Lối Thoát Dưới Gầm Cầu
Tia laser màu đỏ rực như một sợi chỉ máu mảnh mai nhưng lạnh lẽo chiếu thẳng qua lớp kính vỡ nát của chiếc xe bus liên tỉnh bị lật, ghim chặt ngay giữa tâm ngực áo giáp Kevlar của Vũ Quốc Khánh. Tiếng rít cao tần của bốn cánh quạt sợi carbon từ con drone sát thủ ngoài kia xé rách màn sương mù biển dày đặc, dội thẳng vào màng nhĩ anh một thứ âm thanh cơ học đều đều, chết chóc. Kỹ thuật viên Lee từ chiếc xe chỉ huy công nghệ cao ở đất liền đã khóa mục tiêu nhiệt thành công.
Khánh không thở mạnh. Bộ não của một cựu cảnh sát áp giải SWAT dạn dày trận mạc lập tức đưa ra những thông số vật lý khô khốc: khoảng cách ba mét, tốc độ bổ nhào ước tính bốn mươi cây số một giờ, thời gian va chạm chưa đầy một giây rưỡi. Con drone cảm tử mang theo khối thuốc nổ dẻo C4 đủ sức thổi bay cả khoang xe bus này thành những mảnh thép vụn.
"Nằm rạp xuống!"
Khánh gầm lên một tiếng khản đặc, dùng cánh tay phải đang chảy máu đầm đìa túm chặt lấy cổ áo sơ mi lấm lem của Trương Vĩnh Danh, dùng hết sức bình sinh giật mạnh gã kế toán trưởng xuống sàn xe dốc nghiêng ba mươi độ. Cùng lúc đó, anh dùng gót chân phải đạp tung mảng kính chắn gió phía sau đã rạn nứt, ôm lấy Danh lăn xả ra ngoài qua khe hở hẹp ngay sát lốp chiếc xe container của Quách Văn Tèo.
*Bùm!*
Một luồng ánh sáng chói lòa kèm theo sóng xung kích cực mạnh bộc phát ngay sau lưng họ. Chiếc xe bus du lịch rung lên bần bật rồi nổ tung, những mảnh thép nóng chảy và kính cường lực bắn ra như mưa rào, cắm phập vào thành container dày dặn. Hơi nóng bỏng rát từ vụ nổ táp thẳng vào lưng Khánh, khiến lớp sợi Kevlar trên áo giáp của anh khét lẹt. Cánh tay phải của anh, nơi có vết chém dài năm phân từ trận tử chiến với Huy, giật mạnh lên đau đớn khi anh tiếp đất bằng một cú cuộn tròn giảm chấn trên nền bê tông nhám bám đầy sương muối.
"Á... chân tôi! Chân tôi!" Danh hét lên thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy cổ chân trái bị bong gân nặng, gương mặt gã tái mét, chiếc kính cận gãy gọng dán băng keo rơi mất tăm trong bóng tối. Gã kế toán trưởng co rúm người lại dưới gầm rơ-moóc xe container, nước mắt nước mũi giàn giụa hòa lẫn với muội than đen ngóm bám trên mặt.
Khánh không màng đến vết thương vai trái đang mưng mủ dữ dội dưới lớp áo giáp. Anh lết người sát đất, tay phải siết chặt khẩu súng ngắn Ruger MK II gắn ống giảm thanh vừa tước được từ xác Huy. Súng còn đúng mười viên đạn cỡ .22 LR – thứ hỏa lực quá yếu ớt để đối đầu với những gì sắp tới.
Trên bầu trời đêm, tiếng cánh quạt gầm rú của chiếc trực thăng Bell UH-1 bẩn do phi công Cobra điều khiển bắt đầu dội xuống. Những luồng sáng Xenon cực mạnh từ đèn searchlight quét dọc mặt cầu nhịp số 5, biến những xác xe hơi dồn toa cháy đen thành những cái bóng khổng lồ đung đưa dị dạng trong màn sương mù biển. Tiếng súng máy sáu nòng Minigun trên trực thăng thỉnh thoảng lại rít lên, cày nát những mảng bê tông trống trải để cảnh cáo bất kỳ ai có ý định bò ra ngoài.
Khánh nhìn xuống bao súng dắt hông. Khẩu Glock-19 tiêu chuẩn của anh đã bị móp méo slide và hỏng búa gõ hoàn toàn sau vụ nổ xe bọc thép ban nãy, băng đạn rỗng tuếch. Nó giờ chỉ là một cục sắt nặng nề cản trở di chuyển.
"Giữ lấy cái này," Khánh nghiến răng, tháo khẩu Glock-19 rỗng ném thẳng xuống khe nứt bê tông rộng hoác của nhịp cầu sập số 5. Khẩu súng rơi hút vào bóng tối, tiếng kim loại va chạm nhỏ dần rồi mất hút dưới sóng biển cuồn cuộn gầm rú dưới gầm cầu. Việc từ bỏ vũ khí quen thuộc là một cái giá đắt về mặt tâm lý, nhưng tư duy thực chiến buộc anh phải giảm tối đa trọng lượng cơ thể để chuẩn bị cho hành trình leo bám thẳng đứng sắp tới.
Anh chỉ giữ lại chiếc còi hiệu bằng đồng dính máu của người đồng nghiệp trẻ Lâm Văn Nam đeo trên cổ. Chiếc còi lạnh ngắt chạm vào lồng ngực anh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về món nợ máu chưa trả.
"Nghe này Danh," Khánh áp sát mặt vào tai gã kế toán trưởng đang run rẩy. "Chúng ta không thể ở lại mặt cầu này quá ba phút nữa. Lee sẽ tiếp tục thả drone cảm tử tầm nhiệt lùng sục bãi xe dồn toa này. Lối thoát duy nhất là xuống gầm cầu kỹ thuật."
"Nhưng... chân tôi thế này, làm sao mà bò xuống được?" Danh mếu máo, cuống lưỡi gã cứng đờ vì sợ hãi, cố gắng ngậm chặt chiếc thẻ nhớ chứa tài liệu rửa tiền năm mươi triệu đô trong miệng.
"Không bò được thì lết! Nếu gã không muốn bị nướng chín như con chuột trong khoang xe bus vừa rồi!" Khánh lạnh lùng cắt ngang, tay phải anh bám chặt lấy thắt lưng của Danh, kéo giật gã lết đi trên mặt đường trơn trượt do dầu máy loang lổ.
Đột ngột, một tiếng *két* cơ học nặng nề vang lên ngay dưới gầm bê tông nhịp số 5. Một nắp cống kỹ thuật hình tròn bằng thép đặc từ từ hé mở. Một cái bóng người đội mũ bảo hộ màu vàng nứt nhẹ, mặc quần áo thợ điện rách vai bám đầy bụi than nhô đầu ra.
Đó là Nguyễn Văn Hùng, thợ điện bảo trì của Ban Bảo trì Kỹ thuật Cầu Thuận Hải. Gã thợ điện đang kẹt dưới giếng cáp, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc kìm cách điện chịu lực 1000V.
"Cảnh sát... anh cảnh sát! Dưới này! Mau lên!" Hùng khàn giọng gọi, mắt dáo dác nhìn luồng ánh sáng Xenon từ trực thăng đang quét ngược từ mạn trái cầu.
Khánh không do dự một giây. Anh đẩy Danh về phía miệng giếng cáp: "Xuống trước!"
Danh lóng ngóng trượt thân người béo mập xuống miệng hố hẹp. Khánh lộn người nhảy xuống ngay sau đó, tay phải nhanh chóng kéo sập nắp thép đặc lại đúng lúc một loạt đạn súng máy Minigun từ trực thăng Cobra bắn quét qua mặt cầu, tạo ra những tia lửa xanh lè chan chát ngay trên nắp thép.
Không gian bên dưới giếng cáp tối tăm, ẩm ướt và chật hẹp đến ngột ngạt. Tiếng sóng biển đập vào các trụ bê tông khổng lồ dưới chân cầu dội lên rầm rập như tiếng sấm rền. Nước biển lạnh ngắt ngập ngang mắt cá chân họ, bốc lên mùi muối mặn và mùi rỉ sét nồng nặc của hệ thống dầm hộp thép rỗng.
"Cảm ơn," Khánh thở dốc, tựa lưng vào vách sắt lạnh ngắt để giảm bớt cơn đau buốt từ bả vai trái đang mưng mủ. "Anh là thợ điện của cầu?"
"Vâng... tôi là Hùng, thợ điện bảo trì," Hùng run rẩy nói, ánh đèn pin bão trên mũ bảo hộ của gã lập lòe chiếu rõ những đường ống cáp quang cao thế chạy dọc vách hầm. "Cầu bị đánh sập hai đầu rồi. Bọn lính đánh thuê Hắc Phong đang càn quét các khoang kỹ thuật gầm cầu để tìm hai người. Tôi bị kẹt lại đây từ chiều."
"Lối nào dẫn đến tháp cầu trung tâm?" Khánh hỏi nhanh, mắt quan sát sơ đồ cơ điện mờ nhạt dán trên thành sắt.
"Có một lối ngầm," Hùng chỉ tay về phía một đường ống rỗng rỉ sét có đường kính khoảng một mét hai chạy dọc dưới lòng dầm hộp thép chịu lực chính. "Đó là Đường ống kỹ thuật số 3. Nó chứa hệ thống cáp quang xuyên biển và ống dẫn nước làm mát khẩn cấp. Đi qua đó có thể tránh được hoàn toàn tầm quét nhiệt của trực thăng và súng bắn tỉa từ tháp cầu. Nhưng..."
*Bíp... bíp... bíp...*
Tiếng kêu vô tuyến quen thuộc đột ngột cắt ngang lời Hùng.
Khánh giật mình ngẩng đầu lên. Qua khe hở nhỏ của nắp thông gió giếng cáp hướng ra ngoài thành cầu, anh nhìn thấy một con drone cảm tử tầm nhiệt khác của Lee đang lơ lửng giữa không trung. Đèn báo động màu đỏ của nó nhấp nháy liên tục. Con drone đang hạ thấp độ cao, cánh quạt sợi carbon rít lên điên cuồng khi nó định vị được nguồn nhiệt từ ba cơ thể sống bên trong giếng cáp thông qua khe hở thông gió.
"Nó tìm thấy chúng ta rồi!" Danh hoảng loạn hét lên, định quay người bò chạy sâu vào đường ống.
"Đứng im! Đừng tạo ra tiếng động!" Khánh quát nhỏ, tay phải anh nâng khẩu Ruger MK II lên, nheo mắt trái ngắm bắn qua khe hở thông gió hẹp.
Anh biết khẩu Ruger MK II sử dụng cỡ đạn .22 LR giảm thanh có sơ tốc đầu nòng rất thấp. Ở khoảng cách năm mét lộng gió biển thế này, đường đạn sẽ bị lệch và lực xuyên phá của nó không đủ để phá hủy lớp vỏ nhựa bọc sợi carbon của cánh quạt drone. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
*Phụt!*
Tiếng súng nổ cực nhỏ như tiếng xì hơi lốp xe. Viên đạn đồng cỡ nhỏ bay ra, găm trúng vào càng đáp bằng nhựa của con drone, tạo ra một tiếng *bộp* khô khốc nhưng không hề làm giảm tốc độ quay của cánh quạt. Con drone chỉ hơi chao đảo rồi lập tức lấy lại thăng bằng nhờ hệ thống tự động cân bằng con quay hồi chuyển, tiếp tục bổ nhào thẳng về phía khe hở thông gió.
"Khốn kiếp! Đạn không ăn thua!" Khánh nghiến răng.
Bộ não chiến thuật của anh hoạt động với tốc độ cực hạn. Con drone của Lee hoạt động dựa trên hai chế độ định vị: cảm biến nhiệt hồng ngoại tầm gần và cảm biến âm thanh tần số cao để khóa mục tiêu trong môi trường sương sương mù. Hiện tại, dưới giếng cáp ẩm ướt này, nhiệt độ cơ thể họ đã bị giảm đi một phần do nước biển mặn ngập chân, nghĩa là con drone đang dựa phần lớn vào tiếng động cơ học để định hướng.
Khánh nhìn xuống chiếc còi hiệu bằng đồng của Nam đang đeo trên cổ. Chiếc còi bằng đồng đặc chủng của cảnh sát áp giải thế hệ cũ, có khả năng phát ra âm thanh tần số cao cực mạnh khi có luồng gió mạnh thổi qua.
Một kế hoạch nghi binh thô sơ nhưng chuẩn xác về mặt vật lý hình thành trong đầu cựu cảnh sát áp giải.
Anh dùng dao găm Gerber LMF II nhanh chóng cắt đứt một đoạn dây thép mảnh rỉ sét treo trên khay cáp quang. Khánh luồn sợi dây thép qua khoen đeo của chiếc còi đồng, tạo thành một chiếc thòng lọng dài khoảng một mét rưỡi.
"Hùng! Mở hé nắp thông gió mạn trái! Nơi có luồng gió biển thổi mạnh nhất!" Khánh ra lệnh, giọng đầy quyết đoán.
Hùng run rẩy dùng kìm cách điện bẩy mạnh chốt sắt của ô thông gió mạn trái dầm hộp. Gió biển Thuận Hải giật cấp 6 ngay lập tức ùa vào khoang hẹp, mang theo hơi nước mặn buốt giá và tiếng rít gào của bão biển ngoài khơi.
Khánh rướn người, dùng tay phải quăng chiếc còi đồng của Nam ra ngoài ô thông gió, treo lơ lửng nó giữa khoảng không lộng gió bên sườn dầm hộp thép, ngay sát một cột thép dầm chịu lực của cầu.
Sức gió biển cực mạnh thổi quét qua những rãnh rỗng của chiếc còi đồng bằng hợp kim.
*Uýnh... uýnh... uýnh...*
Một tiếng rít tần số cao, chói tai và liên tục vang lên, dội ngược vào vách thép dầm hộp. Âm thanh cơ học sắc nhọn này hoàn toàn mô phỏng tiếng hét hoảng loạn của con người trong gió bão, đồng thời triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân của họ.
Cảm biến âm thanh của con drone sát thủ lập tức bị đánh lừa. Nó bỏ qua khe hở thông gió giếng cáp, xoay nòng camera nhiệt hướng thẳng về phía nguồn phát ra âm thanh tần số cao đang đung đưa ngoài thành cầu.
Con drone tăng tốc cực đại, bổ nhào như một con chim ưng săn mồi thẳng vào chiếc còi đồng đang treo lơ lửng sát cột thép chịu lực chính.
*Bùm!*
Một quầng lửa nổ tung rực sáng cả một góc gầm cầu nhịp số 5. Khối thuốc nổ C4 trên drone kích nổ khi va chạm mạnh vào cột thép dầm chịu lực, tạo ra một cơn mưa mảnh sắt nóng cháy rơi rụng xuống biển sâu. Tiếng nổ lớn dội vào lòng dầm hộp thép rỗng khiến tai họ ù đi liên tục, nhưng vị trí ẩn nấp của họ dưới giếng cáp đã được bảo vệ an toàn.
"Thoát... thoát rồi sao?" Danh run rẩy hỏi, hai tay vẫn bám chặt lấy thành ống kỹ thuật.
"Chưa đâu. Lee sẽ phát hiện ra drone bị mất tín hiệu va chạm mục tiêu giả trong vòng ba mươi giây," Khánh lạnh lùng nói, anh quay sang Hùng. "Dẫn đường vào Đường ống kỹ thuật số 3. Ngay!"
Hùng gật đầu lia lịa, gã khom người bò lết tiên phong vào đường ống rỗng phi 110 tối tăm. Danh lóng ngóng bò theo sau, tiếng còng sắt trên tay gã va chạm lạch cạch vào thành ống rỉ sét.
Khánh là người rút lui cuối cùng. Trước khi bò vào, anh nhìn ra ngoài ô thông gió. Chiếc còi hiệu bằng đồng của Nam đã bị vụ nổ thổi bay mất tăm xuống biển sâu. Lòng Khánh thắt lại một cơn đau vô hình. Vật giữ đức tin công lý cuối cùng của người đồng nghiệp trẻ đã hy sinh để cứu mạng họ. Anh thầm hứa trong lòng, cái chết của Nam và chiếc còi hiệu đó sẽ không bao giờ trở nên vô ích.
Anh bò vào Đường ống kỹ thuật số 3, dùng tay phải kéo sập cửa sập bọc thép lại để cách âm.
Bên trong đường ống tối đen như hũ nút, ẩm ướt và lạnh buốt. Họ phải di chuyển bằng cách bò trườn sát đất, hai đầu gối và khuỷu tay ma sát liên tục vào lớp rỉ sét và rêu biển bám dày trên thành ống. Cơn sốt cao từ vết rách bả vai trái hoại tử nhẹ của Khánh bắt đầu bộc phát dữ dội, khiến đầu óc anh thỉnh thoảng lại quay cuồng, tầm nhìn mờ đi trong bóng tối.
Bỗng nhiên, một mùi hóa chất cực kỳ nồng nặc, hăng hắc và lạnh buốt sực lên, xộc thẳng vào khoang mũi của Khánh.
Cổ họng anh lập tức bỏng rát, hai mắt cay xè chảy nước mắt giàn giụa. Cơn ho dữ dội bộc phát từ lồng ngực khiến anh suýt ngã quỵ xuống lòng ống ngập nước.
"Khụ... khụ... Danh! Hùng! Dừng lại!" Khánh khàn giọng cảnh báo, tay phải anh bịt chặt mũi.
Đó là khí độc Amoniac rò rỉ từ hệ thống nén làm mát của đường dẫn cáp quang cao thế chạy song song, đã bị vỡ nát do mảnh đạn pháo trực thăng găm trúng trước đó. Luồng khí độc đậm đặc đang cuồn cuộn tràn ngập đường ống kỹ thuật tối tăm, chặn đứng con đường sống duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!