Mạng Lưới Rò Rỉ
Kiệt kéo khóa chiếc áo khoác da sờn rách che đi dải sáng xanh neon cuối cùng, bước vào màn sương mù độc hại đang bao trùm Chợ Sắt. Từng luồng khí lưu huỳnh nồng nặc lọt qua màng lọc của chiếc mặt nạ rỉ sét, xộc thẳng vào phế quản khiến anh ho khan một tiếng nhỏ. Lồng ngực nhói lên dữ dội. Vết mổ hở ngực mới cấy Chronos-01 rỉ máu nhẹ, thấm một vệt đỏ sẫm ẩm ướt dọc theo đường chỉ khâu sinh học của robot M-3 dưới lớp băng gạc trắng. Kiệt nghiến răng, đưa bàn tay trái bóp chặt bả vai để kìm nén cơn đau, trong khi mắt trái bị băng kín sau khi kính quét bị vỡ vụn từ cuộc trốn chạy trước vẫn giật liên hồi dưới lớp gạc vô trùng.
“Aegis, hiển thị thời gian đếm ngược,” Kiệt thầm ra lệnh trong đầu.
*Thời gian chuyển vùng của Trần Bảo: 11 giờ 42 phút 15 giây. Nhịp tim vật chủ: 140 bpm. Trạng thái cơ tim: Ngưỡng Xơ Hóa Cơ Tim (Xơ hóa vĩnh viễn 15%). Khuyến cáo vật chủ giữ nhịp thở điều hòa,* giọng nói cơ học vô cảm của AI Aegis-09 vang lên bên tai phải, đồng thời hiển thị dải số ma trận màu xanh lục mờ ảo trên võng mạc mắt phải còn lành lặn của anh. Dữ liệu hơi chập chờn do thấu kính của chiếc Kính quét nhịp tim thời gian thực đeo bên mắt trái đã nát vụn, khiến hệ thống định vị của AI mất đi một nửa băng thông trinh sát nhiệt.
Sơn ‘Piston’ đi bên cạnh, cánh tay phải bọc thép thô ráp thỉnh thoảng lại phát ra tiếng xẹt điện nhỏ do khớp nối bị rỉ sét. Gã kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm nứt vỡ xuống, khàn giọng nói qua bộ đàm tần số thấp: “Kiệt, Chợ Sắt hôm nay không bình thường. Bọn đặc vụ của Đại úy Sơn đang lùng sục ráo riết các trạm sạc công cộng. Chúng nó nghĩ mày đã chết dưới hồ thải, nhưng chúng nó vẫn phong tỏa các ngách hẻm để tìm kiếm Aegis-09.”
“Chúng ta phải tìm được Minh ‘Mắt Kính’ trước khi bọn đặc vụ dọn sạch bãi rác dữ liệu của gã,” Kiệt thì thầm, bước đi khập khiễng qua những vũng nước mưa axit sủi bọt bong bóng dưới chân. “Không có sơ đồ kiến trúc chi tiết của Khu giam giữ tạm thời số 3, chúng ta sẽ bước vào họng súng của Khanh.”
Khu Đáy Chợ Sắt buổi sáng sương mù hóa chất dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy những dải sáng neon mờ nhạt từ các bảng hiệu quảng cáo rách nát treo lơ lửng. Người dân nghèo khổ, những kẻ bị coi là ‘pin sống cấp thấp’, đang co rúm người xếp hàng dài trước các kén sạc rỉ sét của tập đoàn Vigor-Corp để bán điện sinh học đổi lấy vài BPM-Coin lẻ. Tiếng ho hen, tiếng máy phát điện lậu gầm rú và tiếng rít của các đường ống xả thải tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, ngột ngạt.
Kiệt và Sơn lách qua một chồng phế liệu titan khổng lồ ở rìa phía Tây Chợ Sắt. Dưới chân một khối rác thải điện tử khổng lồ, Minh ‘Mắt Kính’ đang ngồi trên một chiếc thùng nhựa cũ. Đúng như những gì tài liệu mô tả, gã là một thanh niên lùn, mặc chiếc áo khoác nhiều túi chứa đầy thẻ nhớ và dây cáp nối, mắt phải đeo một chiếc kính áp tròng thông minh liên tục nhảy số liệu xanh lá. Minh đang tỉ mẩn dùng nhíp gắp từng con chip bảo mật từ một bo mạch máy chủ thải loại.
Kiệt định bước tới, nhưng Aegis-09 đột ngột gửi một cảnh báo đỏ rực trực tiếp vào vỏ não:
*Cảnh báo: Phát hiện nguồn nhiệt bất thường cách mục tiêu 15 mét về phía Đông Nam. Chỉ số cơ khí hóa: 25%. Đối tượng đang ngụy trang dưới dạng người tị nạn nhưng mang theo thiết bị ghi hình sinh trắc học siêu nhỏ cấy ghép trực tiếp vào mắt camera. Nhận diện mục tiêu: Gã ‘Mặt Nạ Sắt’—Cảnh sát chìm cài cắm của lực lượng an ninh.*
Kiệt khựng lại, kéo Sơn ‘Piston’ lui vào bóng tối của một cabin sạc điện hỏng. Qua khe hở của đống sắt vụn, anh dùng mắt phải liên kết với AI để quan sát. Cách Minh ‘Mắt Kính’ không xa, một gã đàn ông mặc đồ rách rưới dính đầy bùn đất đang giả vờ lục lọi đống rác. Tuy nhiên, nửa khuôn mặt bên trái của gã bọc một miếng mặt nạ sắt thô sơ che giấu thấu kính camera đang quét liên tục về phía Minh. Gã di chuyển cực kỳ khôn ngoan, luôn chọn các điểm mù của camera công cộng để áp sát mục tiêu.
“Gã Mặt Nạ Sắt đang bám đuôi Minh,” Kiệt khẽ nói qua bộ đàm. “Gã cảnh sát chìm này đã đánh hơi thấy Minh đang giữ sơ đồ Khu giam giữ số 3. Nếu gã bắt được Minh, kế hoạch cứu Bảo sẽ sụp đổ vĩnh viễn.”
“Để tao lao ra dùng búa thủy lực đập nát đầu gã!” Sơn ‘Piston’ nghiến răng, cánh tay bọc thép rít lên tiếng thủy lực đầy phẫn nộ.
“Không được, Sơn. Khu vực này đầy drone tuần tra của Đại úy Sơn. Một tiếng nổ súng hay va chạm mạnh sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn khu,” Kiệt ngăn lại, vết mổ trên ngực nhói lên một cơn co thắt dữ dội khiến anh phải tựa lưng vào vách sắt. “Chúng ta phải bẫy gã lọt vào ngõ cụt.”
Kiệt rút chiếc Máy phát sóng vô tuyến tần số thấp từ hông ra, nhanh chóng gõ một chuỗi mật mã y tế lậu mà Bác sĩ Vy từng gửi cho anh, rồi truyền thẳng vào dải tần số kính áp tròng thông minh của Minh ‘Mắt Kính’.
Minh đang gắp chip bỗng khựng người lại. Chiếc kính áp tròng trên mắt gã nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ. Gã xảo quyệt liếc nhẹ mắt xung quanh, lập tức nhận ra gã ăn xin bọc mặt nạ sắt đang tiến lại gần từ góc chết. Minh không hề hoảng loạn, gã nở một nụ cười ranh mãnh đặc trưng của kẻ môi giới tin tức lọc lõi. Gã cố tình đứng dậy, vươn vai một cái thật mạnh rồi gạt tay làm đổ một hòm linh kiện cũ dập nổi trên bàn sắt.
*XOẢNG!*
Hàng trăm con chip rỉ sét và ốc vít mạ đồng văng tung tóe xuống nền đất ẩm ướt, tạo nên một tiếng động lớn thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Trong cơn hỗn loạn, Minh nhanh chóng ôm lấy chiếc vali bảo mật của mình, lách người chạy thẳng vào con hẻm kỹ thuật ngập tràn hơi nước nóng ngay bên cạnh.
Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ lập tức tăng tốc, lớp ngụy trang rách rưới bị gạt sang một bên để lộ khẩu súng điện tuần tra Enforcer dắt bên hông. Gã lao theo Minh như một con sói đói.
“Đi thôi!” Kiệt ra lệnh cho Sơn, bước nhanh vào ngõ cụt theo hướng song song để đón đầu gã cảnh sát chìm.
Vết mổ hở ngực bị động mạnh do di chuyển nhanh, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt sũng lớp áo thun bên trong áo khoác da. Nhịp tim của Kiệt vọt lên 150 nhịp mỗi phút. Chronos-01 trên ngực anh bắt đầu phát ra những tiếng tít tít cơ học dồn dập, cảnh báo mức độ xơ hóa cơ tim đang tăng lên vĩnh viễn. Kiệt lờ đi cơn đau, anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất.
Khi Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ đuổi kịp Minh ‘Mắt Kính’ tại một ngã ba ngõ cụt tối tăm ngập sương mù hóa chất, gã cảnh sát chìm bất ngờ áp sát, vươn cánh tay cơ khí hóa bóp chặt bả vai Minh, tay kia đặt lên báng súng điện chuẩn bị ra đòn khống chế.
Kiệt đứng núp sau một chồng phế liệu rỉ sét cách đó 10 mét. Anh cố gắng giơ khẩu súng điện xung kích tự chế lên, hướng thẳng vào mắt camera trên mặt nạ sắt của gã. Tuy nhiên, thấu kính kính quét mắt trái bị vỡ vụn khiến tiêu cự hiển thị trên võng mạc phải bị lệch hướng nghiêm trọng. Phát bắn xung điện phóng ra sượt qua vách tường sắt bên cạnh, tạo nên một tia chớp xanh chói tai nhưng hoàn toàn trượt mục tiêu.
*Phát bắn lệch quỹ đạo 1.5 mét do sai số tiêu cự thấu kính,* Aegis-09 báo cáo lạnh lùng.
Tiếng nổ đoản mạch của phát bắn trượt lập tức đánh động gã cảnh sát chìm. Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ quay ngoắt đầu lại, thấu kính camera màu đỏ rực trên mặt nạ sắt khóa chặt vào vị trí của Kiệt. Gã bắt đầu kích hoạt thiết bị quét nhiệt diện rộng đeo bên hông để định vị sinh trắc học của kẻ tấn công.
“Kiệt! Gã đang quét nhiệt! Nếu gã phát hiện nhịp tim 150 bpm của mày, toàn bộ drone tuần tra sẽ ập xuống đây!” Sơn ‘Piston’ hét lên qua bộ đàm.
*Kích hoạt kỹ năng Nín thở hạ nhịp tim (Bradycardia Stealth),* Aegis-09 đề xuất lập tức. *Vật chủ phải đưa cơ thể vào Nhịp tim tĩnh ẩn nấp (45 - 55 bpm) ngay lập tức để triệt tiêu nhiệt lượng phát ra.*
Kiệt nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh cố gắng gạt bỏ cơn đau rát từ vết mổ ngực rỉ máu và nỗi căm hận tột độ đối với tập đoàn. Anh lắng nghe. Anh lẩm nhẩm đếm nhịp tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ quả lắc của bố—tiếng tích tắc ảo giác mà anh tự tạo ra làm mỏ neo nhân tính.
Anh nín thở hoàn toàn.
Lồng ngực Kiệt bất động. Dải sáng xanh neon trên máy Chronos-01 mờ hẳn đi rồi tắt lịm. Trên võng mạc mắt phải, chỉ số nhịp tim của anh rơi thẳng đứng từ 150 xuống 110, rồi 80, và cuối cùng dừng lại ở mức 50 nhịp mỗi phút. Cơ thể anh lạnh ngắt, tỏa ra nhiệt lượng tối thiểu, hoàn toàn hòa nhập vào cấu trúc sắt thép rỉ sét và sương mù lạnh buốt xung quanh.
Thiết bị quét nhiệt của Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ rà quét qua chồng phế liệu nơi Kiệt đang đứng. Màn hình quét của gã chỉ hiển thị một khối kim loại vô tri có nhiệt độ trùng khớp với môi trường. Radar của gã mất dấu mục tiêu hoàn toàn trong vòng 10 giây vàng ngọc.
“Không có ai ở đó?” Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ lầm bầm, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ sắt. Gã quay lại, dí sát họng súng điện tuần tra vào màng tang của Minh ‘Mắt Kính’, ngón tay đặt lên cò súng. “Nói! Thằng bác sĩ lậu mang máy Chronos-01 đang ở đâu? Giao nộp sơ đồ nhà tù ra, hoặc tao sẽ rã xác mày làm pin sinh học ngay tại đây!”
Minh ‘Mắt Kính’ bị ép sát vào vách tường sắt lạnh ngắt, mặt cắt không còn giọt máu, chiếc kính áp tròng thông minh nhảy số loạn xạ vì sợ hãi. Gã liếc mắt về phía chồng phế liệu nơi Kiệt đang ẩn nấp, rồi lại nhìn họng súng điện đang xẹt ra những tia chớp xanh chết chóc của gã cảnh sát chìm.
Kiệt đứng trong bóng tối, phổi anh bắt đầu co thắt dữ dội vì thiếu oxy, đầu ngón tay tê buốt dọc theo các đường mực xăm dẫn điện. Vết mổ hở ngực bị động mạnh, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng lớn lớp băng gạc dưới áo khoác da sờn rách. Anh chỉ còn tối đa 5 giây trước khi cơ thể tự động hít thở và làm lộ nguồn nhiệt sống.
Gã ‘Mặt Nạ Sắt’ bất ngờ áp sát Minh ‘Mắt Kính’ trong ngách tối, tay đặt lên báng súng điện, buộc Kiệt phải đưa ra quyết định cứu viện chớp nhoáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!