Cuộc Đấu Trí Ở Bãi Rác
Ngón tay của Lão Thập Nhất bắt đầu siết chặt vào cò súng điện cực. Những tia chớp xanh rít lên sát bên tai Kiệt, mang theo mùi ozone khét lẹt và cái lạnh buốt của thần chết đang cận kề. Giữa ngã tư Chợ Sắt Khu 9, tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông dân nghèo bị đầu độc bởi thuốc Cardio-Boost giả đang dâng lên như sóng triều, nhưng trong bán kính nửa mét xung quanh Kiệt, không gian như đông cứng lại dưới họng súng đen ngóm.
*Cảnh báo: Pin Chronos-01 sụt giảm còn 4%. Mức độ đồng bộ 35%. Khuyến cáo vật chủ không kích hoạt các tác vụ bẻ khóa vượt cấp. Nhịp tim hiện tại: 50 bpm. Bất kỳ dao động cảm xúc mạnh nào vượt ngưỡng 120 bpm sẽ kích hoạt cơ chế tự ngắt của bộ ổn áp đang hư hỏng,* giọng nói cơ học, phẳng lặng của AI Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não Kiệt.
Kiệt không nhìn họng súng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đang run rẩy vì điên cuồng và sợ hãi của Lão Thập Nhất. Anh hiểu gã gieo neo này. Khi một kẻ buôn lậu mất đi sạp thuốc—nguồn sống duy nhất—và đối mặt với khoản nợ khổng lồ một triệu BPM-Coin của anh trai để lại, gã sẽ cắn xé bất kỳ ai như một con chó dại bị dồn vào ngõ cụt.
“Mày nghĩ mày bắn tao thì mày sẽ sống sót rời khỏi cái Chợ Sắt này sao, Thập Nhất?” Kiệt khàn giọng, giọng nói trầm thấp đến mức bị nuốt chửng bởi tiếng đập phá xung quanh, nhưng từng từ lại găm thẳng vào tâm trí đối thủ. “Nhìn sau lưng mày đi.”
Lão Thập Nhất liếc nhanh mắt phải. Đám đông công nhân mỏ nghèo khổ, lồng ngực mang những máy trợ tim lậu cũ kỹ rỉ sét, đã tràn qua hàng rào bảo vệ của ba tên đàn em bán cơ khí. Tên cầm xà beng dẫn điện đã bị hàng chục cánh tay gầy guộc kéo ngã xuống vũng bùn thải. Cơn giận dữ của những kẻ bị lừa dối, bị đầu độc bằng thứ thuốc giả gây vỡ mạch máu tim đã biến họ thành những con thú dữ.
“Tao không quan tâm!” Lão Thập Nhất gào lên, nước bọt bắn ra đầy điên cuồng. “Mày đã hủy hoại tao! Tao phải kéo mày theo!”
Ngay khoảnh khắc ngón tay gã chuẩn bị nhấn hết nấc cò súng, Kiệt hành động. Anh không né tránh thô bạo. Vết mổ ngực rách rộng rỉ máu tươi thấm đỏ lớp áo khoác da sờn rách khiến anh không thể vận động mạnh. Nhưng anh có bàn tay phải.
Bàn tay phải của Kiệt, phủ kín những hình xăm mạch điện bằng mực nano dẫn điện sinh học, đột ngột vươn lên bóp chặt lấy đôi găng tay điện cực của Lão Thập Nhất. Anh không dùng điện thế từ Chronos-01 để tấn công—mức pin 4% không cho phép điều đó. Thay vào đó, anh ra lệnh cho Aegis-09 chạy một thuật toán chuyển hướng dòng điện cực đơn giản.
*Đang quét tần số găng điện cực của mục tiêu... Thiết lập cầu nối điện trở ngược. Đảo chiều dòng điện trong 0.2 giây...*
*XOẠCH! OÀNG!*
Một tiếng nổ đoản mạch chói tai vang lên ngay giữa hai lòng bàn tay. Luồng điện thế cao từ chính đôi găng tay của Lão Thập Nhất bị đảo chiều, chạy ngược vào bộ tụ điện đeo bên hông gã và nổ tung. Những tia lửa điện màu xanh neon bắn ra tung tóe, thiêu rụi lớp da nhân tạo trên tay gã. Lão Thập Nhất hét lên một tiếng thảm thiết, khẩu súng điện cực rơi khỏi tay gã, hai bàn tay cháy đen bốc khói nghi ngút.
Kiệt dùng tay trái ghì chặt lấy lồng ngực đang đau thắt, nén cơn đau từ vết mổ ngực đang rách rộng rỉ máu đỏ sẫm. Anh nhoài người tới, dùng đầu gối đè chặt lên lồng ngực của Lão Thập Nhất xuống nền đất rác thải ẩm ướt. Tay phải anh, lúc này đang tê dại dọc theo các mạch xăm dẫn điện, bóp chặt lấy cuống họng của gã buôn lậu.
“Lão Thập đang ở đâu?” Kiệt rít qua kẽ răng, mắt phải rực sáng lạnh lùng, trong khi mắt trái vẫn băng kín lớp gạc trắng dính máu. “Nói, hoặc tao để đám đông ngoài kia tự tay xé xác mày.”
Lão Thập Nhất nhìn ra xung quanh. Đám đông phẫn nộ đang tiến sát, những chiếc xẻng khai mỏ và thanh sắt rỉ sét lăm lăm trên tay họ. Gã cảm nhận được lực bóp lạnh lùng từ bàn tay dính đầy máu của Kiệt. Nỗi sợ hãi cái chết cuối cùng đã đánh bại sự điên cuồng.
“Tao nói... tao nói!” Lão Thập Nhất nghẹn ngào, bong bóng máu trào ra khóe môi. “Anh tao... Lão Thập... đang trốn ở bãi phế liệu điện tử của Huy 'Rác'... Container cũ số 409 ở khu Đông Bắc... Gã mang theo toàn bộ số Cardio-Boost nguyên chất... Gã thuê một sát thủ cyborg bảo vệ... Tha cho tao...”
Kiệt buông tay. Anh không thèm nhìn lại gã buôn lậu đang nằm co quắp dưới đất. Đám đông dân nghèo lập tức tràn qua như một bầy kiến lửa, nuốt chửng lấy Lão Thập Nhất và sạp thuốc giả của gã trong tiếng la hét và đập phá dồn dập.
Kiệt lách người vào bóng tối của một ngách hẻm kỹ thuật hẹp, bước đi khập khiễng. Cơn ảo giác thính giác lại bắt đầu gầm rú bên tai anh—tiếng rè rè của sóng điện từ rò rỉ từ các đường dây cao thế phía trên đầu vang lên chói tai, thỉnh thoảng đan xen với tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ quả lắc đã bị đập vỡ của bố.
*Cảnh báo: Pin Chronos-01 giảm còn 3.5%. Tốc độ xơ hóa cơ tim đang tăng nhẹ do phản lực đoản mạch. Vật chủ cần tiếp cận nguồn sạc Cardio-Boost trong vòng 45 phút để tránh suy tim cấp tính vĩnh viễn,* tiếng Aegis-09 nhắc nhở, lạnh lùng và đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần.
“Tao biết rồi,” Kiệt thì thầm, bàn tay trái bám chặt vào vách tường sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. Vết thương sượt bả vai phải do xà beng của đàn em Lão Thập Nhất gây ra rỉ máu nhẹ dưới lớp áo khoác da, hòa cùng vết máu từ lồng ngực tạo nên một vệt đỏ sẫm dọc theo hông anh. Anh phải đến bãi phế liệu của Huy 'Rác' ngay lập tức.
***
Bãi phế liệu điện tử Huy 'Rác' nằm ở rìa phía Đông của Khu 9 Chợ Sắt, được che phủ bởi một màn sương mù hóa chất xám xịt rò rỉ từ Tầng Trung Cận. Nơi đây là một thung lũng khổng lồ của rác thải công nghệ—những khung xương titan của robot công nghiệp rỉ sét xếp thành những ngọn núi cao mười mét, những búi dây cáp đồng thau quấn chặt lấy nhau như những con rắn khổng lồ, và hàng vạn màn hình CRT cũ nát thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng neon xanh lét của dòng điện dư thừa.
Kiệt lách qua một khe hẹp giữa hai thùng container rỉ sét để tiến vào bãi phế liệu. Tiếng kim loại va chạm rầm rập từ các máy nghiền rác tự động phía xa làm rung chuyển mặt đất ẩm ướt.
“Đứng im đó, thằng nhóc.”
Một giọng nói hào sảng nhưng trầm thấp vang lên từ phía sau một đống linh kiện động cơ servo. Huy 'Rác' bước ra. Gã là một người đàn ông vạm vỡ bốn mươi lăm tuổi, mặc chiếc áo khoác lông thú nhân tạo màu xám sờn rách, ngón tay bọc thép đeo đầy nhẫn kim loại tự chế, tay cầm một chiếc kính quét quang phổ cũ kỹ.
Huy 'Rác' nhìn lướt qua vết thương ngực đang rỉ máu và chiếc mắt trái băng kín của Kiệt, nheo mắt lại: “Mày trông như vừa bò ra từ một vụ nổ lò phản ứng vậy, Kiệt. Đại úy Sơn đang cho drone quét nhiệt lùng sục khắp Chợ Sắt để tìm mày đấy.”
“Tôi cần tìm Lão Thập,” Kiệt không vòng vo, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. “Gã đang trốn trong container số 409 ở khu Đông Bắc của ông.”
Huy 'Rác' im lặng một lát, gõ gõ chiếc kính quét lên lòng bàn tay bọc thép: “Lão Thập... gã mang theo một cái vali bảo mật chứa đầy Cardio-Boost nguyên chất. Nhưng gã không đi một mình. Gã đã chi một khoản BPM-Coin khổng lồ để thuê Bọ Cạp—gã cyborg đánh thuê chân nhện tàn nhẫn từ vùng hoang dã. Thằng đó là một cỗ máy giết người thực sự, cơ khí hóa 55%.”
“Tôi không có lựa chọn,” Kiệt nhìn thẳng vào Huy 'Rác'. “Tim tôi chỉ còn chưa đầy 3% pin.”
Huy 'Rác' thở dài, quay người lại phía bảng điều khiển của một máy cẩu phế liệu gần đó. Gã nhanh nhẹn gạt một loạt công tắc cơ học: “Tao đã ngắt toàn bộ nguồn điện của các camera giám sát và radar quét nhiệt xung quanh khu vực Đông Bắc của bãi rác. Trong vòng mười lăm phút tới, khu vực đó sẽ là một vùng mù hoàn toàn đối với drone tuần tra của Vigor-Corp. Nhưng sau đó, tao phải bật lại để tránh bị đặc vụ nghi ngờ. Mày chỉ có bấy nhiêu thời gian để giải quyết việc của mày thôi.”
“Cảm ơn ông, Huy,” Kiệt gật đầu.
“Đừng cảm ơn tao,” Huy 'Rác' hừ lạnh. “Tao chỉ ghét bọn Vigor-Corp và lũ lừa đảo bán thuốc giả làm bẩn bãi rác của tao thôi. Đi đi, container 409 nằm sau đống xác robot xúc lật.”
Kiệt nhanh chóng di chuyển vào khu vực Đông Bắc. Bóng tối của những núi phế liệu khổng lồ bao phủ lấy anh. Không có ánh sáng camera giám sát, khu vực này trở nên âm u và tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở kim loại rỉ sét.
Anh tiếp cận đống xác robot xúc lật cũ kỹ. Phía sau những khối thép khổng lồ là chiếc container màu xám rỉ sét mang số hiệu 409. Cánh cửa sắt của container khép hờ, để lộ một vệt ánh sáng vàng nhạt từ bên trong.
Kiệt âm thầm luồn tay trái ra sau lưng, nắm lấy báng khẩu súng điện xung kích thế cao tự chế. Anh hít một hơi sâu, điều hòa nhịp tim ổn định ở mức tĩnh 50 bpm để giảm thiểu tối đa nhiệt lượng tỏa ra từ lồng ngực, rồi dùng vai đẩy nhẹ cánh cửa sắt trượt mở.
*KÉTTTT...*
Tiếng rít rỉ sét vang lên khô khốc. Bên trong container chật hẹp, giữa những chồng bo mạch chủ cũ nát và dây cáp treo lơ lửng, Lão Thập đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy chiếc vali bảo mật sinh trắc học màu đen. Gương mặt béo phệ của gã nhợt nhạt, mồ hôi nhễ nhại dưới ánh sáng của một ngọn đèn neon treo lơ lửng.
Nhìn thấy Kiệt bước vào với vết thương ngực rỉ máu, Lão Thập hoảng loạn co rúm người lại, lùi sâu vào góc container: “Kiệt... mày... làm sao mày tìm được đến đây? Đừng giết tao! Tao bị ép buộc... Tập đoàn dồn nợ tao... Tao không có cách nào khác!”
“Cardio-Boost ở đâu, Lão Thập?” Kiệt bước lên một bước, họng súng điện tự chế chỉa thẳng vào đầu gã buôn lậu. “Và em trai tao đang ở đâu?”
“Tao... tao không biết Bảo ở đâu cả! Đại úy Sơn đã mang nó đi ngay sau khi đốt phòng khám của mày!” Lão Thập run rẩy gào lên. “Còn thuốc... thuốc ở trong vali này! Tao sẽ đưa cho mày... chỉ cần mày tha mạng cho tao!”
*VẬT CHỦ CHÚ Ý! NGUY HIỂM CẬN KỀ! PHÁT HIỆN BIẾN ĐỘNG ÁP LỰC KHÔNG KHÍ PHÍA TRÊN! TRÁNH RA NGAY!* tiếng hét chói tai của Aegis-09 vang dội trong đầu Kiệt.
*XOẠCH!*
Một bóng đen khổng lồ đột ngột lao vút từ trần container xuống ngay giữa Kiệt và Lão Thập.
Kiệt lập tức kích hoạt bản năng sinh tồn, nhào người sang bên phải để né tránh.
*ẦM!*
Bốn chiếc chân nhện kim loại sắc nhọn bằng hợp kim đen bóng găm thẳng xuống nền sắt của container, tạo ra những vết nứt sâu hoắm và tiếng kim loại va chạm chói tai.
Kẻ vừa xuất hiện đứng sừng sững trong không gian chật hẹp của container. Đó chính là Bọ Cạp—gã sát thủ cyborg đánh thuê. Thân trên của gã là một cơ thể người đàn ông gầy guộc, da xám xịt do cấy ghép cơ khí nặng, nửa khuôn mặt bọc bằng một mặt nạ thép rỉ sét hiển thị thấu kính quét màu đỏ rực. Nhưng từ thắt lưng trở xuống, gã hoàn toàn là một cỗ máy nhện khổng lồ với bốn chiếc chân nhện thủy lực dài hai mét, khớp nối rít lên tiếng dầu máy áp lực cao. Phía sau lưng gã, một chiếc đuôi cơ khí bọc thép phân đốt uốn lượn như đuôi bọ cạp, đầu đuôi tích hợp một cây kim tiêm khổng lồ chứa thứ dịch thể màu tím sẫm đang nhỏ giọt—độc chất làm đông máu cực nhanh.
“Sát thủ tự do Bọ Cạp,” gã cyborg cất giọng, âm thanh khàn khàn được phát ra qua bộ lọc âm thanh cơ học rợn người. “Nhiệm vụ: Triệt hạ Trần Kiệt. Tiền thưởng đã nhận.”
Lão Thập từ góc container hét lên điên cuồng: “Bọ Cạp! Giết nó đi! Giết nó ngay! Tao sẽ trả thêm cho mày mười vạn BPM-Coin nữa!”
Bọ Cạp không đáp lời. Chiếc đuôi cơ khí phía sau gã đột ngột co rụt lại rồi phóng vút ra như một tia chớp, cây kim tiêm độc chất chỉa thẳng vào lồng ngực chứa máy Chronos-01 của Kiệt.
Kiệt nghiến răng, dùng tay trái vung mạnh thanh sắt phế liệu nhặt được dưới đất lên để đỡ đòn.
*CHOANG!*
Đầu kim tiêm va chạm mạnh với thanh sắt, phát ra những tia lửa lớn. Lực đâm cực mạnh từ hệ thống thủy lực của chiếc đuôi cơ khí truyền qua thanh sắt, chấn động thẳng vào lồng ngực Kiệt. Bộ xương sườn trái bị rạn nứt của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu trời, khiến anh loạng choạng lùi lại, bọt máu tươi tràn ra khóe môi.
Bọ Cạp di chuyển cực kỳ linh hoạt trong không gian hẹp. Tận dụng bốn chiếc chân nhện kim loại, gã bám chặt vào vách container, cơ động đa hướng một cách áp đảo. Gã lao đến từ phía trên trần container, chiếc chân nhện sắc nhọn như lưỡi đao chém xuống bả vai trái của Kiệt.
Kiệt cố gắng nâng khẩu súng điện xung kích thế cao tự chế lên, bóp cò hướng thẳng vào lồng ngực bọc thép của gã sát thủ.
*XOẠCH! TẠCH TẠCH!*
Hai mũi tên đồng dẫn điện bắn ra, găm chặt vào tấm giáp ngực của Bọ Cạp. Dòng điện thế cao từ Chronos-01 phóng ra điên cuồng dọc theo dây cáp sợi carbon. Nhưng giáp ngực của gã cyborg quá dày, được thiết kế bằng hợp kim titanium cách điện chuyên dụng. Dòng điện chỉ chạy xẹt xẹt trên bề mặt giáp rồi nhanh chóng tản ra xung quanh phế liệu mà không hề gây tổn thương cho hệ thần kinh trung ương của gã.
“Vũ khí lậu rẻ tiền,” Bọ Cạp chế giễu qua bộ lọc âm. Gã dùng một chiếc chân nhện quét mạnh ngang hông Kiệt.
Kiệt không kịp né tránh hoàn toàn. Cú quét bằng chân thép nặng nề hất văng anh sang một bên. Cơ thể Kiệt va đập mạnh vào chồng bo mạch cũ, ngã quỵ xuống đống sắt vụn sắc nhọn dưới sàn container.
*XOẠT!*
Chiếc móc sắt nhọn ở đầu chân nhện của Bọ Cạp sượt qua cánh tay trái của Kiệt, xé rách lớp áo khoác da và tạo ra một vết xước sâu hoắm từ khuỷu tay xuống cổ tay. Máu tươi tuôn ra xối xả, loang lổ trên nền rác thải rỉ sét.
*Cảnh báo: Pin Chronos-01 sụt giảm nghiêm trọng còn 3%. Vết mổ ngực bị rách thêm 2cm. Nguy cơ ngừng tim lâm sàng trong vòng 120 giây. Đề xuất kích hoạt Synapse Overclock để bảo toàn mạng sống,* tiếng Aegis-09 hét lên dồn dập trong đầu Kiệt.
Cơn đau đớn tột cùng từ cánh tay trái bị rách sâu và lồng ngực bỏng rát khiến Kiệt khuỵu một gối xuống đất. Anh thở dốc, mắt phải nhìn chằm chằm vào gã cyborg nhện đang từ từ bò dọc theo vách container tiến lại gần.
*Kích hoạt Synapse Overclock!* Kiệt ra lệnh trong tâm trí, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.
*Đang kích hoạt Synapse Overclock. Quá tải xung điện thần kinh cột sống. Tăng tốc phản xạ lên 200%. Thời gian duy trì tối đa: 30 giây. Cái giá phải trả: Mỏi cơ dữ dội và xơ hóa cơ tim tăng tốc vĩnh viễn...*
*XOẠCH!*
Trong mắt Kiệt, thế giới xung quanh đột ngột chậm lại. Những giọt nước thải axit rò rỉ từ trần container rơi xuống lơ lửng trong không trung như những hạt pha lê xám. Chuyển động lao tới tiếp theo của Bọ Cạp trở nên chậm chạp một cách rõ rệt.
Bọ Cạp phóng chiếc đuôi cơ khí chứa độc chất làm đông máu ra lần thứ hai, nhắm thẳng vào mắt phải của Kiệt.
Nhờ tốc độ phản xạ thần kinh được nhân đôi, Kiệt nhào người sang bên trái trong một tư thế cực kỳ hiểm hóc, lách qua đường đâm của chiếc đuôi độc chỉ trong khoảng cách vài milimét.
*PHẬP!*
Chiếc đuôi bọ cạp đâm sầm vào vách container kim loại rỉ sét ngay sau lưng anh. Đầu kim tiêm ngập sâu vào vách thép dày. Thứ độc chất làm đông máu màu tím sẫm lập tức rò rỉ ra từ vết nứt, bốc lên một làn khói xanh hăng hắc, ăn mòn lớp thép rỉ sét sủi bọt bong bóng dữ dội.
Bọ Cạp gầm lên một tiếng giận dữ qua bộ lọc âm khi thấy đòn chí mạng bị hụt. Gã cố gắng giật chiếc đuôi cơ khí ra khỏi vách thép bị ăn mòn, nhưng đầu kim tiêm đã bị kẹt chặt vào các thớ thép bị nung chảy do axit độc chất phản ứng.
Kiệt nằm bệt dưới sàn container, cánh tay trái rách sâu rỉ máu loang lổ trên nền rác. Anh dùng mắt phải còn lành lặn quét nhanh qua cơ thể của gã cyborg nhện đang bị kẹt đuôi.
*Quét sinh trắc học mục tiêu... Phân tích cấu trúc cơ khí hóa 55%. Phát hiện điểm yếu cốt lõi: Con quay hồi chuyển thăng bằng (balance gyroscope) cấy ghép trực tiếp sau gáy mục tiêu dưới lớp giáp mỏng. Nếu phá hủy con quay hồi chuyển, hệ thống điều khiển bốn chân nhện thủy lực sẽ hoàn toàn mất thăng bằng và đổ sụp,* Aegis-09 hiển thị sơ đồ phân tích màu đỏ rực ngay trên võng mạc mắt phải của anh.
Kiệt hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất của mình. Anh phải áp sát để đấm trực diện vào con quay hồi chuyển sau gáy gã cyborg. Nhưng cơ thể anh đang đạt đến giới hạn đào thải tối đa. Máy Chronos-01 trên lồng ngực trái đang tỏa ra một nhiệt lượng bỏng rát như một khối than hồng, nung nóng da thịt anh và phát ra tiếng tít tít báo động đỏ dồn dập.
Bọ Cạp gầm lên, dùng hai chiếc chân nhện trước cào xé điên cuồng xuống đất để tạo lực giật mạnh chiếc đuôi độc ra khỏi vách container. Tiếng thép rít lên rợn người dưới sức kéo thủy lực cực đại.
Kiệt nén cơn đau thắt ngực xé lòng, tay phải nắm chặt thanh sắt phế liệu rỉ sét, chuẩn bị gượng dậy để tung đòn quyết định.
Nhưng ngay trước khi anh kịp đứng thẳng người, đầu kim tiêm độc chất của Bọ Cạp đột ngột sút ra khỏi vách thép bị ăn mòn rách nát.
Không hề mất thăng bằng, gã cyborg xoay nửa người cơ khí lại với tốc độ kinh hoàng. Chiếc đuôi bọ cạp bọc thép, lúc này vẫn còn dính đầy độc chất màu tím sẫm đang bốc khói axit, đột ngột uốn cong lại rồi phóng vút thẳng xuống lồng ngực trái của Kiệt—ngay vị trí chiếc máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 đang chớp tắt ánh đỏ yếu ớt. Kiệt bị dồn vào góc container tối tăm, hoàn toàn không còn đường lui khi chiếc đuôi độc chỉ còn cách da thịt anh chưa đầy mười phân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!