Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Vùng Tử Địa Nhịp Số 5

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao găm Gerber LMF II lạnh ngắt áp sát vào sợi chỉ nylon căng thẳng dưới gót chân Danh, mồ hôi lạnh của Khánh nhỏ giọt xuống bậu đá rêu phong.


Gió biển Thuận Hải giật liên hồi cấp 8, rít lên những tiếng gầm rú điên cuồng qua các khe hở của khối bê tông móng neo cáp chủ. Màn sương mù biển ban đêm tràn vào dày đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ những xác xe cháy phía xa, bọc kín hai bóng người vào một thế giới mờ mịt và buốt giá.


Vũ Quốc Khánh nằm rạp người sát đất, lồng ngực ép chặt xuống nền bê tông nhám bám đầy vỏ hàu sắc nhọn. Mắt phải của anh sưng húp, bỏng rát và mù tạm thời hoàn toàn do cú chớp sáng từ kính hồng ngoại bị cháy ở tập trước; anh chỉ còn có thể dùng mắt trái đỏ ngầu, ti hí để định vị sợi chỉ bẫy. Cánh tay trái liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn, rỉ máu đỏ sẫm qua lớp gạc y tế bục chỉ khâu dã chiến. Cơn sốt nhiễm trùng dâng cao khiến đại não anh quay cuồng, nhưng ý chí lỳ lợm của một cựu lính công binh hải quân và đức tin công lý tuyệt đối đang ép anh phải tỉnh táo đến mức cực hạn.


"Danh... nghe cho rõ đây," Khánh thì thầm qua kẽ răng dính máu, giọng khản đặc nhưng lạnh lùng như băng. "Sợi chỉ bẫy phụ này kết nối trực tiếp với ngòi nổ vô tuyến của quả mìn Claymore thứ tư dưới hầm đá. Chỉ cần gã nhích gót chân trái lên một milimét, sức căng lò xo sẽ kích hoạt kíp nổ, thổi bay cả hai chúng ta xuống biển. Giữ nguyên trọng tâm, không được run."


Trương Vĩnh Danh đứng chết trân, cổ chân trái bị bong gân nặng sưng vù lên như quả bóng, đau đớn khiến toàn thân gã mập mạp run lên bần bật. Hai tay gã bám chặt vào thắt lưng chiến thuật của Khánh, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bằng chứng rửa tiền năm mươi triệu đô vẫn được ngậm chặt dưới lưỡi, nước bọt lẫn muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm. Gã kinh hoàng tột độ, nhưng ánh mắt lỳ lợm của Khánh đã truyền cho gã một mỏ neo tinh thần tối thượng. Gã nín thở, cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho chân trái không dịch chuyển.


Khánh dùng tay phải đang rách da rỉ máu, nhẹ nhàng luồn lưỡi dao Gerber LMF II xuống dưới sợi chỉ nylon. Anh không cắt ngay. Với ngòi nổ vô tuyến cơ học bọc lót của Marcus, việc cắt dây đột ngột khi đang căng sẽ làm sụt giảm áp lực kéo, kích hoạt chốt nổ phụ.


Khánh phải giữ nguyên sức căng của sợi dây bằng tay phải, đồng thời dùng răng cắn chặt một đoạn dây thép phi 2 nhặt được từ xác cabin treo, từ từ lách vào khe hở của rơ-le kích nổ dưới gầm móng neo.


Cơn đau từ vùng xương sườn rạn nứt bên hông phải dội lên từng hồi buốt óc sau cú va chạm tiếp đất. Khánh nghẹt thở, mắt trái mờ đi vì mồ hôi lạnh. Anh cắn chặt răng, dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ thanh dây thép vào lỗ hãm lò xo nén của ngòi nổ phụ.


*Clack.*


Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên dưới gầm đá. Lò xo nén đã bị khóa cứng. Khánh dứt khoát dùng lưỡi dao Gerber cắt đứt sợi chỉ nylon sát gót chân Danh.


"Xong rồi. Bò lùi lại khẩn cấp!" Khánh gầm nhẹ, dùng tay phải giật mạnh sợi xích còng số 8 kéo ghì Danh nằm rạp xuống bậu đá ngay khi sợi cáp bảo trì phi 8 bị đứt chốt neo phía trên tuột hẳn, quật mạnh một cú vòng cung khổng lồ vào thành cầu tạo ra tiếng động kim loại va chạm cực lớn.


Tiếng động va chạm kim loại đanh thép dội ngược lên phía trên đã hoàn toàn đánh lạc hướng toán lính tuần tra của Kurt đang càn quét gầm cầu. Khánh nhanh chóng tháo kíp nổ vô tuyến và thân quả mìn Claymore thứ hai cất vào túi chiến thuật bên hông áo giáp Kevlar, sát cạnh bức ảnh gia đình cũ ố vàng. Anh dắt khẩu súng shotgun Benelli M4 hết sạch đạn ra sau lưng như một khối thép chết nặng nề.


Họ tiến sát đến lối thoát hiểm dẫn lên mặt cầu nhịp số 5. Nhưng trước mặt họ lúc này là "Vùng tử địa nhịp số 5" - đoạn cầu trống trải dài đúng một trăm mét, hoàn toàn không có bất kỳ xác xe hơi hay chướng ngại vật nào che chắn. Gió bão biển thổi giật liên tục từ mạn trái cầu với vận tốc hơn năm mươi cây số một giờ, cuốn theo những hạt nước biển buốt giá làm nhòe tầm nhìn.


Trên đỉnh tháp cầu trung tâm cao một trăm năm mươi mét, Phùng Chí Hiếu - người đồng đội cũ SWAT phản bội - đang lặng lẽ ngắm bắn tỉa bằng khẩu Orsis T-5000 cỡ đạn 7.62mm gắn kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt. Hắn biết Khánh bắt buộc phải vượt qua khoảng trống này để tiếp cận cửa sắt tháp cầu.


"Khánh. Mày không qua nổi đâu," giọng Hiếu lạnh lùng vang lên qua chiếc loa phát thanh công cộng của cầu, bị tiếng gió bão xé rách thành những âm thanh méo mó. "Đầu hàng đi. Giao nộp gã kế toán, tao sẽ giữ lời hứa cho mày một lối thoát."


Khánh không trả lời. Mắt trái anh quét nhanh hiện trường trống trải. Ngay sát bậu cửa thoát hiểm, anh phát hiện tấm thép chắn bùn bánh xe bọc thép của chiếc xe áp giải cũ bị nổ ban chiều nằm văng ra đường. Đó là một tấm thép hợp kim dày hai phân, đủ sức cản được đạn súng ngắn nhưng sẽ bị đạn bắn tỉa 7.62mm xuyên thủng nếu bắn trực diện ở cự ly gần.


"Danh. Nghe đây," Khánh nói sát tai gã kế toán đang run rẩy. "Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất. Tôi sẽ dùng tấm thép chắn bùn làm lá chắn di động che chắn tầm ngực cho gã. Nhưng Hiếu là thợ súng huyền thoại, hắn sẽ bắn nát chân gã nếu chúng ta di chuyển tuyến tính. Chúng ta phải lừa hướng ngắm của hắn."


Khánh dùng tay phải quấn chặt sợi xích bạc đeo chiếc còi hiệu bằng đồng của người đồng nghiệp trẻ đã hy sinh Lâm Văn Nam vào một sợi dây thép mảnh từ dầm cầu đứt gãy. Anh nương theo bóng tối sương mù, treo chiếc còi đồng đung đưa tự do trước gió giật ngoài lan can cầu mạn phải, cách vị trí của họ mười lăm mét.


Tiếng gió bão thổi qua những lỗ hở của chiếc còi đồng tạo ra những tiếng rít kim loại cao tần ngắt quãng: *keng... rít... keng...*


Đúng như Khánh tính toán, Hiếu có thói quen phản xạ bóp cò ngay khi hệ thống định vị âm thanh hoặc cảm biến nhiệt trên tháp cầu ghi nhận tiếng động kim loại bất thường.


*ĐOÀNG!*


Phát súng bắn tỉa thứ nhất của Hiếu xé toạc màn sương mù, găm thẳng vào bậu bê tông sát mạn phải cầu, tạo ra một quầng lửa nhỏ tóe sáng. Phát đạn bị lệch mười lăm phân sang bên phải do sức gió biển thổi ngang cực mạnh.


"Bứt tốc! Chạy mạn trái!" Khánh gầm lên.


Anh dùng vai phải gồng lực nhấc tấm thép chắn bùn nặng hơn mười lăm ký làm lá chắn di động, che chắn hoàn toàn thân hình của Danh phía sau. Hai người bứt tốc chạy băng qua khoảng cầu trống trải mạn trái. Cơn đau từ xương sườn rạn nứt và bả vai trái bục chỉ khâu giật mạnh khiến Khánh suýt quỵ xuống mặt bê tông trơn trượt do dầu máy loang lổ.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn bắn tỉa thứ hai của Hiếu găm thẳng vào tấm thép chắn bùn trên tay Khánh. Lực va đập cơ học cực mạnh từ viên đạn 7.62mm truyền qua tấm thép dội thẳng vào cổ tay phải của Khánh, khiến xương cổ tay anh kêu lên một tiếng *rắc* đau đớn, suýt chút nữa làm rơi lá chắn. Khánh nghiến răng đến vỡ cả men răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép sát tấm thép để giữ thăng bằng.


*Keng... keng... keng...*


Tiếng chiếc còi hiệu đồng của Nam đập mạnh vào lan can mạn phải dưới sức gió giật mạnh liên tục phát ra âm thanh lừa hướng ngắm. Hiếu bị đánh lạc hướng góc ngắm hoàn toàn sang mạn phải mười lăm độ.


*ĐOÀNG!*


Phát súng thứ ba của Hiếu bắn nát vụn chiếc còi hiệu bằng đồng kỷ vật của Nam, mảnh đồng vỡ vụn cùng sợi xích bạc rơi thẳng xuống vực sâu biển khơi đen kịt bên dưới.


"Chạy mau!" Khánh hét lớn, dùng hết sức tàn đẩy mạnh Danh lao thẳng về phía cánh cửa sắt bọc thép của tháp cầu trung tâm chỉ còn cách mười mét.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc chiếc còi đồng bị phá hủy, Hiếu lập tức nhận ra mình đã bị lừa bằng bẫy âm thanh dã chiến. Hắn lạnh lùng xoay nòng súng bắn tỉa Orsis T-5000, điều chỉnh thước ngắm cơ khí lệch tâm mười lăm phân sang mạn trái để bù trừ sức gió bão biển.


Khánh phát hiện ra ánh đèn laser đỏ nhạt của kính ngắm bắn tỉa quét qua mặt bê tông, tiến sát đến lưng của Danh. Trong bóng tối sương mù, anh không còn lá chắn thép che chắn chân, vết thương vai trái hoại tử nhẹ đã làm suy giảm hoàn toàn thể lực của anh.


Với đức tin công lý tuyệt đối và lời hứa danh dự của một người cảnh sát áp giải, Khánh không do dự một giây. Anh dùng tay phải kéo giật sợi xích còng số 8, ôm chặt lấy thân hình Danh xoay ngược lại, dùng chính tấm lưng bọc giáp Kevlar rách nát của mình làm lá chắn sống che chắn phát đạn cho nhân chứng.


*ĐOÀNG!*


Phát súng bắn tỉa thứ tư xé rách màn sương mù biển. Viên đạn 7.62mm xuyên phá cực mạnh bắn xuyên qua góc mép tấm thép chắn bùn đã bị rạn nứt, găm thẳng vào bả vai trái - ngay vị trí vết thương rách sâu mưng mủ của Khánh.


Động năng tàn khốc của đường đạn vật lý xé rách da thịt sạm nắng, đập nát xương bả vai trái của Khánh phát ra một tiếng rắc khô khốc rợn người. Lực va đập hất văng cả hai lao mạnh về phía trước, nện sầm vào thềm cửa sắt tháp cầu.


Khánh ngã gục xuống mặt bê tông lạnh ngắt, máu tươi từ bả vai trái phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả mảng đường dốc nghiêng. Mắt trái anh nhòe đi, hơi thở đứt quãng, khẩu súng shotgun Benelli M4 dắt sau lưng rơi ra, trống rỗng không còn một viên đạn nào. Danh bị đẩy lọt vào bên trong cabin kỹ thuật tháp cầu an toàn, chiếc thẻ nhớ MicroSD vẫn ngậm chặt dưới lưỡi, gã kinh hoàng gào khóc nhìn Khánh đang thoi thóp ngoài thềm cửa dưới làn đạn bắn tỉa tiếp theo cày nát mặt bê tông sát bên sườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!