Giao Dịch Trong Bóng Tối
Lưỡi cưa titanium tròn xoay tít, rít lên những tiếng rợn người sát sạt lồng ngực Kiệt. Luồng gió lạnh buốt từ những răng cưa bén ngót thổi tung lớp áo sơ mi rách nát, mang theo mùi dầu diesel cháy khét và mùi rỉ sét nồng nặc của cánh tay máy khổng lồ. Hùng Đồ Tể cười sằng sặc, khuôn mặt gã méo mó dưới ánh đèn neon chập chờn của ngã tư Chợ Sắt Khu 9. Gã xách bổng Kiệt lên bằng một tay, cơ thủy lực gầm rú đầy đe dọa.
“Thằng bác sĩ lậu rác rưởi,” Hùng Đồ Tể rít qua bộ loa cấy quản cổ họng rè rè. “Mày dám bẻ khóa trạm sạc của tao? Hôm nay tao sẽ rã từng cái xương sườn của mày ra để cấn nợ!”
Cơn đau từ mông sườn trái bị rạn nứt nhói lên tận óc mỗi khi Kiệt hít thở. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô tri sau cú sốc điện từ trận chiến trước. Kính quét nhịp tim bên mắt trái nhấp nháy những dải nhiễu xám xịt, hiển thị dung lượng pin của máy Chronos-01 chỉ còn vỏn vẹn 8%. Nếu nguồn điện này về không, bộ điều hòa nhịp tim ngoài lồng ngực sẽ ngừng hoạt động, đồng nghĩa với việc tim anh sẽ đứng bóng vĩnh viễn.
*Aegis... có cách nào không?* Kiệt gầm lên trong tâm trí.
*Hệ thống đang chạy ở mức năng lượng tối thiểu 8%. Không đủ băng thông để phát xung EMP diện rộng. Phát hiện điểm yếu cơ học: Động cơ diesel nạp cho hệ thống thủy lực sau lưng mục tiêu có đường ống dẫn dầu thô không bọc chì cách điện.* Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não Kiệt.
Kiệt nghiến răng đến bật máu môi. Anh giả vờ buông xuôi thể xác, để mặc cho cơ thể rũ xuống như một xác chết không còn sức kháng cự. Hùng Đồ Tể chủ quan, hạ thấp lưỡi cưa xuống một chút để chuẩn bị rạch một đường chí mạng vào ngực anh.
Chính là lúc này.
Bằng tất cả sức lực còn lại của cánh tay trái lành lặn, Kiệt không đấm vào lớp giáp thép bọc ngực của Hùng. Anh nhoài người tới trước, ôm ghì lấy bả vai khổng lồ của gã khổng lồ, luồn tay ra sau lưng gã. Ngón tay trái của Kiệt, thô ráp và bám đầy mỡ bò, chộp lấy đường ống dẫn dầu bằng cao su dẻo kết nối bình chứa diesel với máy nén thủy lực.
*PHỰT!*
Kiệt dùng móng tay bọc carbon tự chế giật mạnh, giật đứt lìa đường ống dẫn dầu. Luồng dầu diesel áp lực cao phun ra xối xả, xịt thẳng vào ống xả khí thải đang nóng đỏ rực của động cơ nổ sau lưng Hùng.
*BÙM!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên kèm theo luồng lửa đỏ rực bùng phát ngay sau lưng gã đồ tể. Khói đen kịt cuộn lên nghi ngút. Hùng Đồ Tể hét lên đau đớn khi ngọn lửa liếm vào phần lưng bọc thép và hệ thống thủy lực bị mất áp suất đột ngột, giật cục điên cuồng. Gã loạng choạng buông lỏng tay gọng kìm.
Kiệt rơi tự do xuống nền bê tông ẩm ướt. Cú va chạm mạnh làm xương sườn trái rạn nứt của anh đau điên cuồng, khiến anh suýt ngất đi. Nhưng bản năng sinh tồn buộc anh phải bò dậy lập tức. Anh ôm ngực, loạng choạng lao vào làn khói đen kịt của vụ nổ dầu máy, lẩn khuất vào những ngách hẻm tối tăm, chằng chịt của Chợ Sắt trước khi đàn em của Hùng kịp định hình tình hình.
***
Nửa giờ sau, Kiệt lết được về phía sau quán mì tổng hợp của Bà Sáu. Cơn mưa axit bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, gột rửa bớt lớp muội than dính trên mặt anh nhưng lại làm vết thương rách sâu ở bả vai trái bỏng rát dữ dội. Anh bước từng bước nặng nề lên căn gác xép tối tăm, nơi Bảo đang nằm ngủ mê man.
Cậu bé An đang ngồi cảnh giác bên giường Bảo, tay lăm lăm chiếc tua-vít rỉ sét. Thấy Kiệt bước vào với lồng ngực rỉ máu và hơi thở khò khè, An vội vàng lao đến đỡ lấy anh.
“Anh Kiệt! Anh bị thương nặng quá! Để em lấy cồn sát trùng...”
“Bảo thế nào rồi?” Kiệt khàn giọng hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào đứa em trai gầy yếu đang thở khò khè dưới lớp chăn mỏng.
“Em trai anh vừa lên cơn co thắt nhẹ lúc một giờ sáng,” An lo lắng cúi đầu. “Nhờ có phác đồ dã chiến cũ của anh nên mạch của cậu ấy đã tạm ổn định, nhưng nếu không có thuốc kích tim Cardio-Boost trước bình minh, tim cậu ấy sẽ không chịu nổi đợt lọc máu tiếp theo đâu anh.”
Kiệt nhìn xuống màn hình kính quét nhịp tim.
*Dung lượng pin Chronos-01: 6%. Thời gian sống sót ước tính: 2 giờ 15 phút.*
Cả hai anh em đều đang đếm ngược đến cái chết. Kiệt cần Cardio-Boost không chỉ để cứu Bảo, mà còn để ép tim mình đập nhanh lên mức Ng Ngưỡng Quá Tải Nhẹ (Overclock-1), sạc đầy nguồn điện cho Aegis-09 hoạt động ổn định ở Nhịp tim bẻ khóa cơ bản (100 - 120 bpm). Chỉ có thế, AI mới đủ băng thông để chẩn đoán sâu và bẻ khóa các hệ thống tìm đường cứu Bảo.
“Chị Hà có thuốc không?” Kiệt hỏi, tay siết chặt xương sườn đau nhói.
An lắc đầu tuyệt vọng: “Em vừa lén chạy qua ngõ nhà Chị Hà. Trạm phân phối của chị ấy bị đặc vụ an ninh Khu 9 càn quét dữ dội lúc nửa đêm rồi. Toàn bộ kho thuốc Cardio-Boost bị niêm phong, bản thân Chị Hà cũng phải bỏ trốn vào đường ống ngầm. Hiện tại... cả Khu Đáy chỉ còn một kẻ duy nhất nắm giữ nguồn thuốc kích tim sạch.”
“Lão Thập,” Kiệt lẩm nhẩm cái tên đó, mắt tối sầm lại.
Lão Thập là tay môi giới chợ đen khét tiếng nhất Chợ Sắt Khu 9. Gã béo phệ, xảo quyệt, có hàm răng bọc vàng phát sáng dưới ánh neon và luôn ngậm điếu xì-gà điện tử rò khói. Gã không bao giờ làm việc thiện, và bất kỳ ai giao dịch với gã đều phải trả một cái giá cắt cổ bằng nhịp tim hoặc nội tạng cơ khí.
“Nhưng anh Kiệt, Lão Thập ghét anh lắm,” An lo lắng nắm lấy tay áo Kiệt. “Tuần trước anh sửa miễn phí cho mấy công nhân mỏ bị gã ép nợ, gã đã tuyên bố sẽ cắt lưỡi anh nếu anh dám bén mảng đến địa bàn của gã.”
“Anh không còn lựa chọn nào khác,” Kiệt lạnh lùng đứng dậy, dùng chiếc khăn bẩn lau vết máu trên vai trái. “Hẹn gã gặp ở quán mì của Bà Sáu. Nói với gã, anh có thứ gã cần.”
***
Quán mì tổng hợp của Bà Sáu nằm im lìm dưới tấm bạt nhựa màu xanh neon rách nát, khói từ nồi nước lèo nhân tạo bốc lên nghi ngút, cố gắng xua đi mùi sương mù hóa chất ẩm ướt của đêm Chợ Sắt.
Lão Thập ngồi chễm chệ trên chiếc ghế nhựa gia cố bằng khung sắt, hai bên là hai gã vệ sĩ cyborg vạm vỡ mang súng điện cầm tay. Gã nhả một ngụm khói xì-gà điện tử màu xám nhạt, ánh mắt híp lại đầy ranh mãnh khi thấy Kiệt loạng choạng bước ra từ bóng tối, một tay ôm sườn trái rạn nứt.
“À, bóng ma của phòng khám lậu,” Lão Thập cười khẩy, hàm răng vàng choe lấp lánh dưới ánh neon xanh. “Nghe nói mày vừa bị Hùng Đồ Tể đập gãy xương sườn? Sao không nằm trong cống chết luôn đi, mò đến gặp tao làm gì?”
Kiệt ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cố giữ hơi thở đều đặn để nhịp tim không vọt lên quá nhanh, tiết kiệm từng phần trăm pin cuối cùng của Chronos-01.
“Tao cần Cardio-Boost. Hai ống nguyên chất,” Kiệt đi thẳng vào vấn đề.
Lão Thập bật cười sằng sặc, gã gõ gõ ngón tay đeo nhẫn kim loại xuống mặt bàn nhựa dính mỡ bò. “Cardio-Boost? Mày biết hiện tại hàng khan hiếm thế nào không? Chị Hà của mày sập tiệm rồi. Bây giờ, một ống Cardio-Boost giá năm ngàn BPM-Coin. Hai ống là mười ngàn. Mày lấy gì trả? Nhịp tim của mày chắc chỉ đáng giá vài đồng rác.”
“Tao không có tiền mặt,” Kiệt bình thản nói.
“Thế thì cút!” Một gã vệ sĩ của Lão Thập bước lên, định chộp lấy vai Kiệt.
“Nhưng tao có thứ này,” Kiệt giơ bàn tay trái lên, gõ nhẹ vào chiếc kính quét nhịp tim bên mắt trái. Một luồng sáng xanh lục mỏng manh từ kính quét chiếu thẳng vào chiếc ví sinh trắc học đeo bên hông Lão Thập.
*Aegis, kết nối cổng logic phụ của ví lậu Lão Thập. Hiển thị thông số nợ.*
*Đang kết nối... Đã bẻ khóa cổng bảo mật ví lậu sinh trắc học của Lão Thập. Phát hiện số dư: 142,000 BPM-Coin. Phát hiện 3 tài khoản ảo trốn thuế năng lượng của tập đoàn Vigor-Corp,* giọng nói của Aegis vang lên trong đầu Kiệt.
Kiệt nhìn thẳng vào mắt Lão Thập, giọng nói trầm và lạnh lùng như băng: “Tài khoản ví lậu của mày, mã định danh số 942-F, đang chứa hơn mười bốn vạn BPM-Coin trốn thuế. Nếu tao gửi dải tần số định vị của ba tài khoản ảo này lên đồn đặc vụ an ninh Khu 9 của Đại úy Sơn, mày nghĩ gã sẽ làm gì với mày?”
Gương mặt béo phệ của Lão Thập lập tức cứng đờ. Điếu xì-gà điện tử trên môi gã suýt rơi xuống. Hai gã vệ sĩ thấy thái độ của đại ca thay đổi liền lăm lăm tay súng, nhưng Lão Thập giơ tay cản lại, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã.
“Mày... làm sao mày biết?” Lão Thập nghiến răng, giọng hạ thấp đầy đe dọa. “Thằng chó, mày dám tống tiền tao? Tao chỉ cần ra lệnh, đàn em tao sẽ bắn nát đầu mày ngay tại đây rồi báo cảnh sát mày là kẻ sử dụng thiết bị lậu!”
“Mày cứ thử xem,” Kiệt nghiêng đầu, ngón tay trái của anh vẫn gõ nhẹ lên chiếc kính quét. “Chỉ cần nhịp tim của tao ngừng đập đột ngột, Aegis sẽ tự động kích hoạt lệnh giải phóng toàn bộ dữ liệu ví lậu của mày lên mạng lưới công cộng của Vigor-Corp. Lúc đó, không chỉ tiền của mày biến mất, mà cả cái mạng béo của mày cũng bị đưa vào nhà máy rã xác để trừ nợ thuế.”
Không khí dưới tấm bạt bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái bạt như tiếng đếm ngược của thần chết. Lão Thập nhìn chằm chằm vào mắt Kiệt, cố tìm kiếm một tia dao động hay sợ hãi, nhưng anh chỉ đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của một kẻ không còn gì để mất.
Cuối cùng, Lão Thập xuống nước cười xòa. Gã tựa lưng vào ghế, xua tay bắt hai gã vệ sĩ lùi lại.
“Ha ha! Khá lắm, thằng bác sĩ lậu! Mày đúng là có gan hùm,” Lão Thập giả lả cười, nhưng ánh mắt gã đầy sự căm phẫn ngầm. “Được rồi, chúng ta là người làm ăn, không cần phải căng thẳng thế. Tao có thể cho mày Cardio-Boost. Nhưng tống tiền không phải là cách làm ăn lâu dài. Tao cần một sự trao đổi sòng phẳng.”
“Nói đi,” Kiệt lạnh lùng rút sợi cáp khỏi cổng kết nối ngầm dưới bàn ăn.
“Đêm nay, tao có một khách hàng đặc biệt. Một gã tay to của băng Chợ Sắt bị hỏng cánh tay cơ khí thủy lực sau cuộc đụng độ với cảnh sát tuần tra. Gã cần cấy ghép một chi giả lậu bọc thép nặng ngay trong đêm để ngày mai đi thanh toán địa bàn. Các bác sĩ lậu khác đều từ chối vì ca này quá nguy hiểm, dễ gây nhiễm trùng máu hệ thống. Mày phải thực hiện ca mổ này cho tao.”
Kiệt nhíu mày. Phẫu thuật cấy ghép chi giả hạng nặng trong điều kiện dã chiến là một canh bạc sinh tử. Nếu có bất kỳ sai sót nào về dòng điện sinh học, hệ thần kinh của bệnh nhân sẽ bị thiêu rụi, và Kiệt sẽ bị băng đảng xé xác ngay trên bàn mổ. Hơn nữa, những ca phẫu thuật quy mô thế này rất dễ thu hút sự chú ý của các thiết bị bay săn mồi hoặc cảnh sát chìm cài cắm.
“Tao đồng ý,” Kiệt dứt khoát nói. “Nhưng tao phải nhận trước một liều Cardio-Boost ngay bây giờ làm tiền đặt cọc. Em trai tao đang chờ thuốc.”
Lão Thập im lặng một lát, đôi mắt hí ranh mãnh nheo lại đầy tính toán. Gã biết mình không thể ép Kiệt quá mức khi gã đang bị nắm thóp ví lậu, nhưng gã cũng muốn gieo một cái bẫy nợ ân nghĩa để kiểm soát anh lâu dài.
“Được, sòng phẳng thôi,” Lão Thập cười bí hiểm.
Gã từ từ kéo chiếc vali bảo mật sinh trắc học đặt dưới chân lên bàn. Chiếc vali bọc thép carbon sáng loáng, phát ra tiếng tít tít cơ học khi gã áp ngón tay béo múp vào bộ quét vân tay.
*CẠCH!*
Nắp vali hé mở. Từ bên trong, một luồng hơi lạnh tản nhiệt tỏa ra, mang theo ánh sáng màu vàng chanh lấp lánh rực rỡ của những ống tiêm Cardio-Boost nguyên chất xếp thành hàng ngay ngắn dưới nụ cười đầy mưu mô của Lão Thập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!