Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bãi Mìn Của Marcus

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào rú xé tai dội thẳng vào màng nhĩ khi trọng lực kéo tuột hai thân hình lao nhanh xuống khối bê tông dốc đứng của móng neo cáp chủ.


Trong khoảng không gian tối đen như mực của đêm bão biển Thuận Hải, cú rơi tự do từ độ cao gần ba mươi mét không phải là một đường thẳng tắp. Sợi cáp bảo trì phi 8 bị đứt chốt neo quật mạnh vào không trung như một chiếc roi thép khổng lồ, tạo ra một lực ly tâm cực đại. Lực ly tâm ấy quăng quật hai cơ thể đang bị xích chặt vào nhau bởi chiếc còng số 8 bọc thép quay cuồng giữa những luồng gió giật cấp 9.


Vũ Quốc Khánh nhắm nghiền mắt phải đang sưng húp, rỉ máu nóng hổi do bỏng võng mạc. Mắt trái duy nhất còn lại của anh trợn trừng, cố gắng bắt lấy những dải sáng mờ nhạt phản chiếu từ bọt sóng biển cuồn cuộn bên dưới. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực sát ngực áo giáp Kevlar rách nát. Mọi hy vọng sinh tồn lúc này dồn hết vào bàn tay phải đang rách da rỉ máu và ý chí lỳ lợm của một cựu lính công binh hải quân.


"Danh! Cuộn tròn người lại! Tiếp đất bằng vai!"


Khánh gầm lên qua kẽ răng, nhưng tiếng hét của anh bị tiếng gió bão gầm rú nuốt chửng ngay lập tức. Anh dùng tay phải giật mạnh sợi xích còng, kéo ghì thân hình mập mạp của Trương Vĩnh Danh sát vào ngực mình để giảm tối đa tiết diện cản gió và lực va đập. Danh hoàn toàn hoảng loạn, gã không còn khóc lóc được nữa, chỉ biết dùng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng chiến thuật của Khánh như một bản năng sinh tồn cuối cùng. Chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa tài liệu rửa tiền năm mươi triệu đô vẫn được gã ngậm chặt dưới lưỡi, nước bọt lẫn muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm.


*ẦM!*


Cú va chạm cơ học tàn khốc dội thẳng vào cơ thể họ khi họ tiếp đất xuống bề mặt dốc đứng nghiêng bốn mươi lăm độ của móng neo cáp chủ. Khối bê tông nặng vạn tấn cố định cáp cầu sừng sững giữa biển khơi như một bức tường thành lạnh ngắt, bám đầy rêu biển trơn trượt và những vỏ hàu sắc nhọn.


Khánh đã chủ động xoay người để gánh chịu toàn bộ lực va đập đầu tiên. Vai phải và vùng hông sườn phải của anh nện mạnh xuống nền bê tông nhám. Một tiếng rạn nứt cơ học nhỏ vang lên từ sâu trong lồng ngực anh. Cơn đau tột cùng từ vùng xương sườn rạn nứt dội thẳng lên đại não khiến Khánh nghẹt thở, hai mắt tối sầm lại. Trạng thái sốc chấn thương cấp độ 1 bùng phát dữ dội. Máu tươi từ miệng vết thương bả vai trái bị bục chỉ hoàn toàn phun ra, nhuộm đỏ cả mảng giáp Kevlar rách nát.


Nhờ độ dốc lớn và lớp rêu biển trơn trượt, đà rơi tự do được triệt tiêu một phần thành đà trượt dốc. Hai thân hình xích chặt vào nhau trượt dài hơn mười mét trên mặt bê tông dốc đứng, vỏ hàu sắc nhọn cứa rách nát lớp quần áo bảo hộ sờn cũ, để lại những vệt máu loang lổ trước khi họ va mạnh vào một gờ thép neo cáp chủ và dừng lại.


"Hự..."


Khánh nằm bất động, miệng hớp lấy từng ngụm khí biển lạnh buốt và nồng nặc vị mặn của muối. Toàn thân anh run rẩy dữ dội do cơn sốt nhiễm trùng dâng cao và mất máu nghiêm trọng. Cánh tay trái của anh liệt hoàn toàn, lòng bàn tay phải rách da rỉ máu nóng hổi, dính bệt cát bụi xi măng.


Bên cạnh anh, Danh rên rỉ đau đớn. Cổ chân trái bị bong gân của gã va đập vào gờ thép sưng vù lên như một quả bóng, đau đớn khiến gã không thể tự đứng vững. Nhưng gã vẫn còn sống. Gã run rẩy dùng tay lau dòng nước bọt dính muội than trên cằm, mắt trợn trừng nhìn Khánh.


"Anh Khánh... anh có sao không? Anh đừng chết... tôi xin anh..." Danh mếu máo, giọng gã run lên bần bật giữa tiếng sóng biển đập dữ dội vào chân móng neo bê tông bên dưới.


Khánh không trả lời. Anh dùng tay phải quệt dòng máu đang chảy từ mắt phải xuống má, cố gắng giữ cho mắt trái duy nhất hoạt động để quan sát xung quanh. Màn sương sương mù biển ban đêm lúc này tràn vào dày đặc, bọc kín toàn bộ móng neo cáp chủ trong một không gian mờ mịt, tầm nhìn giảm xuống dưới mười mét. Gió bão biển vẫn giật mạnh cấp 8, rít lên từng hồi ghê rợn qua các khe hở của kết cấu thép chịu lực.


Chiếc trực thăng của Cobra bị cháy bình dầu dự phòng từ tập trước đã kéo lái lùi sâu về phía đất liền, tiếng cánh quạt gầm rú xa dần rồi mất hút trong màn sương mù dày đặc. Nhưng sự im lặng đột ngột của không phận không mang lại cảm giác an toàn. Ngược lại, nó bao trùm lên móng neo cáp chủ một bầu không khí chết chóc đến nghẹt thở.


Khánh hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau từ vùng sườn rạn nứt đang nhói lên từng hồi như muốn đâm lủng phổi. Với căn tính của một cựu lính công binh hải quân am hiểu sâu sắc về bộc phá dã chiến, khứu giác của anh lập tức nhận biết một mùi hương quen thuộc lẫn trong gió biển mặn mòi.


Mùi thuốc nổ C4 đặc trưng và mùi mỡ bò bảo quản ngòi nổ quân dụng.


Khánh giật mình, đồng tử mắt trái co rụt lại. Anh áp tai phải sát xuống nền bê tông ẩm ướt của móng neo, lắng nghe. Không có tiếng tích tắc cơ học của mìn hẹn giờ, nhưng có tiếng gió rít nhẹ qua những sợi dây nylon mảnh dưới mặt đất.


"Marcus..." Khánh nghiến răng thì thầm, tên gã chuyên gia bộc phá tàn nhẫn của tập đoàn Hắc Phong vang lên đầy căm hận qua kẽ răng anh.


Khánh biết rõ phong cách gài bẫy của Marcus từ những hồ sơ tình báo cũ. Gã người Đức này luôn sử dụng mìn định hướng Claymore M18A1 để thiết lập các bẫy nổ phòng thủ tại các điểm nút kỹ thuật. Móng neo cáp chủ này là lối thoát duy nhất dẫn vào đường ống dẫn nước thoát lũ ngầm để lên tháp cầu trung tâm. Marcus chắc chắn đã biến nơi này thành một bãi mìn tử thần để bịt đường sống của họ.


"Danh... đứng im... không được cử động dù chỉ một sợi tóc," Khánh ra lệnh, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng sự lạnh lùng tột độ khiến Danh lập tức đóng băng mọi cử động.


Khánh dùng tay phải rút khẩu dao găm sinh tồn Gerber LMF II dắt ở bao chân ra. Lưỡi dao bằng thép cacbon siêu cứng màu đen chống phản quang rực lên một dải sáng mờ nhạt dưới ánh sáng đỏ từ đám cháy phía xa. Anh nằm rạp người xuống nền bê tông ẩm ướt bám đầy rêu biển, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào bên hông phải để tránh làm bục thêm vết thương vai trái đang chảy máu.


Anh đưa lưỡi dao găm Gerber LMF II ra phía trước, quét nhẹ một góc mười lăm độ sát mặt đất để dò chỉ bẫy. Đây là kỹ năng rà phá mìn bẫy dã chiến cơ bản mà anh đã được rèn luyện hàng ngàn lần thời còn phục vụ trong lực lượng công binh hải quân.


*Sột... sột...*


Mũi dao găm Gerber LMF II chạm nhẹ vào một vật cản cực kỳ mảnh trong bóng tối sương mù. Khánh dừng tay ngay lập tức. Anh ghé sát mắt trái xuống sát mặt đất, nín thở quan sát.


Một sợi chỉ nylon sẫm màu, đường kính chưa đầy nửa milimét, căng ngang qua hai khối đá rêu phong cách bậu cửa thoát hiểm ngầm năm mét. Sợi chỉ mảnh như tơ nhện, nếu không có kỹ năng dò dẫm tỉ mỉ của công binh, một người bình thường đi bộ qua đây chắc chắn sẽ giẫm phải.


Khánh nương theo sợi chỉ, mắt trái dịch chuyển chậm rãi về phía góc tối của móng neo bê tông. Ở đó, gá chặt vào khe nứt của khối đá, là một quả mìn định hướng Claymore M18A1 màu xanh rêu sẫm. Mặt mìn cong cong có in dòng chữ nổi màu vàng hướng về phía họ: "FRONT TOWARD ENEMY" (Mặt này hướng về phía kẻ thù).


Quả mìn Claymore chứa bảy trăm gam thuốc nổ C4 và bảy trăm viên bi thép chịu lực. Khi bộc phát nổ, nó sẽ quét sạch một góc hình quạt sáu mươi độ, tầm cao hai mét, tiêu diệt mọi sinh vật trong vòng bán kính năm mươi mét bằng cơn mưa mảnh thép tàn khốc.


"Một quả..." Khánh thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh bất chấp gió biển lạnh buốt dội vào mặt.


Khánh bò sát đất dưới mười phân, nằm hoàn toàn trong góc chết của luồng mảnh đạn nếu bẫy có bộc phát nổ. Anh dùng tay phải cầm dao găm nhẹ nhàng luồn xuống dưới sợi chỉ bẫy, giữ chặt chốt an toàn cơ học của quả mìn. Sau đó, anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải rách da dứt khoát rút kíp nổ vô tuyến cắm trên đỉnh quả mìn ra.


*Tạch.*


Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên. Kíp nổ vô tuyến đã được vô hiệu hóa thành công. Khánh thở hắt ra một hơi, bả vai trái giật mạnh đau đớn khiến anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên.


"Danh... bò lết theo tôi... bám sát vệt người tôi bò... tuyệt đối không được nhấc mông lên quá một tấc," Khánh ra hiệu bằng tay phải, mắt trái vẫn không rời mặt đất.


Danh đau đớn khớp cổ chân trái, run rẩy bò lết phía sau. Sức nặng của gã kế toán mập mạp dồn lên sợi xích còng số 8 liên tục kéo giật cổ tay phải của Khánh, khiến mỗi bước bò trườn của anh đều phải trả giá bằng những cơn đau xé thịt từ vùng sườn rạn nứt.


Khánh tiếp tục đưa lưỡi dao găm Gerber LMF II quét nhẹ sát mặt đất bê tông ẩm ướt. Cách quả mìn thứ nhất ba mét về phía mạn phải, mũi dao của anh lại chạm vào sợi chỉ bẫy thứ hai.


Quả mìn thứ hai này được Marcus gài ẩn sâu dưới một lớp rêu biển dày, hướng ngắm chéo góc bốn mươi lăm độ để tạo lưới lửa giao thoa với quả thứ nhất. Đây là chiến thuật bẫy nổ bọc lót điển hình của lực lượng đặc nhiệm Đức.


"Marcus... mày đúng là một con cáo già," Khánh nghiến răng tự nhủ.


Cơn sốt cao do vết thương vai trái hoại tử nhẹ bắt đầu hành hạ đại não anh, tạo ra những tiếng ù tai liên tục như tiếng còi tàu rú khẩn cấp. Tầm nhìn từ mắt trái của anh bắt đầu xuất hiện những quầng mờ sương màu đỏ. Khánh biết thể lực của mình đã chạm ngưỡng giới hạn chịu đựng tối đa. Nếu không nhanh chóng tháo gỡ bãi mìn này để rút vào đường ống ngầm cầm máu, anh sẽ ngất đi vì mất máu và kiệt sức.


Khánh dùng lưỡi dao găm Gerber LMF II nâng sợi chỉ mảnh lên một góc năm độ để giảm sức căng. Tay phải anh run rẩy luồn vào khe đá bọc rêu, tìm kiếm kíp nổ cơ học của quả mìn thứ hai. Lòng bàn tay phải rách da dính đầy bùn đất rêu phong, làm giảm độ nhạy cảm của các đầu ngón tay. Anh phải nhắm mắt trái lại, hoàn toàn dùng xúc giác để cảm nhận vị trí của chốt an toàn.


*Clack.*


Khánh xoay nhẹ kíp nổ vô tuyến, tháo rời nó khỏi thân mìn Claymore thứ hai.


"Hai quả..." Khánh thì thầm, giọng anh khản đặc, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Anh quay đầu lại nhìn Danh. Gã kế toán trưởng đang co rúm người sát đất, gương mặt béo múp tái nhợt dính đầy dầu máy đen và nước mắt. Danh đang cố gắng hết sức để giữ im lặng, hai tay gã bấm chặt vào các khe nứt bê tông để tự kéo thân hình lết đi chậm chạp theo vệt bò của Khánh. Sự hèn nhát của Danh đang giảm dần qua từng giây phút sinh tử cùng Khánh, thay vào đó là một bản năng sinh tồn dũng cảm bắt đầu thức tỉnh.


"Tốt lắm, Danh... giữ nguyên tư thế đó... chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi," Khánh khích lệ bằng giọng trầm thấp, cố giữ cho tinh thần gã kế toán không bị sụp đổ.


Khánh tiếp tục bò trườn lên phía trước thêm hai mét, tiến sát đến thềm cửa thoát hiểm ngầm bằng sắt của tháp cầu. Anh đưa dao găm Gerber LMF II quét nhẹ góc mạn trái.


*Sột...*


Sợi chỉ bẫy thứ ba xuất hiện. Quả mìn Claymore thứ ba được Marcus gài ngay sát bản lề cửa sắt, hướng ngắm thẳng đứng tầm ngực để tiêu diệt bất kỳ ai cố gắng cạy cửa thoát hiểm.


Khánh nheo mắt trái, quan sát kỹ kết cấu gài bẫy của quả thứ ba này. Nó không sử dụng kíp nổ vô tuyến thông thường như hai quả trước, mà kết nối trực tiếp với một ngòi nổ cơ học nén áp lực bằng lò xo thép chịu lực. Đây là loại bẫy mìn chống tháo gỡ (Anti-handling device).


Nếu Khánh chỉ đơn giản rút kíp nổ ra như hai quả trước, lò xo nén sẽ bộc phát giải phóng kim hỏa kích nổ quả mìn ngay lập tức.


*Marcus... mày muốn chơi trò đấu trí với tao sao?*


Khánh nằm im bất động trong vòng hai phút để đại não phân tích kết cấu cơ học của ngòi nổ nén. Ký ức về những bài học tháo gỡ bom mìn của người thầy cựu trung úy công binh Vũ Quốc Bình vang vọng trong tâm trí anh.


*"Khi gặp ngòi nổ nén áp lực chống tháo gỡ của Đức, tuyệt đối không được rút kíp nổ trực tiếp. Con phải tìm chốt hãm phụ bằng đồng nằm dưới đáy lò xo, dùng một thanh thép mỏng găm chặt chốt hãm đó lại để triệt tiêu lực nén của lò xo trước khi cắt dây chỉ bẫy."*


Khánh dùng lưỡi dao găm Gerber LMF II nhẹ nhàng cạo sạch lớp rêu biển bám quanh đáy ngòi nổ quả mìn thứ ba. Dưới ánh sáng mờ nhạt, anh phát hiện ra một lỗ nhỏ đường kính hai milimét chứa chốt hãm phụ bằng đồng rỉ sét.


Anh không có thanh thép mỏng chuyên dụng.


Khánh nhìn xuống chiếc còng số 8 đang khóa chặt cổ tay phải của mình. Anh dùng tay phải kéo mạnh sợi xích còng, đưa chốt xích nối bằng thép đặc sát vào lỗ hãm của quả mìn. Anh dùng lực ngón tay phải đẩy mạnh thanh xích nối của còng số 8 găm chặt vào lỗ hãm phụ, khóa cứng lò xo nén cơ học của ngòi nổ.


*Clink.*


Một tiếng động kim loại nhỏ vang lên. Lò xo nén đã bị khóa cứng bởi chốt xích còng số 8 của Khánh. Anh dùng lưỡi dao găm Gerber LMF II dứt khoát cắt đứt sợi chỉ bẫy nén.


Quả mìn thứ ba đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


Khánh thở hắt ra một hơi dài, trán anh tựa sát vào nền bê tông lạnh ngắt để tận dụng cái lạnh làm dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt đại não. Anh đã tháo gỡ thành công ba quả mìn bẫy nguy hiểm nhất của Marcus, dọn sạch con đường tiến sát cửa thoát hiểm tháp cầu.


"Danh... bò lên... con đường an toàn rồi..." Khánh thầm thì, giọng anh yếu ớt đến mức gần như vô thanh.


Danh nghe thấy lời Khánh, gương mặt gã lộ ra vẻ mừng rỡ tột độ. Gã dùng hai tay chống xuống đất, cố gắng dùng chân phải lành lặn để đẩy thân hình mập mạp của mình lết nhanh lên phía trước theo hướng Khánh chỉ.


Nhưng trong khoảnh khắc mừng rỡ và vội vàng ấy, Danh đã phạm phải một sai lầm chí mạng.


Cổ chân trái bị bong gân sưng vù của gã va quẹt vào một khối đá rêu phong nghiêng lệch sang mạn phải. Cú va chạm đau đớn khiến Danh mất thăng bằng, gã trượt chân sang một bên ngoài vệt bò an toàn của Khánh.


*Sựt...*


Một tiếng động co giãn cực nhỏ của sợi nylon căng ra vang lên giữa tiếng gió bão rít gào.


Mắt trái duy nhất của Khánh trợn trừng lên trong bóng tối sương mù. Nhờ thính giác cực hạn của trạng thái Hyper-Focus, anh nghe thấy tiếng rít nhẹ của sợi chỉ bẫy thứ tư - quả mìn bẫy phụ ẩn giấu ngẫu nhiên của Marcus mà anh chưa kịp rà quét đến.


Sợi chỉ bẫy phụ này kết nối trực tiếp với một ngòi nổ vô tuyến tầm xa được Marcus giấu kín dưới gầm móng neo cáp chủ, hướng ngắm chéo góc quét thẳng vào toàn bộ khu vực bệ móng neo.


Gót chân trái của Danh đã giẫm nhẹ lên sợi chỉ nylon mảnh sẫm màu, kéo căng sợi chỉ ra một khoảng ba mươi độ.


"Danh! ĐỨNG IM! KHÔNG ĐƯỢC DI CHUYỂN CHÂN!"


Khánh hét lên một tiếng gầm điên cuồng, giọng anh vỡ ra vì kinh hoàng. Anh lao mình lên phía trước như một con mãnh thú bị thương, tay phải phóng ra nắm chặt lấy cổ chân trái của Danh, đè nghiến bả vai gã kế toán xuống mặt bê tông ẩm ướt.


Danh đóng băng toàn bộ cơ thể, chân trái gã vẫn đang đè chặt lên sợi chỉ bẫy nylon. Sợi chỉ bị kéo căng đến mức tối đa, chỉ cần Danh dịch chuyển chân hoặc nhấc chân lên thêm một milimét, sức căng sẽ kích hoạt kíp nổ vô tuyến của quả mìn Claymore thứ tư, thổi bay cả hai thành những mảnh vụn thịt xương rơi xuống biển sâu.


Trong bóng tối sương mù dày đặc và tiếng gió bão gầm rú rợn người, Vũ Quốc Khánh nằm rạp người sát đất, lưỡi dao găm Gerber LMF II trên tay phải anh run rẩy tột độ khi áp sát vào sợi dây chỉ nylon đang căng như dây đàn ngay sát gót chân của Trương Vĩnh Danh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!