Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lửa Và Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới gầm chiếc xe container đầu kéo của Quách Văn Tèo đặc quánh lại, nồng nặc mùi dầu diesel rò rỉ trộn lẫn với sương muối lạnh buốt từ biển Thuận Hải thổi vào. Mặt cầu nhịp số 5 nghiêng lệch một góc ba mươi độ, tạo ra một tiếng rít cơ học âm ỉ khi kết cấu thép chịu lực đang oằn mình gánh đỡ hàng chục xác xe dồn toa phía trên.


Vũ Quốc Khánh nằm ép sát lồng ngực xuống mặt bê tông nhám, tay phải anh siết chặt chiếc còng số 8 bọc thép dính đầy máu của Schmidt. Từng giọt dầu máy nóng hổi từ động cơ vỡ của xe container liên tục nhỏ xuống gáy anh, nóng rát, nhưng Khánh không hề nhúc nhích. Bên cạnh anh, Trương Vĩnh Danh đang co rúm người, hai tay bịt chặt miệng, đôi mắt trợn trừng qua chiếc kính cận gãy gọng dán đầy băng keo. Danh đang cố nuốt ngược tiếng khóc nấc vào trong, cuống lưỡi gã ngậm chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa mã khóa năm mươi triệu đô tiền bẩn.


*Clink.*


Tiếng xích sắt của chiếc còng số 8 va chạm nhẹ vào thanh giằng kim loại dưới gầm xe chỉ là một âm thanh cực nhỏ, nhưng đối với một sát thủ cận chiến lão luyện như Huy (Lưỡi Dao), nó chẳng khác nào một tiếng chuông báo tử vang lên giữa đêm tĩnh mịch.


Cách đó chưa đầy ba mét, tiếng bước chân dã chiến của Huy đột ngột dừng lại.


Dưới ánh sáng đỏ rực từ đám cháy của chiếc xe bọc thép áp giải phía xa phản chiếu qua làn sương mù, bóng của Huy đổ dài trên mặt cầu đổ nát. Gã khom thấp người, song dao găm Karambit bằng thép đen chống phản quang gá chặt trên hai lòng bàn tay, mũi dao cong vút như vuốt ưng chĩa ngược xuống đất. Gã không vội vàng nổ súng. Một sát thủ dùng dao chuyên nghiệp của Đội Ảnh Tử biết rằng trong không gian hẹp đầy hơi dầu diesel dễ cháy này, một tia lửa nhỏ từ họng súng có thể biến cả hai thành tro bụi.


"Khánh. Tôi biết anh ở dưới đó," giọng Huy trầm thấp, đều đều không một chút gợn sóng. "Anh là cựu SWAT, anh thừa biết vết thương rách vai trái của anh đang rỉ máu. Con chó của Schmidt có thể bị mùi dầu đánh lừa, nhưng tôi thì không. Giao gã Danh ra, tôi sẽ cho anh một cái chết nhanh gọn."


Khánh không trả lời. Bộ não của một cựu cảnh sát áp giải thực chiến đang hoạt động hết công suất. Khẩu Glock-19 của anh đã bị hỏng búa gõ sau vụ nổ xe bọc thép, hoàn toàn vô dụng. Cánh tay trái của anh tê dại, cơ vai bị rách sâu năm phân đang mưng mủ dưới lớp áo Kevlar dầy cộm, chỉ cần nhấc lên là một cơn đau buốt tận xương tủy dội thẳng lên đại não. Anh chỉ còn một tay phải lành lặn và chiếc còng số 8 bọc thép.


Nhìn sang bên cạnh, chiếc xe bus chở khách liên tỉnh bị bẹp rúm phần đuôi nằm kẹt ngay sát cabin xe container, tạo thành một kẽ hở hẹp chỉ đủ một người bò qua. Đó là lối thoát duy nhất.


"Danh. Bò vào khoang xe bus. Ngay," Khánh thì thầm bằng tần số âm thanh cực thấp, chỉ đủ cho gã kế toán nghe thấy.


Danh run rẩy nhìn Khánh, đôi mắt gã lộ rõ sự cầu xin. Nhưng trước ánh mắt lạnh lùng, cương nghị của người cảnh sát cũ, gã nuốt nước bọt, gật đầu rồi bò lết một cách chậm chạp, cố không tạo ra tiếng động vào khe hở dẫn vào khoang chiếc xe bus rách nát.


Ngay khi thân hình của Danh vừa khuất sau cánh cửa kính vỡ vụn của xe bus, Huy (Lưỡi Dao) động thủ.


Gã sát thủ phóng mình tới nhanh như một bóng ma trong đêm. Lưỡi dao Karambit mạn phải vạch một đường vòng cung chết chóc xuyên qua khe hở gầm xe container, hướng thẳng vào cổ họng Khánh.


Khánh phản xạ theo bản năng của một cảnh sát SWAT dạn dày trận mạc. Anh ngửa người ra sau, chấp nhận để trọng lực kéo cơ thể trượt dài trên mặt bê tông dốc nghiêng. Lưỡi dao sắc lẹm của Huy sượt qua ngực anh, cắt phăng lớp vải nylon bên ngoài của chiếc áo giáp Kevlar Level IIIA, để lại một vệt rách dài lộ ra lớp sợi tổng hợp màu vàng sậm bên trong. Tiếng dao cứa vào sợi Kevlar rít lên ken két ghê rợn.


Không để Huy kịp thu dao, Khánh dùng gót chân phải đạp mạnh vào lốp xe container, mượn lực đẩy toàn bộ cơ thể lao vào khoang chiếc xe bus rách nát qua ô cửa kính vỡ.


Huy lộn người một vòng trên mặt đất, tiếp đất nhẹ nhàng bằng mũi chân rồi lao theo như hình với bóng. Gã xuyên qua ô cửa kính vỡ của xe bus ngay sau lưng Khánh.


Trong khoang xe bus chật hẹp, những chiếc ghế da bị xé rách, khung sắt móp méo và những mảnh kính cường lực vỡ vụn tạo thành một địa hình cực kỳ hiểm trở. Sương mù biển tràn qua các ô cửa vỡ, làm tầm nhìn giảm xuống dưới ba mét. Danh đang co rúm người trốn dưới gầm một hàng ghế ở cuối xe, hai tay ôm đầu khóc không thành tiếng.


"Trốn kỹ vào!" Khánh gầm lên, tay phải vung chiếc còng số 8 bọc thép quét một đường ngang mặt để ngăn đợt áp sát tiếp theo của Huy.


Huy nghiêng đầu né tránh đòn quét một cách dễ dàng. Gã sát thủ áp sát cự ly cực cận dưới 1.5 mét, sử dụng song dao Karambit thực hiện liên tiếp ba đường cắt chéo tốc độ cao. Lưỡi dao bên trái nhắm vào động mạch đùi, lưỡi dao bên phải móc ngược lên hướng thẳng vào bả vai trái đang bị rách của Khánh.


Cơn đau từ vết thương cũ dội lên khiến cánh tay trái của Khánh run rẩy không kiểm soát. Anh biết Huy đang cố tình khoét sâu vào điểm yếu thể chất của mình. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Khánh không lùi mà tiến. Anh hạ thấp trọng tâm, dùng khiên bọc thép nhẹ Kevlar trên ngực đỡ trọn đường cắt thứ nhất của Huy, đồng thời đưa tay phải đang quấn chiếc còng số 8 bọc thép lên đỡ đường dao thứ hai.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên trong khoang xe bus chật hẹp. Tia lửa bắn ra rực sáng trong bóng tối, chiếu rõ gương mặt góc cạnh bám đầy muội than của Khánh và đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc của Huy. Đoạn xích nối ngắn bằng thép đặc của chiếc còng số 8 đã kẹp chặt lấy lưỡi dao Karambit cong vút của Huy.


Khánh nghiến răng, dùng hết sức lực của cánh tay phải xoay vặn ngược lực cổ tay của Huy, cố gắng khóa chặt vũ khí của đối phương vào cột sắt tựa đầu của ghế xe bus bên cạnh. Lực xoắn mạnh khiến cổ tay Huy phát ra tiếng kêu răng rắc.


Nhưng Huy không phải là một tay súng thông thường. Gã là một sát thủ cận chiến được đào tạo để giết người bằng mọi bộ phận trên cơ thể. Nhận biết tay phải của mình bị khóa, Huy lập tức mượn lực xoay của Khánh, tung một cú đá tàn bạo bằng chân trái vào khớp gối trái của Khánh.


*Bốp!*


Cú đá nặng nề găm thẳng vào xương bánh chè khiến Khánh quỵ xuống sàn xe bus đầy mảnh kính vỡ. Những mảnh kính cường lực sắc nhọn đâm xuyên qua lớp quần cảnh phục rách nát, găm vào đầu gối anh đau nhức nhối. Thể lực của anh lúc này đã suy giảm nghiêm trọng do mất máu liên tục từ vết rách vai trái và vết thương mới ở chân.


"Anh hết thời rồi, Khánh," Huy lạnh lùng nói, tay trái gã xoay ngược lưỡi Karambit thứ hai, đâm thẳng từ trên xuống hướng vào đỉnh đầu Khánh.


Khánh quỳ dưới sàn, tay trái bị liệt không thể đưa lên đỡ. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bản năng sinh tồn của một cựu công binh hải quân trỗi dậy. Anh dùng bàn tay phải đang tự do vục mạnh xuống sàn xe bus, bốc một nắm bụi xi măng vỡ trộn lẫn vụn kính cường lực sắc nhọn, ném thẳng vào mắt Huy.


"Hự!"


Huy thét nhẹ một tiếng, đầu gã giật mạnh ra sau theo phản xạ tự nhiên khi bụi xi măng và vụn kính găm vào mắt. Đường dao đâm xuống bị lệch hướng mười phân, cắm phập vào lớp nệm cao su của ghế xe bus bốc khói.


Chỉ cần có thế. Khánh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đứng bật dậy bằng chân phải lành lặn. Anh luồn người qua nách Huy, áp sát vào điểm mù phía sau lưng gã sát thủ đang bị lòa mắt. Cánh tay phải cơ bắp của anh vòng qua cổ Huy, siết chặt lấy khí quản đối phương, đồng thời dùng vai phải tì mạnh vào khớp vai trái của Huy, thực hiện đòn bẻ khớp vai khóa tay ngược SWAT (CQC) cực kỳ tàn bạo.


"Chết đi!" Khánh nghiến răng gầm lên.


Một tiếng *rắc* khô khốc, gãy gọn vang lên giữa khoang xe bus tối tăm. Khớp cổ của Huy bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực siết cơ học tột độ của Khánh. Đôi mắt gã sát thủ trợn trừng, song dao Karambit rơi khỏi tay, cắm phập xuống sàn xe bus trước khi toàn bộ cơ thể gã đổ sụp xuống như một bao cát vô hồn.


Khánh buông xác Huy ra, lảo đảo lùi lại hai bước rồi ngã quỵ xuống một chiếc ghế rách nát. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Máu tươi từ vết chém mới dài năm phân ở cánh tay phải đang chảy ra xối xả, nhuộm đỏ cả bàn tay anh. Áo giáp Kevlar vùng ngực đã bị chém nát hoàn toàn, để lộ vết thương bả vai trái đang chảy máu loang lổ. Thể lực của anh đã chạm đáy.


"Anh Khánh... anh có sao không?" Danh bò ra từ gầm ghế, run rẩy tiến lại gần, gương mặt gã tái mét khi nhìn thấy xác Huy nằm bất động dưới đất.


"Lục soát người nó... Tìm súng... Nhanh!" Khánh khàn giọng ra lệnh, tay phải quấn chặt vết thương ở tay để cầm máu.


Danh luống cuống lục túi chiến thuật trên xác Huy, tay gã run đến mức suýt làm rơi khẩu súng nhặt được. Đó là một khẩu súng lục Ruger MK II màu đen tuyền, có gắn ống giảm thanh chuyên dụng dài mười lăm phân. Khẩu súng nhẹ, không có độ nảy lớn, cực kỳ thích hợp cho Khánh trong tình trạng thể lực suy kiệt hiện tại.


"Tôi tìm thấy rồi! Có cả hai băng đạn dự phòng nữa!" Danh hét lên khe khẽ, đưa khẩu Ruger cho Khánh.


Khánh đón lấy khẩu súng bằng tay phải, kiểm tra búa gõ và khóa an toàn. Khẩu súng còn nguyên mười viên đạn cỡ .22 LR giảm thanh tuyệt đối. Đây là nguồn tài nguyên sống còn giúp anh bắt đầu cuộc chiến sinh tồn tiếp theo dưới gầm cầu.


Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài một giây.


*Tít... tít... tít...*


Một tiếng bíp vô tuyến tần số cao đột ngột vang lên từ phía trần kính vỡ của chiếc xe bus.


Khánh ngẩng đầu lên. Qua những mảnh kính vỡ vụn dính đầy sương mù biển, một luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ rực, mỏng như sợi chỉ từ trên cao quét qua cửa kính, di chuyển chậm rãi dọc theo các hàng ghế rách nát rồi dừng lại, khóa chặt ngay giữa tâm lồng ngực dính máu của chiếc áo giáp Kevlar trên người anh.


Đó là đèn báo động hồng ngoại của drone sát thủ mang thuốc nổ cảm tử do chuyên gia Lee điều khiển từ xa đang bổ nhào xuống nóc xe bus.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!