Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Hành Lang Độc Amoniac

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí độc amoniac màu xanh nhạt, mờ đục và lạnh buốt cuồn cuộn tràn tới qua ánh sáng lập lòe của chiếc đèn pin bão trên mũ bảo hộ của Nguyễn Văn Hùng. Trong không gian chật hẹp của Đường ống kỹ thuật số 3 chạy dọc dưới lòng dầm hộp thép cầu Thuận Hải, mùi amoniac (NH3) nồng nặc sực lên, xộc thẳng vào khoang mũi của Vũ Quốc Khánh.


Đó không phải là mùi khai thông thường, mà là một thứ hóa chất ăn mòn đậm đặc, khi gặp độ ẩm trên niêm mạc mắt, mũi và phế quản lập tức phản ứng tạo thành amoni hydroxit có tính kiềm cực mạnh. Khánh cảm thấy cổ họng mình khô rát, nóng bỏng như vừa nuốt phải một ngụm axit. Hai mắt anh cay xè, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi tầm nhìn vốn đã mờ mịt trong bóng tối gầm cầu.


"Khụ... khụ... Danh! Hùng! Bịt mũi lại! Thở nông thôi!" Khánh khàn giọng quát, tay phải anh lập tức bịt chặt mũi, cố ngăn không cho luồng khí độc tràn sâu vào phế nang phổi.


Phía sau anh, Trương Vĩnh Danh đã hoàn toàn hoảng loạn. Gã kế toán trưởng co rúm người lại, hai tay ôm lấy cổ họng, tiếng thở rít lên từng hồi nghẹn ứ. Gã cố ngậm chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa tài liệu rửa tiền năm mươi triệu đô trong miệng, khiến nước bọt trộn lẫn muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm. Chân trái bị bong gân nặng khiến Danh không thể đứng vững, gã chỉ biết lết bệt dưới sàn sắt ngập nước mặn, cơ thể mập mạp run lên bần bật.


"Anh Khánh... tôi không thở được... cứu tôi..." Danh mếu máo, giọng nghẹn lại trong tiếng ho sặc sụa.


Hùng thợ điện cũng không khá hơn. Gã ho liên tục, chiếc kìm cách điện 1000V cầm trên tay run rẩy va vào thành ống rỉ sét phát ra những tiếng *clank* buốt óc. "Khí amoniac rò rỉ từ hệ thống nén làm mát cáp quang cao thế rồi! Mảnh đạn pháo trực thăng ban nãy bắn vỡ đường ống nén áp lực cao. Trong phòng kín này, chúng ta sẽ bỏng phổi mà chết trong vòng ba phút!"


Khánh cắn chặt môi để giữ tỉnh táo. Cơn sốt cao do vết thương bả vai trái rách sâu năm phân đang mưng mủ dưới lớp áo giáp Kevlar dầy cộm liên tục dội những luồng nhiệt nóng rực lên đại não anh. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn tê dại, liệt tạm thời và không thể dùng lực. Vết chém mới dài năm phân ở cánh tay phải từ trận chiến với Huy vẫn đang rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc thô sơ. Thể lực của anh đã suy giảm ít nhất ba mươi phần trăm. Nhưng bản năng của một cựu công binh hải quân và cảnh sát áp giải thực chiến SWAT buộc anh không được phép gục ngã.


"Danh, đưa tay áo đây!" Khánh ra lệnh.


Anh dùng bàn tay phải lành lặn rút khẩu dao găm sinh tồn Gerber LMF II dắt ở bao chân, nhanh chóng xé phăng hai ống tay áo thun sờn rách của mình và của Danh. Khánh giật lấy chai nước khoáng đóng chai Aquafina 500ml còn nguyên nắp nhặt được từ bãi xe dồn toa nhịp số 5, vặn mở nắp bằng răng, rồi đổ sũng dòng nước mát lạnh lên những mảnh vải cotton xám.


"Áp chặt vào mũi và miệng! Thở nông bằng bụng, không được hít sâu!" Khánh vừa hướng dẫn vừa tự bịt mảnh vải ướt tẩm nước Aquafina lên mặt mình.


Nước ngọt từ chai Aquafina hòa tan một phần khí amoniac trên bề mặt vải, tạo thành một màng lọc dã chiến thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả, giúp giảm bớt tính axit của khí độc trước khi đi vào khí quản. Danh làm theo một cách máy móc, gã áp chặt mảnh vải ướt vào mặt, tiếng thở rít dần dần ổn định lại dù mắt vẫn đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.


"Hùng, van ngắt hệ thống làm mát nằm ở đâu?" Khánh hỏi qua lớp vải ướt, giọng trầm và lạnh lùng.


"Nó nằm ở khoang kỹ thuật số 4, cách đây khoảng năm mươi mét về phía tháp cầu," Hùng vừa thở hổn hển vừa trả lời. "Nhưng lối đó chắc chắn đã bị bọn Hắc Phong phong tỏa rồi."


*Gừ... gừ... gầm...*


Một tiếng gầm gừ trầm thấp, đầy đe dọa đột ngột vang lên từ phía đầu kia của Đường ống kỹ thuật số 3.


Khánh giật mình giơ khẩu súng ngắn Ruger MK II gắn ống giảm thanh bằng tay phải, nheo mắt quan sát qua màn sương mù và khói độc amoniac mờ đục. Cách họ khoảng hai mươi mét, hai luồng ánh sáng đỏ từ kính nhìn đêm hồng ngoại quét dọc thành ống rỉ sét.


Schmidt, gã cựu binh đặc nhiệm Đức, đang dắt theo một con chó nghiệp vụ béc-giê khổng lồ tiến vào đường ống. Con chó béc-giê ban đầu sủa dữ dội, nhưng ngay khi bước vào vùng khí amoniac đậm đặc, nó bỗng oằn mình, hắt hơi liên tục và rên rỉ thảm thiết. Khứu giác nhạy bén gấp hàng vạn lần con người của nó giờ đây trở thành một hình phạt chí mạng. Khí amoniac ăn mòn niêm mạc mũi nhạy cảm của con vật, khiến nó hoàn toàn mất phương hướng, cụp đuôi nép sát vào chân Schmidt.


"Khốn kiếp! Con chó chết tiệt!" Schmidt chửi thề bằng tiếng Đức, gã giật mạnh sợi xích sắt, tay phải nâng khẩu tiểu liên MP5 có gắn đèn pin Xenon siêu sáng quét mạnh vào bóng tối.


Luồng ánh sáng Xenon cực mạnh quét sượt qua vách ống rỉ sét, chỉ cách vị trí ẩn nấp của Khánh chưa đầy mười mét. Khánh nhanh chóng kéo Danh và Hùng nép sát vào góc khuất của một thanh dầm chịu lực chữ H.


Bộ não chiến thuật của Khánh hoạt động với công suất tối đa. Anh chỉ còn đúng mười viên đạn .22 LR trong khẩu Ruger MK II giảm thanh. Nhưng anh không thể nổ súng ở đây. Khí amoniac nén áp lực cao rò rỉ từ đường ống nứt toác đang tích tụ đậm đặc trong khoang kín này. Amoniac là một chất khí có khả năng bắt lửa và gây nổ cực mạnh khi đạt nồng độ từ 15% đến 28% trong không khí. Một tia lửa cơ học từ búa gõ súng Ruger hoặc tia lửa thuốc súng phát ra từ nòng súng có thể kích nổ toàn bộ khoang kỹ thuật rò rỉ khí gas này, thiêu rụi tất cả bọn họ thành tro bụi.


*Cấm nổ súng bừa bãi. Phải cận chiến im lặng.* Quy tắc cấm kỵ vật lý này đóng đinh vào tâm trí Khánh.


"Nghe này Hùng, đưa Danh bò lùi lại phía sau dầm chữ H," Khánh thì thầm sát tai gã thợ điện. "Tuyệt đối không được phát ra tiếng động kim loại. Tôi sẽ giải quyết gã."


Hùng gật đầu lia lịa, gã ôm chặt lấy bả vai Danh, kéo gã kế toán lết lùi dần vào bóng tối sâu thẳm của dầm hộp. Danh nhìn Khánh bằng ánh mắt đầy sợ hãi nhưng không dám ho một tiếng, gã ngậm chặt chiếc thẻ nhớ trong miệng như bùa hộ mệnh duy nhất.


Khánh bắt đầu di chuyển. Anh áp sát lưng vào thành dầm thép lạnh ngắt để triệt tiêu nhiệt lượng cơ thể, áp dụng kỹ thuật Di chuyển Stealth bóng tối. Cánh tay trái của anh treo lủng lẳng bên sườn, mỗi bước bò trườn bằng một tay phải và hai chân đều dội lên bả vai trái một cơn đau thấu xương. Anh cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Schmidt đang tiến lại gần. Bước chân chiến thuật của gã nện trên sàn sắt phát ra những tiếng *kình... kịch...* đều đặn. Gã đeo mặt nạ phòng độc bọc kín mặt loại quân sự, giúp gã miễn nhiễm với khí amoniac, nhưng chiếc mặt nạ dầy cộp cũng làm suy giảm ít nhất ba mươi phần trăm thính giác và tầm nhìn ngoại vi của gã.


Khánh lắng nghe tiếng rít gió từ bộ lọc khí của mặt nạ Schmidt để định vị khoảng cách.


*Năm mét. Bốn mét. Ba mét.*


Ngay khi bóng của Schmidt đổ dài qua góc khuất dầm chữ H, Khánh bất ngờ lao ra từ điểm mù bên sườn trái của gã.


Do bả vai trái bị liệt, Khánh không thể thực hiện đòn khóa cổ SWAT tiêu chuẩn bằng hai tay. Anh sử dụng tay phải luồn chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng đeo bên hông quần, vòng nhanh qua cổ Schmidt từ phía sau, dùng đoạn xích nối bằng thép đặc siết chặt khí quản của gã.


"Ư... ưm!" Schmidt trợn trừng mắt, khẩu MP5 trên tay gã rơi xuống sàn sắt phát ra tiếng động lớn.


Gã cựu binh Đức giãy giụa điên cuồng. Với thể hình vạm vỡ vượt trội, gã dùng cùi chỏ phải nện mạnh liên tiếp vào mạn sườn và bả vai trái đang bị thương của Khánh. Mỗi cú thúc của Schmidt như một cây búa tạ nện thẳng vào vết rách vai chưa khâu của Khánh, khiến máu tươi phun ra ướt sũng lớp lót áo giáp Kevlar, nhuộm đỏ cả một mảng thành dầm thép.


Khánh thét lên không ra tiếng trong cổ họng. Đồng tử anh co rụt lại, trạng thái Hyper-Focus (Tập trung tuyệt đối) được kích hoạt dưới cơn đau tột cùng. Anh không buông tay. Khánh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sạm nắng của mình ra phía sau, dùng gót chân phải đạp mạnh vào thành dầm lấy điểm tựa, siết chặt đoạn xích còng số 8 bằng tay phải với lực cơ bắp cực hạn.


Sợi xích thép cứa sâu vào lớp cao su của mặt nạ phòng độc Schmidt, ép chặt vào sụn giáp cổ họng gã. Tiếng thở rít nghẹn ứ phát ra từ bộ lọc khí của gã cựu binh nhỏ dần. Con chó béc-giê Đức bên cạnh bị sặc khí độc amoniac chỉ biết nằm bẹp dưới sàn rên rỉ, không thể hỗ trợ chủ nhân.


Sau ba mươi giây giằng co nghẹt thở dưới vũng nước mặn, cơ thể Schmidt mềm nhũn ra, gã quỵ gối rồi đổ sụp xuống sàn sắt im lặng hoàn toàn.


Khánh buông xích còng, anh ngã quỵ bên cạnh xác đối thủ, lồng ngực phập phồng thở dốc qua mảnh vải ướt tẩm nước Aquafina đã bắt đầu khô. Cánh tay phải của anh run lên bần bật, các thớ cơ vai trái rách miệng rộng hơn, máu nóng rỉ ra liên tục thành từng dòng đỏ thẫm.


Anh nhanh chóng lục soát xác Schmidt, thu giữ khẩu tiểu liên MP5 có ống giảm thanh gắn sẵn băng đạn ba mươi viên, chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AN/PVS-14 gá trên mũ bảo hộ và một túi cứu thương chiến thuật nhỏ.


Khánh gượng đứng dậy, định ra hiệu cho Danh và Hùng tiếp tục di chuyển. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân lên, một tiếng *tách... tách...* nhỏ nhẹ vang lên dưới sàn sắt.


Khánh cúi đầu nhìn xuống.


Vệt máu đỏ tươi từ bả vai trái bục chỉ của anh đang nhỏ giọt liên tục xuống dòng nước mặn dưới sàn dầm hộp, tạo thành những quầng đỏ loang lổ nổi bật trên nền rỉ sét xám xịt. Vệt máu kéo dài từ góc dầm chữ H dẫn thẳng về phía bóng tối nơi anh đang đứng, để lại một dấu vết định vị vật lý không thể xóa nhòa.


Phía sau họ, từ đầu kia của Đường ống kỹ thuật số 3, tiếng súng lục rulo của trung úy cảnh sát bẩn Trần Quang Khải và tiếng bước chân dồn dập của toán tuần tra bẩn đang tiến sát hầm cáp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!