Nhạc nềnEpicBattle2

Tín Hiệu Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi nhang trầm tổng hợp rẻ tiền quyện chặt với mùi khí ozone khét lẹt bốc lên từ những đường ống xả thải rò rỉ phía trên mái tôn của Chùa nát Vạn Phật. Giữa chánh điện tối tăm, bức tượng Phật bằng đồng đen cổ kính đã bị muội than công nghiệp bám đen kịt nửa gương mặt từ bi, phản chiếu những dải ánh sáng xanh neon nhấp nháy từ các khối nhà chung cư hộp kẽm khổng lồ kẹp chặt hai bên hông chùa.


Kiệt ngồi bệt trên thềm đá rêu phong ẩm ướt, tấm lưng gầy gò tựa vào chân bệ thờ. Lồng ngực trái của anh phập phồng một cách nhọc nhằn dưới lớp áo khoác da sờn rách dính đầy dầu máy và vệt máu sẫm đã khô. Chiếc máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 cấy ngoài lồng ngực đang phát ra những tiếng tít tít cơ học trầm đục, dải sáng xanh neon của nó chạy vòng tròn một cách chập chờn, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng đỏ nhạt cảnh báo nguy cấp. Cơn đau thắt ngực nhói buốt—hậu quả của mức độ xơ hóa cơ tim đã chạm ngưỡng 40% sau ca tiêm Cardio-Boost khẩn cấp ở bãi rác—vẫn âm ỉ gặm nhấm từng sợi dây thần kinh của anh.


Cánh tay trái của Kiệt quấn băng gạc chằng chịt, những vệt máu tươi rỉ ra dọc theo vết rách sâu do chân nhện của gã sát thủ cyborg Bọ Cạp cào trúng vẫn chưa được khâu vá. Một bên mắt trái của anh bị băng kín bởi lớp gạc trắng xóa sau khi chiếc kính quét nhịp tim thời gian thực bị bắn vỡ vụn thấu kính trong cuộc đào tẩu trước. Anh chỉ còn mắt phải để nhìn thế giới, nhưng ngay cả tầm nhìn ấy cũng bị quấy nhiễu bởi những dải ma trận dữ liệu màu xanh lục mờ ảo do AI Aegis-09 truyền trực tiếp vào vỏ não.


*Vật chủ chú ý: Dung lượng pin của Chronos-01 hiện tại ở mức 25%. Mức độ xơ hóa cơ tim: 40%. Khuyến cáo duy trì nhịp tim ở Ngưỡng An Toàn (Baseline) từ 60 đến 80 nhịp mỗi phút để tránh gây rách vết mổ ngực,* giọng nói cơ học phẳng lặng của Aegis-09 vang lên trực tiếp trong đầu Kiệt.


Kiệt không trả lời. Anh vươn bàn tay phải dính đầy máu khô đến rỉ cả mạch điện nano, siết chặt chiếc trâm cài tóc bằng bạc dính máu của Lão Thập. Bên trong chiếc trâm cài cổ kính đó là con chip liên lạc mã hóa chứa tần số bí mật của Lão Nhị—kẻ gác cổng ranh giới duy nhất có thể giúp anh thâm nhập lên Tầng Trung Cận để tìm em trai Bảo.


“Nhanh lên đi, Hùng. Tao không có nhiều thời gian,” Kiệt khàn giọng, giọng nói trầm thấp của anh bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét rền rĩ từ những đám mây sương mù axit đang tích tụ trên đỉnh tháp ngược.


Cách đó hai mét, Hùng 'Sét' đang ngồi xổm trên một hòm gỗ chứa nến sáp cũ. Gương mặt gầy gò, hốc hác của gã hacker vô tuyến ẩn hiện dưới ánh sáng chập chờn của chiếc máy tính bảng tự chế đeo trên cổ tay. Đôi tai nghe chống ồn cỡ lớn trùm kín tai Hùng, đầu ngón tay dài nhợt nhạt của gã liên tục gõ phím tanh tách trên bàn phím ảo, trong khi tay kia lăm lăm mỏ hàn nhiệt siêu nhỏ để đấu nối các đường dây dẫn.


“Mày phải kiên nhẫn, Kiệt,” Hùng 'Sét' không ngẩng đầu lên, giọng nói nhút nhát nhưng đầy vẻ bướng bỉnh của kẻ lập trình lậu. “Cổng Sắt Ranh Giới đang bị Thợ săn Khanh phong tỏa toàn diện bằng mạng lưới quét sóng an ninh. Sóng vô tuyến ở cái Khu Đáy này đã bị nghẹt cứng bởi các dải nhiễu của tập đoàn. Nếu tao không đấu nối thêm các tụ điện phụ này vào Máy phát sóng vô tuyến tần số thấp, tín hiệu của mày sẽ bị tường lửa của Vigor-Corp nuốt chửng ngay khi vừa phát ra.”


Kiệt liếc nhìn chiếc Máy phát sóng vô tuyến tần số thấp đặt trên sàn gạch tàu nứt nẻ. Thiết bị liên lạc cầm tay do Hùng chế tạo từ linh kiện máy vô tuyến quân sự cũ nát trông giống như một khối sắt gỉ sét chằng chịt dây đồng. Chiếc trâm cài tóc của Lão Thập đã được cắm trực tiếp vào cổng chuyển đổi của máy phát, đầu chip mạ vàng rỉ ra những dải sáng đỏ nhạt chập chập.


“Sư thầy Thích Thanh đâu rồi?” Kiệt hỏi, mắt phải nhìn quanh chánh điện trống trải.


“Thầy đang ở sau hậu liêu chuẩn bị chuông đồng,” Hùng 'Sét' đáp, mồ hôi hột rịn ra trên trán gã khi mỏ hàn nhiệt xẹt lên một tia lửa nhỏ. “Sóng quét tầm nhiệt từ trực thăng tuần tra của Khanh nhạy cảm với bất kỳ thiết bị điện tử nào tỏa nhiệt. Khi tao kích hoạt máy phát, tần số sóng vô tuyến sẽ tạo ra một luồng nhiệt lượng nhỏ. Chúng ta cần tiếng chuông đồng của Sư thầy để tạo dải nhiễu cơ học dập tắt sóng phản hồi.”


Kiệt khép hờ mắt phải. Trong bóng tối của tâm trí, anh vẫn nghe thấy tiếng rì rào chói tai của sóng điện từ—di chứng của ca bẻ khóa quá tải tại trạm dữ liệu mạng lưới vẫn chưa dứt hẳn. Thỉnh thoảng, một dải tần số êm dịu, mơ hồ của tiếng hát ru Mai-Echo lại rò rỉ qua màng nhĩ, mang lại một cảm giác ấm áp ngắn ngủi nhưng đầy dằn vặt. Mẹ anh không còn nữa, ký ức của bà đã bị số hóa làm pin sạc trong lưới điện tập đoàn, và Bảo thì đang bị giam giữ ở một góc tối nào đó trên tầng Neon Core rực rỡ kia. Mỗi giây trôi qua đều là một nhát dao nung đỏ cứa vào lòng tự trọng của anh.


“Được rồi! Tao sẽ thử kích hoạt bộ sạc tăng cường để mở băng thông kết nối,” Hùng 'Sét' đột ngột lên tiếng, ngón tay gã nhấn mạnh vào nút kích hoạt trên màn hình máy tính bảng.


*RÈ RÈ...*


Chiếc Máy phát sóng vô tuyến tần số thấp đột ngột rung lên bần bật. Những sợi dây đồng quấn quanh lõi sắt rít lên tiếng tần số cao nhức óc. Trên màn hình hiển thị thô sơ của máy phát, những dải sóng màu xanh lục bắt đầu nhảy múa điên cuồng, cố gắng đâm xuyên qua bức tường nhiễu điện từ đang bao phủ toàn bộ Khu 9.


“Tăng công suất lên!” Kiệt ra lệnh, tay phải bám chặt vào bệ đá Phật để giữ thăng bằng khi cơ tim anh bắt đầu co thắt nhẹ theo nhịp rung động của sóng vô tuyến.


“Tao đang tăng... Chờ chút...” Hùng 'Sét' gào lên qua tai nghe.


Nhưng ngay khi dòng điện từ bộ tụ điện phụ chạy vào cuộn dây cảm ứng, một mùi khét lẹt của nhựa cháy bùng lên.


*XOẸT! BÙM!*


Một tiếng nổ đoản mạch nhỏ vang lên bên trong bộ sạc tăng cường. Những tia lửa điện màu xanh bắn ra tung tóe, thiêu rụi hoàn toàn các tụ điện phụ vừa được đấu nối. Màn hình máy phát vô tuyến vụt tắt, kéo theo làn khói đen nghi ngút bốc lên từ bo mạch nano bị nung chảy.


“Chết tiệt!” Hùng 'Sét' ném mỏ hàn xuống đất, giật phăng tai nghe ra, gương mặt tái mét vì hoảng sợ. “Tụ điện không chịu nổi điện áp ngược từ tường lửa ranh giới. Dòng điện quá tải đã thiêu rụi bộ kích sóng thông thường rồi!”


*CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN SÓNG QUÉT TẦM NHIỆT DIỆN RỘNG ĐANG TIẾN GẦN CHÙA VẠN PHẬT. THỜI GIAN TIẾP CẬN DỰ KIẾN: 45 GIÂY,* tiếng Aegis-09 vang lên dồn dập trong vỏ não Kiệt, kéo theo những dải sóng đỏ nhấp nháy liên tục trên võng mạc mắt phải.


Bên ngoài cửa chùa, tiếng gầm rú trầm đục của động cơ trực thăng tuần tra tầm cao bắt đầu rung chuyển các bức tường gạch cổ kính của ngôi chùa nát. Luồng sáng quét nhiệt màu đỏ rực từ trên không trung rà quét dọc theo các mái tôn rỉ sét, chiếu xuyên qua những kẽ hở của mái ngói vỡ, tạo thành những vệt sáng chết chóc di chuyển dọc theo sàn chánh điện.


“Chúng nó đến rồi!” Hùng 'Sét' run rẩy, cố gắng thu dọn các thiết bị rác trên hòm gỗ để lẩn trốn.


“Đứng im đó, Hùng. Đừng cử động,” Kiệt khàn giọng ra lệnh. Anh biết mọi cử động vật lý lúc này đều sẽ làm tăng thân nhiệt và nhịp tim, biến họ thành mục tiêu sống trên radar quét của Khanh.


Từ phía sau hậu liêu, Sư thầy Thích Thanh bước ra. Dáng người thầy ngoài 50 tuổi bình thản dưới bộ áo cà sa vải thô màu nâu sòng sờn rách. Thầy đi chân đất, bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động trên nền gạch tàu. Trên tay thầy là một chiếc vồ gỗ cổ kính.


Thầy bước đến bên chiếc chuông đồng lớn đặt ở góc chánh điện. Chiếc chuông dính đầy muội than công nghiệp nhưng những đường nét chạm khắc hoa sen cổ xưa vẫn hằn rõ dưới ánh sáng neon rò rỉ từ bên ngoài.


“Thiện tai... Hãy giữ tâm thế tĩnh lặng, các con,” Sư thầy Thích Thanh nhẹ nhàng nói, gương mặt chữ điền không một chút gợn sóng sợ hãi.


*BOONG...*


Sư thầy vung vồ gõ mạnh vào thành chuông đồng.


Tiếng chuông vang lên trầm hùng, sâu lắng, lan tỏa khắp không gian chánh điện tối tăm. Đó không phải là một âm thanh thông thường; tần số rung động cơ học cực thấp của chiếc chuông đồng cổ kính phát ra một dải sóng cộng hưởng đặc biệt, lan tỏa ra xung quanh và làm nhiễu loạn các dải sóng điện từ tầm ngắn của máy quét trực thăng đang rà quét phía trên mái chùa.


*PHÁT HIỆN DẢI NHIỄU CƠ HỌC TẦN SỐ THẤP. HỆ THỐNG QUÉT TẦM NHIỆT CỦA ĐỐI THỦ ĐANG BỊ LỆCH HƯỚNG QUÉT TRONG VÒNG 30 GIÂY. VẬT CHỦ CẦN HẠ NHỊP TIM XUỐNG NGƯỠNG AN TOÀN LẬP TỨC ĐỂ TRÁNH RÒ RỈ NHIỆT CƠ THỂ,* Aegis-09 báo cáo.


Kiệt nhắm chặt mắt phải. Anh bắt đầu thực hiện phương pháp điều hòa nhịp tim theo nhịp đồng hồ cơ mà Ông Tư đã dạy. Trong tâm trí anh, tiếng tích tắc đều đặn, chậm rãi của chiếc đồng hồ quả lắc cũ tại phòng khám Chợ Sắt vang lên, át đi tiếng tít tít dồn dập của máy Chronos-01 trên ngực.


Anh thở sâu, giữ hơi thở nông và chậm, ép cơ tim đang xơ hóa phải giãn ra theo từng nhịp chuông đồng.


*Nhịp tim: 85 bpm... 75 bpm... 65 bpm...*


Kính quét nhấp nháy dải sáng xanh mờ ảo, hiển thị nhịp tim của Kiệt đã duy trì ổn định ở Ngưỡng An Toàn (Baseline) là 62 nhịp mỗi phút. Thân nhiệt của anh giảm dần, hòa nhập hoàn toàn vào cấu trúc đá lạnh và bóng tối của bệ thờ Phật.


Phía trên mái tôn, luồng sáng quét nhiệt màu đỏ rực của trực thăng tuần tra rà sát qua đỉnh chùa, dừng lại vài giây trên mái ngói vỡ ngay trên đầu Kiệt. Nhờ dải nhiễu cơ học từ tiếng chuông đồng của Sư thầy Thích Thanh và nhịp tim tĩnh lặng của Kiệt, hệ thống quét tự động của Khanh chỉ nhận diện ngôi chùa như một khối gạch đá vô tri không có dấu vết sinh học.


Tiếng gầm rú của động cơ trực thăng tuần tra dần dần xa mờ, chuyển sang các ngõ hẻm phía Tây Khu 9.


Kiệt mở mắt phải ra, thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau thắt nhẹ do việc đột ngột hạ nhịp tim dưới áp lực từ trường mạnh.


“Chúng nó đi rồi,” Hùng 'Sét' thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa chảy dọc thái dương. “Nhưng tiếng chuông đồng chỉ cứu được chúng ta tạm thời thôi. Máy phát vô tuyến đã hỏng một nửa linh kiện rồi, làm sao liên lạc được với Lão Nhị nữa?”


Kiệt nhìn chằm chằm vào chiếc trâm cài tóc bằng bạc vẫn đang cắm trên máy phát vô tuyến bị cháy xạm. Ý chí cứu em trai không cho phép anh gục ngã trước những rào cản công nghệ này.


“Hùng, có cách nào dùng Tháp Anten Gây Nhiễu Khu 9 để kích sóng không?” Kiệt đột ngột hỏi, mắt phải rực sáng lạnh lùng.


Hùng 'Sét' trợn tròn mắt nhìn Kiệt như nhìn một kẻ điên: “Mày điên rồi sao, Kiệt? Tháp Anten Gây Nhiễu Khu 9 là vùng cấm tuyệt mật của Vigor-Corp! Nơi đó phát ra các dải sóng ức chế thần kinh để kiểm soát cảm xúc của cả cái Khu Đáy này. Điện cao thế rò rỉ trên khung thép của tháp đủ để thiêu rụi máy Chronos của mày trong vòng một nốt nhạc! Chưa kể súng máy tự động canh gác 24/7...”


“Đó là con đường duy nhất,” Kiệt cắt ngang, giọng nói đanh thép không một chút do dự. “Lão Nhị chỉ cho tao 24 giờ trước khi gã bán đường ống rác ranh giới cho kẻ khác. Nếu không dùng anten của tháp để kích sóng, chúng ta sẽ không bao giờ đâm xuyên qua được tường lửa bảo mật của ranh giới để liên lạc với gã.”


Kiệt vươn tay trái, tháo chiếc trâm cài tóc chứa chip liên lạc ra khỏi máy phát bị hỏng, giắt cẩn thận vào túi áo khoác trong. Anh quay sang cúi đầu chào Sư thầy Thích Thanh.


“Cảm ơn Sư thầy đã cứu mạng.”


Sư thầy Thích Thanh khẽ thở dài, đặt chiếc vồ gỗ xuống bệ chuông đồng: “Vạn vật đều có nhịp điệu của riêng nó, con ạ. Con đang đi trên một con đường đầy gai nhọn, nhưng nếu lòng con hướng về sự giải thoát cho người khác, ánh sáng sẽ dẫn đường cho con. Hãy cẩn trọng.”


Kiệt gật đầu, quay lưng bước ra khỏi chánh điện tối tăm của ngôi chùa nát, hướng thẳng về phía làn sương mù hóa chất xám xịt ngoài ngõ hẻm. Hùng 'Sét' lật đật ôm chiếc máy tính bảng tự chế chạy theo sau lưng anh, miệng không ngừng lẩm nhẩm những công thức tính toán thuật toán bẻ khóa tháp anten.


***


Nửa giờ sau, tại một ngách kỹ thuật tối tăm nhìn thẳng ra chân Tháp Anten Gây Nhiễu Khu 9.


Tháp anten sừng sững cao 50 mét như một mũi kim khổng lồ bằng thép rỉ sét đâm thẳng vào tầng mây sương mù axit của Khu Đáy. Xung quanh thân tháp, những sợi cáp điện cao thế lớn bằng bắp đùi chạy chằng chịt, phát ra những tiếng rít xè xè của dòng điện rò rỉ. Đỉnh tháp liên tục nhấp nháy những dải ánh sáng màu tím sẫm của sóng ức chế thần kinh, tạo ra một cảm giác ngột ngạt, nhức đầu âm ỉ cho bất kỳ ai đứng gần trong bán kính một trăm mét.


Kiệt đứng nấp sau một khối container phế liệu, mắt phải rực sáng dưới thấu kính nứt của kính quét nhịp tim chập chờn. Anh đang cố gắng phân tích sơ đồ phân bổ dòng điện của chân tháp.


“Aegis, phân tích cấu trúc tường lửa bảo mật của tháp anten,” Kiệt ra lệnh trong tâm trí.


*Đang tiến hành quét không dây... Phát hiện hệ thống bảo mật sử dụng Tường Băng cấp 1 kết hợp cảm biến quét nhiệt tự động của toán Drone V-09 tuần tra xung quanh đỉnh tháp. Khuyến cáo vật chủ giữ nhịp tim ổn định dưới 100 bpm để tránh kích hoạt còi báo động đỏ,* Aegis-09 báo cáo.


Kiệt quay sang Hùng 'Sét' đang ngồi bệt dưới đất, hai tay gõ liên tục trên bàn phím máy tính bảng: “Hùng, chuẩn bị xong chưa?”


“Tao đã đấu nối bộ phát xung nhiễu điện từ cầm tay vào máy vô tuyến tần số thấp,” Hùng 'Sét' thì thầm, giọng nói run rẩy vì căng thẳng. “Khi mày leo lên đỉnh tháp và cắm chip liên lạc của Lão Nhị vào cổng kỹ thuật, tao sẽ phát xung nhiễu tầm ngắn để làm mù tạm thời hệ thống camera của tháp trong vòng hai phút. Mày chỉ có đúng hai phút để thiết lập kết nối trước khi súng máy tự động kích hoạt.”


“Hai phút là quá đủ,” Kiệt nói, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào những nấc thang sắt dẫn lên đỉnh tháp.


Anh ghì chặt vết mổ ngực đang rỉ máu sẫm dưới lớp áo khoác, cảm nhận dòng điện từ Chronos-01 chạy giật cục dọc theo cánh tay phải. Cơn đau từ xương sườn trái bị rạn nứt nhói lên từng cơn, nhắc nhở anh rằng cơ thể anh đang tiến gần đến giới hạn chịu đựng tối đa.


*Bắt đầu hành động,* Kiệt ra lệnh cho bản thân.


Anh lách người ra khỏi bóng tối của container, nhanh nhẹn tiếp cận chân tháp anten. Những ngón tay xăm dẫn điện của anh bám chặt vào nấc thang sắt lạnh ngắt dính đầy bụi than công nghiệp. Dòng điện cao thế rò rỉ từ khung thép chạy giật nhẹ vào da thịt anh, tạo ra một cảm giác tê dại dọc theo cánh tay phải.


Kiệt nghiến răng, dùng lực cánh tay trái lành lặn để kéo cơ thể leo lên cao. Từng mét leo lên là một thử thách cực hạn đối với cơ tim đang bị xơ hóa của anh. Nhịp tim trên màn hình kính quét bắt đầu tăng dần lên.


*Nhịp tim: 95 bpm... 105 bpm... 115 bpm...*


*Cảnh báo: Nhịp tim đang tiến sát Ngưỡng Quá Tải Nhẹ. Khuyến cáo vật chủ hạ nhịp thở để bảo vệ cơ tim khỏi bị rách vi mô,* Aegis-09 liên tục cảnh báo.


Kiệt phớt lờ dải sóng đỏ đang nhấp nháy trên võng mạc. Anh chỉ còn cách đỉnh tháp mười mét. Gió rít lạnh buốt mang theo hơi axit ăn mòn thổi bay mái tóc ngắn của anh, làm rát bỏng vùng da ngực bị rộp quanh máy Chronos.


Khi Kiệt vừa đặt chân lên bệ kỹ thuật trên đỉnh tháp cao 50 mét, toàn bộ không gian Khu Đáy Chợ Sắt thu trọn vào tầm mắt phải của anh—một mê cung khổng lồ của những khối nhà hộp kẽm tối tăm, ngập tràn ánh sáng neon đa sắc và những làn khói xả thải xám xịt.


“Hùng! Kích hoạt xung nhiễu ngay!” Kiệt hét vào bộ đàm vô tuyến tần số thấp.


“Đang kích hoạt... Ba... hai... một... BẮT ĐẦU!” tiếng Hùng 'Sét' vang lên qua bộ đàm.


*OÀNG!*


Một luồng sóng xung điện từ nhỏ phát ra từ bộ phát cầm tay của Hùng dưới chân tháp, làm mù hoàn toàn hệ thống camera giám sát của tháp anten trong tích tắc. Những ánh đèn đỏ trên camera chớp tắt liên tục rồi chuyển sang màu xám xịt.


Kiệt không lãng phí một giây nào. Anh quỳ một chân xuống bệ sắt, nhanh tay nạy nắp hộp kỹ thuật của tháp anten. Bên trong là một bảng mạch phức tạp dính đầy dầu máy và bụi bẩn.


Anh rút chiếc trâm cài tóc chứa chip liên lạc của Lão Nhị ra, cắm thẳng đầu chip mạ vàng vào cổng kết nối dữ liệu của tháp.


“Aegis! Bẻ khóa cổng logic và kích sóng liên lạc!” Kiệt hét lên trong tâm trí.


*Xác nhận kết nối vật lý. Kích hoạt kỹ năng Bẻ khóa tần số sinh học (Bio-frequency Hack). Đang chạy thuật toán mô phỏng tần số để đâm xuyên qua tường lửa ranh giới...*


Dọc theo cánh tay phải của Kiệt, những hình xăm mạch điện bằng mực nano dẫn điện sinh học rực sáng lên một màu xanh neon chói mắt. Dòng điện từ máy Chronos-01 chạy rầm rập dọc theo cáp dẫn sợi carbon dưới da, truyền trực tiếp vào bo mạch của tháp anten.


Màn hình kỹ thuật của tháp chạy các dòng mã giải khóa nhanh liên tục với tốc độ chóng mặt. Băng thông kết nối được tháp anten kích sóng lên mức cực đại, phóng một luồng tín hiệu vô tuyến mạnh mẽ đâm xuyên qua dải sương mù axit hướng thẳng về phía Cổng Sắt Ranh Giới.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


*Thiết lập kênh liên lạc thành công. Đang kết nối với ID: Lão Nhị...*


Trên màn hình máy vô tuyến tần số thấp đeo bên hông Kiệt, dải sóng vô tuyến bắt đầu ổn định trở lại. Một tiếng rè rè phát ra từ loa nhỏ, kèm theo giọng nói khàn khàn, tham lam quen thuộc của kẻ gác cổng ranh giới:


“Ai đó?... Thằng chó nào dám dùng tần số mật của tao?...”


Kiệt thở dốc, ghì chặt lồng ngực trái đang bỏng rát: “Lão Nhị... là tao, Kiệt đây. Tao có trâm cài của Lão Thập. Tao muốn giao dịch đường ống rác để lên tầng trên cứu em trai tao...”


Kênh liên lạc vừa kết nối được đúng một giây.


Đột ngột, toàn bộ màn hình máy vô tuyến của Kiệt giật lên điên cuồng. Dải sóng màu xanh lục bị bẻ gãy hoàn toàn bởi một luồng dữ liệu màu đỏ rực như máu chạy dọc từ trên xuống.


*CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN THUẬT TOÁN TRUY QUÉT NGƯỢC DỮ LIỆU CỰC MẠNH ĐANG XÂM NHẬP HỆ THỐNG! ĐỐI THỦ ĐANG TRUY VẾT NGƯỢC TẦN SỐ LIÊN LẠC CỦA VẬT CHỦ TỪ TRỰC THĂNG TUẦN TRA!* Aegis-09 hét lên điên cuồng trong vỏ não Kiệt.


Kiệt trợn tròn mắt phải nhìn vào màn hình máy vô tuyến.


Giữa làn sương mù dữ dội của màn hình bị nhiễu sóng, dải sóng vô tuyến của Lão Nhị biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một biểu tượng quét mống mắt hình tròn màu đỏ rực rỡ và vô cảm—ký hiệu tối mật của Thợ săn AI Khanh.


Biểu tượng mống mắt đỏ rực xoay tròn liên tục trên màn hình, phát ra tiếng tít tít dồn dập như một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần, khóa chặt lấy vị trí của Kiệt ngay trên đỉnh Tháp Anten Gây Nhiễu Khu 9.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!