Nợ Máu Chợ Sắt
Cánh cửa sắt container ba lớp rên rỉ dưới sức tàn phá của máy cưa xương dã chiến. Tiếng thép rít lên chói tai, bắn ra những tia lửa đỏ rực qua khe hở đang ngày một rộng. Bên ngoài, những tiếng chửi bới tục tĩu của đàn em Hải 'Máu' vang lên, át cả tiếng mưa axit đang gõ rầm rập trên mái tôn rỉ sét.
Kiệt gượng đứng dậy, dùng cánh tay trái còn cử động được để bế xốc Bảo lên, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang từ từ mở ra. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô tri, những vệt bỏng điện dọc theo mạch máu vẫn còn bốc lên làn khói xám mỏng mùi ozone và da thịt cháy khét. Mỗi nhịp thở của anh lúc này là một cơn đau thắt nghẹt, lồng ngực như bị đè nặng bởi một khối chì nóng chảy. AI Aegis-09 đã chìm vào trạng thái ngủ đông sâu để tiết kiệm năng lượng, nhưng sự hiện diện của nó trong hệ thần kinh của anh vẫn rõ ràng như một dòng nước đá lạnh buốt chạy dọc cột sống.
"An, mở nắp cống!" Kiệt khàn giọng ra lệnh, hàm răng nghiến chặt đến bật máu môi.
Cậu bé An nhanh như cắt chộp lấy chiếc kìm thủy lực rỉ sét trong túi đồ nghề, lao về phía góc phòng phẫu thuật. Dưới lớp thảm cao su mục nát là một nắp cống sắt tròn dẫn thẳng xuống hệ thống thoát nước ngầm của Khu 9. An dùng hết sức bình sinh bẩy mạnh, tiếng sắt rỉ cọ sát vang lên khô khốc. Một mùi hôi thối nồng nặc của bùn thải hóa chất và khí gas metan lập tức xộc lên, làm cay xè mắt.
*RẦM!*
Cánh cửa thép đổ sụp xuống sàn nhà, bụi bặm và mạt sắt bay mù mịt. Qua làn khói xám, ba bóng người vạm vỡ bọc giáp lốp xe tự chế hiện ra, trên tay lăm lăm những thanh xà beng và dao mổ điện phát ra tiếng rít tần số cao.
"Thằng chó! Mày dám bắn hỏng tay máy của đại ca tao!" Tên đi đầu gầm lên, vung thanh sắt lao thẳng về phía Kiệt.
"Nhảy xuống!" Kiệt hét lớn, đẩy mạnh An xuống miệng cống tối tăm.
Ngay khi thanh xà beng của kẻ thù bổ xuống, Kiệt ôm chặt lấy Bảo, xoay lưng che chắn cho em trai rồi buông mình rơi tự do vào lòng đất. Thanh sắt sượt qua vai trái của anh, xé toạc lớp áo khoác da sờn rách, để lại một vết rách sâu rỉ máu tươi. Cơn đau thắt lại làm tầm nhìn của Kiệt tối sầm trong một tích tắc, nhưng anh vẫn cắn răng ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu của Bảo khi cả hai lao vào đường ống tối tăm.
Họ trượt dài trong lòng ống dẫn rác thải ẩm ướt, đầy những bùn nhớt rỉ sét và nước mưa axit ăn mòn. Tiếng chửi bới trên đỉnh đầu xa dần, thay vào đó là tiếng rít gầm rú của dòng nước thải hóa chất chạy ngầm dưới lòng Chợ Sắt Khu 9.
Sau gần mười phút chui rúc qua những ngách hẹp tối tăm, An dẫn đường đưa anh em Kiệt chui lên từ một họng cống kỹ thuật nằm ngay phía sau quán mì tổng hợp của Bà Sáu. Cơn mưa axit bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, gột rửa bớt lớp bùn thải hôi thối trên người họ nhưng lại làm vết thương trên vai Kiệt bỏng rát dữ dội.
Bà Sáu 'Mì' đang dọn dẹp những bát nhựa đựng nước lèo nhân tạo thì thấy ba bóng người ướt sũng, dính đầy dầu máy bước ra từ bóng tối. Gương mặt phúc hậu của bà lão lập tức biến sắc. Không hỏi một lời, bà nhanh chóng kéo sập tấm bạt nhựa màu xanh neon của quán, ra hiệu cho họ đi thẳng vào căn gác xép tối tăm phía sau nồi nước lèo nghi ngút khói.
"Nằm yên trên đó. Đứa nào ho khan một tiếng là cả đám cùng chết," Bà Sáu thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy dứt khoát.
Trên căn gác xép chật hẹp chỉ rộng chưa đầy bốn mét vuông, đầy mùi hành tỏi tổng hợp và dầu mỡ, Kiệt đặt Bảo nằm xuống tấm chiếu rách. Bảo vẫn đang ngủ sâu dưới tác dụng của phác đồ điều trị dã chiến từ Aegis-09, hơi thở của cậu bé tuy còn nông nhưng đã ổn định hơn, không còn những tiếng khò khè kịch phát của cơn suy tim cấp tính.
Kiệt ngồi dựa lưng vào vách gỗ rạn nứt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh dùng tay trái run rẩy xé một mảnh vải từ chiếc áo thun bên trong để băng bó tạm thời vết thương rỉ máu ở vai trái. Chiếc kính quét nhịp tim bên mắt trái của anh nhấp nháy liên tục, hiển thị các thông số sinh tồn màu đỏ nhạt do nguồn điện từ máy Chronos-01 đang cạn kiệt.
*Cảnh báo: Dung lượng pin sinh học còn 12%. Thời gian duy trì kết nối AI: 4 giờ. Yêu cầu sạc khẩn cấp bằng Cardio-Boost.*
"Anh Kiệt..." An ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt to ngập tràn nước mắt nhìn cánh tay phải vẫn còn co quắp của anh. "Tay anh... có sao không? Em có mang theo bộ kìm bấm chip, để em thử..."
"Đừng chạm vào," Kiệt khàn giọng cắt ngang. "Mạch điện của Aegis đang khóa hệ thần kinh vận động để tránh hoại tử mô. Anh cần Cardio-Boost."
Nhưng lấy đâu ra tiền? Tài khoản BPM-Coin của anh đã về con số không tròn trĩnh sau khi phòng khám bị phá hủy. Một liều Cardio-Boost ở chợ đen có giá ít nhất ba trăm BPM-Coin, tương đương với ba vạn nhịp tim hiến tế liên tục trên các trạm sạc công cộng của tập đoàn Vigor-Corp. Với thể trạng suy kiệt hiện tại, nếu Kiệt cắm cáp cổ tay vào trạm sạc để hiến tế nhịp tim, cơ tim của anh sẽ vỡ tung ngay lập tức trước khi kiếm đủ tiền.
"An, giữ ấm cho Bảo," Kiệt gượng đứng dậy, bám tay vào thành gỗ để giữ thăng bằng. "Anh phải ra Chợ Sắt. Có vài ca cấy ghép lậu của công nhân mỏ cần sửa khớp nối thủy lực trong đêm nay. Anh phải kiếm đủ tiền mua thuốc trước khi trời sáng."
"Nhưng tay phải của anh thế kia làm sao phẫu thuật?" An lo lắng hỏi.
Kiệt nhìn xuống bàn tay phải vô tri, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thực dụng: "Anh còn tay trái. Và anh còn cái đầu của một kỹ sư tim mạch. Đi thôi."
***
Chợ Sắt Khu 9 vào ban đêm hiện lên như một con quái vật cơ khí khổng lồ đang thở ra những làn sương mù hóa chất màu xám xịt. Dưới gầm các khối nhà chung cư hộp kẽm cao vút, hàng ngàn ánh đèn neon đủ màu sắc chớp tắt điên cuồng, phản chiếu xuống những vũng nước mưa axit sủi bọt. Mùi dầu máy cháy, mùi ozone từ các trạm sạc và mùi tanh tưởi của rác thải công nghệ hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Kiệt khoác chiếc áo măng tô da sờn rách, kéo thấp mũ sùm sụp để che đi chiếc kính quét bị nứt bên mắt trái. Anh di chuyển lén lút qua các gian hàng bán chi giả rỉ sét và thuốc lậu, cố gắng giữ nhịp tim ở Ngưỡng An Toàn 75 BPM theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc đang vang vọng trong ký ức. Mỗi cử động nhỏ của cánh tay phải tê liệt đều truyền đến một cơn đau nhói dọc bả vai, nhưng anh buộc phải phớt lờ nó.
Bỗng nhiên, một tiếng còi rú chói tai vang lên từ phía trung tâm chợ, kèm theo tiếng xích sắt lách cách nện xuống nền bê tông ẩm ướt. Đám đông người dân nghèo đang mua bán lập tức dạt ra hai bên, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ sợ hãi tột độ.
"Nhóm Đòi nợ Điện thế Hùng Đồ Tể kìa! Chạy mau!"
Từ góc ngã tư, một toán người bán cơ khí bọc giáp thép rỉ sét rầm rập tiến vào. Dẫn đầu là Tên Đồ Tể 'Hùng'—một gã khổng lồ cao hai mét với bờ vai u thịt bắp được gia cố bằng các khối cơ nhân tạo dập nổi sợi carbon. Cánh tay phải của gã là một cỗ máy cưa xương thủy lực khổng lồ bằng hợp kim titanium, lưỡi cưa tròn răng cưa sắc nhọn đang quay chậm rãi, phát ra tiếng rít thủy lực rợn người và những làn khói xám từ động cơ dầu diesel mini đeo sau lưng.
Toán enforcers của gã đang kéo lê ba người dân nghèo xơ xác, cổ tay của họ bị khóa chặt bằng những sợi xích dẫn điện nối trực tiếp với một trạm sạc công cộng di động chạy bằng bánh xích.
"Lũ rác rưởi!" Hùng Đồ Tể gầm lên, giọng nói được khuếch đại qua bộ loa cấy quản cổ họng phát ra âm thanh rè rè, vang vọng khắp Chợ Sắt. "Nợ BPM-Coin của Băng Chợ Sắt mà dám trốn sạc? Hôm nay, không có tiền thì trả bằng nhịp tim!"
Gã chộp lấy một người đàn ông gầy gò—một bệnh nhân cũ từng được Kiệt vá van tim lậu năm ngoái—và ấn mạnh cổ tay gã vào cổng sạc thế cao của trạm công cộng.
*CẠCH!*
Cổng sạc khóa chặt lấy cổ tay người đàn ông. Dòng điện cao áp từ trạm sạc lập tức kích hoạt, cưỡng bức cơ tim của nạn nhân phải co bóp điên cuồng để phát điện truyền ngược vào lưới điện của băng đảng.
*Tít tít tít tít!*
Màn hình hiển thị nhịp tim trên trạm sạc vọt lên con số kinh hoàng: *165 BPM... 170 BPM...*
"A... a... cứu tôi... tim tôi sắp vỡ rồi!" Người đàn ông hét lên thảm thiết, hai mắt trợn trừng, các mạch máu trên cổ nổi rõ dải sáng đỏ rực do dòng điện cưỡng bức đang thiêu rụi các sợi cơ tim.
Kiệt đứng trong bóng tối của một gian hàng phế liệu, chứng kiến cảnh tượng đó. Kính quét nhịp tim của anh lập tức phân tích chỉ số sinh tồn của nạn nhân: *Nhịp tim: 175 BPM. MCI: 42%. Nguy cơ vỡ tâm thất phải trong 30 giây. Tử vong lâm sàng.*
Đó là một vụ giết người công khai dưới danh nghĩa đòi nợ. Ở Khu Đáy này, mạng sống của người nghèo chỉ là nhiên liệu thô ráp để thắp sáng cho những tòa tháp lộng lẫy phía trên. Nếu người đàn ông kia chết, nhịp tim của gã sẽ bị rút cạn đến giọt cuối cùng, và cơ thể gã sẽ bị ném vào hồ chứa nước thải sinh học như một cục pin đã qua sử dụng.
*Aegis... khởi động... bẻ khóa hệ thống sạc...* Kiệt âm thầm ra lệnh trong đầu.
Bộ não của anh lập tức nhận được phản hồi lạnh lùng từ AI: *Cảnh báo: Dung lượng pin còn 10%. Kích hoạt Bẻ khóa tần số sinh học (Bio-frequency Hack) sẽ tiêu tốn toàn bộ năng lượng dự phòng còn lại, đẩy tim vật chủ vào Ngưỡng Quá Tải Nhẹ. Xác nhận?*
*Xác nhận. Làm ngay đi!* Kiệt nghiến răng.
Kiệt bước ra khỏi bóng tối, di chuyển âm thầm áp sát vào bảng điều khiển phụ của trạm sạc công cộng di động đặt ngay góc cột thép. Anh dùng cánh tay trái còn cử động được, trượt nhẹ nắp bảo vệ bằng sợi carbon dưới thắt lưng, lộ ra cổng cấy ghép cổ tay trái. Anh giật phăng sợi cáp dẫn sợi carbon ngụy trang ẩn dưới lớp áo khoác da, cắm mạnh vào cổng dữ liệu phụ của trạm sạc.
*XẸT!*
Một luồng điện lạnh lẽo chạy thẳng từ trạm sạc vào lồng ngực Kiệt. Máy Chronos-01 trên ngực anh bắt đầu phát ra ánh sáng xanh neon nhấp nháy liên tục.
*Kích hoạt Bẻ khóa tần số sinh học. Mức độ đồng bộ: 15%.*
Giao diện kính quét của Kiệt biến thành một ma trận số liệu chạy dọc. Aegis-09 nhanh chóng phân tích thuật toán mã hóa của trạm sạc công cộng Khu 9—một hệ thống Tường Băng cấp 1 lỏng lẻo sử dụng thuật toán 256-bit truyền thống của tập đoàn Vigor-Corp.
*Phát hiện lỗ hổng cổng logic bảo mật. Tiến hành giả lập tín hiệu nhịp tim quản trị viên để ghi đè lệnh sạc cưỡng bức.*
Kiệt nhắm chặt mắt, lồng ngực co thắt dữ dội khi tim anh bị ép đập vọt lên 110 BPM để cung cấp đủ băng thông cho AI xử lý. Những vệt sẹo điện từ màu xanh lam nhạt bắt đầu nổi rõ dọc theo cánh tay trái của anh, phát ra thứ ánh sáng neon mờ ảo dưới lớp da nhợt nhạt.
"Mày đang làm cái quái gì thế hả thằng rác rưởi kia?" Một tên enforcer bọc thép phát hiện ra Kiệt đang đứng tựa vào bảng điều khiển phụ. Hắn rút khẩu gậy điện ra, định lao đến.
Nhưng đã quá muộn.
*CẠCH! BÙM!*
Một tiếng nổ đoản mạch lớn vang lên từ hộp biến thế trung tâm của trạm sạc. Những tia lửa điện màu xanh neon bắn ra tung tóe, thiêu rụi hoàn toàn bảng mạch điều khiển sạc cưỡng bức. Cổng sạc trên cổ tay người bệnh nhân cũ tự động bật mở, giải phóng gã ngã sụp xuống đất, thở dốc lồng lộn nhưng giữ được mạng sống.
Toàn bộ hệ thống đèn neon chiếu sáng xung quanh ngã tư Chợ Sắt vụt tắt, đẩy khu vực vào bóng tối chập chờn của những ánh lửa hàn.
Hùng Đồ Tể giật mình quay lại. Con mắt camera hồng ngoại màu đỏ rực trên mặt nạ sắt của gã xoay tròn, khóa chặt vào bóng người gầy gò đang đứng bên bảng điều khiển phụ rò rỉ khói đen. Gã nhận ra dải sáng xanh neon quen thuộc của máy Chronos phát ra dưới lớp áo khoác da rách của Kiệt.
"Thằng bác sĩ lậu!" Hùng Đồ Tể gầm lên, tiếng gầm rú thủy lực từ cánh tay máy của gã tăng vọt tần số. "Mày dám phá chén cơm của tao! Tao đã nghi mày là kẻ bẻ khóa hệ thống trạm sạc Khu 9 tuần trước rồi!"
Gã khổng lồ lao đến với tốc độ kinh hoàng so với thân hình hộ pháp của mình. Cánh tay máy cưa xương rít lên tiếng áp lực thủy lực nặng nề, lưỡi cưa titanium quay tít, chém một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng vào cổ Kiệt.
*Cảnh báo: Quỹ đạo chém cận chiến được định vị. Đề xuất né tránh về phía bên trái 1.2 mét,* giọng Aegis-09 vang lên trong đầu Kiệt.
Nhờ kính quét hiển thị vệt đỏ dự đoán quỹ đạo, Kiệt nhào người lộn nhào về phía bên trái, dẫm lên đống sắt vụn rỉ sét dưới đất.
*XOẢNG!*
Lưỡi cưa titanium của Hùng Đồ Tể chém sượt qua vị trí Kiệt vừa đứng, cắt đứt đôi cột thép chịu lực của mái che container như cắt một miếng đậu phụ. Những mạt sắt nóng bỏng bắn tung tóe vào mặt Kiệt, để lại vài vết bỏng nhỏ trên má.
Kiệt gượng dậy trong tư thế quỳ, tay trái rút khẩu súng điện tự chế giắt sau lưng ra bóp cò.
*Xẹt!*
Khẩu súng chỉ phát ra một tia lửa điện yếu ớt rồi tắt ngấm. Pin sạc dự phòng của súng đã cạn kiệt hoàn toàn sau cuộc đụng độ với Hải 'Máu' lúc chập tối.
"Aegis! Hack chip não của gã!" Kiệt thầm hét lên.
*Thất bại. Chip điều khiển của mục tiêu được bọc lớp vỏ chì chống nhiễu thô sơ cấp quân sự. Không thể xâm nhập không dây ở mức đồng bộ 15%,* AI trả lời vô cảm.
Chưa kịp để Kiệt đổi chiến thuật, Hùng Đồ Tể đã áp sát. Gã không dùng cánh tay máy cưa xương nữa, mà vung cánh tay trái sinh học được bọc các tấm thép rỉ sét nện thẳng vào sườn Kiệt.
*BÙM!*
Cú đấm nặng nề như một chiếc búa tạ nện thẳng vào hông trái của Kiệt. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc. Kiệt bị lực đấm khổng lồ quật văng ra xa, trượt dài trên nền bê tông ẩm ướt, đè sập một sạp bán linh kiện đồng cũ rỉ sét.
Chiếc áo khoác da sờn rách của anh bị xé toạc, để lộ lồng ngực gầy gò chằng chịt những vết sẹo mổ hở cũ. Máy Chronos-01 trên ngực anh nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy cấp.
*Cảnh báo: Tổn thương vật lý lồng ngực trái. Dung lượng pin sinh học giảm xuống còn 8%. Nguy cơ ngừng tim lâm sàng tăng vọt.*
Kiệt ho ra một ngụm máu tươi dính đầy dầu máy rò rỉ từ đống phế liệu. Anh cố gắng bám tay vào một khung sắt để gượng dậy, nhưng cơn đau từ xương sườn rạn nứt làm cơ thể anh đổ sụp xuống một lần nữa. Tầm nhìn bên mắt trái qua chiếc kính quét bị nứt bắt đầu nhấp nháy những dải nhiễu sóng màu xám.
Hùng Đồ Tể bước qua đống đổ nát, tiếng xích sắt dưới chân nện xuống nền đất vang lên những âm thanh tử thần. Khói xám từ động cơ diesel sau lưng gã tỏa ra khét lẹt, hòa cùng mùi máu tươi của Kiệt.
Cánh tay máy khổng lồ của Hùng Đồ Tể rít lên tiếng thủy lực, chộp lấy cổ áo Kiệt khi gã nhận ra dòng điện sạc công cộng vừa bị bẻ khóa đảo chiều.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!