đặt bộ lọc nước nano lên bả vai rách nát của anh, kích hoạt chế độ phun sương khử trùng áp lực cao. Luồng sương mát lạnh mang theo các hạt nano bạc nhanh chóng tẩy sạch thứ nước thải axit đang ăn mòn cơ thịt Kiệt, tạm thời đóng băng các mạch máu đang rò rỉ.


“Tim nó sắp đứng bóng rồi,” Cô Năm nhíu mày, giọng chùng xuống. “Nhịp tim hỗn loạn thế này thì y sĩ giỏi nhất Khu Đáy cũng chịu chết. Thuốc kích tim Cardio-Boost thông thường không cứu nổi đâu.”


Kiệt gượng dậy, bàn tay dính đầy mực xăm dẫn điện sinh học bấu chặt lấy gấu áo cao su của Cô Năm. “Hầm... hầm ngầm của Bác sĩ Lâm... đưa tôi đến đó... khẩn cấp...”


Cô Năm nhìn sâu vào mắt Kiệt, nhận ra dải sáng xanh neon chập chờn phát ra từ mạch máu cổ anh—dấu hiệu của sự cộng sinh với một thực thể công nghệ cao vượt cấp. Cô thở dài, ra hiệu cho An: “Vác nó lên. Chúng ta đi lối đường ống rác thoát hiểm. Đội An ninh của Đại úy Sơn đang lùng sục ráo riết phía trên.”


***


Ba mươi phút sau, trong lòng đất sâu thẳm dưới nền một nhà kho phế liệu bỏ hoang.


Cánh cửa thép dày của Hầm ngầm Bác sĩ Lâm rít lên tiếng thủy lực nặng nề rồi khép lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới ngột ngạt bên ngoài. Đây là căn cứ tuyệt mật của người thầy y khoa quá cố của Kiệt. Không gian ngập tràn mùi rỉ sắt, dầu máy bảo trì và bụi bặm của mười năm bỏ hoang. Dưới ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn sợi đốt cổ điển, những dãy bàn mổ cơ khí, máy phân tích sinh học lỗi thời và các ống nghiệm bám đầy màng nhện hiện ra như một nghĩa địa công nghệ y khoa.


Kiệt được đặt nằm ngửa trên chiếc bàn mổ bằng thép lạnh ngắt ở trung tâm căn hầm. Cơ thể anh run lên bần bật theo từng nhịp co thắt của lồng ngực.


*Cảnh báo: Điện thế sinh học còn 5%. Nhịp tim giảm xuống 42 bpm. Hiện tượng xơ hóa cơ tim đang lan rộng do thiếu nguồn sạc điều hòa nhịp đập. Thời gian đến khi ngừng tim hoàn toàn: 90 giây,* Aegis-09 liên tục dội những dòng lệnh cảnh cáo lạnh lùng vào tâm trí Kiệt.


Trên chiếc bàn gỗ bên cạnh, chiếc máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 nằm lặng lẽ dưới lớp bụi mỏng. Thiết bị cơ khí sinh học hình tròn, lớn bằng lòng bàn tay, với lớp vỏ bằng hợp kim titanium siêu nhẹ và các sợi dây điện cực dẫn điện sinh học mạ vàng rỉ sét. Đây là nguyên mẫu duy nhất do bố anh—Trần Thế Vinh—thiết kế trước khi bị tập đoàn thủ tiêu, một thiết bị chưa từng qua thử nghiệm lâm sàng chính quy.


“Anh Kiệt... chúng ta phải làm sao?” An run rẩy hỏi, tay cầm cuốn sổ tay y khoa ghi chép di sản của Bác sĩ Lâm mà cậu vừa tìm thấy trong tủ kính.


“Phải... cấy ghép nó...” Kiệt thều thào, ngón tay chỉ về phía Chronos-01. “Đấu nối trực tiếp... vào tâm thất phải... của anh.”


“Nhưng... nhưng không có thuốc tê chính quy!” An hoảng loạn, mắt mở to kinh hoàng khi lật đến trang sách mô tả quy trình phẫu thuật cấy ghép lậu. “Bác sĩ Lâm ghi rõ... ca mổ này đòi hỏi phải gây mê sâu... nếu không cơn đau sẽ gây sốc tim chết ngay lập tức!”


“An... lục trong hòm thuốc của thầy... lấy lọ thuốc tê tự chế cấp thấp ra đây,” Kiệt ra lệnh, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định điên cuồng.


An vội vã chạy đến kệ gỗ, tìm thấy một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu xám đục—thuốc tê tự chế từ hóa chất thải Chợ Sắt. Cậu bé nhanh chóng sát trùng bả vai và vùng ngực trái của Kiệt, rồi cắm kim tiêm vào mô cơ lồng ngực.


Nhưng ngay khi dòng thuốc tê vừa được bơm vào, một luồng điện xanh neon bất ngờ phóng ra từ các mạch máu cổ của Kiệt, làm nổ tung ống xi-lanh nhựa trên tay An.


*XẸT! BÙM!*


An bị giật nảy người ra sau, lòng bàn tay bị bỏng nhẹ rát buốt. Kiệt co rúm người lại, lồng ngực ưỡn cong lên đau đớn.


*Cảnh báo: Phát hiện hóa chất lạ có cấu trúc độc hại xâm nhập. Hệ thống tự vệ của Aegis-09 đã kích hoạt xung điện từ nội bộ để trung hòa chất độc. Khuyến cáo vật chủ không được sử dụng các hợp chất hóa học không tương thích sinh học,* giọng nói của AI vang lên, đập tan hy vọng giảm đau cuối cùng của họ.


“Không được rồi...” Kiệt thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng máu khô trên mặt. “Dòng điện sinh học của Aegis... đang bài trừ thuốc tê tự chế... Nó coi đó là chất độc. An... không dùng thuốc tê nữa. Đưa dao mổ laser cho anh.”


“Anh Kiệt! Anh sẽ chết vì đau mất!” An khóc lớn, hai tay ôm chặt lấy đầu.


“Nếu không mổ... anh sẽ chết trong vòng một phút nữa... và Bảo sẽ không bao giờ được cứu,” Kiệt nhìn thẳng vào mắt An, ánh mắt rực sáng một niềm căm thù và quyết tâm tột độ. “Ý chí của anh... là mỏ neo duy nhất. Đưa dao đây!”


An run rẩy cầm khẩu súng mổ laser cầm tay cũ kỹ, lau nước mắt rồi đặt vào bàn tay trái của Kiệt.


Kiệt hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở theo tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ quả lắc đã bị đập vỡ. Anh giơ cao lưỡi dao laser rực ánh sáng xanh lục nhạt, hướng thẳng vào lồng ngực trái của mình.


*XÈÈÈÈÈ!*


Lưỡi dao laser lướt qua lồng ngực Kiệt, rạch một đường dài mười centimet dọc theo xương sườn trái.


“ÁÁÁÁÁÁÁ!”


Tiếng thét xé lòng của Kiệt vang vọng khắp căn hầm ngầm lạnh lẽo. Nỗi đau đớn xác thịt tột cùng ập đến như một luồng điện cao thế thiêu rụi mọi dây thần kinh cảm giác. Da thịt anh mở ra, lộ ra lớp mỡ vàng nhạt và những thớ cơ ngực đỏ thẫm đang co giật điên cuồng dưới làn khói mỏng bốc lên từ vết cắt laser cháy xém. Máu tươi tuôn ra xối xả, chảy tràn qua vách sắt bàn mổ, nhỏ ròng ròng xuống đất.


Kiệt nghiến chặt răng đến mức hai chiếc răng hàm rạn nứt, máu tươi nhuộm đỏ cả vòm họng. Đôi mắt anh trợn trừng, những tia máu đỏ loang lổ xuất hiện khắp võng mạc.


“Khung... khung thép...” Kiệt thều thào qua kẽ răng đầy máu.


An run rẩy chộp lấy tấm lót bằng sợi carbon ngâm nhựa cách điện và chiếc khung thép nâng đỡ siêu nhỏ. Cậu bé dùng kìm phẫu thuật, cố gắng giữ cho vết mổ mở rộng trong khi Kiệt tự tay cầm chiếc khung thép, ấn mạnh vào khe xương sườn số bốn và số năm.


*CẠCH!*


Tiếng kim loại va chạm vào xương sườn vang lên khô khốc, rợn người. Kiệt co giật mạnh, suýt chút nữa đã rơi vào trạng thái ngất xỉu tự nhiên do sốc phản vệ đau đớn. Nhưng hình ảnh đứa em trai Bảo bị xách đi trong trạng thái mê man, hình ảnh chiếc đồng hồ quả lắc của bố bị đập vỡ vụn dưới gót giày đặc vụ lại hiện lên rực lửa trong tâm trí anh.


*Mày không được chết, Trần Kiệt! Mày phải sống để đòi lại nhịp tim cho em trai mày!*


Lời tự nhủ điên cuồng ấy trở thành mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị chìm vào bóng tối hư vô.


“Đưa... đưa máy Chronos... đây...” Kiệt khàn giọng ra lệnh.


An dùng hai tay bưng chiếc máy Chronos-01, đặt vào lòng vết mổ hở ngực của Kiệt. Chiếc máy tròn bằng hợp kim khớp khít vào khung thép sợi carbon vừa được cố định.


Bây giờ là bước quyết định và nguy hiểm nhất: Đấu nối trực tiếp các điện cực dẫn điện sinh học mạ vàng vào tâm thất phải của tim.


Kiệt cầm lấy sợi dây dẫn điện cực siêu mỏng bằng sợi carbon. Đôi tay anh run lên bần bật vì mất máu và đau đớn. Anh dùng kính quét mắt trái—lúc này chỉ còn hiển thị những dải nhiễu màu xám—để định vị cấu trúc mờ nhạt của cơ tim đang đập yếu ớt ở mức 30 nhịp mỗi phút.


Lưỡi dao mổ laser lướt qua lồng ngực Kiệt, dòng điện xanh neon từ Chronos-01 bắt đầu đấu nối trực tiếp vào tâm thất phải của anh dưới sự hướng dẫn y khoa run rẩy của An.


*XẸT! XẸT! XÈÈÈÈÈ!*


Ngay khi đầu điện cực mạ vàng chạm vào bề mặt tâm thất phải, một luồng điện thế cực mạnh từ máy Chronos-01 phóng ra, chạy dọc qua hệ thống thần kinh tim mạch của Kiệt.


*TÍT... TÍT... TÍÍÍÍÍÍÍÍÍ...*


Tiếng máy đo nhịp tim dã chiến đột ngột kéo dài thành một dải âm thanh đơn điệu chết chóc. Nhịp tim của Kiệt phẳng lặng hoàn toàn trên màn hình hiển thị. Cơ thể anh duỗi thẳng ra, hai mắt trợn trừng vô hồn, dải sáng xanh trên các mạch máu cổ tắt phụt.


“Anh Kiệt! Anh Kiệt ơi! Đừng bỏ em!” An hoảng loạn hét lên. Cậu bé chộp lấy khẩu súng kích điện khẩn cấp đeo bên hông phải của Kiệt, dí mạnh hai đầu điện cực vào hai bên lồng ngực đẫm máu của anh và bóp cò.


*BÙM!*


Luồng điện 360V phóng ra, hất văng cơ thể Kiệt nảy lên khỏi bàn mổ.


*TÍÍÍÍÍÍÍ...*


Vẫn là một đường thẳng tắp lặng câm.


“Làm ơn... tỉnh lại đi...” An khóc nghẹn, tiếp tục nạp đạn và bắn phát kích điện thứ hai.


*BÙM!*


*Tít... tít... tít...*


Tiếng tim đập dồn dập trở lại lập tức, nhưng dao động một cách hỗn loạn và điên cuồng ở mức 140 nhịp mỗi phút. Máy Chronos-01 cấy ghép trên lồng ngực Kiệt bất ngờ rực sáng một dải ánh sáng xanh neon nhịp nhàng dưới lớp da ngực mỏng dính máu. Những sợi dây dẫn điện sinh học bắt đầu bám rễ, hòa nhập hoàn toàn vào mô cơ tim của anh.


*Đồng bộ Chronos thành công. Mức độ đồng bộ đạt 35% (Ngưỡng Xơ Hóa Cơ Tim). Thiết lập dải tần số bảo mật cấp 1 hoàn tất. Cơ tim bị tổn thương vĩnh viễn 15%, tuổi thọ thực giảm đi 5 năm. Chào mừng vật chủ quay lại mạng lưới,* giọng nói của Aegis-09 vang lên bình thản, như thể chưa từng có cuộc cận tử nào vừa diễn ra.


Kiệt từ từ mở mắt, hơi thở khò khè dốc ra từ lồng ngực mới được vá lại. Anh nhìn xuống ngực mình, nơi chiếc máy Chronos-01 đang tỏa ra ánh sáng xanh neon nhịp nhàng, biểu tượng cho sự cộng sinh đau đớn giữa con người và máy móc.


Anh đã sống sót. Nhưng cái giá phải trả là một trái tim đã bị hủy hoại vĩnh viễn thêm một phần, và một cuộc chạy đua với thời gian đang đếm ngược từng giây để cứu lấy em trai Bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!