Nhạc nềnEpicBattle2

Tro Tàn Phòng Khám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước thải axit của đường ống số 4 lạnh buốt và khét lẹt dội thẳng vào những vết thương hở trên mặt và vai Kiệt, kéo anh chìm sâu vào bóng tối vô tận của lòng đất.


Cơn đau từ những mảnh kính vỡ của chiếc Kính quét nhịp tim găm sâu vào da mặt trái nhói lên như hàng trăm cây kim nung đỏ. Nước cống ngầm đậm đặc hóa chất ăn mòn tràn vào vết rách sâu hoắm ở bả vai trái, khiến cơ thịt anh giật giật liên hồi dưới lớp áo khoác da sờn rách. Kiệt cố ngoi đầu lên khỏi mặt nước đen ngòm, thở dốc.


*Cảnh báo: Phát hiện nhiễm trùng hóa chất cấp độ 2 tại vùng vai trái và mặt. Dung lượng pin Chronos-01 còn 18%. Nhịp tim dao động ở mức 110 bpm. Khuyến cáo vật chủ nhanh chóng tìm kiếm môi trường vô trùng,* giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não, đều đặn và vô cảm trước nỗi đau của anh.


“Câm miệng... Aegis...” Kiệt khàn giọng gầm gừ, bấu chặt những ngón tay dính đầy mực xăm dẫn điện sinh học vào đường ống sắt rỉ sét để giữ cho cơ thể không bị dòng nước cuốn trôi. Xương sườn trái bị rạn nứt nhói lên đau đớn theo mỗi nhịp thở.


Anh không thể chết ở đây. Bảo vẫn đang nằm trên gác xép của phòng khám lậu dưới sự trông nom của An. Lão Thập đã giao thuốc Cardio-Boost, nhưng gã môi giới chợ đen đó chưa bao giờ là kẻ đáng tin. Sự hoài nghi cực đoan trong lòng Kiệt dâng lên thành một linh cảm bất tường dữ dội. Anh phải quay lại phòng khám ngay lập tức.


Kiệt dùng chút sức lực tàn tạ còn lại, lê bước dọc theo vách cống ngầm ẩm ướt, hướng về phía lối thoát hiểm dẫn thẳng lên nền đất của phòng khám Khu 9.


***


Cùng lúc đó, tại phòng khám tim lậu của Kiệt.


Bầu không khí bên trong căn phòng ngập tràn mùi cồn y tế cũ kỹ và tiếng tít tít đều đặn từ máy thở dã chiến của Bảo. Cậu bé 14 tuổi vẫn đang ngủ sâu sau liều thuốc kích tim Cardio-Boost đầu tiên. Gương mặt Bảo đã bớt nhợt nhạt, nhưng lồng ngực gầy yếu của cậu vẫn phập phồng một cách khó khăn.


Cậu trợ thủ nhí An đang tỉ mẩn lau chùi các ống nghiệm rỉ sét bằng một mảnh vải sạch. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngước mắt nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc cơ học cổ kính của bố Kiệt treo trên tường. Tiếng tích tắc, tích tắc phát ra từ những bánh răng đồng thau như một nhịp đập tự nhiên, xoa dịu đi sự ngột ngạt của căn gác xép.


*OÀNG!*


Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc không gian.


Cánh cửa sắt rỉ sét ngụy trang của phòng khám bị thổi bay hoàn toàn bởi một quả lựu đạn nhiệt áp. Áp lực vụ nổ hất văng An vào góc tường, khiến chiếc tủ thuốc lậu đổ sập xuống, đè lên chân cậu bé. Khói đen kịt và lửa đỏ rực lập tức tràn vào phòng phẫu thuật ngoài.


Qua làn khói bụi mù mịt, một bóng người gầy guộc đeo mặt nạ sói đen phát sáng đỏ bước vào. Đó là Đặc vụ số 01—Sói Đen. Trên tay gã lăm lăm khẩu súng bắn tỉa điện từ tầm nhiệt 'Sói Đen-01' đã được thu gọn báng, mắt camera quét nhiệt trên mặt nạ đỏ rực rà quét khắp căn phòng.


“Phát hiện mục tiêu sinh học tương thích cao. Tiến hành khống chế,” giọng nói của Sói Đen vang lên qua bộ lọc âm thanh rè rè.


“Bảo! Chạy đi!” An hét lên trong tuyệt vọng, mặc kệ cơn đau buốt từ mắt cá chân đang bị tủ đè. Cậu bé cố sức rướn người về phía bảng điều khiển khẩn cấp của phòng khám, nơi Kiệt đã cài đặt hệ thống bẫy điện tự vệ ngầm.


An dùng hết sức ấn mạnh nút kích hoạt đỏ rực.


Không có gì xảy ra.


Hệ thống điện hoàn toàn im lìm. An bàng hoàng nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình phụ: *Nguồn điện lưới bị ngắt vật lý từ bên ngoài.*


Lão Thập! Gã môi giới chợ đen đã chỉ điểm vị trí phòng khám cho Đội An ninh, và gã đã dùng kiến thức cơ khí của mình để cắt đứt đường dây điện thế lậu nối vào phòng khám từ trước khi cuộc đột kích bắt đầu. Sự phản bội tàn nhẫn của thế giới ngầm Chợ Sắt đã tước đi lá bài phòng thủ cuối cùng của họ.


“Robot R-03! Kích hoạt! Che chắn cho Bảo!” An hét lớn trong nước mắt.


Từ trong góc tối của phòng kho, chiếc robot dọn rác hạng nặng R-03 (Vác) khởi động. Khung xương thép chắc chắn của nó rít lên tiếng thủy lực khô khốc khi nó bước ra, dùng thân hình vàng sờn rộng lớn và tấm khiên chắn tháo rời từ cửa xe bọc thép cũ để đứng chắn trước giường bệnh của Bảo.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


Những viên đạn động năng từ súng của các đặc vụ an ninh găm liên tiếp vào tấm khiên thép của R-03, tạo ra những vệt lửa xanh chói mắt. Con robot lỳ lợm không lùi một bước, hai cánh tay kẹp thủy lực khổng lồ của nó cố gắng tạo ra một bức tường thép vững chắc để bảo vệ cậu bé đang mê man.


Nhưng cuộc phòng thủ tuyệt vọng không kéo dài được lâu.


Từ phía sau Sói Đen, Đặc vụ số 02—Kìm Sắt—bước vào. Gã đàn ông trung niên gầy gò khoác chiếc tạp dề da dính đầy máu khô, cánh tay phải cơ khí hóa của gã rít lên tiếng sấm sét khi bộ kìm kẹp tích hợp nguồn điện cao thế được kích hoạt.


“Tránh đường, đồ sắt vụn,” Kìm Sắt gầm gừ.


Gã lao tới, luồn cánh tay máy lách qua tấm khiên chắn của R-03 và kẹp chặt vào khớp gối thủy lực của con robot.


*XÈÈÈÈÈ! BÙM!*


Một luồng điện cao thế 50.000V phóng ra từ bộ kìm, chạy dọc qua khung xương kim loại của R-03. Toàn bộ hệ thống bo mạch điều khiển của con robot dọn rác bị thiêu rụi ngay lập tức. Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe, R-03 rên rỉ một tiếng cơ học rồi đổ sập xuống sàn nhà, đè nát chiếc bàn mổ lậu của Kiệt.


An khóc nấc lên. Cậu bé cố gắng dùng một thanh sắt gãy để lết về phía giường của Bảo, nhưng Sói Đen đã bước tới. Gã đặc vụ bắn một phát súng điện từ tầm ngắn vào chân An. Luồng điện làm tê liệt toàn bộ hệ thần kinh của cậu bé, khiến An ngã quỵ xuống đất, bàn tay bị bỏng nhẹ do dòng điện rò rỉ từ phát bắn.


Đại úy Sơn bước vào phòng khám đổ nát, gót bốt bọc thép nện xuống sàn nhà đầy mảnh chai lọ vỡ. Hắn nhìn chằm chằm vào Bảo đang nằm bất động trên giường, mắt phải cấy thấu kính quét màu đỏ rực liên tục nhảy số liệu.


“Chỉ số tương thích sinh học MCI: 100%. Đây chính là vật chủ hoàn hảo cho dự án 'Thu hoạch sự sống' của Tầng Trung Cận,” Đại úy Sơn nở một nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ. “Mang nó đi khẩn cấp. Trực thăng vận chuyển đang đợi ở bệ phóng ranh giới.”


Hai đặc vụ lập tức tiến đến, ngắt máy thở dã chiến và xốc Bảo lên. Cậu bé 14 tuổi khẽ rên rỉ, mí mắt run rẩy nhưng không thể mở ra do tác dụng của thuốc mê và sự suy kiệt thể xác.


“Thả em tôi ra... bọn chó...” An thều thào dưới sàn nhà, nhưng một gót giày bọc thép của đặc vụ đã đạp mạnh lên lưng cậu bé, khóa chặt An xuống đất.


“Đốt sạch nơi này,” Đại úy Sơn lạnh lùng ra lệnh khi bước ra cửa. “Không để lại bất kỳ dấu vết nào của phòng khám lậu này. Đặc biệt là những tài liệu nghiên cứu của Trần Thế Vinh.”


Một đặc vụ rút ra khẩu súng phun lửa nhiệt nhôm, bóp cò.


Luồng lửa trắng rực có nhiệt độ lên tới 2500 độ C phun ra, nuốt chửng toàn bộ giường bệnh, tủ thuốc, những ống nghiệm và bản vẽ thiết kế trên tường. Ngọn lửa hung tàn liếm lên chiếc đồng hồ quả lắc cơ học của bố Kiệt. Chiếc đồng hồ rơi rầm xuống đất, mặt kính vỡ vụn, những bánh răng đồng thau văng tung tóe dưới gót giày bọc thép của Đại úy Sơn trước khi bị ngọn lửa thiêu rụi.


***


*PHÙNG!*


Kiệt đẩy nắp cống sắt lên, nhoài người ra ngoài ngõ hẻm Chợ Sắt.


Mùi khói khét lẹt của nhựa cháy, ozone và hóa chất y tế xộc thẳng vào mũi anh. Kiệt loạng choạng đứng dậy, nửa mặt trái đẫm máu khô bám đầy bụi than, bả vai trái rách sâu rỉ máu nhức nhối dưới làn sương mù axit.


Trước mắt anh, phòng khám lậu—nơi ẩn náu duy nhất, mỏ neo tinh thần và là mái nhà của hai anh em—đang chìm trong một biển lửa rực trời. Những cột khói đen kịt cuộn lên, che khuất cả những dải đèn neon mờ nhạt của Khu Đáy.


“Bảo... An...” Kiệt khàn giọng hét lên, cố lao vào đám cháy nhưng bị luồng nhiệt lượng kinh hoàng đẩy lùi lại.


*Cảnh báo: Nhiệt độ môi trường vượt quá giới hạn chịu đựng của da người. Dung lượng pin Chronos-01 còn 15%. Nhịp tim vọt lên 130 bpm (Ngưỡng Xơ Hóa Cơ Tim). Khuyến cáo vật chủ lùi lại ngay lập tức để tránh tử vong đột ngột,* Aegis-09 liên tục nhấp nháy dòng chữ đỏ rực trên võng mạc của anh.


“Câm đi! Tao phải cứu em tao!” Kiệt điên cuồng gầm lên, nước mắt hòa cùng máu chảy dọc bên má trái bị vỡ nát.


Từ trong đống đổ nát rực lửa, một bóng người gầy gò lết ra ngoài. Đó là An. Cậu bé bị bỏng nhẹ ở tay và chân bị liệt tạm thời do súng điện, cố gắng bò bằng hai tay ra khỏi cửa ngõ ngập khói.


Kiệt lao tới, bế xốc An ra xa phòng khám đang sụp đổ.


“Anh Kiệt...” An khóc nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy áo khoác da của anh. “Bọn đặc vụ... Đại úy Sơn... chúng mang Bảo đi rồi... Robot R-03 bị phá hủy... Lão Thập đã cắt điện...”


Kiệt đứng lặng người trước đống tro tàn đổ nát của phòng khám, chiếc đồng hồ quả lắc của bố bị đập vỡ vụn dưới gót giày bọc thép của đặc vụ để lại. Những bánh răng đồng thau méo mó, đen sạm nằm rải rác trên nền đất lạnh, không còn phát ra tiếng tích tắc đều đặn nữa.


Bình yên giả tạo đã vỡ vụn. Mái nhà duy nhất đã thành tro bụi. Em trai anh đã rơi vào tay của quỷ dữ.


Một luồng căm thù cực hạn bùng phát từ sâu trong lồng ngực Kiệt, khiến máy Chronos-01 trên ngực anh phát ra những tia chớp xanh neon giật cục điên cuồng giữa đêm đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!