Mục Tiêu Số 3
Cơn đau dội lên từ lồng ngực trái không phải là một cảm giác âm ỉ, mà là một cú đóng đinh rực lửa thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Kiệt mở mắt. Bóng tối của hầm ngầm Bác sĩ Lâm bị xé toạc bởi những dải sáng màu xanh neon nhấp nháy theo chu kỳ đều đặn, hắt lên những bức tường bê tông hoen ố dầu máy và rêu phong bám bụi. Dưới lớp da ngực mỏng dính đầy máu khô và dung dịch sát trùng nano bạc, chiếc máy điều hòa nhịp tim lậu Chronos-01 đang vận hành. Mỗi nhịp đập của nó là một luồng điện nhẹ chạy dọc theo các sợi dây dẫn điện cực mạ vàng, găm sâu vào tâm thất phải của anh, ép cơ tim co bóp một cách cưỡng bức.
*Rè rè... kịch... kịch...*
Tiếng rít cơ học nhỏ phát ra ngay phía trên ngực Kiệt. Anh liếc mắt xuống dưới, nhìn thấy con robot y tế hỏng M-3, hay còn gọi là "Kim", đang bám chặt vào khung thép sợi carbon định vị trên lồng ngực anh bằng bốn chiếc chân nhện bằng nhựa trắng dính đầy vết ố vàng. Thấu kính laser quét của nó đã bị nứt một đường chéo, thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng đỏ nhạt chập chập. Con robot nhện cần mẫn di chuyển, bộ kim khâu vi phẫu bằng hợp kim siêu bền của nó đâm xuyên qua da thịt, kéo theo những sợi chỉ tự tiêu sinh học màu xám tro để khâu lại những vết rách cuối cùng của ca phẫu thuật cấy ghép lậu.
“Nằm im, anh Kiệt. Đừng cử động mạnh, ‘Kim’ sắp khâu xong rồi,” tiếng của An vang lên bên cạnh bàn mổ. Cậu bé mười hai tuổi gầy gò, mặt lấm lem muội than, đang đứng tựa vào một chiếc tủ kính đựng đầy ống nghiệm rỗng. Bàn tay trái của An quấn băng gạc trắng xóa do vết bỏng nhiệt từ ca mổ trước, một bên chân của cậu vẫn hơi run rẩy do di chứng của súng điện từ.
Kiệt nghiến răng, luồng hơi thở khò khè thoát ra qua kẽ môi khô khốc. Anh cảm nhận được từng mũi kim của M-3 găm vào da thịt không có thuốc tê. Dòng điện sinh học của AI Aegis-09 ký sinh trong cơ thể anh đã trung hòa hoàn toàn chất gây tê tự chế cấp thấp, biến ca phẫu thuật thành một cuộc tra tấn sống. Nhưng anh phải chịu đựng. Trái tim anh giờ đây không còn là của riêng anh nữa. Nó đã trở thành một lò phản ứng sinh học vay mượn.
*Đồng bộ hệ thống Chronos-01 hoàn tất. Mức độ đồng bộ hiện tại: 35% (Ngưỡng Xơ Hóa Cơ Tim). Nhịp tim cơ bản được điều hòa ở mức 140 bpm. Cảnh báo: Tế bào cơ tim đang bị hủy hoại vĩnh viễn 15%. Khuyến cáo vật chủ hạn chế tối đa các hoạt động kích thích tâm lý,* những dòng chữ ma trận màu xanh neon hiển thị trực tiếp trên võng mạc mắt phải của Kiệt thông qua liên kết thần kinh của Aegis-09. Mắt trái của anh, nơi chiếc kính quét nhịp tim thời gian thực từng ngự trị, giờ chỉ là một hốc mắt trống rỗng dính băng gạc sau khi bị mảnh kính vỡ găm vào từ trận chiến trước.
Robot M-3 phát ra tiếng "bíp" ngắn, cắt đứt sợi chỉ sinh học cuối cùng rồi lùi lại, xếp gọn bốn chân nhện vào khe sạc trên bàn mổ dã chiến. Kiệt gượng ngồi dậy. Vết mổ hở ngực mới cấy Chronos-01 nhói lên một cơn đau thắt, rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi dọc theo đường chỉ khâu mới. Anh đưa bàn tay trái run rẩy bấu chặt lấy mép bàn mổ bằng thép lạnh ngắt, điều hòa lại hơi thở sâu theo tiếng tích tắc cơ học phát ra từ chiếc đồng hồ quả lắc của bố đặt ở góc hầm.
Không, chiếc đồng hồ ấy đã bị đặc vụ của Đại úy Sơn đập vỡ vụn tại phòng khám cũ rồi. Tiếng tích tắc mà anh nghe thấy chỉ là một ảo giác thính giác, một mỏ neo tinh thần mà bộ não anh tự tạo ra để giữ lại chút nhân tính cuối cùng trước khi bị thuật toán vô cảm của AI đồng hóa.
“Aegis, mở bản vẽ thiết kế gốc của bố ra,” Kiệt thầm ra lệnh trong đầu.
Ngay lập tức, một mô hình ba chiều màu xanh lục của máy Chronos-01 xoay tròn trên võng mạc mắt phải của anh. Đây là bản vẽ gốc mà bố anh—Trần Thế Vinh—để lại trong chip sinh học cấy dưới da. Kiệt phóng to các đường mạch vi mô chạy quanh lõi pin hạt nhân mini của máy.
*Phát hiện phân khu dữ liệu bị khóa mã hóa cấp quân sự,* Aegis-09 phản hồi bằng giọng nói cơ học phẳng lặng. *Đang tiến hành giải mã bằng thuật toán bẻ khóa tần số sinh học... Giải mã thành công 100%. Hiển thị Chế độ tự hủy ẩn của Chronos-01.*
Đồng tử của Kiệt co rụt lại. Trên bản vẽ hiển thị một cầu chì điện cực đại đấu nối trực tiếp từ lõi pin vào tâm thất trái của vật chủ. Đây không phải là một thiết bị điều hòa tim mạch thông thường. Bố anh đã thiết kế nó như một vũ khí tối hậu.
“Chế độ này... hoạt động thế nào?” Kiệt khàn giọng hỏi.
*Khi kích hoạt quá tải cưỡng bức, lõi pin hạt nhân của Chronos-01 sẽ phóng ra một luồng xung điện từ cực đại (EMP) có bán kính tàn phá 50 mét. Luồng EMP này đủ sức thiêu rụi hoàn toàn mọi thiết bị điện tử, tường lửa và chip não bán cơ khí của đối thủ trong khu vực,* Aegis-09 giải thích. *Tuy nhiên, cái giá phải trả là cầu chì sinh học sẽ nổ tung, phá hủy hoàn toàn tâm thất trái của vật chủ. Nhịp tim vật chủ sẽ về không vĩnh viễn. Tỷ lệ tử vong: 100%.*
Một nụ cười cay đắng hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt của Kiệt. Bố anh đã để lại cho anh một chiếc chìa khóa tự hủy. Ông biết một ngày nào đó, con trai ông sẽ bị dồn vào bước đường cùng bởi sự bóc lột tàn bạo của tập đoàn Vigor-Corp. Chế độ tự hủy ẩn này chính là lời tuyên ngôn cuối cùng của một con người tự do: thà chết để kéo theo kẻ thù vào hư vô, còn hơn sống như một cỗ máy sạc pin vĩnh viễn.
*RẦM!*
Cánh cửa thép của hầm ngầm bị đập mạnh từ bên ngoài. Kiệt giật mình, tay trái nhanh chóng chộp lấy khẩu súng điện xung kích thế cao tự chế giắt sau lưng. Nhưng qua khe hở của camera an ninh rỉ sét lắp ngoài cửa, dáng người cao lớn quen thuộc của Sơn 'Piston' hiện ra.
Sơn bước vào hầm, người sũng nước mưa axit bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Bộ giáp biker bằng da sờn rách của gã dính đầy bùn thải và mạt sắt. Cánh tay phải bọc thép của Sơn thỉnh thoảng giật cục, phát ra những tia lửa điện nhỏ.
“Kiệt! Mày tỉnh rồi à?” Sơn thở dốc, ném chiếc mũ bảo hiểm nứt vỡ lên bàn kỹ thuật. “Tao vừa phải rải hơn mười vạn BPM-Coin lẻ cho bọn môi giới tin tức ở Chợ Sắt mới lấy được tin này. Đại úy Sơn đã bàn giao thằng Bảo cho biệt đội của Thợ săn AI Khanh. Chúng nó đã đưa em trai mày vào Khu giam giữ tạm thời số 3.”
“Khu số 3...” Kiệt siết chặt nắm tay trái, vết mổ trên ngực lại rỉ máu. “Cái địa ngục bê tông đó nằm ngay sát bức tường ranh giới Khu Đáy.”
“Đúng thế,” Sơn quệt mồ hôi pha lẫn nước mưa trên mặt, giọng đầy lo lắng. “Đó là một nhà tù ngầm kiên cố được bảo vệ bằng hệ thống súng máy tự động tầm nhiệt và cổng quét sinh trắc học tim thời gian thực. Khanh đang trực tiếp quản lý nơi đó. Hắn mang tim cơ khí phẳng lặng, không hề có nhịp đập. Mọi đòn bẻ khóa tần số sinh học của mày hay của con AI ký sinh kia đều vô dụng với hắn.”
Kiệt không trả lời. Anh nhắm mắt lại, để Aegis-09 kết nối với hệ thống mạng rác thải thông tin mà họ thu thập được từ bãi phế liệu của Huy 'Rác'. Trên võng mạc mắt phải, sơ đồ kiến trúc ba chiều của Khu giam giữ số 3 dần hiện ra dưới dạng các đường lưới màu xanh lục nhạt.
*Đang thử nghiệm bẻ khóa tường lửa ngoại vi từ xa,* Aegis-09 thông báo.
Chỉ hai giây sau, một bức tường lửa khổng lồ màu đỏ rực xuất hiện, dội ngược một luồng xung điện dữ dội vào hệ thần kinh của Kiệt.
*Hự!*
Kiệt gập người xuống, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái. Máy Chronos-01 nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy cấp, tim anh đập loạn xạ ở mức 160 bpm.
*Phát hiện tường lửa của Thợ săn Khanh đang truy quét ngược dòng dữ liệu. Ngắt kết nối khẩn cấp!* Aegis-09 nhanh chóng kích hoạt van an toàn, cắt đứt luồng kết nối mạng trước khi bộ não của Kiệt bị thiêu rụi.
“Không thể hack từ xa,” Kiệt thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. “Tường lửa của Khanh quá mạnh. Hắn đã thiết lập một hệ thống bảo mật cô lập hoàn toàn từ bên ngoài. Nếu cố bẻ khóa từ xa, hắn sẽ định vị được căn hầm này trong vòng ba nốt nhạc.”
“Vậy chúng ta chịu chết à?” Sơn 'Piston' phẫn nộ đập mạnh tay máy xuống bàn.
“Không,” Kiệt ngước mắt lên, ánh mắt phải rực sáng căm thù qua làn tóc rối. “Chúng ta sẽ đột nhập vật lý. Cách duy nhất để bẻ khóa hệ thống của Khanh là tiếp cận trực tiếp đường hầm cáp quang xương sống chạy ngay dưới lòng nhà tù, đấu nối cáp trực tiếp vào cổ tay để Aegis-09 ghi đè mã độc từ bên trong.”
Anh chỉ tay vào sơ đồ kiến trúc trên màn hình. “Đường ống dẫn nhiệt đáy tháp. Hệ thống ống dẫn hơi nước siêu nóng từ lòng đất để cung cấp năng lượng cho thành phố nằm ngay dưới móng của Khu số 3. Nhiệt độ ở đó luôn giữ ở mức 50 độ C. Hơi nước rò rỉ áp lực cao sẽ tạo ra một vùng nhiễu nhiệt khổng lồ, làm mù hoàn toàn các camera giám sát tầm nhiệt và radar quét nhịp tim của bọn đặc vụ. Đó là con đường đột nhập duy nhất.”
“Mày điên rồi, Kiệt!” Sơn trợn mắt nhìn anh. “Vết mổ ngực của mày còn chưa lành da hoàn toàn. Nhiệt độ 50 độ C và hơi nước axit ở đó sẽ làm vết thương của mày nhiễm trùng và thối rữa chỉ trong vòng mười phút! Chưa kể, tim mày có chịu nổi áp lực nhiệt độ đó không?”
“Tôi không còn lựa chọn nào khác,” Kiệt khàn giọng nói, giọng lạnh lùng đến đáng sợ. “Thời gian chuyển vùng của Bảo đang đếm ngược. Chúng ta chỉ có tối đa 12 giờ trước khi em trai tôi bị đưa lên Tầng Trung Cận để làm pin sinh học vĩnh viễn. Nếu không đi bây giờ, tôi sẽ mất em ấy mãi mãi.”
An im lặng đứng bên cạnh, nước mắt rơm rớm nhưng cậu bé nhanh chóng lau đi. Cậu mở chiếc tủ sắt cũ, lấy ra chiếc Hộp sạc khẩn cấp Chronos đeo hông. An cẩn thận kiểm tra các tụ điện áp cao bên trong, rồi xếp ba ống thuốc kích tim Cardio-Boost màu vàng chanh vào khay bảo quản lạnh.
“Anh Kiệt, em đã gia cố lại bộ tụ sạc cho hộp sạc khẩn cấp rồi,” An thầm thì, tay run run khóa nắp hộp sạc lại rồi đeo vào hông phải của Kiệt. “Thuốc kích tim này sẽ là phao cứu sinh cuối cùng nếu tim anh bị ngừng đập lâm sàng trong lúc bẻ khóa. Nhưng anh phải hứa... anh phải quay về.”
Kiệt đặt bàn tay trái thô ráp lên vai An, siết nhẹ. “Anh hứa.”
Anh đứng dậy khỏi bàn mổ, bước đến bên đống đổ nát của các linh kiện y tế cũ. Kiệt khoác chiếc áo khoác da sờn rách dính đầy dầu máy và vết sẹo mưa axit lên người, kéo khóa kéo lên tận cổ để che đi dải sáng xanh neon nhấp nháy nhịp nhàng của máy Chronos-01 trên ngực trái.
Anh bước ra khỏi hầm ngầm, đi qua con hẻm kỹ thuật tối tăm ngập tràn sương mù hóa chất của Khu Đáy Chợ Sắt. Sơn 'Piston' lặng lẽ đi bên cạnh, tay máy bọc thép siết chặt.
Kiệt dừng chân bên rìa một tòa nhà hộp kẽm đổ nát, nhìn về phía xa. Giữa màn sương mù xám xịt đậm đặc mùi lưu huỳnh và khí thải công nghiệp, tháp nhà giam số 3 sừng sững hiện ra như một khối bê tông khổng lồ, đen ngòm và vô cảm, được canh giữ bởi những dải đèn quét laser màu đỏ rực liên tục rà quét bầu trời.
Ánh mắt phải của Kiệt rực sáng căm thù nhìn về phía tháp giam giữ, lồng ngực trái nhói lên một nhịp đập mạnh mẽ, sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử vượt cấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!