Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Họng Súng Đồng Nghiệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói xám đặc quánh tràn vào khoang cabin lật ngược qua khe kính vỡ, mang theo mùi dầu diesel cháy sém và vị mặn chát của sương mù biển Thuận Hải đang tràn vào từ hai đầu cầu gãy. Vũ Quốc Khánh nằm nghiêng trên trần xe móp méo – lúc này đã biến thành sàn nhà tạm thời. Máu từ vết rách trên trán chảy xuống, bết vào mi mắt trái làm tầm nhìn của anh nhòe đi trong sắc đỏ sẫm. Nhưng bản năng của một cựu cảnh sát áp giải thực chiến không cho phép anh lơ là dù chỉ một tích tắc. Tiếng kim loại va chạm lách cách vừa vang lên ngay phía sau lưng anh, phát ra từ góc tối nhất dưới gầm hàng ghế áp giải bị biến dạng.


Đó là tiếng búa gõ của một khẩu súng ngắn đang được kéo về sau để lên đạn.


"Khoa..." Khánh khàn giọng, hơi thở rít qua kẽ răng buốt nhói. Anh không quay đầu lại ngay, nhưng bàn tay phải đang tựa trên sàn thép đã âm thầm miết chặt vào mặt bê tông vỡ để tìm điểm tựa chịu lực. "Cậu vẫn còn sống."


Từ trong bóng tối ngập ngụa khói độc, một bóng người to béo lóng ngóng bò ra. Bộ cảnh phục áp giải màu xanh đậm của Thượng úy Nguyễn Đăng Khoa rách bươm, gương mặt bóng dầu bám đầy muội than đen và mồ hôi nhễ nhại. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là vết máu khô trên trán gã, mà là họng súng đen ngóm của khẩu CZ-75 đang chĩa thẳng vào lồng ngực của Trương Vĩnh Danh.


Danh co rúm người lại sát vách cabin, hai chiếc vòng còng sắt trên cổ tay va vào nhau lanh lảnh. Gã không thể hét lên vì bàn tay phải của Khánh vẫn đang bịt chặt miệng gã, nhưng đôi mắt sau chiếc kính gãy gọng trợn trừng lên vì kinh hoàng. Gã nhận ra họng súng đó.


"Anh Khánh, đừng trách tôi." Khoa cười khẩy, giọng gã méo mó đi vì run rẩy và phấn khích. Gã đang bị treo ngược một phần bởi sợi dây đai an toàn chưa kịp tháo hết, trọng tâm cơ thể dồn vào bả vai mập mạp tựa sát thành xe. "Tạ Minh Luân đã ra lệnh rồi. Gã kế toán này không được phép sống sót rời khỏi cầu Thuận Hải. Lộ trình áp giải hôm nay... là do chính tôi bán cho người của Hắc Phong với giá nửa triệu đô. Anh nghĩ vì sao bom C4 lại nổ chuẩn xác ngay nhịp số 3 và số 15 như vậy?"


Khánh im lặng. Đầu óc anh xoay chuyển với tốc độ cực hạn. Khẩu Glock-19 của anh nằm cách đó hai mét, nhưng đường trượt slide của nó đã bị móp méo hoàn toàn do va đập vào khung sắt ghế ngồi lúc xe lật, kim hỏa kẹt cứng không thể sử dụng. Anh chỉ còn tay không. Bả vai trái bị rách sâu 5cm đang chảy máu ròng rọc, làm cánh tay trái của anh gần như tê liệt, mất đi 20% khả năng vận động lực.


Trong không gian hẹp chưa đầy hai mét vuông của cabin lật ngược, việc nổ súng là một hành vi tự sát vì hơi dầu diesel đang rò rỉ đậm đặc xung quanh ống xả nóng đỏ. Nhưng Khoa không quan tâm. Lòng tham đã làm gã mờ mắt.


"Chết đi, gã hèn!" Khoa hét lên, ngón trỏ gã bắt đầu siết chặt cò súng CZ-75.


*Nhịp 1: Neutralize búa gõ súng.*

Khánh không lùi bước. Thay vì cố nhặt khẩu súng hỏng, anh lấy đà từ chân phải, phóng thẳng người về phía trước như một con báo săn mồi. Tốc độ phản xạ dưới một giây của cấp bậc cảnh sát áp giải thực chiến giúp anh áp sát Khoa trước khi gã kịp kéo cò. Bàn tay phải của Khánh lao ra như chớp, hai ngón tay trỏ và ngón cái kẹp chặt lấy búa gõ kim loại của khẩu CZ-75 ngay khi nó vừa chớm nảy về sau. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Lực búa gõ đập mạnh vào kẽ tay Khánh đau điếng, nhưng kim hỏa không thể chạm vào hạt nổ. Khẩu súng bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


*Nhịp 2: Cú thúc cùi chỏ phản công.*

Khoa gầm lên một tiếng tức tối. Gã là kẻ có thể hình vượt trội, nặng gần chín mươi ký. Nhận thấy súng bị khóa, Khoa dùng cùi chỏ tay trái thúc mạnh một cú tàn bạo ngược ra sau, nhắm thẳng vào bả vai trái đang rách sâu của Khánh. Cú thúc trúng đích. Cơn đau buốt tột cùng dội thẳng lên đại não khiến mắt Khánh tối sầm lại. Vết thương vai trái rách rộng hơn, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả lớp lót áo giáp Kevlar. Khánh khuỵu gối xuống sàn thép nóng hổi, nhưng hàm răng anh nghiền chặt đến mức bật máu môi, quyết không buông tay khỏi họng súng của Khoa.


*Nhịp 3: Khóa hông và đòn bẩy bẻ khớp vai.*

"Mày phải chết cùng gã kế toán này!" Khoa điên cuồng dùng báng súng nện xuống đầu Khánh. Nhưng Khánh đã nhanh hơn. Tận dụng việc Khoa đang bị treo ngược bởi sợi dây đai an toàn chưa tháo, trọng tâm không vững, Khánh dùng hai đùi kẹp chặt lấy hông của Khoa để cố định mục tiêu. Anh dùng tay phải xoay vặn cổ tay cầm súng của Khoa theo chiều kim đồng hồ, đồng thời dùng bả vai phải làm điểm tựa đòn bẩy, thực hiện một cú bẻ khớp vai khóa ngược chuẩn xác theo kỹ thuật cận chiến SWAT (CQC). Một tiếng *khục* khô khốc vang lên từ bả vai Khoa. Khẩu CZ-75 rơi tuột khỏi tay gã, văng vào góc tối.


*Nhịp 4: Còng số 8 parry dao găm.*

Bị trật khớp vai phải, Khoa gầm rú điên cuồng như một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã dùng tay trái còn lại rút khẩu dao găm chiến thuật giấu trong bao chân ra, đâm ngược một cú chí mạng vào cổ họng Khánh. Trong không gian cabin chật hẹp, Khánh không thể né tránh hoàn toàn. Anh giật mạnh chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng đang đeo bên hông quần ra, dùng đoạn xích sắt dày và hai vòng còng bọc thép đỡ thẳng vào lưỡi dao đang lao tới.

*XENG!!!*

Tia lửa xanh bắn ra sáng rực một góc cabin tối tăm. Lưỡi dao găm bị khía chặt vào vòng thép của còng số 8, chệch hướng găm thẳng vào tấm ốp nhựa cabin.


*Nhịp 5: Kết liễu im lặng.*

Không để đối phương có cơ hội rút dao lần hai, Khánh buông còng số 8, dùng cả hai tay vòng qua đầu Khoa từ phía sau. Cánh tay phải của anh siết chặt lấy cằm gã, tay trái bị thương dù đau đớn đến run rẩy vẫn cố gồng lực khóa chặt gáy Khoa, lấy trần xe móp méo làm điểm tựa chịu lực. Khánh xoay mạnh người một góc chín mươi độ ngược chiều kim đồng hồ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú vặn cổ quyết định.


*CRẮC!!!*


Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên trong khoang cabin chật hẹp. Nguyễn Đăng Khoa trợn ngược mắt, toàn thân co giật nhẹ một nhịp rồi lịm đi hoàn toàn, đổ ập xác xuống đống đổ nát. Trận chiến im lặng kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy sáu mươi giây.


Khánh buông xác Khoa ra, ngã quỵ xuống sàn cabin, lồng ngực phập phồng thở dốc. Máu từ vai trái chảy dọc xuống cánh tay, nhỏ giọt xuống vũng dầu diesel dưới sàn. Anh cắn chặt môi để ngăn mình không ngất đi vì sốc chấn thương.


"Anh... anh Khánh..." Danh run rẩy bò lại gần, giọng gã nghẹn ứ trong cổ họng. Gã nhìn thi thể của Khoa rồi nhìn vệt máu loang lổ trên người Khánh với sự kính sợ tột độ.


Khánh không trả lời gã. Anh dùng tay phải lục soát nhanh thi thể của Khoa. Trong túi áo giáp chiến thuật của gã phản bội, anh tìm thấy một chiếc điện thoại vệ tinh bám đầy máu. Màn hình điện thoại vẫn còn sáng, hiển thị một tin nhắn ngắn gửi đến số điện thoại khẩn cấp của Sở Cảnh sát đặc khu: *"Lộ trình áp giải đã được xử lý. Xe lật tại nhịp số 5. Chuẩn bị dọn dẹp."* Người gửi được lưu dưới tên mã: *"Phòng Chỉ huy Đặc khu"* – mật danh riêng của Tạ Minh Luân.


Khánh siết chặt chiếc điện thoại vệ tinh trong lòng bàn tay. Đây là vật chứng thép chứng minh sự phản bội nội bộ và âm mưu sát hại nhân chứng của Luân. Anh nhét chiếc điện thoại vào túi áo giáp Kevlar bên ngực phải.


Trước khi bò ra ngoài, Khánh nhìn sang thi thể bẹp rúm của cậu cảnh sát trẻ Lâm Văn Nam ở ghế lái. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc còi hiệu bằng đồng dính máu trên cổ cậu. Khánh nghẹn ngào, dùng tay phải tháo sợi xích bạc đeo chiếc còi hiệu ra khỏi cổ Nam, đeo vào cổ mình như một lời thề danh dự. Cái chết của Nam sẽ không bao giờ trở nên vô ích.


"Bò ra ngoài! Xe sắp nổ rồi!" Khánh gầm lên, dùng tay phải túm lấy cổ áo Danh, đẩy gã kế toán phệ qua khe hở kính chắn gió vỡ.


Cả hai lóp ngóp bò ra ngoài mặt đường bê tông nứt toác ngay khi ngọn lửa dưới gầm xe bọc thép bắt đầu bén vào bình dầu chính.


*BÙM!!!*


Vụ nổ thứ hai của xe bọc thép hất văng Khánh và Danh trượt dài trên mặt cầu đầy mảnh kính vỡ. Sức nóng của quầng lửa khổng lồ thiêu rụi hoàn toàn chiếc xe áp giải phía sau lưng họ.


Khánh cắn răng chịu đau, kéo Danh lết nhanh qua làn khói đen mịt mù, ẩn nấp sau lốp chiếc xe container siêu trường siêu trọng của Quách Văn Tèo bị lật ngang đường nhịp số 5.


Từ góc khuất của lốp xe khổng lồ, Khánh nheo mắt nhìn qua làn sương sương mù biển đang tràn vào dày đặc dọc theo mặt cầu đổ nát.


Cách vị trí của họ chưa đầy năm mươi mét, dưới ánh sáng nhạt nhòa của hoàng hôn muộn, những luồng ánh sáng Xenon cực mạnh từ đèn pin chiến thuật bắt đầu quét dọc qua các xác xe cháy dồn toa. Bóng đen của những tên lính đánh thuê thuộc tập đoàn quân sự tư nhân Hắc Phong, trang bị súng tiểu liên và kính nhìn đêm, đang di chuyển theo đội hình tác chiến chuyên nghiệp, nổ súng kết liễu bất kỳ người sống sót nào trên mặt cầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!