Bẫy Điện Cao Thế
Bóng tối dưới gầm hộp thép của cầu Thuận Hải đặc quánh như một lớp hắc ín nguội lạnh. Tiếng bão biển gầm rú bên ngoài nhịp số 5 dội vào những vách sắt rỗng, tạo nên chuỗi âm thanh u uất, kéo dài như tiếng thở dài của một con quái vật cơ khí khổng lồ.
Vũ Quốc Khánh tựa sát tấm lưng rộng vào một thanh giầm chữ H rỉ sét. Anh nín thở, hàm răng nghiến chặt đến mức cơ quai hàm nổi lên cuồn cuộn dưới lớp da sạm nắng bám đầy muội than. Mỗi nhịp thở nông của anh giờ đây đều là một cuộc chiến với cơn đau. Bả vai trái bị rách sâu năm phân từ vụ nổ bọc thép đầu tiên đang mưng mủ, liên tục dội lên đại não những luồng nhiệt nóng rực của cơn sốt nhiễm trùng. Vết khâu dã chiến bằng chỉ thường đã bục hẳn sau trận giằng co siết cổ tên Schmidt dưới đường ống kỹ thuật số 3. Máu nóng rỉ ra, hòa cùng nước biển mặn chát thấm đẫm lớp vải lót của chiếc áo giáp Kevlar Level IIIA dầy cộm, lạnh ngắt.
*Tách... tách...*
Ngay dưới chân Khánh, vệt máu tươi từ vai trái vẫn đều đặn nhỏ giọt xuống vũng nước ngập dưới sàn dầm hộp. Trong bóng tối, những giọt máu loang nhanh thành những quầng đỏ sẫm trên nền nước rỉ sét xám xịt. Đó là một dấu vết định vị vật lý không thể xóa nhòa, dọn đường cho toán cảnh sát bẩn của trung úy Trần Quang Khải đuổi sát phía sau.
"Anh Khánh... họ... họ tới rồi..." Trương Vĩnh Danh thì thầm, giọng gã run lên bần bật như người lên cơn sốt rét. Gã kế toán trưởng co rúm người sau lưng Khánh, hai bàn tay mập mạp bám chặt lấy thắt lưng của anh. Chiếc kính cận gãy một bên gọng của gã bết đầy dầu máy đen ngóm, hai vòng còng sắt trên cổ tay va vào nhau phát ra những tiếng kêu lanh lảnh đầy hoảng loạn. Danh cố ngậm chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa tài liệu rửa tiền năm mươi triệu đô trong miệng, không dám nuốt xuống vì sợ mất đi lá bài mặc cả duy nhất để giữ mạng.
"Im lặng. Bò sát xuống nước," Khánh khàn giọng ra lệnh bằng tay phải, cánh tay trái của anh lúc này đã hoàn toàn tê dại, liệt tạm thời bên sườn.
Bên cạnh Danh, Nguyễn Văn Hùng – gã thợ điện bảo trì cầu bị kẹt – cũng đang run rẩy ôm chặt chiếc kìm cách điện 1000V. Cả ba đang kẹt cứng trong Khoang chứa cáp ngập nước, một căn phòng kỹ thuật ngầm dài chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu dưới lòng dầm hộp thép. Do triều cường sông Thuận Hải đang dâng cao kết hợp với bão biển giật cấp 6, nước biển mặn chát đã tràn qua các khe nứt bê tông, ngập dâng lên ngang mắt cá chân, lạnh buốt và nồng nặc mùi bùn đất.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt bọc thép của khoang chứa cáp giật mạnh lên sau một cú đạp thô bạo từ bên ngoài.
"Vũ Quốc Khánh! Tao biết mày đang trốn trong đó!" Giọng nói hống hách, khàn đặc của trung úy Trần Quang Khải dội qua khe cửa sắt. "Mày nhìn lại vệt máu của mày dưới đất đi! Khôn hồn thì buông súng giao gã Danh ra, tao sẽ xin sếp Luân cho mày một phát đạn nhân từ. Bằng không, tao sẽ ném lựu đạn khói cay vào thiêu chín cả lũ chúng mày!"
Khải đại diện cho Sở Cảnh sát đặc khu Thuận Hải (Phân hệ bẩn), một lực lượng đã bị Tạ Minh Luân dùng tiền bạc và quyền lực tha hóa hoàn toàn. Chúng không còn là những người bảo vệ pháp luật, mà là những con chó săn tàn bạo sẵn sàng giết người diệt khẩu để bảo vệ đường dây rửa tiền.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát đạn từ khẩu súng lục rulo của Khải găm thẳng vào cánh cửa sắt bọc thép, tạo ra những vệt lửa xanh lét và tiếng rít xé tai của kim loại va chạm. Đạn găm nát các chốt khóa cơ học ngoài cửa, xé toác một mảng thép mỏng khiến ánh sáng từ đèn pin chiến thuật của địch lọt qua khe hở, quét mạnh vào khoang tối.
Khánh giật mình đưa tay phải nâng khẩu súng ngắn Ruger MK II gắn ống giảm thanh cướp được từ Schmidt lên, nheo mắt ngắm bắn qua khe hở dầm chữ H. Anh bóp cò.
*Cạch.*
Một tiếng kim loại khô khốc vang lên. Súng không nổ. Khánh lập tức thu súng về, dùng ngón tay cái gạt nhẹ khóa nòng cơ học. Khe trượt búa gõ của khẩu Ruger đã bị nước biển mặn tràn vào từ trận chiến dưới đường ống, cát mịn và rỉ sét bám chặt vào kim hỏa làm kẹt cứng hệ thống đánh lửa. Khẩu súng giảm thanh mười viên đạn giờ đây hoàn toàn vô dụng.
"Khốn kiếp!" Khánh nghiến răng chửi thề. Anh ném khẩu súng rỗng xuống dòng nước ngập dưới chân.
Không gian phòng kín đang bị thu hẹp dần dưới ánh đèn pin chiến thuật của địch quét sát nút. Khải có ít nhất ba tên lính vũ trang súng lục và dùi cui điện đi cùng. Đấu súng trực diện bằng tay không trong môi trường ngập nước mặn này là tự sát. Khánh nhìn xuống dòng nước mặn đang dâng lên ngang bắp chân. Trí óc của một cựu công binh hải quân lập tức hoạt động với tần suất tối đa.
*Nước sông Thuận Hải sát cửa biển có độ mặn cực cao. Tính dẫn điện của nó gấp hàng trăm lần nước ngọt thông thường. Nếu có nguồn điện...*
Khánh ngước mắt nhìn lên trần hầm kỹ thuật. Chạy dọc theo các khay cáp quang treo là sợi cáp điện trung thế 110V bọc cao su đen dày bằng cổ tay, nguồn cấp điện chính cho hệ thống đèn chiếu sáng nghệ thuật ngoài thành cầu Thuận Hải. Sợi cáp này kết nối trực tiếp với trạm biến áp trung tâm cầu.
"Hùng!" Khánh rít qua kẽ răng, xoay người áp sát gã thợ điện. "Cầu dao tổng trạm biến áp phụ nằm ở đâu?"
"Nằm... nằm ngay sau bức vách sắt mỏng bên mạn phải phòng máy phát!" Hùng lắp bắp, răng đập vào nhau cầm cập vì sợ hãi. "Nhưng... nhưng dòng điện đó là 110V, chạm vào là chết người ngay lập tức!"
"Tao bảo mày chuẩn bị ngắt cầu dao tổng trạm biến áp phụ khi tao ra hiệu!" Khánh dùng tay phải bóp chặt vai Hùng, ánh mắt lạnh lùng như băng găm thẳng vào mắt gã thợ điện. "Danh! Mày giữ chặt lấy thanh gá sắt treo trên trần, co hai chân lên cao khỏi mặt nước! Tuyệt đối không được chạm chân xuống nước khi tao chưa ra lệnh!"
Danh hoảng sợ gật đầu lia lịa. Gã béo lóng ngóng nhảy lên, hai tay bám chặt lấy thanh giá đỡ cáp bằng thép không gỉ gá trên trần hầm cao hai mét, co hai chân mập mạp lên sát bụng, cơ thể run rẩy đung đưa như một con gấu túi bị dồn vào góc cây.
Khánh nhanh chóng cúi người nhặt chiếc Kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg do kỹ sư Bình để lại trong hầm bảo trì từ tập trước. Chiếc kìm nặng nề bằng thép đặc cán dài, lưỡi cắt bằng hợp kim siêu cứng dính đầy dầu máy rỉ sét. Anh dùng bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su cách điện duy nhất còn sót lại dắt ở hông quần – thứ bảo mệnh mỏng manh chống lại dòng điện chết người.
"Hùng! Ngắt mạch điện phụ ngay!" Khánh hét lớn.
Hùng dùng hết sức bình sinh vung chiếc kìm cách điện 1000V đập mạnh vào hộp cầu dao phụ trên vách sắt. Một tiếng *cạch* lớn vang lên, hệ thống đèn chiếu sáng khẩn cấp trong hầm phụt tắt hoàn toàn, đẩy căn phòng vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn luồng sáng đèn pin chiến thuật của Khải quét qua khe cửa sắt.
Khánh dùng tay phải nâng chiếc kìm thủy lực nặng 5kg lên cao quá đầu. Vết thương bả vai trái bục chỉ giật mạnh một cơn đau thấu xương, khiến mắt anh mờ đi trong tích tắc, nhưng anh vẫn cắn răng gầm lên một tiếng, vung lưỡi kìm sắc bén cắt mạnh vào lớp vỏ bọc cao su bảo vệ của sợi cáp điện 110V treo lơ lửng trên đầu.
*Rắc... rắc...*
Lớp cao su bọc ngoài dầy hai phân bị lưỡi kìm thủy lực nghiến nát, lộ ra lõi đồng gồm hàng chục sợi dây đồng xoắn chặt sáng loáng. Khánh xoay nhẹ cổ tay phải, dùng lực cơ bắp gồng cứng để cắt đứt một nửa lõi đồng, khiến sợi cáp điện bị xệ xuống, treo lơ lửng cách mặt nước biển mặn chưa đầy ba mươi phân.
"Khải! Cửa sắt sắp sập rồi! Vào đi!" Tiếng một tên lính tuần tra bẩn hét lên từ phía ngoài.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cửa sắt bọc thép của hầm cáp bị đạp tung hoàn toàn, đổ sập xuống dòng nước mặn tạo nên một tiếng vang dội buốt óc.
Trung úy Trần Quang Khải dẫn đầu ba tên cảnh sát bẩn xông vào phòng. Ánh đèn pin chiến thuật Xenon trên tay chúng quét mạnh vào bóng tối, khóa chặt mục tiêu vào cơ thể Khánh đang đứng tựa lưng vào thanh dầm chữ H.
"Haha! Thằng cựu cảnh sát áp giải què quặt!" Khải cười lớn, khuôn mặt đỏ gay đầy vết rượu của gã co rúm lại đầy tàn ác. Gã chĩa thẳng họng súng lục rulo vào ngực Khánh. "Mày hết đường chạy rồi. Gã Danh đâu? Khôn hồn thì..."
"Hùng! Đóng điện ngược lại!" Khánh hét lớn bằng tất cả hơi tàn trong lồng ngực.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Khánh dùng tay phải giật mạnh sợi xích sắt của chiếc còng số 8 bọc thép, đu người nhảy vọt lên gá sắt treo trên trần hầm cạnh Danh, co hai chân lên cao hoàn toàn khỏi mặt nước mặn.
Nguyễn Văn Hùng từ góc khuất phòng máy phát dùng kìm cách điện gạt mạnh cầu dao tổng trạm biến áp phụ đóng điện trở lại.
*Bùm!*
Một tiếng nổ hồ quang điện cực lớn bộc phát ngay giữa khoang hầm tối.
Sợi cáp điện 110V bị cắt hở lõi đồng sủi bọt, chạm thẳng vào dòng nước biển mặn dâng ngang bắp chân Khải và ba tên lính bẩn. Dòng điện trung thế phóng ra một quầng sáng xanh lét, chói lòa xé toác màn sương mù bóng tối. Hiện tượng phóng điện hồ quang cực mạnh xảy ra trong nước mặn có độ muối cao làm nước sủi bọt trắng xóa, khói khét lẹt từ vỏ cao su bị cháy sun bốc lên nghi ngút.
"Á... á... á... khặc!"
Tiếng thét đau đớn tột cùng của Khải và ba tên lính tuần tra bẩn vang dội khắp lòng dầm hộp thép.
Dòng điện cao thế chạy qua dòng nước mặn truyền thẳng vào cơ thể chúng, gây ra hiện tượng co cơ cực hạn lập tức. Súng rulo và đèn pin trên tay chúng rơi tõm xuống nước. Cơ thể bốn tên cảnh sát bẩn cứng đờ, co giật điên cuồng liên tục dưới dòng nước sủi bọt xanh lét. Các thớ cơ bắp của chúng bị dòng điện giật căng cứng đến mức nứt rách, mắt trợn ngược trắng dã, khói trắng bốc ra từ các đầu ngón tay dính nước.
Khánh bám chặt lấy thanh gá sắt trên trần tháp cầu, mặt anh bị tia lửa điện phóng hồ quang bắn trúng gây bỏng nhẹ ở má phải, nóng rát như bị tạt axit. Chiếc găng tay cao su cách điện duy nhất trên tay phải anh bị quá tải dòng điện giật cháy sun lại, bốc mùi khét lẹt. Nhưng anh không buông tay, mắt dán chặt vào cơ thể đang co giật của Khải dưới nước.
Sau năm giây đóng điện cực hạn, hệ thống trạm biến áp phụ bị quá tải hoàn toàn.
*Uỳ... uỳ... uỳnh!*
Hàng loạt tiếng nổ cầu chì tổng vang lên từ phía tháp cầu trung tâm, dập tắt hoàn toàn hệ thống chiếu sáng nghệ thuật và đèn pha của toàn bộ cây cầu Thuận Hải dài 2km. Cây cầu đổ nát chính thức chìm vào bóng tối hoang tàn của đêm bão biển.
Dòng điện ngắt phụt. Cơ thể của ba tên lính bẩn đổ sụp xuống dòng nước ngập, nằm bất động hoàn toàn, khói khét lẹt bốc ra từ quần áo cháy sém của chúng.
Chỉ còn Trần Quang Khải, nhờ đứng sát mép bậu cửa sắt có đệm cao su cách điện một phần, gã không bị chết dòng điện trực tiếp nhưng cơ thể đã bị bỏng điện nặng nề, nằm vật vã sát mép cửa, miệng sủi bọt mép dính máu, tay chân co quắp không thể cử động.
Khánh thả người từ thanh gá sắt rơi xuống dòng nước mặn đã nguội điện. Anh loạng choạng bước tới, tay phải nắm chặt lấy cổ áo sắc phục rách nát của Khải, giật mạnh gã cựu trung úy bẩn lên sát mặt mình.
"Khải! Nhìn vào mắt tao!" Khánh gầm lên, giọng anh khản đặc, mắt đỏ ngầu vì khói amoniac và cơn giận dữ tột độ. "Mày vừa nói gì về vợ con tao? Nói!"
Khải thoi thóp, hơi thở của gã nồng nặc mùi ozone cháy sém và mùi máu. Gã nhìn khuôn mặt góc cạnh sạm nắng đầy vết bỏng điện của Khánh bằng đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. Gã biết mình không thể sống sót qua đêm nay.
"Khánh... khụ... khụ..." Khải rên rỉ, máu tươi trào ra từ khóe miệng sủi bọt. "Mày... mày có giỏi thì giết tao đi... Nhưng mày... mày sẽ không bao giờ đòi lại được công lý đâu..."
"Tao bảo mày nói! Ai đã dàn dựng vụ tai nạn xe ba năm trước?" Khánh dùng tay phải bóp chặt lấy cổ họng Khải, dồn lực ngón tay bóp nghẹt đường thở của gã, khiến khuôn mặt Khải tím tái lại.
"Là... sếp Luân..." Khải lắp bắp, giọng gã nhỏ dần như tiếng gió rít qua khe cửa sắt. "Tạ Minh Luân... chính lão đã ra lệnh cho tao cài chất độc thần kinh vào phanh xe của vợ mày... Lão... lão muốn cảnh cáo mày vì tội dám điều tra danh sách rửa tiền của Cửu Long... Lão... lão đã ra lệnh giết cả nhà mày... khụ... khụ..."
*Uỳnh!*
Một tiếng sét đánh ngang trời bão biển ngoài khơi dội thẳng vào lòng dầm hộp thép, ánh sáng trắng xanh từ tia chớp chiếu sáng gương mặt thẫn thờ, chết lặng của Vũ Quốc Khánh.
Toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Nỗi đau đớn thể xác từ bả vai rách sâu hoại tử, từ vết bỏng điện trên má phải giờ đây biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một ngọn lửa căm thù tột độ, đen ngòm và lạnh lẽo bùng phát từ sâu trong đáy linh hồn anh.
Ba năm qua, anh sống như một cái bóng rách rưới, bị sa thải khỏi ngành, bị bôi nhọ danh dự, ôm nỗi đau mất đi Mai Chi và bé Thùy Dương trong một vụ tai nạn giao thông mà anh luôn tự trách mình không thể bảo vệ họ. Anh cứ ngỡ đó là sự nghiệt ngã của số phận.
Nhưng không.
Đó là một vụ mưu sát máu lạnh được dàn dựng tỉ mỉ bởi chính gã Phó Giám đốc Cảnh sát tối cao Tạ Minh Luân – kẻ mà anh từng gọi là cấp trên.
"Luân... Tạ Minh Luân..." Khánh thì thầm cái tên đó qua kẽ răng nghiến chặt, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sát khí lạnh buốt xương tủy khiến Trương Vĩnh Danh đứng phía sau phải rùng mình lùi lại một bước.
Khải trợn ngược mắt trút hơi thở cuối cùng, cơ thể gã mềm nhũn ra trên tay Khánh. Khánh buông tay, để xác gã cảnh sát bẩn rơi tõm xuống dòng nước mặn ngập rác và máu.
Anh đứng sừng sững giữa khoang hầm tối đen như một tượng đài bằng thép rỉ sét, tay phải siết chặt chiếc còng số 8 bọc thép dính máu. Ánh mắt anh hướng thẳng về phía tháp cầu trung tâm cao 150m lộng gió bão ngoài kia.
*Tạ Minh Luân. Tao thề sẽ lột da mày ngay trên đỉnh tháp cầu này.*
*Vút... vút... vút...*
Từ trên bầu trời đêm sương mù dày đặc ngoài khơi nhịp số 5, tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú dồn dập dội thẳng xuống nóc dầm hộp thép. Luồng ánh sáng Xenon cực mạnh từ đèn pha của trực thăng bắt đầu quét xối xả qua các khe nứt bê tông, điên cuồng lùng sục dấu vết của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!