Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Mười Hai Viên Đạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù biển Thuận Hải tràn vào mỗi lúc một dày, mang theo cái lạnh buốt xương của nước mặn và mùi khét lẹt đặc quánh từ xác chiếc xe bọc thép áp giải vừa bị thiêu rụi. Hoàng hôn đã tắt hẳn. Ánh sáng duy nhất trên mặt cầu sập lúc này là quầng lửa đỏ lòm, lúc bùng lên dữ dội theo làn gió giật, lúc co rụt lại dưới sức ép của màn sương xám xịt.


Vũ Quốc Khánh nằm ép sát lưng vào chiếc lốp cao su khổng lồ của xe container Quách Văn Tèo lật ngang đường ở nhịp cầu số 5. Bả vai trái của anh rách sâu một đường dài năm phân, máu đỏ tươi đã thấm đẫm lớp vải cảnh phục xanh sậm, loang ra ngoài chiếc áo giáp Kevlar dính đầy muội than. Cơn đau thấu xương dội lên theo từng nhịp tim đập nhanh, khiến bả vai anh run rẩy không kiểm soát. Khánh biết mình đã chạm đến ngưỡng suy giảm thể lực nghiêm trọng do mất máu, cánh tay trái gần như tê liệt, không thể nâng nổi một vật nặng quá năm ký.


Bên cạnh anh, Trương Vĩnh Danh đang co rúm người lại. Chiếc áo sơ mi trắng của gã kế toán trưởng lấm lem bùn đất và dầu máy đen ngóm, hai vòng còng sắt trên cổ tay va vào nhau phát ra những tiếng kêu lanh lảnh run rẩy. Danh há miệng thở dốc, mắt trợn trừng nhìn về phía những luồng ánh sáng Xenon cực mạnh đang quét dọc bãi xe tai nạn dồn toa phía trước.


"Nín thở, Danh. Nếu gã không muốn đầu gã bay mất," Khánh thì thầm, giọng lạnh lùng như băng nhưng khản đặc. Tay phải anh siết chặt khẩu Glock-19 vừa nhặt từ bao súng của cậu cảnh sát trẻ Lâm Văn Nam đã hy sinh.


Khánh lật băng đạn ra dưới gầm xe tối tăm. Ánh sáng mờ nhạt từ quầng lửa phản chiếu lên những viên đạn đồng 9x19mm Parabellum nằm xếp đều đặn. Mười hai viên. Đúng mười hai viên đạn duy nhất còn sót lại từ hộp đạn của Nam. Anh nạp băng đạn trở lại vào báng súng, tiếng *clack* nhỏ vang lên bị tiếng gió rít gầm rú ngoài thành cầu nuốt trọn. Khánh tự nhẩm trong đầu quy tắc đếm đạn chủ động mà người thầy Bùi Tiến Dũng đã dạy mười năm trước: *Mười hai. Không được bắn trượt bất kỳ viên nào. Mỗi viên đạn hụt là một bước tiến gần hơn đến cửa tử.*


Cách họ chưa đầy ba mươi mét, tiếng bước chân chiến thuật dồn dập dội lên mặt bê tông nứt vỡ. Toán lính tiên phong của Tập đoàn Quân sự Tư nhân Hắc Phong đang tiến vào mê cung xác xe. Dẫn đầu là Schmidt, gã cựu binh đặc nhiệm Đức với dáng người dong dỏng cao, mặc đồ chiến thuật đen bọc giáp dầy. Tay phải gã cầm khẩu MP5 gắn đèn pin siêu sáng, tay trái dắt sợi xích sắt xích cổ một con chó nghiệp vụ béc-giê Đức khổng lồ.


Con chó béc-giê hếch mũi lên trời, đôi tai nhọn hoắt dựng đứng. Nó ngửi thấy mùi máu tươi của Khánh hòa lẫn trong gió biển. Nó bắt đầu gầm gừ, kéo căng sợi xích sắt lao về hướng lốp xe container.


"Chết tiệt, nó đánh hơi được rồi," Danh khóc nấc lên, định nhỏm dậy bỏ chạy.


Khánh dùng cánh tay phải mạnh mẽ đè nghiến bả vai Danh xuống đất. "Nằm im! Cựa quậy là tôi bắn gã trước." Ánh mắt Khánh sắc bén như lưỡi dao găm rạch qua bóng tối, ép Danh phải im lặng co cụm sát sàn bê tông lạnh ngắt.


Khánh quan sát nhanh xung quanh. Dưới gầm xe container lật ngang, dầu diesel đen ngóm đang rò rỉ từ bình chứa vỡ, chảy thành vệt dài loang lổ trên mặt cầu nghiêng. Anh đưa tay phải bốc một nắm cát bụi xi măng vỡ dính đầy dầu máy đen kịt, vo chặt lại rồi ném mạnh ra hướng ngược lại, trúng vào cabin một chiếc xe hơi bị bẹp rúm cách đó mười lăm mét.


Mùi hydrocarbon nồng nặc của dầu máy trộn lẫn cát bụi xi măng phát tán nhanh trong không khí ẩm ướt. Con chó béc-giê bị kích ứng mạnh bởi mùi hóa chất cực độc, nó hắt hơi liên tục, khứu giác nhạy bén bị nhiễu loạn hoàn toàn. Nó sủa loạn xạ, kéo Schmidt lệch hướng về phía chiếc xe hơi bẹp rúm.


"Schmidt, có vệt máu ở đây!" Một tên lính đánh thuê tiên phong đi sau hét lên bằng tiếng Anh. Hắn đã phát hiện ra vệt máu đỏ tươi của Khánh nhỏ giọt trên mặt bê tông sát rìa lốp xe container. Hắn nâng khẩu MP5 lên, bắt đầu bắn quét mù xối xả vào gầm xe.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những viên đạn 9mm găm chi chít vào vành thép khổng lồ của lốp xe container, tóe lửa sáng rực. Khánh nằm ngửa người trên mặt đường bê tông dốc nghiêng ba mươi độ, dùng tay phải nâng khẩu Glock-19 của Nam lên. Anh không nhô đầu ra ngoài, bả vai trái tê dại áp chặt vào mặt đường lạnh để giảm thiểu tiết diện cơ thể trước làn đạn.


Anh lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của tên lính tiên phong đang tiến sát bên kia lốp xe. Tiếng ủng chiến thuật dẫm lên mảnh kính vỡ *lạo xạo*. Khoảng cách: ba mét. Góc bắn: góc thấp xuyên qua khe hở giữa hai lốp xe kép của container.


Khánh nín thở. Đồng tử anh co rụt lại trong trạng thái tập trung tuyệt đối.


*Mười hai.*


Anh bóp cò. Khẩu Glock-19 giật nảy trên tay phải.


*ĐOÀNG!*


*Mười một.*


Viên đạn 9mm xuyên qua khe lốp xe hơi dốc đứng, găm thẳng vào dưới cằm tên lính tiên phong Hắc Phong từ dưới lên. Tên lính không kịp thét lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đổ ập xuống như một khúc gỗ bị đốn hạ, khẩu MP5 văng ra xa sủi bọt trong vũng dầu diesel.


"Mục tiêu ở sau lốp xe container! Bắn chặn!" Schmidt gầm lên qua bộ đàm.


Con chó béc-giê Đức phát hiện ra Khánh, nó thoát khỏi sợi xích của Schmidt, lao điên cuồng như một mũi tên đen hướng thẳng vào cổ họng Khánh. Khánh xoay nòng súng định bắn hạ con chó để triệt tiêu nguồn tầm nã. Anh khóa mục tiêu vào ngực con vật.


*Mười một.*


Nhưng ngay khi ngón trỏ của anh vừa chạm vào cò súng, một tiếng *RÍT* xé gió kinh hoàng dội thẳng từ đỉnh tháp cầu trung tâm xuống.


*XOẢNG!!!*


Một viên đạn bắn tỉa cỡ 7.62mm găm thẳng vào khung thép dầm chịu lực ngay trước mũi súng của Khánh, tạo ra một quầng lửa xanh tóe mạnh và hất văng những mảnh thép vỡ găm vào mu bàn tay anh. Cú bắn chặn hoàn hảo của Sơn (Mắt Ưng) từ sàn thao tác bảo trì cao một trăm mét đã cắt đứt hoàn toàn đường ngắm của anh. Con chó béc-giê giật mình bởi tiếng nổ lớn sát bên, nhảy thối lui lại phía sau Schmidt.


Khánh rụt tay lại, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ khi lực giật dội ngược của súng Glock làm bả vai trái hoại tử nhẹ của anh bục thêm chỉ máu, nhuộm đỏ cả khoảng sườn giáp áo Kevlar.


"Đừng bắn bừa bãi, Khánh!" Khánh tự nhủ, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới áp lực mất máu. Anh ngước mắt nhìn lên đỉnh tháp cầu mờ sương. Trên những giàn cáp văng lộng gió, đàn hải âu biển đang bay loạn xạ, cánh của chúng bị gió bão giật nghiêng liên tục sang mạn trái cầu.


Khánh sử dụng kỹ năng phán đoán đường đạn học được từ Trần Mạnh Toàn. Sức gió biển thổi ngang từ mạn trái đang đạt mức cấp 7, khoảng 50km/h. Với khoảng cách hơn một trăm mét từ đỉnh tháp cầu xuống nhịp số 5, sức gió này sẽ làm lệch đường đạn bắn tỉa của Sơn (Mắt Ưng) sang bên phải từ mười lăm đến ba mươi phân.


"Danh, bò sát vào gầm sắt hộp bên mạn trái! Súng bắn tỉa của chúng bị gió thổi lệch, chúng không thể bắn trúng góc khuất đó nếu gã nằm sát đất," Khánh ra lệnh, giọng khàn đặc đầy uy lực chiến thuật.


Danh run rẩy bò lết theo hướng chỉ của Khánh, hai cổ tay dính đầy dầu máy đen ngòm cố bám vào thanh dầm thép rỉ sét.


Schmidt đứng sau chiếc xe SUV cháy đen, dùng súng tiểu liên MP5 bắn quét liên tục để che chắn cho đồng bọn áp sát. Tiếng đạn găm vào vỏ container rít lên từng hồi gớm ghiếc. Khánh biết mình chỉ còn mười một viên đạn. Anh không thể lãng phí thêm bất kỳ viên nào vào màn sương mù dày đặc che mắt này. Anh phải đợi kẻ thù bước vào cự ly cận chiến dưới mười mét - nơi sức gió biển không còn ảnh hưởng đến đường đạn Glock-19.


*Mười một. Mười. Chín...*


Khánh đếm thầm từng nhịp di chuyển của toán lính Hắc Phong qua tiếng bước chân dẫm lên mảnh kính vỡ. Schmidt đang phối hợp với Sơn (Mắt Ưng) để dồn anh vào góc chết dầm cầu sập.


Bất ngờ, một tiếng rít gió thứ hai vang lên, nhưng lần này không phải hướng về phía Khánh.


*ĐOÀNG!!!*


Viên đạn bắn tỉa 7.62mm của Sơn (Mắt Ưng) từ trên cao ghim thẳng vào lốp xe container khổng lồ ngay sát đỉnh đầu Trương Vĩnh Danh. Sức công phá của viên đạn xuyên phá xé toạc lớp cao su dầy mười phân, tạo ra một tiếng nổ áp lực cực lớn hất văng chiếc kính gãy gọng của Danh ra xa. Hơi cao su nóng bỏng và luồng khí nén thoát ra dữ dội xì xì sát tai gã kế toán trưởng, đẩy cả hai vào góc chết không còn bất kỳ vật che chắn nào khi chiếc container khổng lồ bắt đầu nghiêng dốc sạt lở hướng ra biển sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!