Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Giả Chết Dưới Gầm Container

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của vụ nổ từ cabin chiếc xe bọc thép áp giải vừa dứt, cả nhịp cầu số 5 của cầu Thuận Hải bỗng rung chuyển dữ dội bằng một tần số rung động cơ học đầy chết chóc. Đó không phải là dư chấn thông thường. Tiếng thép chịu lực rít lên, những sợi cáp văng khổng lồ trên đầu dao động mạnh, đập vào nhau tạo nên những âm thanh lanh lảnh như hàng vạn thanh kiếm va chạm. Mặt cầu bê tông dưới chân Vũ Quốc Khánh bỗng nứt toác ra một đường rãnh lớn chạy dọc theo làn phân cách. Hiện tượng sụt lún cục bộ mảng lớn đang diễn ra ngay trước mắt anh, biến nhịp cầu bằng phẳng thành một con dốc nghiêng dốc hiểm trở hướng thẳng ra biển khơi đen kịt.


"Anh Khánh! Cầu... cầu đang sập! Chúng ta rơi xuống biển mất!" Trương Vĩnh Danh gào lên trong hoảng loạn, hai bàn tay gã bám chặt lấy một thanh thép rỉ sét nhô ra từ dầm cầu, cơ thể mập mạp run rẩy như cầy sấy. Chiếc kính cận gãy gọng của gã đã biến mất, khiến gã chỉ biết nhìn xung quanh bằng đôi mắt ti hí, lờ đờ vì sương mù và nước mắt.


"Câm miệng và bò sát đất!" Khánh nghiến răng quát nhẹ. Cơn đau từ bả vai trái bị rách sâu năm phân giật mạnh lên từng hồi, máu tươi đã thấm đẫm lớp vải lót của chiếc áo giáp Kevlar Level IIIA dầy cộm, dính bết vào da thịt anh. Thể lực của anh đã suy giảm ít nhất hai mươi phần trăm do mất máu liên tục, nhưng ánh mắt cựu cảnh sát áp giải vẫn lạnh lùng, sắc bén đến tàn nhẫn. Anh dùng tay phải bám chặt lấy thắt lưng của Danh, kéo giật gã kế toán lết đi trên mặt đường bê tông đang trơn trượt do sương muối biển và vệt dầu máy loang lổ.


Cơn mưa mảnh kính vỡ từ những chiếc xe hơi dồn toa liên tục dội xuống đầu họ như những lưỡi dao nhỏ. Phía sau họ, bức tường lửa khổng lồ từ chiếc xe bọc thép áp giải bị nổ vẫn cháy rực trời, nhưng nó không thể ngăn chặn được toán lính đánh thuê Hắc Phong quá lâu. Qua chiếc bộ đàm Motorola GP-328 dính máu vừa cướp được từ tên lính tiên phong, Khánh nghe thấy tiếng rít vô tuyến đầy lạnh lẽo của Phùng Chí Hiếu:


"Schmidt, chia phân đội làm hai nhóm. Nhóm một dùng khiên bọc thép quét sạch gầm xe container mạn trái. Nhóm hai phong tỏa lối thoát hiểm dẫn xuống gầm cầu kỹ thuật. Thằng Khánh bị thương nặng ở vai trái, nó không chạy xa được đâu. Nhớ kỹ, bắt sống gã Danh!"


Tiếng bước chân chiến thuật nặng nề dội lên mặt đường bê tông vang lên càng lúc càng gần. Khánh liếc nhanh xung quanh. Chiếc xe container đầu kéo Hyundai của Quách Văn Tèo lật ngang đường đang tạo ra một góc khuất vật lý hoàn hảo, che chắn hoàn toàn tầm nhìn từ tháp cầu trung tâm nơi tay súng bắn tỉa Sơn (Mắt Ưng) đang canh giữ. Nhưng ngay bên dưới gầm cabin chiếc xe container đó, một vệt dầu diesel lớn đang rò rỉ xối xả từ bình chứa bị vỡ, bốc lên những làn khói xám nồng nặc mùi hóa chất.


Đó là một góc khuất cabin xe container chứa đầy tử khí, nhưng cũng là lối thoát duy nhất của họ.


"Danh, bò vào gầm cabin kia! Nhanh!" Khánh ra lệnh, tay phải đẩy mạnh lưng Danh vào khoảng trống chật hẹp giữa bánh xe khổng lồ và thành cầu bê tông nhịp số 6.


Không gian dưới gầm cabin container tối tăm, ngột ngạt và nóng hầm hập. Mùi dầu diesel rò rỉ nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến niêm mạc phổi của Khánh bỏng rát. Từng giọt dầu máy đen ngóm, nóng hổi từ động cơ bị vỡ liên tục nhỏ giọt xuống mặt đường bê tông, tạo nên những tiếng xèo xèo ghê rợn khi chạm vào muội than nóng. Khánh biết rõ luật cấm kỵ vật lý của khu vực này: tuyệt đối không được nổ súng bừa bãi gần bình xăng rò rỉ khí gas bốc khói, một tia lửa nhỏ từ họng súng có thể kích nổ toàn bộ nhịp cầu này, thiêu rụi cả họ lẫn toán lính truy đuổi.


"Anh Khánh... có chó! Tôi nghe tiếng chó sủa!" Danh thì thầm, giọng gã run lên bần bật, hai hàm răng va vào nhau cầm cập. Gã cố ngậm chặt miệng để giữ chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bằng chứng rửa tiền nằm im dưới cuống lưỡi, nhưng bản năng sợ hãi của một kẻ hèn nhát vẫn khiến gã không ngừng run rẩy.


Khánh lắng nghe. Đúng thế. Tiếng gầm gừ đặc trưng của giống chó nghiệp vụ béc-giê Đức vang lên ngay sát mép thùng container. Schmidt đang dắt chó tầm nã tìm kiếm dấu vết máu của anh. Với một bả vai trái đang rỉ máu liên tục, khứu giác của con chó nghiệp vụ sẽ dễ dàng định vị được họ trong vòng chưa đầy một phút.


Khánh đưa mắt nhìn vệt dầu diesel đen ngóm đang chảy ra từ gầm xe. Một kế hoạch điên cuồng bộc phát trong đầu cựu cảnh sát công binh. Anh dùng bàn tay phải bốc một nắm dầu máy đen ngòm trộn lẫn bụi xi măng vỡ dưới sàn cầu, không ngần ngại chà xát mạnh lên gương mặt sạm nắng và sắc phục rách tả tơi của mình. Anh quay sang, đè nghiến Danh xuống, dùng dầu máy bôi kín mặt gã kế toán trưởng.


"Nằm im giữa những xác chết cảnh sát kia. Nín thở hoàn toàn khi tôi ra hiệu. Chúng ta sẽ giả chết dưới gầm xe rò rỉ dầu này. Khứu giác của con chó sẽ bị nhiễu loạn bởi mùi dầu diesel cực mạnh và mùi amoniac từ đường ống kỹ thuật bị vỡ bên cạnh. Đây là cơ hội duy nhất!" Khánh thì thầm sát tai Danh, giọng nói lạnh lùng nhưng mang một uy lực khiến Danh không dám kháng cự.


Khánh kéo hai xác chết của đồng nghiệp cũ nằm chồng lên một phần cơ thể của mình và Danh, tạo thành một đống đổ nát hỗn độn của một vụ tai nạn thảm khốc. Anh nằm nghiêng dưới gầm xe container, mắt nhắm hờ, cơ thể hoàn toàn bất động, triệt tiêu mọi rung động theo nhịp thở.


Chỉ vài giây sau, ánh sáng Xenon cực mạnh từ đèn pin chiến thuật của toán lính Hắc Phong quét qua gầm xe container, cắt đôi bóng tối thành những luồng sáng trắng lạnh lẽo.


Tiếng bước chân nặng nề dừng lại ngay sát lốp xe. Con chó béc-giê Đức khổng lồ sục sạo tiến vào, móng vuốt của nó cào sột soạt trên mặt bê tông vỡ, chỉ cách mặt Khánh chưa đầy mười xăng-ti-mét. Khánh nín thở hoàn toàn, đồng tử co rụt lại dưới hàng mi dính đầy dầu máy đen. Anh nhìn thấy rõ chiếc mũi ướt át của con chó đang hít hà điên cuồng. Nhưng mùi dầu diesel nồng nặc và hơi khí amoniac độc hại rò rỉ từ đường ống gầm cầu gần đó đã kích ứng mạnh vào khứu giác nhạy cảm của nó, khiến con chó hắt hơi liên tục, gầm gừ thối lui.


"Schmidt, ở đây chỉ có xác chết của cảnh sát áp giải. Không có dấu hiệu của mục tiêu còn sống." Giọng một tên lính đánh thuê vang lên sát bên sườn cabin.


Schmidt bước tới, đôi ủng dã chiến bọc thép của hắn dẫm lên vũng nước mặn loang lổ máu ngay sát đầu Khánh. Hắn cúi người xuống, dùng mũi súng tiểu liên MP5 lật nhẹ một xác chết nằm đè lên người Khánh để kiểm tra.


Khánh biết thời cơ sinh tử đã đến. Khi Schmidt cúi đầu xuống thấp nhất, để lộ phần cổ họng không có giáp bảo hộ Kevlar che chắn, Khánh bất ngờ mở mắt. Cánh tay phải của anh phóng ra như một lò xo thép, chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng dắt hông được anh quấn chặt vào tay nắm, vòng qua cổ Schmidt kéo mạnh xuống gầm cabin.


Schmidt trợn trừng mắt kinh hoàng, nhưng chưa kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào qua bộ đàm, xích nối của chiếc còng số 8 đã siết chặt lấy khí quản của hắn. Khánh dùng lực bả vai phải gồng mạnh, khóa chặt đầu Schmidt vào khung sắt rỉ sét dưới gầm xe. Một tiếng 'rắc' khô khốc của sụn khí quản bị vỡ vang lên trong bóng tối chật hẹp. Schmidt giãy giụa điên cuồng trong vòng ba mươi giây rồi lịm đi hoàn toàn im lặng.


Khánh thở dốc, tay phải từ từ buông xác Schmidt xuống vũng dầu đen. Anh đã tiêu diệt được tên lính tiên phong một cách im lặng, nhưng bả vai trái của anh lại giật mạnh một cơn đau thấu xương, máu tươi từ vết rách bục chỉ lại trào ra nóng hổi.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc anh định kéo Danh rút lui, một tiếng động kim loại nhỏ vang lên. Sợi xích sắt nối của chiếc còng số 8 trên cổ tay Schmidt va chạm nhẹ vào thanh sắt chịu lực dưới gầm xe, tạo ra một tiếng *clink* thanh mảnh nhưng sắc lẹm giữa không gian tĩnh mịch.


Phía ngoài gầm xe, tiếng bước chân chiến thuật của sát thủ Huy (Lưỡi Dao) đột ngột dừng lại.


Gã sát thủ chuyên nghiệp của Đội Ảnh Tử, tay cầm song dao găm Karambit bằng thép đen chống phản quang, từ từ quay đầu lại. Ánh mắt lạnh lùng như rắn độc của hắn chĩa thẳng vào góc khuất cabin xe container nơi Khánh và Danh đang ẩn nấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!