Nhạc nềnEpicBattle2

Đường Ngầm Chết Chóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng điện Enforcer rít lên một luồng âm thanh xé tai, luồng điện áp cao sượt qua mép chồng phế liệu titan, nung chảy lớp sơn rỉ sét thành một vệt đỏ rực bốc khói khét lẹt. Kiệt đổ sụp người sau khối sắt, hàm răng nghiến chặt đến mức cảm nhận được vị tanh của máu tươi trong khoang miệng.


Lồng ngực anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Vết mổ hở ngực mới cấy máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 rách rộng thêm một phân dọc theo đường chỉ khâu sinh học của robot M-3. Máu tươi ấm nóng rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp băng gạc dày dưới chiếc áo khoác da sờn rách, hòa cùng làn sương hóa chất lạnh buốt của Khu Đáy. Mắt trái bị băng kín sau khi kính quét bị vỡ vụn giật liên hồi, từng mảnh kính nhỏ li ti cọ xát vào da thịt đau nhói.


“Vật chủ chú ý: Nhịp tim hiện tại là 145 bpm. Vết rách ngực đang mở rộng 12%. Mất máu nhẹ. Khuyến cáo ngắt kết nối tạm thời để bảo toàn cơ tim khỏi hoại tử thêm,” giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Aegis-09 vang lên trực tiếp trong vỏ não Kiệt, hiển thị dải số ma trận màu đỏ cảnh báo chập chờn trên võng mạc mắt phải còn lành lặn.


“Câm đi, Aegis. Chưa lấy được sơ đồ thì tao chưa thể chết,” Kiệt khàn giọng thì thầm trong tâm trí. Anh liếc mắt qua khe hở của đống phế liệu.


Cách đó mười mét, Gã ‘Mặt Nạ Sắt’—gã cảnh sát chìm cài cắm của lực lượng an ninh—đang bóp nghẹt bả vai Minh ‘Mắt Kính’. Thấu kính camera đỏ rực trên mặt nạ sắt của gã chớp nháy điên cuồng, quét liên tục để định vị nguồn nhiệt của Kiệt. Minh ‘Mắt Kính’ quằn quại trong đau đớn, chiếc kính áp tròng thông minh trên mắt phải gã nhảy số loạn xạ. Gã dùng chút sức lực cuối cùng, hét lên hướng về phía Kiệt:


“Kiệt! Chạy đi! Ổ cứng đây!”


Minh vung tay, ném mạnh một khối hợp kim nhỏ cỡ bao thuốc lá về phía bóng tối của chồng phế liệu. Đó chính là ổ cứng chứa sơ đồ kiến trúc Khu giam giữ tạm thời số 3—nơi em trai Bảo của anh đang bị giam giữ.


Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ gầm lên một tiếng méo mó qua bộ lọc âm. Gã vung chân đạp mạnh vào bụng Minh, khiến gã môi giới tin tức ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt, rồi lập tức quay họng súng điện Enforcer về phía khối hợp kim đang bay trên không trung. Gã muốn tiêu hủy dữ liệu.


*ẦM!*


Một tiếng gầm rú đếc tai của động cơ đốt trong cổ điển bất ngờ vang lên từ đầu hẻm. Sơn ‘Piston’ lái chiếc xe phân khối lớn chạy xăng lao vút qua màn sương mù axit. Cánh tay phải bọc thép rỉ sét của Sơn xẹt ra những tia lửa điện nhỏ, gã bẻ lái một cú ngoạn mục, đuôi xe quẹt mạnh vào đống phế liệu, hất tung một cơn mưa mạt sắt và bụi bặm che khuất tầm nhìn của gã cảnh sát chìm. Phát bắn điện từ của gã ‘Mặt Nạ Sắt’ bị chệch hướng, bắn nổ tung một cabin sạc điện hỏng bên cạnh.


Kiệt không bỏ lỡ cơ hội. Anh rướn người tới trước, vươn bàn tay trái lành lặn chộp gọn chiếc ổ cứng vừa rơi xuống đống rác sắt thép. Cơn đau từ xương sườn trái bị rạn nứt nhói lên dữ dội, khiến anh suýt chút nữa nín thở vì đau đớn.


“Kiệt! Lối này! Nhanh lên!”


Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát vang lên từ phía dưới gầm bệ sắt rỉ sét ngay sau lưng anh. Một nắp cống sắt tròn đã bị nạy hở từ lúc nào. Dưới bóng tối của miệng cống, khuôn mặt nhỏ thó, lem luốc dầu mỡ của Phi ‘Chuột’ hiện ra. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi đeo chiếc mặt nạ lọc độc rỉ sét Khu 9, đôi mắt sáng quắc đầy gan dạ nhìn Kiệt.


Không một chút do dự, Kiệt ôm chặt chiếc ổ cứng vào lòng, lách người chui xuống miệng cống tối tăm. Sơn ‘Piston’ gầm rú động cơ xe một lần nữa, cố tình kéo còi xe inh ỏi để đánh lạc hướng toán tuần tra đang ập đến đầu hẻm, rồi rồ ga lao thẳng vào làn sương mù hóa chất dày đặc của Chợ Sắt.


*BÕM!*


Kiệt rơi xuống thềm sắt trơn trượt của Đường ống thoát nước ngầm số 4. Mùi hôi thối nồng nặc của lưu huỳnh, khí metan và dịch thải công nghiệp xộc thẳng vào phế quản, làm cay xè mắt phải của anh bất chấp lớp màng lọc mỏng của mặt nạ phòng độc. Dưới chân anh, dòng nước thải hóa chất màu xanh lá cây phát sáng nhẹ dưới bóng tối, chảy cuồn cuộn như một con quái vật lỏng đang gầm rú.


Phi ‘Chuột’ nhanh nhẹn kéo sập nắp cống sắt lại, chặn đứng ánh sáng neon mờ nhạt từ phía trên. Cậu dùng một thanh xích sắt rỉ sét khóa chặt chốt cơ học bên trong, rồi quay sang nhìn Kiệt, khàn giọng nói qua bộ đàm tần số thấp của mặt nạ:


“Anh Kiệt, đi theo em! Đường ống số 4 này dẫn thẳng đến vách hầm của Khu giam giữ số 3. Nhưng bọn an ninh đã bắt đầu thả drone rà quét nhiệt xuống các tuyến cống rồi. Chúng ta phải nhanh lên!”


Kiệt gật đầu, bám tay vào vách ống sắt đầy rêu phong ẩm ướt để giữ thăng bằng. Vết mổ ngực rỉ máu thấm qua lớp áo khoác da, nhỏ từng giọt đỏ sẫm xuống dòng nước thải xanh loang lổ. Anh bước đi khập khiễng, mỗi bước chân là một lần cơ tim co thắt đau đớn do máy Chronos-01 hoạt động chập chờn dưới áp lực từ trường của cống ngầm.


“Aegis, bản đồ đường ngầm,” Kiệt thầm ra lệnh.


*Đang tải sơ đồ Đường ống thoát nước ngầm số 4. Phát hiện nồng độ axit sulfuric và các hợp chất nano ăn mòn trong dòng thải đạt mức 18%. Khuyến cáo: Tránh tiếp xúc trực tiếp với các vết thương hở trên cơ thể để ngăn ngừa hoại tử hóa chất vĩnh viễn,* giọng nói của AI hiển thị một lộ trình ba chiều màu xanh lục nhấp nháy trên võng mạc phải của anh.


Phi ‘Chuột’ dẫn Kiệt leo qua những đường ống áp lực cao trơn trợt treo lơ lửng trên dòng xả thải. Cậu bé di chuyển cực kỳ linh hoạt, đôi bàn tay nhỏ bé thô ráp bám chặt vào các khớp nối rỉ sét không một chút run rẩy. Tuy nhiên, vết thương rách vai trái và lồng ngực mới mổ khiến Kiệt di chuyển vô cùng khó khăn. Anh phải dùng tay trái bám chặt, trong khi cánh tay phải xăm dẫn điện hoàn toàn bị tê buốt dọc theo các đường mực nano carbon.


*KENG! KENG! KENG!*


Tiếng sắt thép va chạm khô khốc vang lên từ phía trên đường ống ranh giới, dội lại qua mê cung cống ngầm tạo nên những âm thanh rùng rợn.


“Chúng nó đuổi đến rồi!” Phi ‘Chuột’ giật mình dừng lại, liếc nhìn lên những khe hở của trần cống sắt.


Qua những khe hẹp, ánh đèn quét laser màu đỏ rực của lực lượng tuần tra bắt đầu quét xuống, cắt ngang làn sương mù ẩm ướt của đường ngầm. Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ dẫn đầu toán đặc vụ đang nện những bước bốt bọc thép nặng nề trên nắp cống kỹ thuật phía trên. Chúng không đi mò mẫm trong bóng tối; chúng đang thả các thiết bị quét nhiệt mini—những quả cầu kim loại nhỏ phát ra ánh sáng đỏ chớp tắt—xuống các ngách cống.


*VÚT! VÚT!*


Hai quả cầu quét nhiệt rơi xuống dòng nước thải cách vị trí của Kiệt và Phi chỉ mười mét. Chúng bắt đầu phát ra sóng siêu âm rà quét nhiệt độ cơ thể và nhịp tim trong bán kính năm mét.


“Chết tiệt! Cửa van kỹ thuật phía trước bị khóa chặt rồi!” Phi ‘Chuột’ lao đến một cửa van thép lớn chặn ngang đường ống, cố gắng dùng chiếc móc sắt rỉ sét đeo bên hông để kéo sợi xích khóa. Nhưng xích sắt bị rỉ sét nặng nề sau nhiều năm ngập trong nước thải hóa chất, bám chặt vào bánh răng không hề xê dịch một phân. “Không kéo nổi! Xích bị kẹt cứng rồi anh Kiệt!”


Kiệt liếc nhìn lại phía sau. Quả cầu quét nhiệt đang trôi dọc theo dòng nước thải, luồng sáng đỏ rực của nó bắt đầu rà sát đến gót giày của họ. Nếu bị phát hiện, súng máy tự động tầm nhiệt của toán tuần tra phía trên sẽ xả đạn xuyên qua nắp cống sắt ngay lập tức.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Kiệt đưa ra một quyết định điên rồ. Anh chộp lấy vai Phi ‘Chuột’, kéo mạnh cậu bé nằm rạp xuống góc tối sâu nhất dưới dòng xả hóa chất đang chảy xối xả từ một đường ống phụ.


“Anh Kiệt! Nước thải ở đây đầy axit ăn mòn!” Phi ‘Chuột’ hốt hoảng kêu lên qua bộ đàm, nhưng Kiệt đã dùng bàn tay trái bịt chặt miệng mặt nạ của cậu bé.


“Nín thở. Hạ thân nhiệt,” Kiệt khàn giọng ra lệnh.


*Cảnh báo: Nồng độ axit trong dòng xả phụ đạt mức nguy hiểm 25%. Lớp keo bảo vệ Chronos-01 đang bị ăn mòn nhẹ. Nếu tiếp xúc quá 60 giây, dòng điện sinh học sẽ bị rò rỉ trực tiếp vào hệ tuần hoàn gây ngừng tim,* Aegis-09 liên tục đưa ra các cảnh báo đỏ rực trên võng mạc.


Kiệt phớt lờ cảnh báo của AI. Anh biết dòng nước thải hóa chất lạnh buốt từ Tầng Trung Cận đổ xuống có thể che giấu hoàn toàn thân nhiệt của họ trước cảm biến hồng ngoại, nhưng với điều kiện anh phải triệt tiêu được nguồn nhiệt phát ra từ máy điều hòa nhịp tim Chronos-01 và nhịp tim đập dồn dập của chính mình.


Anh nhắm mắt lại, nín thở hoàn toàn.


Trong bóng tối tuyệt đối dưới dòng nước thải hóa chất màu xanh phát sáng, Kiệt ép tâm trí mình quay về với những bài học thiền định của Ông Tư ‘Đồng hồ’. Anh lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn, chậm rãi của chiếc đồng hồ quả lắc của bố trong ký ức—nhịp điệu 1 Hz hoàn hảo, tĩnh lặng và tự do.


*Hạ nhịp tim xuống mức tĩnh ẩn nấp. Bradycardia Stealth kích hoạt,* lệnh của Aegis-09 chạy qua hệ thần kinh.


Nhịp tim của Kiệt bắt đầu giảm mạnh. Từ 130 bpm rơi xuống 100... 80... 60... và cuối cùng dừng lại ở mức 45 nhịp mỗi phút. Dải sáng xanh neon trên máy Chronos-01 tắt lịm dưới lớp áo khoác da sũng nước độc. Hơi thở của anh nông dần rồi phẳng lặng hoàn toàn. Cơ thể anh lạnh dần, hòa nhập vào dòng nước thải hóa chất lạnh buốt xung quanh như một khúc gỗ mục vô tri.


Quả cầu quét nhiệt trôi qua ngay sát bên cạnh lồng ngực Kiệt. Luồng sáng đỏ rực rà quét qua màng bọc bảo vệ của Chronos-01, nhưng cảm biến hồng ngoại chỉ nhận diện được nhiệt độ lạnh ngắt của dòng nước thải axit. Thiết bị quét bỏ qua mục tiêu, tiếp tục trôi đi dọc theo đường ống.


Ngay phía trên đầu họ, qua tấm lưới sắt của nắp cống kỹ thuật, tiếng bước chân nặng nề của Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ dừng lại. Gã đứng im ngay trên nắp cống, thấu kính camera trên mặt nạ sắt rà quét xuống bóng tối phía dưới.


*XÈO... XÈO...*


Một tiếng rít ăn mòn rợn người bất ngờ vang lên từ lồng ngực Kiệt.


Dòng nước thải axit đậm đặc bắt đầu ăn mòn lớp keo bảo vệ silicon viền quanh máy Chronos-01. Hơi axit độc hại luồn lách qua lớp băng gạc dính máu, chạm trực tiếp vào vết mổ ngực hở chưa lành da của anh. Cơn đau rát bỏng tột độ như một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào tâm thất trái khiến toàn thân Kiệt co giật nhẹ dưới dòng nước độc.


“Aegis... giữ... giữ nhịp tim...” Kiệt gầm lên trong câm lặng, máu tươi từ vết mổ ngực rỉ ra nhiều hơn, bị dòng nước thải xanh cuốn đi.


*Lớp keo bảo vệ Chronos-01 đã bị rạn nứt. Dòng điện sinh học bắt đầu rò rỉ ra môi trường nước xung quanh. Nguy cơ đoản mạch cực cao. Nhịp tim dao động ở mức nguy hiểm 52 bpm,* AI báo cáo dồn dập.


Tiếng rít ăn mòn của axit và tiếng xẹt điện nhỏ li ti dưới nước phát ra âm thanh rè rè rợn người, vang vọng trong không gian chật hẹp của đường ống ngầm ngay khi gã cảnh sát chìm bọc mặt nạ sắt bước qua trên nắp cống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!