Lá Chắn Thép Cuối Cùng
Tiếng xì xì buốt lạnh của luồng khí nén từ chiếc lốp xe container bị bắn thủng rít lên bên tai Trương Vĩnh Danh như một bản nhạc tử thần. Chiếc container khổng lồ dài hơn mười lăm mét của tài xế Quách Văn Tèo bắt đầu nghiêng dốc một góc hai mươi độ hướng thẳng ra khoảng không biển sâu mịt mù sương muối. Mặt cầu bê tông nhịp số 5 rung lên bần bật dưới sức nặng hàng chục tấn đang mất đi điểm tựa thăng bằng.
"Anh Khánh! Nó sụt... nó đang sụt xuống biển!" Danh gào lên, hai bàn tay dính đầy dầu máy đen ngóm cố bám chặt vào một thanh sắt dầm chịu lực rỉ sét, gương mặt gã kế toán trưởng cắt không còn giọt máu. Chiếc kính cận gãy một bên gọng của gã đã rơi mất trong cú va đập trước, khiến đôi mắt gã lờ đờ, vô định nhìn vào làn sương mù dày đặc đang cuộn tròn quanh thành cầu.
"Nằm rạp xuống!" Vũ Quốc Khánh gầm nhẹ. Cánh tay phải của anh đè nghiến tấm lưng mập mạp của Danh sát sàn bê tông lạnh ngắt bám đầy muội than.
Bả vai trái của Khánh lúc này như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Vết rách sâu năm phân từ vụ nổ xe bọc thép ban nãy liên tục rỉ máu, thấm đẫm lớp vải lót của chiếc áo giáp Kevlar Level IIIA dầy cộm. Lực giật dội ngược của khẩu Glock-19 từ phát bắn mù trước đó đã làm bục thêm hai mũi chỉ máu, khiến cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn. Khánh biết thể lực của mình đã suy giảm ít nhất hai mươi phần trăm do mất máu liên tục. Anh chỉ còn đúng chín viên đạn 9mm trong băng. Chín viên đạn để đối đầu với cả một toán lính đánh thuê tinh nhuệ và một tay súng bắn tỉa đang canh giữ đỉnh tháp cầu.
Khánh nheo mắt nhìn qua làn sương mù. Cách họ chưa đầy ba mươi mét, tiếng bước chân chiến thuật dồn dập dội lên mặt đường. Schmidt và toán lính tiên phong Hắc Phong đang tiến vào bãi xe dồn toa. Chúng di chuyển theo đội hình hàng ngang cực kỳ kỷ luật, ba tên đi đầu nâng cao những chiếc khiên bọc thép chống đạn khổng lồ, che chắn hoàn toàn cho những họng súng tiểu liên MP5 phía sau. Đèn pin Xenon công suất lớn gắn dưới nòng súng quét những luồng sáng trắng lạnh lẽo cắt đôi màn sương mù xám xịt.
"Quét sạch khu vực mạn trái! Đừng để gã cựu cảnh sát áp giải đó có cơ hội tiếp cận gầm cầu kỹ thuật!" Giọng Schmidt vang lên trầm đặc qua lớp mặt nạ phòng độc bọc kín mặt.
Khánh quan sát nhanh kết cấu của chiếc xe container lật nghiêng. Chiếc xe đầu kéo Hyundai nặng nề chặn ngang hai làn đường nhịp số 5, vô tình tạo ra một góc khuất vật lý dài khoảng mười lăm mét. Dựa vào hướng gió biển đang rít mạnh từ mạn trái cầu thổi bạt những cánh chim hải âu hoảng loạn, Khánh tính toán rằng góc bắn dốc từ đỉnh tháp cầu cao một trăm mét của Sơn (Mắt Ưng) sẽ hoàn toàn bị che khuất bởi thùng container bọc thép dày này. Đây là hành lang mù súng bắn tỉa duy nhất mà họ có.
"Nghe đây, Danh," Khánh ghé sát tai gã kế toán, giọng anh phẳng lặng nhưng lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Lát nữa tôi ra hiệu, gã phải bò bằng cả hai tay hai chân dọc theo sườn bánh xe container này. Tuyệt đối không được nhấc đầu lên quá ba mươi phân. Nếu nhô đầu lên, thằng bắn tỉa trên tháp sẽ thổi bay sọ gã trong vòng nửa giây. Rõ chưa?"
Danh nuốt nước bọt ực một cái, cái đầu hói gật lia lịa như một chiếc máy phát điện rơ-le chập mạch. Gã ngậm chặt miệng, cố giữ cho chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa danh sách tài khoản rửa tiền của Tạ Minh Luân nằm im dưới cuống lưỡi. Đó là lá bài hộ mệnh duy nhất của gã, và gã sẽ không nhả nó ra cho đến khi nhìn thấy công lý của Bộ Tư pháp.
Đột ngột, từ phía cabin chiếc xe bọc thép áp giải bị lật nhào đang bốc cháy rực lửa cách đó mười mét, một tiếng ho sặc sụa vang lên qua làn khói đen kịt.
"Khánh... Thằng... thằng Khánh còn sống không?"
Tim Khánh thắt lại. Đó là giọng của Nguyễn Văn Tám, gã tài xế lái xe áp giải quả cảm của phân đội 3. Khánh dùng khuỷu tay phải trườn nhanh qua những mảnh kính vỡ găm chi chít trên mặt đường, tiếp cận sát cabin xe bọc thép đang cháy.
Hiện trường trước mắt anh vô cùng thảm khốc. Chiếc xe bọc thép bị lật nghiêng một bên, phần cabin bóp méo hoàn toàn do chấn động vụ nổ bộc phá của Marcus. Ông Tám đang bị kẹt cứng trong đống đổ nát của khung sắt chịu lực. Chân phải của ông bị xích thép móp méo từ chân ga khóa chặt, xương ống chân gãy hở lộ ra ngoài lớp da sạm nắng, máu tươi chảy thành dòng loang lổ dọc theo vệt dầu diesel đang rò rỉ xối xả từ bình chứa nứt.
"Anh Tám!" Khánh cố dùng cánh tay phải bám vào mép cửa kính vỡ, định dùng lực kéo ông ra ngoài. Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, bả vai trái rách sâu của anh giật mạnh một cơn đau thấu xương, khiến anh khuỵu xuống, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Vô ích thôi... Khánh," Ông Tám thở dốc, gương mặt khắc khổ dính đầy muội than đen nở một nụ cười nhợt nhạt. Ông đưa bàn tay thô ráp bám đầy bụi dầu vuốt ngược mái tóc cắt cua sờn bạc. "Cái xích thép này... nó khóa chết chân tôi rồi. Bình dầu đang rò rỉ... chiếc xe này sắp nổ tung rồi."
"Tôi không bỏ anh lại được! Thằng Nam đã hy sinh rồi, tôi phải đưa anh và gã Danh ra khỏi đây!" Khánh nghiến răng, tay phải với lấy chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng năm ký nằm trong khay dụng cụ sửa chữa rơi dưới đất, định bẩy thanh gá sắt.
"Đừng ngu ngốc, thằng em!" Ông Tám quát lớn, tiếng quát làm ông ho ra một ngụm máu tươi dính đầy bọt khí. Ông dùng bàn tay phải thô ráp giữ chặt lấy cổ tay Khánh. "Cậu là cảnh sát áp giải thực chiến xuất sắc nhất của phân đội... Cậu phải đưa gã Danh về đất liền. Thẻ nhớ của gã... gã đang giữ chiếc thẻ nhớ chứa mạng sống của cả đặc khu này. Đừng để máu của thằng Nam đổ xuống vô ích!"
Tiếng bước chân chiến thuật của toán lính Schmidt đã tiến sát đến đầu xe container. Ánh đèn pin Xenon quét mạnh qua khe hở gầm xe, chiếu sáng rực vệt dầu diesel loang lổ.
"Chúng ở đây! Bắn áp chế!" Một tên lính Hắc Phong hét lên.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hàng loạt loạt đạn tiểu liên MP5 bắn xối xả vào vỏ thép cabin xe bọc thép, tạo ra những tiếng kim loại va chạm chát chúa và những tia lửa xanh lè bắn tung tóe. Ông Tám nấc lên một tiếng, hai viên đạn 9mm đã găm xuyên qua tấm kính vỡ ghim vào ngực ông, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
"Khánh... đưa gã Danh chạy ngay! Tôi sẽ làm lá chắn cuối cùng cho các cậu!"
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, ông Tám dùng bàn tay trái run rẩy rút từ trong túi quần ra chiếc bật lửa Zippo đồng khắc hình thanh kiếm chéo - kỷ vật từ thời vận tải quân sự Trường Sơn của ông. Ông nhìn Khánh bằng ánh mắt lỳ lợm, kiên định của một người lính già không bao giờ biết đầu hàng.
Khánh biết không còn thời gian nữa. Nếu anh chần chừ thêm một giây, cả ba sẽ cùng làm mồi cho ngọn lửa. Anh cắn chặt răng đến bật máu, quay đầu giật mạnh cổ áo Trương Vĩnh Danh.
"Bò! Bò ngay cho tôi!"
Khánh khom thấp trọng tâm cơ thể dưới ba mươi phân, dùng cánh tay phải mạnh mẽ đẩy Danh trườn nhanh dọc theo góc mù mười lăm mét của chiếc xe container Quách Văn Tèo. Đạn tiểu liên của địch bắn quét sạt qua đỉnh đầu họ, găm nát những tấm chắn bùn cao su và làm vỡ vụn các mảng bê tông mặt cầu ngay sát gót chân Danh. Danh hoảng loạn gào khóc không thành tiếng, gã dùng cả hai tay hai chân bò lết điên cuồng trên mặt đường trơn trượt do sương muối biển.
Phía sau họ, toán lính của Schmidt dùng khiên bọc thép dàn hàng ngang tiến vào sát cabin xe bọc thép lật. Schmidt nâng khẩu MP5 lên, chuẩn bị bắn kết liễu ông Tám.
"Vĩnh biệt... thằng em!"
Ông Tám gầm lên một tiếng cuối cùng đầy kiêu hãnh. Ông dùng ngón tay cái gạt mạnh bánh xe đánh lửa của chiếc bật lửa Zippo. Ngọn lửa vàng nhỏ bùng lên giữa màn sương mù lạnh buốt, rồi được ông ném thẳng xuống vệt dầu diesel đang loang lổ dẫn thẳng đến bình xăng xe áp giải.
*UỲNH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc bầu trời đêm Thuận Hải. Quầng lửa khổng lồ cao hơn mười mét bùng phát dữ dội, xé toạc làn đường nhịp số 5 thành những mảnh vỡ bê tông bay loang lổ. Sức ép cực đại từ vụ nổ bình xăng bọc thép hất văng toán lính bọc thép đi đầu của Schmidt ra xa. Hai tên lính tiên phong bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, tiếng thét gào đau đớn của chúng bị tiếng nổ gầm rú nuốt trọn. Bức tường lửa khổng lồ dựng lên giữa mặt cầu sập, chặn đứng hoàn toàn hướng tiến công của Schmidt và cô lập toán truy binh phía sau.
Sức nóng khủng khiếp từ vụ nổ hất văng Khánh và Danh lao về phía trước mười mét. Khánh dùng thân mình che chắn hoàn toàn cho Danh, cả hai lăn xả nhiều vòng trên mặt đường bê tông dốc nghiêng. Khánh bị bỏng nhẹ ở cánh tay phải do hơi nóng hất trúng, chiếc áo giáp Kevlar của anh bị cháy sém một mảng lớn sau lưng.
Nằm thở dốc trong làn khói đen mù mịt, Khánh nheo mắt phát hiện xác một tên lính tiên phong Hắc Phong bị lực nổ hất văng nằm ngay sát bên cạnh anh. Tên lính đã chết, chiếc mũ bảo hộ bẹp rúm, nhưng bên hông giáp chiến thuật của hắn vẫn còn nguyên một chiếc bộ đàm quân sự Motorola GP-328 đang nhấp nháy đèn xanh liên lạc.
Khánh dùng tay phải nhanh như cắt tước đoạt chiếc bộ đàm từ bao da của tên lính chết. Anh tắt ngay loa ngoài, cắm sợi dây tai nghe dính máu vào tai phải của mình để tránh tiếng rít vô tuyến làm lộ vị trí ẩn nấp trong bóng tối.
Anh vừa bật công tắc nguồn bộ đàm, xoay núm chọn tần số quét sóng vô tuyến nội bộ của địch. Bỗng nhiên, từ trong tai nghe truyền lại một luồng âm thanh rè rè, rồi một giọng nói chỉ huy lạnh lùng, trầm đặc vang lên rành rọt bằng tiếng Việt:
"Alex, báo cáo tình hình nhịp số 5. Đã dọn sạch chưa? Thẻ nhớ của gã Danh đang ở đâu?"
Khánh bàng hoàng sững người lại. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng giữa cơn bão biển lạnh buốt. Giọng nói này, ngữ điệu này, cách nhấn chữ lạnh lùng và dứt khoát này... anh không thể nào nhầm lẫn được.
Đó chính là giọng của Phùng Chí Hiếu.
Người đồng đội cũ SWAT từng vào sinh ra tử với anh suốt mười năm trong quân ngũ, người từng cùng anh tuyên thệ bảo vệ pháp luật dưới lá cờ cảnh sát áp giải. Giờ đây, Hiếu đang chỉ huy Đội Sát Thủ Ảnh Tử của tập đoàn Hắc Phong để săn lùng anh và nhân chứng bằng mọi giá.
Khánh siết chặt chiếc bộ đàm trong lòng bàn tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt cựu cảnh sát áp giải trở nên lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao găm rạch qua màn sương mù biển đêm đen kịt. Cuộc chiến sinh tồn trên cây cầu sập Thuận Hải này giờ đây không còn là một nhiệm vụ áp giải thông thường nữa.
Nó đã trở thành một trận tử chiến đòi nợ máu giữa những người từng là huynh đệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!