Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đu Dây Giữa Làn Đạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng Xenon trắng bệch, lạnh lẽo từ chiếc đèn searchlight công suất lớn trên trực thăng Cobra quét qua lỗ sụt dầm hầm cáp nhịp số 5, biến bóng tối dày đặc thành một vùng sáng rực rỡ nhưng đầy chết chóc. Sức gió từ cánh quạt chiếc Bell UH-1 gầm rú phía trên dội xuống qua khe hở, tạo thành một luồng khí động học điên cuồng quật mạnh vào mặt nước mặn ngập ngang hông, bốc lên những màn sương muối buốt giá.


Vũ Quốc Khánh quỳ sát đất, tay phải ôm chặt lấy Trương Vĩnh Danh đẩy gã nằm rạp xuống bậu dầm thép chữ H chịu lực. Mắt phải của anh lúc này sưng húp, rỉ ra dòng máu loãng nóng hổi do bỏng võng mạc từ cú lóa flash trước đó. Anh hoàn toàn mù một bên mắt. Cánh tay trái buông thõng vô lực, bả vai trái bục chỉ khâu dã chiến rỉ máu ướt sũng lớp áo giáp Kevlar rách nát. Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều bị bóp nghẹt bởi cơn đau thấu xương từ mạng sườn hông phải bị rạn nứt.


*Lách cách. Lanh lảnh.*


Sợi xích của chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng nối cổ tay phải của Khánh với cổ tay trái của Danh căng lên bần bật dưới nước. Danh đang run rẩy dữ dội, hai hàm răng va vào nhau cầm cập vì lạnh và kinh hoàng. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa mã khóa ví điện tử năm mươi triệu đô vẫn được gã ngậm chặt dưới lưỡi, nước bọt lẫn muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm.


"Danh... bò theo tôi... không được nhấc đầu lên quá một tấc," Khánh nghiến răng ra lệnh qua kẽ răng, giọng khản đặc dính đầy máu. Anh dùng tay phải kéo mạnh sợi xích còng, ép Danh lết đi dọc theo vách dầm hộp chữ H rỉ sét.


Luồng sáng Xenon quét xối xả ngay sát gót chân họ, để lại những vệt sáng lấp loáng trên mặt nước mặn rỉ sét. Khánh nhắm nghiền mắt phải bị mù, dùng mắt trái duy nhất còn lại để định vị đường đi trong bóng tối mờ mịt. Tận dụng bản đồ cơ điện mà kỹ sư Trần Văn Bình đã cung cấp, anh biết phía cuối hầm chứa cáp này có một đường ống dẫn nước thoát lũ ngầm nối thẳng lên tháp cầu trung tâm. Đó là lối thoát duy nhất giúp họ triệt tiêu tầm quét đèn pha trực thăng.


"Anh Khánh... nước dâng cao quá... chân tôi... chân tôi đau không lết nổi nữa..." Danh mếu máo, giọng gã nghẹn lại trong tiếng gió bão gầm rú phía ngoài. Cổ chân trái bị bong gân của gã sưng vù, mỗi lần va quẹt vào cạnh thép sắc nhọn đều khiến gã đau đớn muốn ngất đi.


"Bám chặt lấy thắt lưng tôi!" Khánh gầm nhẹ, tay phải buông khẩu Benelli M4 dắt sau lưng ra, dùng các ngón tay rách da bám chặt vào một thanh gá cáp quang rỉ sét để kéo cả thân hình hai người trườn lên phía trước. Cơn sốt cao do vết thương vai trái hoại tử nhẹ bắt đầu hành hạ đại não anh, tạo ra những tiếng ù tai liên tục như tiếng còi tàu rú khẩn cấp.


Sau năm phút bò trườn nghẹt thở dưới nước lạnh, Khánh tìm thấy miệng ống thoát lũ ngầm rỗng phi 200. Anh dùng tay phải đẩy mạnh Danh chui vào trước, sau đó tự mình lách người vào trong. Ngay khi thân thể họ lọt thỏm vào đường ống thép tối tăm, một loạt đạn súng máy sáu nòng Minigun từ trực thăng Cobra bắn quét dội xuống lỗ sụt dầm nhịp số 5, băm nát vách bê tông nơi họ vừa nằm rạp thành những mảnh vụn bay tung tóe.


Trong đường ống thoát lũ ngầm tối đen và ẩm ướt bám đầy rêu biển, Khánh dắt Danh leo bám theo hệ thống thang sắt kỹ thuật dốc đứng 45 độ dẫn thẳng lên tháp cầu trung tâm. Cánh tay trái của Khánh hoàn toàn liệt không thể dùng lực, anh phải dùng răng cắn chặt sợi xích còng số 8 để giảm bớt lực kéo giật từ Danh phía sau, tay phải bám chặt lấy từng bậc thang rỉ sét để rướn người lên. Mỗi bước leo là một cuộc tra tấn thể xác tột cùng, xương sườn rạn nứt hông phải nhói lên từng hồi như muốn đâm lủng phổi.


Sau gần mười lăm phút leo bám kiệt sức, họ thoát ra ngoài cửa chớp kỹ thuật ở độ cao 40 mét, tiếp cận Nhịp cầu số 8 lộng gió bão biển.


Hiện ra trước mắt họ là một cảnh tượng hãi hùng. Khoảng cầu dài 50 mét bị đánh sập hoàn toàn xuống biển sâu bởi khối thuốc nổ C4 của chuyên gia bộc phá Marcus. Những dầm thép hộp khổng lồ bị xoắn gãy gớm ghiếc, treo lơ lửng trên dòng nước xoáy cuồn cuộn sóng dữ đang gào rú bên dưới gầm cầu. Gió biển giật liên tục đạt cấp 7-8, rít lên từng hồi chói tai qua các khe cáp văng thép, tạt những màn sương muối buốt giá thẳng vào mặt Khánh làm mắt trái anh cay xè.


Trên bầu trời đêm sương mù dày đặc tầm nhìn dưới 15 mét, chiếc trực thăng Bell UH-1 bẩn của Cobra liên tục quần thảo, quét luồng sáng searchlight công suất lớn dọc theo hai bên thành cầu để lùng sục dấu vết của họ.


"Chúng ta kẹt rồi... Anh Khánh... vực thẳm sâu thế này... làm sao qua được..." Danh quỵ xuống mặt bê tông vỡ nát, hai tay ôm lấy đầu khóc rên rỉ. Gã nhìn xuống dòng nước xoáy đen ngóm dưới vực sập, lòng bàn chân tê dại.


Khánh không trả lời. Anh nheo mắt trái nhìn lên hệ thống cáp treo bảo trì cầu. Sợi cáp thép bảo trì phi 8 dẫn hướng nối liền hai đầu vực sập vẫn còn nguyên vẹn, căng ngang qua khoảng trống 50 mét lộng gió. Nhưng không có thiết bị bảo hộ, sức gió giật mạnh cấp 8 này sẽ thổi bay một người trưởng thành xuống biển sâu tử vong ngay lập tức nếu cố đu tay không qua cáp.


*Két... kết...*


Một tiếng động cơ khí nhỏ vang lên từ chiếc cabin sắt chuyên dụng lau kính bọc thép đang treo lơ lửng sát bên hông tháp cầu ở độ cao 60 mét. Cửa cabin hé mở, và một bóng người mặc quần áo bảo hộ thợ sơn màu trắng dính đầy sơn xanh đỏ nhô đầu ra.


Phạm Văn Đức.


"Anh cảnh sát! Vào đây mau!" Đức hét lớn, giọng gã bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa. Gã vẫy tay liên tục, ra hiệu cho Khánh đưa Danh vào ẩn nấp trong khoang cabin sắt bọc thép.


Khánh dùng tay phải giật xích còng, đỡ Danh gượng dậy lách qua những thanh thép xoắn gãy để chui vào cabin bảo trì của Đức. Bên trong cabin chật hẹp bám đầy bụi dầu mỡ, Đức nhanh chóng kéo sập cửa sắt bọc thép lại, chặn đứng luồng gió bão gầm rú bên ngoài.


"Tôi là Phạm Văn Đức, thợ sơn bảo trì cầu trực ca đêm," Đức thở dốc, gương mặt trẻ măng nhợt nhạt vì căng thẳng nhưng ánh mắt gợn lên vẻ dũng cảm của dân công trình bám biển. "Tôi thấy bọn lính đánh thuê xả súng tàn sát mọi người trên cầu. Tôi biết các anh đang bị truy sát. Sợi cáp thép bảo trì phi 8 kia là con đường duy nhất để vượt qua khoảng sập này."


Khánh tựa lưng vào vách cabin sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu từ bả vai trái bục chỉ chảy ra xối xả làm ướt sũng một mảng sàn cabin. "Chúng tôi cần thiết bị đu dây. Gió bên ngoài quá mạnh."


Đức nhìn vết thương vai trái hoại tử rách sâu và mắt phải mù của Khánh, rồi nhìn sang gã Danh đang co rúm người sợ hãi. Gã nuốt nước bọt, tháo nhanh bộ dây đai an toàn chuyên dụng chịu lực kéo lên tới 500kg đang đeo trên người mình ra nhường lại.


"Tôi chỉ có một bộ dây đai an toàn và một móc khóa carabiner chịu lực này thôi," Đức dứt khoát ấn bộ dây đai vào tay phải của Khánh. "Anh giữ lấy! Khóa carabiner này móc vào sợi cáp phi 8 sẽ chịu được lực trượt dốc 45 độ đưa các anh qua bờ bên kia. Tôi sẽ trốn lại trong khoang kỹ thuật bọc thép của tháp cầu, bọn chúng sẽ không tìm thấy tôi đâu."


Khánh nhìn gã thợ sơn trẻ dũng cảm, một luồng cảm xúc nghĩa hiệp dâng lên trong lòng. Anh gật đầu dứt khoát: "Cảm ơn cậu. Tôi nợ cậu mạng sống này."


Khánh dùng tay phải và hàm răng cắn chặt để quấn bộ dây đai an toàn chịu lực quanh người Trương Vĩnh Danh, khóa chặt chốt an toàn kim loại phát ra tiếng *clack* giòn giã. Sau đó, anh dùng chiếc còng số 8 bọc thép đang khóa cổ tay phải của mình quấn chặt hai vòng quanh đai bảo hộ của Danh để tạo liên kết chịu lực kép giữa hai người. Cánh tay trái liệt hoàn toàn của anh được ép chặt sát ngực áo giáp Kevlar để tránh va đập khi trượt.


Khánh dùng tay phải nhấc chiếc kìm thủy lực nặng 5kg lên, siết chặt khóa treo cáp bảo trì phi 8 dẫn hướng nối với móc khóa carabiner chịu lực. Lòng bàn tay phải của anh bị rách da chảy máu do ma sát mạnh vào sợi cáp thép bọc nhựa rỉ sét khi siết khóa, máu tươi nhỏ giọt xuống sàn sắt.


"Danh... bám chặt lấy tôi. Chuẩn bị nhảy!" Khánh hét lên giữa tiếng gió bão gầm rú.


Nhưng ngay khi Khánh vừa móc xong khóa carabiner của bộ dây đai vào sợi cáp văng chính để chuẩn bị thực hiện kỹ thuật đu cáp treo dốc 45 độ vượt vực sập...


*VÙ... VÙ... VÙ...*


Tiếng cánh quạt trực thăng Cobra đột ngột gầm rú xé tai sát bên hông cabin. Luồng ánh sáng Xenon cực mạnh từ đèn searchlight quét mạnh qua lớp kính cường lực vỡ, khóa chặt mục tiêu vào lưng áo sơ mi trắng đẫm mồ hôi của Trương Vĩnh Danh.


*Ro-ro-ro-ro-ro...*


Tiếng động cơ súng sáu nòng Minigun trên trực thăng của phi công Cobra bắt đầu xoay nòng rít lên rùng rợn, chuẩn bị trút cơn mưa đạn chì quét sạch mặt cầu nhịp số 8. Khánh không do dự một giây. Anh dùng chân phải đạp mạnh vào thành cabin sắt lấy đà, ôm chặt lấy thân hình mập mạp của Danh lao thẳng ra ngoài khoảng không vô định.


*KÉTTTTTTTT!*


Tiếng kim loại của móc khóa carabiner ma sát điên cuồng vào sợi cáp bảo trì phi 8 rít lên chói tai, bắn ra những quầng tia lửa trắng xóa rực sáng giữa màn sương mù biển tối tăm. Trọng lực kéo tuột cả hai thân hình lao dốc với tốc độ kinh hoàng dọc theo sợi cáp nghiêng 45 độ. Gió biển giật mạnh cấp 9 từ mạn trái quật thẳng vào mặt họ, xé rách làn da sạm nắng của Khánh, thổi nghiêng toàn bộ cơ thể hai người lệch hẳn sang một bên lơ lửng trên vực thẳm sâu năm mươi mét.


"Á hự!" Danh gào lên kinh hoàng, tiếng hét bị luồng gió bão nuốt chửng ngay lập tức. Gã nhắm chặt mắt, hai tay bám cứng lấy thắt lưng chiến thuật của Khánh, cơ thể béo múp co rúm lại như một quả bóng.


Ngay trong khoảnh khắc họ vừa trượt ra khỏi tầm che chắn của cabin sắt, khẩu súng sáu nòng Minigun của trực thăng Cobra chính thức khai hỏa.


*ẰNG ẰNG ẰNG ẰNG ẰNG!*


Một dải lửa dài đỏ rực khạc ra từ hông chiếc Bell UH-1. Hơn một trăm viên đạn cỡ 7.62mm trút xuống trong vòng chưa đầy hai giây, băm nát chiếc cabin sắt bọc thép của Đức thành một đống phế liệu rúm ró, kính cường lực vỡ vụn bay ra như một cơn mưa mảnh sắc nhọn. Những viên đạn lạc găm trúng dầm thép chịu lực của cầu, tạo ra những tiếng nổ đanh gọn và những quầng lửa xẹt qua sát gót chân Khánh.


Khánh nín thở, hàm răng cắn chặt đến mức chảy máu lợi để chịu đựng cơn đau thấu xương từ bả vai trái hoại tử đang bục chỉ rỉ máu xối xả. Cánh tay trái của anh hoàn toàn vô dụng, dán chặt vào ngực giáp Kevlar như một khúc gỗ chết. Mọi áp lực sinh tồn lúc này dồn hết vào bàn tay phải đang bám chặt lấy đai trượt carabiner. Lực ma sát cực lớn qua lớp găng tay rách nát truyền nhiệt lượng bỏng rát vào lòng bàn tay anh, da thịt rách bươm rỉ máu nóng hổi dọc theo đường trượt cáp.


*Pằng! Pằng! Pằng!*


Cobra kéo cần lái, chiếc trực thăng nghiêng mình đuổi theo vệt tia lửa ma sát của họ trên sợi cáp. Luồng đèn searchlight Xenon di chuyển nhanh chóng, một lần nữa khóa chặt bóng dáng hai người đang trượt vắt vẻo giữa không trung.


Khánh biết họ đang ở vào tình thế tuyệt vọng nhất. Tốc độ trượt cáp dù nhanh cũng không thể vượt qua tốc độ quét của súng máy không quân. Sợi cáp bảo trì phi 8 mỏng manh bắt đầu rung lên bần bật dưới sức nặng của hai cơ thể và chấn động từ những viên đạn súng máy găm sát nút.


*Mình phải bắn trả!* Ý nghĩ đó bùng lên trong đại não Khánh như một tia chớp chiến thuật.


Nhưng làm thế nào để bắn trả khi anh chỉ còn một tay phải hoạt động, tay trái hoàn toàn liệt, và cơ thể đang treo lơ lửng dốc 45 độ giữa bão biển?


Khánh dùng hai chân kẹp chặt lấy hông của Danh, dùng trọng lượng của gã kế toán làm mỏ neo giữ thăng bằng cơ thể. Tay phải anh buông nhẹ đai trượt trong vòng nửa giây, nhanh như cắt giật mạnh sợi dây đai của khẩu súng shotgun Benelli M4 dắt sau lưng ra.


Khẩu súng nặng 3.8kg trĩu nặng trên bàn tay phải đầy máu của anh. Khánh tựa báng súng gỗ vào phần hông sườn phải đang bị rạn nứt xương để lấy điểm tựa chịu lực giật. Cơn đau nhói từ xương sườn rạn nứt dội lên đại não khiến mắt trái anh mờ đi trong tích tắc, nhưng ý chí lỳ lợm của một cựu cảnh sát áp giải và người lính công binh hải quân đã ép anh phải giữ vững hướng ngắm.


Chiếc trực thăng Cobra đang lơ lửng cách họ chưa đầy hai mươi mét về phía mạn sườn trái, cố gắng giữ thăng bằng trước những luồng gió quẩn bốc lên từ vực sập nhịp số 8 để phi công dễ dàng xả đạn Minigun dứt điểm. Khánh nhận biết đây là cơ hội duy nhất. Anh không ngắm vào buồng lái bọc kính cường lực dày của phi công, mà hướng thẳng nòng súng Benelli M4 vào bình nhiên liệu dự phòng bằng kim loại mỏng gắn lộ thiên bên hông chiếc UH-1.


*Gió biển thổi mạnh từ mạn trái sang mạn phải cầu với tốc độ khoảng 50km/h. Độ lệch đường đạn phá mảnh của shotgun ở cự ly này sẽ bị tạt sang phải khoảng mười lăm phân.*


Khánh nhắm mắt trái duy nhất còn lại, nín thở đo lường độ đung đưa của sợi cáp thép để tính toán chu kỳ gió giật khẩn cấp. Anh hướng nòng súng lệch về phía bên trái bình dầu dự phòng mười lăm phân.


*ĐÙNG!*


Tiếng nổ đanh gọn, chát chúa của khẩu shotgun 12-gauge vang dội khắp vực sập nhịp số 8, lấn át cả tiếng gầm rú của động cơ trực thăng. Chùm đạn chì phá mảnh bắn ra, xé rách màn sương mù dày đặc lao thẳng về phía mục tiêu.


*Á hự!*


Lực giật dội ngược cực mạnh từ khẩu Benelli M4 bắn một tay dội thẳng vào phần hông sườn phải đang bị rạn nứt của Khánh. Cơn đau tột cùng bộc phát, xé rách toàn bộ hệ thống thần kinh của anh. Khánh rơi vào trạng thái *Ngưỡng 3: Sốc chấn thương cấp độ 1*. Đại não anh nổ tung những quầng sáng trắng, lồng ngực co thắt dữ dội, máu tươi từ miệng vết thương vai trái phun ra nhuộm đỏ cả bả vai áo giáp Kevlar. Tay phải anh run rẩy dữ dội, suýt nữa làm rơi khẩu shotgun xuống biển sâu.


Nhưng phát bắn chính xác đến tàn nhẫn của anh đã mang lại hiệu quả.


Chùm đạn phá mảnh găm chi chít vào lớp vỏ kim loại mỏng của bình nhiên liệu dự phòng bên hông trực thăng. Những tia lửa ma sát từ đạn chì kích nổ lượng dầu JP-8 đang rò rỉ ra ngoài.


*BÙM!*


Một quầng lửa cam rực rỡ bùng phát từ hông chiếc Bell UH-1, chiếu sáng cả một vùng biển sương mù dưới gầm cầu. Sức ép từ vụ nổ bình dầu dự phòng làm chiếc trực thăng mất thăng bằng nghiêm trọng, cánh quạt đuôi bị khói đen bao phủ rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc. Phi công Cobra gào thét qua hệ thống bộ đàm liên lạc nội bộ, điên cuồng kéo cần lái để nâng cao độ thoát khỏi quầng lửa đang cháy lan vào động cơ chính.


Chiếc trực thăng bốc cháy nghiêng lệch sang một bên, luồng searchlight Xenon tắt ngấm, súng máy Minigun ngừng xả đạn hoàn toàn khi Cobra cố gắng đưa máy bay rút lui về phía đất liền.


Khánh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa lẫn máu tươi chảy dài xuống cằm. Anh đã đẩy lùi được mối đe dọa từ không phận, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cơn sốc chấn thương khiến toàn thân anh run rẩy, mắt trái mờ mịt không còn nhìn rõ đường đi.


"Anh Khánh! Sợi cáp... sợi cáp sắp đứt rồi!" Danh hét lên bên tai anh, giọng nói chứa đầy sự tuyệt vọng tột độ.


Khánh cố gắng tập trung tiêu cự mắt trái nhìn lên phía trước. Sức nóng từ vụ nổ bình dầu trực thăng cự ly gần kết hợp với lực giật dội ngược của phát bắn shotgun đã tạo ra một chấn động cơ học cực lớn truyền dọc theo sợi cáp bảo trì phi 8. Tại đầu neo phía bờ vực bên kia sát tháp cầu chính, chiếc chốt neo rỉ sét mười năm qua không được bảo dưỡng đã bị nứt gãy hoàn toàn dưới sức căng quá tải của hai cơ thể.


*RẮC... XOẢNG!*


Tiếng thép đứt gãy vang lên khô khốc, vang dội giữa không trung lộng gió bão.


Sợi cáp bảo trì phi 8 tuột khỏi chốt neo, mất đi sức căng chịu lực, bắt đầu quật mạnh một vòng vòng cung khổng lồ như một chiếc roi thép quất thẳng vào không trung. Móc khóa carabiner trượt khỏi đường dẫn hướng.


Không còn điểm tựa chịu lực, cả thân hình của Vũ Quốc Khánh và Trương Vĩnh Danh lập tức mất trọng tâm, rơi tự do thẳng đứng từ độ cao ba mươi mét xuống bệ móng neo cáp chủ dốc đứng bám đầy rêu biển phía dưới gầm cầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!