Nhạc nềnEpicBattle2

Thung Lũng Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù hóa chất ở rìa phía Đông Khu Đáy không mang màu xám đục thông thường. Nó có màu xanh huỳnh quang lờ lờ, thứ sắc dịch ma quái bốc lên từ những vũng nước thải hạt nhân rò rỉ và hàng vạn tấn pin lithium phân hủy dưới lòng đất. Nơi đây là Nghĩa địa xác công nghệ Khu 9, một thung lũng chết bị kẹp giữa những khối móng thép khổng lồ của tháp ngược Neo-Sài Gòn.


Kiệt kéo sụp chiếc mũ trùm của chiếc áo khoác da sờn rách, cố ngăn những hạt bụi phóng xạ li ti bám vào vết mổ hở trước ngực. Mỗi bước đi của anh trên nền đất phủ đầy mạt sắt rỉ đều kéo theo một cơn đau buốt nhói. Máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 cấy ngoài lồng ngực anh đang rên rỉ những tiếng tít tít chập chờn, dải sáng xanh neon của nó nhấp nháy một cách yếu ớt dưới lớp áo mỏng, chỉ còn vỏn vẹn 18% pin.


"Anh Kiệt, lối này bớt bụi hơn."


Tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của An vang lên từ phía sau. Cậu bé mười hai tuổi gầy gò đeo một chiếc mặt nạ lọc độc rỉ sét quá khổ, vai vác chiếc túi vải thô đựng bộ dụng cụ y tế và một chiếc hộp chì tự chế để chứa chip bảo mật. Bàn tay trái quấn băng gạc trắng của cậu khẽ vịn vào một tấm sườn thép của một robot dọn rác đã bị rã nát để giữ thăng bằng. An không có cơ thể cơ khí hóa, cậu hoàn toàn là người sinh học 100%, và việc di chuyển trong vùng phóng xạ thấp này đang khiến lồng ngực nhỏ bé của cậu phập phồng mệt mỏi.


"Đi sát sau lưng anh," Kiệt khàn giọng đáp, mắt phải của anh nheo lại để nhìn qua làn sương mù xanh lục.


Mắt trái của anh vẫn băng kín lớp gạc đẫm máu sau thảm họa ở nhà giam số 3. Để định vị giữa nghĩa địa xác chết cơ khí này, Kiệt đã phải dùng một biện pháp cực đoan: anh tháo chiếc Kính quét nhịp tim thời gian thực bị vỡ nát thấu kính của chị họ Ngọc Anh để lại, dùng các đầu nối đồng của cáp dẫn sợi carbon ngụy trang dưới da cánh tay phải cắm trực tiếp vào mạch phân tích quang phổ vi mô của kính. Aegis-09 nhận dữ liệu thô đó, xử lý qua thuật toán quân sự rồi truyền trực tiếp giao diện hiển thị ma trận màu xanh lục vào võng mạc mắt phải còn lành lặn của anh.


Tầm nhìn của Kiệt lúc này chập chờn như một chiếc tivi cổ bị nhiễu sóng. Những dải số ma trận, những đường quét nhiệt độ và tần số sóng điện từ nhảy múa liên tục, loang lổ những vệt đỏ cảnh báo từ trường mạnh.


*Khuyến cáo vật chủ: Từ trường xung quanh đạt mức 1.2 Tesla do các lõi từ hạt nhân rò rỉ. Máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 đang bị nhiễu loạn bộ ổn áp. Mức độ xơ hóa cơ tim hiện tại: 40%. Nhịp tim dao động ở mức 102 bpm. Yêu cầu tắt bớt các tính năng phụ để bảo toàn năng lượng,* giọng nói cơ học phẳng lặng của AI Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não Kiệt.


*Tắt tính năng Cộng hưởng cơ tim tầm ngắn và bộ lọc tiếng ồn,* Kiệt ra lệnh trong tâm trí. *Dồn toàn bộ băng thông năng lượng còn lại vào cảm biến quét của kính áp tròng. Chúng ta phải tìm thấy con chip đó trước khi tim tôi ngừng đập.*


*Đã thực hiện. Thời gian hoạt động dự kiến của Chronos-01 giảm xuống còn 3 giờ.*


Một tiếng rít rè rè chói tai vang lên từ bộ đàm vô tuyến tần số thấp đeo bên hông Kiệt, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Giọng nói trầm lặng nhưng gấp gáp của Thảo 'Mây' truyền đến từ khoảng cách hai cây số:


"Kiệt... nghe rõ không? Drone rác của tao vừa quét qua góc phía Bắc nghĩa địa. Toán tuần tra của Long 'Sẹo' đang di chuyển về hướng container số 409 của mày. Có ít nhất sáu tên, tất cả đều cấy ghép chi bọc thép hạng nặng. Chúng nó đang đi rà soát các đống phế liệu để tìm kim loại quý. Mày có đúng bốn phút trước khi chúng tiếp cận lối vào."


"Nghe rõ, Thảo. Giữ mắt trên cao cho tôi," Kiệt thì thầm vào bộ đàm.


Anh quay sang An, đặt bàn tay phải dính máu lên vai cậu bé: "An, em ở lại ngách container này cảnh giới. Nếu thấy ánh đèn quét màu vàng của bọn chúng, hoặc nghe tiếng xích sắt kéo trên đất, lập tức dùng bộ đàm gõ ba tiếng ngắn. Tuyệt đối không được ra ngoài."


"Em biết rồi, anh Kiệt. Anh phải cẩn thận," An gật đầu mạnh, đôi mắt sáng lên sự kiên định dưới lớp kính mặt nạ lọc độc.


Kiệt cúi người, lách qua khe hẹp của hai chiếc container rỉ sét dính đầy dầu máy đen kịt. Trước mặt anh, Nghĩa địa xác công nghệ hiện ra như một thung lũng của những bộ xương khổng lồ. Những titan-mech quân sự cao mười mét bị bắn hạ từ kỷ nguyên trước nằm nửa chìm nửa nổi dưới đống bùn thải, những cánh tay cơ khí khổng lồ chỉa thẳng lên trời như những lời cầu cứu tuyệt vọng hóa thạch. Khắp nơi, những dải điện từ màu xanh lam phóng ra ngẫu nhiên từ các lõi pin hỏng, tạo nên những tiếng *tạch tạch* khô khốc trong không khí đậm đặc mùi đồng cháy.


Kiệt áp sát người vào vách thép lạnh ngắt của một chiếc container bỏ hoang. Mắt phải anh quét liên tục qua làn sương mù huỳnh quang. Giao diện kính quét hiển thị hàng ngàn tín hiệu nhiễu từ những xác chết cyborg rỉ sét xung quanh. Mọi thứ đều là rác thải vô giá trị đối với hệ thống của tập đoàn Vigor-Corp, nhưng đối với Lão Nhị, một con chip bảo mật cũ chưa bị vá thuật toán là chiếc phao cứu sinh duy nhất.


Anh tiếp cận xác một chiếc titan-mech dòng C-80 cũ nằm đổ sụp trong góc thung lũng. Hộp kỹ thuật trước ngực nó đã bị nạy phá từ lâu, để lộ những đường dây dẫn điện bị ăn mòn bởi mưa axit.


Kiệt rút khẩu súng điện xung kích thế cao tự chế sau lưng ra. Anh cần kích hoạt bảng điều khiển phụ của chiếc titan-mech này để mở khóa khoang chứa hộp đen sâu bên trong lồng ngực nó.


*Vật chủ chú ý: Không khuyến cáo sử dụng súng điện tự chế trong môi trường từ trường cao. Nguy cơ rò rỉ điện thế ngược dòng cực cao,* Aegis-09 cảnh báo.


*Không thử thì không có cách nào mở được cửa thép dày này cả,* Kiệt nghiến răng.


Anh chỉa họng súng điện vào cổng sạc khẩn cấp của bảng điều khiển cơ học cũ trên thân máy, bóp cò. Một tia chớp xanh lóe lên. Nhưng ngay khoảnh khắc dòng điện tiếp xúc, từ trường mạnh mẽ của nghĩa địa xác đã làm méo mó đường truyền. Dòng điện không đi vào bảng mạch mà bị hút ngược trở lại dọc theo các sợi cáp dẫn sợi carbon dưới da cánh tay phải của Kiệt, truyền thẳng vào máy Chronos-01 trên ngực anh.


*ĐOẢN MẠCH HỆ THỐNG. PHẢN LỰC DÒNG ĐIỆN NGƯỢC 150V!*


*HỰ!*


Kiệt khuỵu sụp xuống nền đất rỉ sét, khẩu súng điện rơi khỏi tay phát ra tiếng rít chói tai rồi chập mạch tắt lịm. Cơn đau thắt ngực dữ dội dồn dập ập đến như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy trái tim anh. Tế bào cơ tim bị hoại tử và xơ hóa từ những ca bẻ khóa trước co thắt điên cuồng dưới tác động của dòng điện ngược. Kiệt không thể thở nổi, tầm nhìn bên mắt phải tối sầm lại, chỉ còn những dải sóng đỏ cảnh báo của Aegis-09 nhấp nháy điên cuồng.


*Nhịp tim vọt lên 145 bpm. Mức độ xơ hóa cơ tim tăng lên 41%. Kích hoạt hệ thống tự điều hòa khẩn cấp...*


Kiệt nằm bất động trên đống mạt sắt lạnh buốt, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực đang rò rỉ những tia điện xanh neon li ti dọc theo vết mổ hở. Trong bóng tối của ý thức, anh nghe thấy tiếng gõ nhịp đều đặn, chậm rãi của chiếc đồng hồ quả lắc của bố. *Một... hai... ba...* Anh cố gắng điều hòa nhịp thở theo tiếng tích tắc tưởng tượng đó, ép cơ thể mình lạnh đi, ép nhịp tim giảm xuống.


Sau gần một phút đấu tranh sinh tử, nhịp tim của anh mới dần ổn định trở lại ở mức 98 nhịp mỗi phút. Khói ozone khét lẹt bốc ra từ máy Chronos-01 dưới lớp áo da rách nát.


Kiệt gượng ngồi dậy, lau vệt máu tươi vừa tràn ra khóe môi. Anh nhặt khẩu súng điện tự chế lên—nó đã bị cháy hoàn toàn bộ tụ điện, trở thành một đống sắt vụn vô dụng. Cái giá phải trả cho sự liều lĩnh là quá đắt, nhưng anh không có thời gian để hối hận.


Anh áp mắt phải sát vào khe hở của lồng ngực chiếc titan-mech. Lần này, anh không dùng điện lực nữa. Anh dùng tay trái dính đầy máu và dầu máy, bám vào những đường mạch nano bị rách, cố gắng nạy mở tấm che bảo vệ bằng sức mạnh cơ bắp thô sơ. Vết mổ ngực bị động mạnh rách rộng thêm, máu sẫm rỉ ra thấm đỏ cả lớp băng gạc bên trong.


Chợt, trên màn hình kính quét nhấp nháy một tín hiệu mờ nhạt. Một dải tần số mã hóa 256-bit cũ kỹ, phát ra từ sâu bên trong khoang động cơ của chiếc titan-mech. Đó là chữ ký số của Vigor-Corp!


*Phát hiện nguồn phát tín hiệu bảo mật trùng khớp với mẫu Chip bảo mật Vigor-Corp thải loại. Vị trí: Khoang chứa hộp đen trung tâm, dưới bệ đỡ động cơ chính,* tiếng Aegis-09 vang lên.


Kiệt mừng rỡ. Anh thọc sâu cánh tay phải bọc mạch xăm dẫn điện vào khe hẹp đầy những cạnh sắc của lá thép rỉ sét. Da thịt anh bị cào rách, máu tươi hòa cùng dầu máy đen ngòm rỉ ra, nhưng ngón tay anh đã chạm vào một khối hợp kim nhỏ, lạnh ngắt và được bọc trong một lớp chì bảo vệ dày dặn.


Chính là nó! Con chip bảo mật cũ chưa bị vá thuật toán của tập đoàn.


Đúng lúc ngón tay Kiệt siết chặt lấy con chip, tiếng đàm thoại vô tuyến của Thảo 'Mây' vang lên chói tai, lần này hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh thường ngày:


"Kiệt! Chạy ngay đi! Toán tuần tra của Long 'Sẹo' đã phát hiện ra dấu vết của An! Chúng nó đang bao vây khu vực container của mày!"


*CỘP... CỘP... CỘP...*


Ba tiếng gõ ngắn, gấp gáp của An vang lên qua bộ đàm vô tuyến, báo hiệu kẻ thù đã ở ngay sát bên ngoài.


Kiệt nghiến răng dùng hết sức bình sinh giật mạnh con chip bảo mật ra khỏi bệ đỡ rỉ sét. Anh nhanh chóng luồn nó vào túi áo khoác, rồi lết thân xác tàn tạ bò sâu vào bóng tối của khoang ngực rỗng tuếch của chiếc titan-mech để ẩn nấp.


Bên ngoài container, tiếng xích sắt cơ khí kéo lê trên đất phát ra những âm thanh khô khốc rợn người. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề, dồn dập của Long 'Sẹo' và đàn em vang lên ngay bên ngoài container chứa xác cyborg mà Kiệt đang lục lọi. Ánh đèn quét nhiệt màu vàng rực của chúng bắt đầu rọi qua những khe hở của vách thép rỉ sét, quét sát qua bả vai đang rỉ máu của Kiệt trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!