Nhạc nềnEpicBattle2

Nhịp Đập Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Đàn em, xông vào lục soát cho tao!”


Giọng Hải “Máu” khàn đặc, rít qua kẽ răng vàng khè dính đầy muội than công nghiệp. Gã không đợi câu trả lời từ Kiệt. Đối với một kẻ săn drone lão luyện ở Khu Đáy Chợ Sắt này, luật lệ duy nhất là kẻ nào nhanh tay hơn, kẻ đó có quyền sở hữu. Cánh tay cơ khí Titan-V2 của gã rít lên tiếng áp lực thủy lực nặng nề, lưỡi dao mổ điện trên tay phát ra ánh sáng xanh lam rung động ở tần số cao, rạch một đường sắc lẹm vào bầu không khí ngột ngạt của phòng khám lậu.


Kiệt không lùi bước nữa. Anh đứng im trong góc tối sau quầy thuốc cũ, tấm lưng gầy gò áp sát vào bức tường thép tấm rỉ sét. Mắt trái anh, ẩn sau chiếc kính quét nhịp tim thời gian thực bị nứt một đường dọc thấu kính, đang liên tục nhảy số. Những dải mã màu xanh neon chập chờn phân tích cấu trúc cơ khí của gã khổng lồ trước mặt.


*Cánh tay cơ khí cũ dòng Titan-V2. Khớp nối khuỷu tay bị hở mạch điện do thiếu màng bọc bảo vệ cách điện sợi carbon. Vị trí tiếp xúc hiện tại: vũng nước mưa axit rò rỉ dưới chân.*


Cơn bỏng rát từ ổ cứng sinh học chứa mã nguồn Aegis-09 trong túi áo trong lồng ngực Kiệt đang tăng dần lên. Nó không chỉ tỏa nhiệt, nó đang rung động cộng hưởng với nhịp tim đang vọt lên 95 nhịp mỗi phút của anh. Kiệt biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Anh giũ nhẹ tay áo khoác da sờn rách, để khẩu súng điện xung kích thế cao tự chế trượt thẳng vào lòng bàn tay phải.


“Tao đã nói là tao không giữ thứ gì của tụi mày cả,” Kiệt khàn giọng, cố tình hạ thấp tông giọng để dụ Hải “Máu” bước thêm một bước về phía trước.


Hải “Máu” cười sằng sặc, gót bốt bọc thép nện mạnh xuống sàn nhà ẩm ướt, dẫm trúng vũng nước mưa axit sủi bọt bong bóng. “Mày cứng đầu lắm, thằng bác sĩ lậu. Để tao xem tim mày đập được bao nhiêu BPM khi tao rã từng khớp xương của mày ra!”


Ngay khoảnh khắc gã giơ cao chiếc búa thủy lực định nện xuống, Kiệt bóp cò.


*XẸT! BÙM!*


Một luồng chớp điện màu xanh neon chói lòa phóng ra từ nòng súng điện tự chế, xé toạc bóng tối của phòng khám. Luồng điện không nhắm vào ngực Hải “Máu”, mà găm thẳng vào khớp nối khuỷu tay hở điện trên cánh tay máy Titan-V2 của gã. Nước mưa axit dẫn điện cực tốt. Dòng điện thế cao chạy ngược dòng hệ thống thủy lực, làm sôi sục dầu áp lực bên trong các ống dẫn của cánh tay cơ khí.


Tiếng rít cơ học rú lên đau đớn. Cánh tay máy của Hải “Máu” lập tức bị đoản mạch, co giật điên cuồng ngoài tầm kiểm soát. Nó tự động gập ngược lại, nện thẳng chiếc búa thủy lực nặng nề vào chính khuôn mặt bọc thép tự chế của gã. Hải “Máu” rú lên một tiếng thảm thiết, cả thân hình hộ pháp bị lực phản chấn quật ngã ngửa ra sau, đè sập cánh cửa sắt vốn đã móp méo.


Ba tên đàn em đi sau hoảng hốt dạt ra hai bên để tránh gã thủ lĩnh đang co giật dưới sàn nhà đầy tia lửa điện chập chờn.


“An! Chạy!” Kiệt hét lớn.


Từ dưới gầm bàn khám đầy bụi bặm, cậu bé trợ thủ nhí An mười hai tuổi lao ra như một mũi tên. Vai đeo chiếc túi vải đựng dụng cụ y tế rỉ sét, gương mặt lấm lem dầu máy của cậu bé cắt không còn giọt máu nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc đầy kiên định. Kiệt chộp lấy cánh tay An, kéo mạnh cậu bé lao qua tấm rèm vải bạt rách nách, chạy thẳng vào căn phòng phẫu thuật nhỏ phía sau.


*RẦM!*


Kiệt dùng hết sức bình sinh đóng sập cánh cửa thép dày của phòng trong lại. Đây là cánh cửa được bố anh—Trần Thế Vinh—gia cố bằng ba lớp thép chịu lực của vỏ container cũ. Anh kéo mạnh chiếc cần gạt cơ học, khóa chặt chốt chặn bằng sắt đặc. Bên ngoài, tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng chửi bới tục tĩu của đàn em Hải “Máu” vang lên ngay lập tức, kèm theo tiếng rít rợn người của máy cưa xương đang cố cắt vào mép cửa.


“Cánh cửa này chịu được mười phút,” Kiệt thở dốc, một tay ôm lấy vai trái đang rỉ máu tươi qua lớp áo khoác da rách. Vết cắt từ mảnh thép văng lúc nãy bắt đầu nhói buốt.


Nhưng nỗi đau thể xác của anh lập tức bị dập tắt bởi một âm thanh khác. Từ chiếc giường xếp rách nát ở góc phòng, tiếng thở khò khè, đứt quãng của Trần Bảo vang lên như tiếng kéo búa rỉ sét. Chiếc máy cô đặc oxy cũ kỹ bên cạnh phát ra tiếng lộc cộc nghẹn ngào, màn hình hiển thị nhấp nháy dòng chữ đỏ rực: *Cảnh báo: Lưu lượng cực thấp. Bộ lọc nghẹt.*


Gương mặt của Bảo mười bốn tuổi đã chuyển sang màu xanh xao nhợt nhạt của xác chết, đôi môi thâm tím vì thiếu oxy. Đôi mắt to của cậu bé trợn trừng nhìn trần nhà, lồng ngực gầy gò nhô lên thụt xuống một cách tuyệt vọng.


“Anh... anh Kiệt... Bảo sắp không thở được nữa rồi! Máy sạc không lên điện!” An khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy cố gắng dùng chiếc khăn ẩm lau mồ hôi lạnh đang vã ra như tắm trên trán Bảo.


Kiệt lao đến bên quầy thuốc dã chiến. Anh điên cuồng lục lọi, hất văng những lọ nước muối sinh lý, những ống tiêm rỗng và đống linh kiện điện tử cũ nát.


Không có. Không còn một lọ Cardio-Boost nào.


Cơn suy tim của Bảo đã bước vào giai đoạn kịch phát. Không có thuốc kích thích để ép tim đập mạnh sạc điện cho máy thở, phổi của cậu bé sẽ tràn dịch và cậu sẽ chết ngạt trong vòng chưa đầy năm phút nữa.


“Chết tiệt! Chết tiệt!” Kiệt nghiến răng đến bật máu môi. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, rồi nhìn sang chiếc ổ cứng sinh học Aegis-09 đang tỏa nhiệt lượng rát bỏng trong túi áo khoác.


Thiết bị này là một AI quân sự đào tẩu. Bác sĩ Lâm từng cảnh báo anh rằng các thực thể AI quân sự của tập đoàn luôn tích hợp các phân hệ y khoa dã chiến tối tân nhất, có khả năng phân tích sinh trắc học và đưa ra phác đồ cấp cứu vượt xa trình độ của bất kỳ bác sĩ loài người nào. Nhưng để kích hoạt nó, anh cần nguồn điện.


Kiệt nhìn quanh phòng. Chiếc máy phát điện cũ của phòng khám đã bị cắt nguồn từ lưới điện công cộng của tập đoàn. Anh chạy đến góc bàn làm việc, giật phăng hai sợi dây dẫn thô từ bộ tụ điện dự phòng cũ của phòng khám, đấu nối trực tiếp vào các cổng nhận năng lượng của ổ cứng Aegis-09.


“Đừng làm thế, anh Kiệt! Bộ tụ đó không chịu nổi đâu!” An hét lên cảnh báo.


Nhưng Kiệt đã bật công tắc sạc.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ đanh tai vang lên kèm theo luồng khói đen khét lẹt. Bộ tụ điện cũ kỹ không chịu nổi dòng điện phản hồi từ công nghệ bảo mật của AI quân sự, lập tức nổ tung thành trăm mảnh nhựa cháy. Ổ cứng sinh học Aegis-09 rơi xuống bàn, dải sáng xanh lam của nó chớp tắt yếu ớt, màn hình kính quét của Kiệt hiện lên dòng chữ lạnh lùng: *Nguồn cấp không tương thích. Điện áp quá tải/nhiễu loạn. Từ chối khởi động. Yêu cầu dòng điện sinh học tinh khiết.*


*Dòng điện sinh học tinh khiết.*


Kiệt sững sờ nhìn dòng chữ. Anh hiểu ý nghĩa của nó. AI này không cần điện từ pin sạc rác thải. Nó cần dòng điện sinh học ổn định, liên tục và tinh khiết từ hệ tuần hoàn của một sinh vật sống. Nó cần một trái tim.


Bên ngoài, tiếng máy cưa xương của băng Chợ Sắt đã cắt xuyên qua lớp thép đầu tiên của cánh cửa phòng trong. Tiếng thép rít lên chói tai. Bảo trên giường bắt đầu co giật nhẹ, hơi thở lịm dần.


“Không... tao không thể mất mày, Bảo,” Kiệt lẩm nhẩm, ánh mắt anh trở nên điên cuồng quyết liệt.


Anh xắn tay áo khoác da bên tay phải lên, lộ ra cổng cấy ghép cơ khí bằng đồng thô sơ được cấy trực tiếp vào động mạch cổ tay—một cổng kết nối lậu mà anh tự phẫu thuật năm mười tám tuổi để giao tiếp với các máy đo nhịp tim cũ.


Kiệt chộp lấy hai sợi dây dẫn bằng sợi carbon ngụy trang kết nối với ổ cứng Aegis-09. Không có chất bôi trơn sinh học, không có thuốc tê. Anh cắm thẳng hai đầu kim dẫn điện bằng đồng của sợi cáp vào cổng cấy ghép trên cổ tay mình.


“Anh Kiệt! Anh đang làm gì thế? Anh sẽ chết mất!” An hét lên kinh hoàng, định lao đến can ngăn nhưng bị ánh mắt lạnh lùng, quyết tử của Kiệt chặn lại.


“Cảnh giới bên ngoài cho anh! Giúp anh giữ nhiệt độ cơ thể!” Kiệt gầm lên.


Ngay khoảnh khắc đầu nối đồng cắm chặt vào mạch máu cổ tay Kiệt, một luồng điện rợn người lập tức chạy ngược từ cổ tay thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh. Đó không phải là dòng điện thông thường, mà là một luồng dữ liệu sinh học lạnh lẽo, tàn nhẫn như hàng vạn mũi kim băng đang bò dọc theo huyết quản.


*CẠCH!*


Ổ cứng sinh học Aegis-09 rực sáng lên một dải sáng xanh neon chói mắt. Nó bắt đầu hút điện thế trực tiếp từ tim Kiệt để khởi động hệ điều hành.


Trên màn hình kính quét bên mắt trái của Kiệt, các thông số sinh tồn của chính anh bắt đầu nhảy múa điên cuồng.


*Nhịp tim: 82... 87... 90 BPM.*

*Mức độ đồng bộ Chronos: 3%... 5%...*

*Cảnh báo: Phát hiện thực thể ngoại lai đang trích xuất điện thế sinh học. Nhịp tim vượt ngưỡng an toàn.*


Kiệt cảm thấy lồng ngực mình thắt lại như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nghẹt. Máu trong người anh như sôi lên, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, thấm đẫm chiếc áo thun mỏng bên trong áo khoác da. Cánh tay phải của anh run bần bật, các mạch máu nổi rõ dải sáng xanh lam dọc theo đường mực xăm dẫn điện mới cấy.


“Aegis... khởi động... phân hệ y khoa... cứu em tao...” Kiệt nghiến răng, cố gắng truyền ý nghĩ qua dải sóng thần kinh đang kết nối với AI.


Nhưng Aegis-09 là một thực thể quân sự lạnh lùng. Nó không quan tâm đến cảm xúc của vật chủ. Nó chỉ hoạt động theo thuật toán sinh tồn tối ưu nhất. Dòng điện trích xuất tăng vọt để sạc đầy các tụ điện vi mô bên trong ổ cứng, ép tim Kiệt đập nhanh hơn để tăng băng thông năng lượng.


*Nhịp tim: 95 BPM. Nhiệt độ cơ thể: 38.5°C.*


“Anh Kiệt! Người anh nóng quá!” An hét lên hoảng loạn. Cậu bé nhanh trí chộp lấy chiếc khăn ẩm lạnh dự phòng trong xô nước mưa axit đã được lọc sạch, đắp mạnh lên trán và vùng cổ của Kiệt để tản bớt nhiệt lượng đang rò rỉ từ cổng cổ tay.


Cơn lạnh từ chiếc khăn giúp Kiệt giữ được một chút tỉnh táo mong manh giữa cơn bão điện từ đang cày xới não bộ. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, dải sáng xanh neon từ ổ cứng cắm thẳng vào mạch máu cổ tay Kiệt, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc của bố đột ngột bị át đi bởi tiếng tít tít dồn dập từ máy đo nhịp tim.


Tiếng tít tít cơ học, dồn dập, chói tai của máy đo nhịp tim dường như đang kéo anh vào vực thẳm của sự loạn nhịp vĩnh viễn.


*Không được hoảng loạn. Nhịp tim tăng lên nghĩa là điện thế sẽ cạn kiệt nhanh hơn. Mình sẽ chết trước khi AI kịp đồng bộ.*


Kiệt nhắm chặt mắt lại. Anh cố gắng cô lập bản thân khỏi tiếng búa đập cửa rầm rầm bên ngoài, khỏi tiếng khóc của An và tiếng thở khò khè của Bảo. Anh tìm kiếm một mỏ neo nhân tính.


Từ góc phòng tối tăm, tiếng gõ nhịp chậm rãi, đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cơ học của bố vẫn vang lên kiên trì.


*Cộc... cạch... cộc... cạch...*


Đúng 1 Hz. Đúng 60 nhịp mỗi phút. Đó là nhịp điệu của một thế giới cũ, thế giới trước khi con người biến cơ thể mình thành những cổng sạc điện vô hồn cho các tập đoàn.


Kiệt bắt đầu điều hòa nhịp thở của mình theo tiếng tích tắc cơ học đó. Anh hít vào trong bốn tiếng gõ, nín thở trong hai tiếng gõ, rồi thở ra chậm rãi trong bốn tiếng gõ. Anh ép tâm thất phải của mình phải tuân theo nhịp điệu của chiếc đồng hồ quả lắc, kháng cự lại lực hút điên cuồng của dòng điện AI.


Nhận thấy sự kháng cự từ hệ thần kinh phó giao cảm của vật chủ, thuật toán của Aegis-09 bắt đầu tự điều chỉnh. Nó nhận ra nếu tiếp tục ép xung, vật chủ sẽ bị ngừng tim lâm sàng và nguồn năng lượng sẽ bị cắt đứt hoàn toàn. Dải sáng xanh trên ổ cứng bắt đầu nhấp nháy chậm lại, đồng bộ hoàn hảo với nhịp thở sâu của Kiệt.


*Nhịp tim ổn định: 75 BPM. Ngưỡng An Toàn (Baseline) được thiết lập.*

*Mức độ đồng bộ Chronos: 11%... 13%... 15%.*

*Khởi động thành công phân hệ y khoa dã chiến Aegis-Med-V1.*


Ngay lập tức, màn hình kính quét bên mắt trái của Kiệt rực sáng lên một giao diện phân tích sinh học màu xanh neon cực kỳ tinh xảo, đè chồng lên hình ảnh phòng mổ tối tăm. Một tia laser màu xanh quét nhanh từ kính quét hướng thẳng về phía cơ thể đang co giật của Bảo.


*Mục tiêu: Trần Bảo. Tuổi: 14. Chỉ số MCI: 85% (Cực cao).*

*Chẩn đoán lâm sàng: Suy tim kịch phát do co thắt động mạch vành cấp tính. Tắc nghẽn lưu lượng oxy huyết tương.*

*Phác đồ khẩn cấp: Không có Cardio-Boost. Đề xuất phương pháp kích thích cơ học kết hợp điều chỉnh tần số máy thở.*


Giọng nói của Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não của Kiệt—một giọng nói tổng hợp, không có giới tính, lạnh lùng và phẳng lặng như mặt hồ đóng băng:


“Vật chủ cần thực hiện hai tác vụ đồng thời trong vòng 45 giây. Tác vụ một: Đấu nối lại bảng mạch máy cô đặc oxy cũ, điều chỉnh tần số rung động màng lọc lên mức 42 Hz để tăng áp suất thẩm thấu oxy dã chiến. Tác vụ hai: Thực hiện kỹ thuật ấn tim tại điểm G-3 trên xương ức với lực ấn chuẩn xác 40 Newton để giải phóng co thắt mạch vành.”


Kiệt mở mắt ra, toàn thân run rẩy vì kiệt sức. Vùng da quanh cổng cấy ghép cổ tay phải của anh đã bị bỏng nhẹ, bốc lên một làn khói mỏng mùi da thịt cháy khét. Nhưng anh không quan tâm.


“An! Đưa cho anh chiếc tua-vít đa năng rỉ sét trên bàn! Nhanh!” Kiệt hét lên, giọng khản đặc.


An nhanh như cắt chộp lấy chiếc tua-vít khắc tên hai anh em đưa vào tay Kiệt. Kiệt bò rạp xuống sàn nhà, tiếp cận bảng mạch của chiếc máy cô đặc oxy đang kêu lộc cộc. Dưới sự chỉ dẫn bằng các đường lưới màu xanh neon hiển thị trên kính quét, ngón tay run rẩy của Kiệt cậy tung nắp bảo vệ, cắt đứt sợi dây dẫn tần số cũ và đấu nối trực tiếp bộ tụ điện của máy vào một đường truyền phụ.


*CẠCH!*


Chiếc máy cô đặc oxy đột ngột thay đổi nhịp điệu. Tiếng kêu lộc cộc chuyển thành một tiếng rít đều đặn, mạnh mẽ ở tần số 42 Hz. Luồng khí oxy tinh khiết bắt đầu tràn vào mặt nạ thở của Bảo.


“Tác vụ một hoàn thành. Thời gian còn lại cho tác vụ hai: 20 giây,” giọng Aegis-09 đếm ngược vô cảm trong đầu Kiệt.


Kiệt lao đến bên giường xếp. Anh đặt hai lòng bàn tay chồng lên nhau, định vị chính xác vào hồng tâm màu đỏ đang nhấp nháy trên lồng ngực Bảo qua kính quét.


“Lực ấn hiện tại: 0 Newton. Yêu cầu: 40 Newton,” AI cảnh báo.


Kiệt dùng hết sức lực còn sót lại của cơ thể đang bị rút cạn điện thế nện mạnh tay xuống.


*HỰ!*


“Lực ấn: 38 Newton. Chưa đạt yêu cầu.”


Bên ngoài, cánh cửa thép rít lên một tiếng lớn khi lưỡi máy cưa xương đã cắt đứt chốt khóa cơ học đầu tiên. Ánh sáng từ những tia lửa cắt thép bắn tia qua khe cửa hở.


“Bảo! Tỉnh lại cho anh!” Kiệt gầm lên, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và niềm căm hận tột cùng đối với cái thế giới bóc lột này vào cú ấn ngực thứ hai.


*RẮC!*


“Lực ấn: 41 Newton. Đạt yêu cầu. Giải phóng điểm co thắt thành công.”


Một tiếng hít thở sâu, dồn dập vang lên từ lồng ngực Trần Bảo. Cậu bé mười mười bốn tuổi đột ngột co người lại, hít một luồng oxy lớn vào phổi. Đôi môi thâm tím của cậu dần hồng hào trở lại, nhịp tim hiển thị trên kính quét bắt đầu ổn định ở mức 78 nhịp mỗi phút. Bảo nhắm mắt lại, chìm vào một giấc ngủ sâu, yên bình, không còn những cơn co giật đau đớn.


Kiệt buông tay khỏi ngực em trai, đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo bên cạnh giường. Anh thở hổn hển, cả cơ thể rã rời như vừa trải qua một cuộc tra tấn bằng dòng điện cao thế.


Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, vùng da quanh cổng kết nối rỉ máu đen kịt xen lẫn những tia điện xanh neon nhỏ chớp tắt yếu ớt. Ổ cứng Aegis-09 trên bàn cũng mờ dần ánh sáng, chuyển sang chế độ ngủ đông tiết kiệm năng lượng.


“Đồng bộ hóa tạm thời duy trì ở mức 15%. Mục tiêu Trần Bảo đã qua cơn nguy kịch lâm sàng,” Aegis-09 phát ra dòng cảnh báo cuối cùng trên kính quét trước khi màn hình tối hẳn. “Cảnh báo: Nguồn điện sinh học của vật chủ đã cạn kiệt dưới ngưỡng an toàn. Yêu cầu sạc khẩn cấp bằng Cardio-Boost trong vòng 24 giờ tới. Nếu không, hệ thống sẽ tự động ngắt kết nối và gây ngừng tim vĩnh viễn cho vật chủ.”


Kiệt nhìn em trai đang thở đều đặn dưới ánh đèn neon chập chờn, rồi nhìn chiếc đồng hồ quả lắc của bố vẫn gõ nhịp kiên trì trong bóng tối. Anh biết mình vừa vay mượn được một chút thời gian từ tử thần. Nhưng cái giá phải trả cho nhịp đập tiếp theo sẽ là một cuộc săn lùng đẫm máu.


Bên ngoài, tiếng chốt cửa thép cuối cùng bị cắt đứt vang lên một tiếng *xoảng* lạnh lùng. Cánh cửa phòng trong bắt đầu hé mở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!