Thỏa Hiệp Của Kẻ Gác Cổng
Mười giây cuối cùng của ý thức trôi qua chậm chạp như dòng dầu máy đông đặc dưới cái lạnh của sương muối hóa chất.
Tầm nhìn bên mắt phải của Kiệt nhòe đi, những dải ma trận dữ liệu màu xanh lục của AI Aegis-09 vỡ vụn thành những đốm sáng li ti vô nghĩa. Phổi anh nóng rát, trống rỗng, gào thét đòi hỏi một ngụm dưỡng khí mà anh không thể ban phát. Dưới da ngực, máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 hoàn toàn im lặng, phẳng lặng như một khối thép chết. Nhịp tim của anh đã bị khóa cứng ở mức tĩnh 45 nhịp mỗi phút.
Ngay trước mặt anh, chiếc Drone V-09 tuần tra vẫn lơ lửng. Thấu kính quét nhiệt đỏ rực của nó rà sát qua bả vai trái đang rách nát của Kiệt. Một giọt máu tươi ấm nóng, mang nhiệt độ cơ thể 37°C, khẽ rỉ ra từ vết thương hở, từ từ lăn xuống thanh rầm thép lạnh ngắt.
*Phát hiện rò rỉ nhiệt lượng bất thường. Đang tiến hành phân tích quang phổ sinh học,* âm thanh quét rít lên từ bộ vi xử lý của drone.
*Vật chủ chú ý: Drone đang khóa mục tiêu. Chuẩn bị kích hoạt xung điện tự cứu để phá hủy cảm biến tầm gần. Dung lượng pin Chronos-01 sẽ sụt giảm xuống còn 3%,* Aegis-09 cảnh báo bằng giọng nói cơ học phẳng lặng trực tiếp trong vỏ não Kiệt.
*Không... dừng lại...* Kiệt hét lên trong tâm trí, dù cơ thể anh không hề mảy may cử động. *Nếu phát xung lúc này... Khanh sẽ định vị được tần số của mày...*
Kiệt dùng chút tàn lực cuối cùng của ý chí, ép mình vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Anh không nhìn vào mắt camera đỏ rực của chiếc drone, mà tập trung lắng nghe tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ quả lắc cũ của bố trong đầu. Nhịp gõ 1 Hz đều đặn, chậm rãi. Anh để cái lạnh buốt của sương mù axit trên đỉnh tháp cao 50 mét thấm sâu vào da thịt, làm đông cứng vệt máu đang rỉ ra.
Chiếc drone V-09 dừng lại một nhịp. Thấu kính hồng ngoại của nó quét qua quét lại vệt máu đã nhanh chóng bị gió lạnh làm giảm nhiệt độ xuống mức đóng băng. Đối với hệ thống tự động vô cảm của tập đoàn Vigor-Corp, đống phế thải rỉ sét xung quanh và cơ thể lạnh ngắt của Kiệt lúc này không khác gì nhau. Nó nhận diện sai lệch vệt máu ấm là một phản xạ nhiệt từ các đường ống đồng dẫn hơi nước rò rỉ phía dưới.
*Mục tiêu không có dấu hiệu sinh tồn. Kết thúc rà quét,* tiếng bíp cơ học vang lên. Chiếc drone xoay đầu, cánh quạt rít lên một tiếng chói tai rồi lao vút vào màn sương mù axit dày đặc phía Đông.
Ngay khi bóng dáng chiếc đĩa bay màu đen xám biến mất, Kiệt mất đi điểm tựa. Cánh tay phải bám vào rầm thép buông lỏng, cơ thể anh đổ sụp xuống sàn lưới sắt trơn trượt.
*KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ HỒI SỨC KHẨN CẤP. PHÓNG XUNG ĐIỆN THẾ 110V,* Aegis-09 ra lệnh.
*HỰ!*
Lồng ngực Kiệt giật mạnh lên. Dải sáng xanh neon trên máy Chronos-01 bùng sáng trở lại, chạy vòng tròn điên cuồng. Tim anh đập dồn dập ở mức 130 nhịp mỗi phút để bù đắp lượng oxy thiếu hụt trong não. Kiệt hít vào một hơi thật sâu, sương mù hóa chất hăng hắc xộc thẳng vào phổi làm anh ho sặc sụa, bọt máu tươi tràn ra khóe môi dính bết vào lớp gạc trắng quấn quanh mắt trái.
“Kiệt! Mày còn sống không?” tiếng Hùng 'Sét' rè rè vang lên từ bộ đàm vô tuyến tần số thấp đeo bên hông.
“Còn... tao đang xuống...” Kiệt khàn giọng đáp, tay trái ghì chặt vết mổ ngực đang rỉ máu tươi thấm đỏ lớp áo khoác da sờn rách.
Anh lết thân xác tàn tạ, khập khiễng leo xuống những bậc thang sắt trống trải của tháp anten. Mỗi bước đi là một cực hình, xương sườn trái bị rạn nứt nhói lên đau đớn, cánh tay trái rách sâu do chân nhện của Bọ Cạp cào trúng rỉ máu loang lổ dọc theo thớ cơ lạnh ngắt. Dưới chân tháp, Hùng 'Sét' đã chờ sẵn trong bóng tối của một container phế liệu bỏ hoang, gương mặt gã hacker trẻ tuổi cắt không còn giọt máu.
“Điên rồ... mày đúng là thằng điên,” Hùng 'Sét' lẩm nhẩm khi đỡ lấy Kiệt, nhanh chóng kéo anh vào sâu trong góc tối của container để tránh ánh mắt rà quét của trực thăng tuần tra tầm cao đang gầm rú phía xa.
Kiệt ngồi bệt xuống nền sắt gỉ sét, lưng tựa vào vách container thở dốc. Anh rút từ trong túi áo khoác ra chiếc trâm cài tóc bằng bạc của Lão Thập—tín vật duy nhất chứa chip liên lạc của Lão Nhị. Chiếc trâm cài đã bị sạm đen, dính muội than do cú sốc điện cao thế trên đỉnh tháp, nhưng bo mạch bên trong vẫn còn nguyên vẹn nhờ lớp vỏ bạc bảo vệ.
“Hùng... kết nối nó vào máy phát sóng vô tuyến tần số thấp của mày,” Kiệt ra lệnh, giọng nói yếu ớt nhưng không chấp nhận sự trì hoãn.
Hùng 'Sét' nhanh nhẹn mở hòm thiết bị, dùng mỏ hàn nhiệt đấu nối sợi cáp đồng từ chiếc trâm cài vào bộ phát sóng vô tuyến cổ điển. Thiết bị này hoạt động trên băng tần vô tuyến analog cũ, hoàn toàn miễn nhiễm với các thuật toán nghe lén kỹ thuật số của Vigor-Corp.
“Xong rồi. Tần số đã được mã hóa theo dải sóng rác của Khu Đáy. Mày nói đi,” Hùng 'Sét' đưa ống nói rỉ sét cho Kiệt.
Kiệt cầm lấy ống nói, ngón tay dính máu siết chặt nút bấm bên hông. Anh hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim ở mức bẻ khóa cơ bản 100 nhịp mỗi phút, rồi lên tiếng:
“Lão Nhị. Tôi là Kiệt. Tôi có chiếc trâm cài của Lão Thập.”
Tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên chói tai trong không gian chật hẹp của container. Mất vài giây im lặng đến ngột ngạt, trước khi một giọng nói khàn khàn, uể oải và đầy tiếng rít của máy lọc giọng cũ kỹ phát ra từ loa phát:
“Ồ... Thằng bác sĩ lậu ở Khu 9. Tao cứ nghĩ mày đã bị gã Khanh rã xác làm pin sinh học từ hai tiếng trước rồi chứ. Mày dai nhách như đỉa đói vậy, Kiệt.”
“Tôi cần vượt qua Cổng Sắt Ranh Giới lên Neon Core ngay lập tức. Bảo đang bị giam ở trên đó,” Kiệt nói thẳng vào mục tiêu, bỏ qua những lời mỉa mai.
Tiếng cười cợt khùng khục vang lên từ đầu dây bên kia. Lão Nhị—kẻ gác cổng đường ống rác ranh giới duy nhất có thể giúp anh—không hề tỏ ra vội vã. Gã chậm rãi rít một hơi thuốc phiện sinh học, tiếng lọc khí của tẩu thuốc nghe lộc cộc qua loa vô tuyến.
“Lên Neon Core? Mày đùa tao chắc? Cổng Sắt hiện tại đang bị phong tỏa cấp độ đỏ. Thợ săn Khanh đã kích hoạt Anten Quét Sinh Trắc Vigor-01 ở mức cực đại. Bất kỳ con chuột nào có nhịp tim đập trên 40 nhịp mỗi phút bước qua đó đều sẽ bị súng máy tự động xẻ làm đôi. Mày muốn tự sát thì cứ nhảy xuống hồ thải, đừng kéo tao vào.”
“Ông có chùm chìa khóa cơ học của đường ống thoát rác thoát hiểm. Ông có thể mở cổng từ xa,” Kiệt kiên trì thuyết phục.
“Có thì có,” Lão Nhị lạnh lùng ngắt lời. “Nhưng tao không phải là kẻ làm từ thiện, thằng ranh. Chiếc trâm cài của Lão Thập chỉ là tấm vé để mày nói chuyện với tao, không phải là phí thông hành. Muốn tao mở cổng? Giá của tao là ba mươi vạn BPM-Coin mặt. Không chấp nhận chuyển khoản qua mạng tập đoàn.”
“Ba mươi vạn?” Hùng 'Sét' đứng bên cạnh nghe thấy liền trợn tròn mắt, suýt nữa hét lên. “Gã điên rồi! Số tiền đó đủ để mua cả một khối chung cư hộp kẽm ở Khu 9 này!”
Kiệt giơ tay ra hiệu cho Hùng im lặng. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn vào dải sáng đỏ nhấp nháy báo hiệu xơ hóa cơ tim trên máy Chronos-01. Anh biết mình không có số tiền đó, đặc biệt là sau khi đã chuyển sạch 50,000 BPM-Coin lậu cướp được từ trạm dữ liệu để cứu đói cho dân nghèo Khu 9.
“Tôi không có ba mươi vạn BPM-Coin lúc này,” Kiệt bình thản nói.
“Vậy thì cút đi,” Lão Nhị chuẩn bị tắt máy liên lạc.
“Nhưng tôi biết ông đang bị Vigor-Corp ép nợ điện thế,” Kiệt nhanh chóng bồi thêm một câu, giọng nói găm thẳng vào điểm yếu của đối thủ. “Tài khoản định danh của ông đã bị khóa một nửa tính năng sạc công cộng. Nếu trong vòng hai ngày tới ông không nộp đủ 50,000 BPM-Coin cho ban quản lý, chúng sẽ đưa ông vào danh sách rã xác làm pin sinh học của dự án ‘Thu hoạch sự sống’. Chiếc mắt chột bọc camera cũ của ông sẽ là thứ đầu tiên bị tháo dỡ.”
Tiếng rít thuốc phiện ở đầu dây bên kia đột ngột dừng lại. Không gian vô tuyến chỉ còn tiếng rè rè lạnh lẽo của nhiễu sóng điện từ.
“Mày... làm sao mày biết?” giọng Lão Nhị trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả ban đầu, thay vào đó là một sự đe dọa đầy sát khí.
“Tôi là một kỹ sư tim mạch ngầm, Lão Nhị. Tôi đã hack vào hệ thống quản lý lưu lượng của Khu 9 trước khi trạm dữ liệu bị cháy. Tôi nắm giữ toàn bộ hồ sơ nợ điện thế của khu vực ranh giới này,” Kiệt nói dối một cách hoàn hảo để che giấu sự hiện diện của AI Aegis-09—thực thể vừa mới trích xuất dữ liệu của Lão Nhị từ bộ nhớ đệm ẩn.
Lão Nhị im lặng rất lâu. Tiếng thở dốc nặng nề qua máy lọc giọng cho thấy gã đang bị dao động mạnh. Sự kiểm soát tiền tệ sinh học tàn bạo của Vigor-Corp không tha cho bất kỳ ai, kể cả những kẻ làm tay sai gác cổng cho chúng.
“Được rồi, thằng ranh. Mày thắng một bước,” Lão Nhị khàn giọng nói. “Tao có thể giảm phí thông hành cho mày. Nhưng tao cần một thứ khác để tự cứu mình khỏi bị rã xác. Một thứ mà tiền lẻ BPM-Coin không mua được.”
“Thứ gì?” Kiệt hỏi.
“Một con ‘Chip bảo mật Vigor-Corp thải loại’ cực hiếm. Nó nằm sâu trong Nghĩa địa xác công nghệ Khu 9, bên trong hộp đen của một titan-mech quân sự bị bắn hạ từ mười năm trước. Con chip đó chứa các lỗ hổng thuật toán chưa bị vá của hệ thống tường lửa ranh giới cũ. Tao cần nó để tự ghi đè, xóa sạch vĩnh viễn khoản nợ điện thế của mình trên máy chủ tập đoàn.”
Kiệt nhíu mày. Nghĩa địa xác công nghệ Khu 9 là một vùng cấm phóng xạ thấp nằm ở rìa phía Đông Khu Đáy. Nơi đó không chỉ ngập tràn chất thải hạt nhân rò rỉ và sương mù độc hại, mà còn là địa bàn bảo kê nghiêm ngặt của Long 'Sẹo'—kẻ thù không đội trời chung của Huy 'Rác', và là một tên trùm bạo lực khét tiếng chuyên rã xác cyborg lậu.
“Nghĩa địa xác công nghệ đang bị kiểm soát bởi người của Long 'Sẹo'. Vào đó tìm chip không khác gì tự sát,” Hùng 'Sét' thì thầm bên tai Kiệt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã.
Kiệt biết điều đó. Nhưng anh nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình, nơi những mạch xăm dẫn điện sinh học đang rò rỉ những tia điện xanh neon li ti dưới da (Sự rò rỉ điện thế từ Chronos-01 dọc mạch xăm cánh tay phải). Sức mạnh của máy Chronos-01 đang hủy hoại cơ thể anh từng giờ, và em trai Bảo của anh chỉ còn chưa đầy 24 giờ trước khi bị đưa lên bàn mổ rã xác làm lõi sạc vĩnh viễn tại Neon Core.
Anh không còn lựa chọn nào khác. Đây là canh bạc duy nhất để anh có được lối đi lên tầng trên.
“Tôi đồng ý,” Kiệt nói vào ống thoại, giọng nói kiên định như thép nguội. “Tôi sẽ lấy con chip bảo mật đó cho ông.”
“Tốt lắm, thằng bác sĩ lậu,” Lão Nhị cười khẩy, giọng nói đầy vẻ tàn nhẫn và tham lam. “Nhưng nhớ kỹ điều này: Mày chỉ có đúng hai mươi tư giờ để mang con chip đó đến gặp tao tại lối vào đường ống rác ranh giới. Sau thời gian đó, nếu tao không thấy con chip, tao sẽ bán đường ống rác này cho một nhóm vượt biên khác của băng Chợ Sắt. Họ sẵn sàng trả tiền mặt sòng phẳng.”
*CẠCH!*
Tiếng cúp máy dứt khoát vang lên, để lại những tiếng rè rè đơn điệu của dải sóng rác vô tuyến chạy dọc trong không gian tối tăm của container.
Kiệt buông lỏng ống nói rỉ sét, cơ thể anh khẽ run lên một cơn co thắt ngực dữ dội. Máy Chronos-01 nhấp nháy ánh đỏ cảnh báo, tỏa ra nhiệt lượng nóng rát dọc lồng ngực trái đang rỉ máu. Anh biết, hành trình thâm nhập vào vùng đất chết của Nghĩa địa xác công nghệ Khu 9 sắp tới sẽ là một thử thách sinh tử tàn khốc, nơi anh phải đánh cược từng nhịp đập con người cuối cùng của mình chống lại lũ thợ săn cơ khí vô cảm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!