Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Khiên Sắt Vỡ Vụn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dày đặc trong khoang chứa cáp ngập nước dưới đáy tháp cầu nhịp số 5 quánh lại như mực. Tiếng nước mặn vỗ kình kịch vào các vách dầm hộp chữ H rỉ sét vang lên đều đặn, lạnh ngắt và cô độc. Vũ Quốc Khánh nằm rạp người sát sàn bê tông rỗ, tai trái áp chặt vào thanh xà thép chịu lực để lắng nghe từng rung động cơ học truyền qua làn nước.


Mắt phải anh lúc này chỉ còn là một khoảng trống rát bỏng, mí mắt sưng húp và rỉ ra dòng máu loãng nóng hổi. Đèn chớp flash Xenon từ chiếc khiên bọc thép của Igor ở tập trước đã thiêu cháy cảm biến quang học của chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại, đồng thời làm bỏng võng mạc phải của anh. Khánh đã mù tạm thời một bên mắt. Cánh tay trái buông thõng hoàn toàn dưới nước buốt giá, bả vai trái hoại tử nhẹ đang mưng mủ giật lên từng hồi đau đớn thấu xương tủy. Mỗi nhịp thở nông của anh đều làm xương sườn hông phải rạn nứt nhói lên như có ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.


*Cạch. Lanh lảnh.*


Sợi xích của chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng nối cổ tay phải của Khánh với cổ tay trái của Trương Vĩnh Danh khẽ căng lên dưới nước. Danh đang co rúm người sau lưng anh, hai hàm răng va vào nhau cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Gã kế toán trưởng ngậm chặt chiếc thẻ nhớ chứa mã khóa ví điện tử năm mươi triệu đô dưới lưỡi, nước bọt trộn lẫn muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm.


*Kình... kịch... kình... kịch...*


Tiếng đế ủng bọc thép của Igor dẫm mạnh xuống dòng nước mặn ngập ngang hông dội lên những âm thanh trầm đục, dập dồn tiến lại gần góc hầm cụt. Sức nặng của bộ giáp chống đạn Altyn Spetsnaz nặng hơn hai mươi ký và chiếc khiên thép khổng lồ rẽ nước tạo ra những con sóng nhỏ vỗ liên tục vào sườn dầm chữ H nơi Khánh đang ẩn nấp.


"Chuột nhắt... tao biết mày đang ở trong góc đó," giọng Igor ồm ồm qua bộ lọc khí của mặt nạ phòng độc Altyn, nghe lạnh lùng và tàn nhẫn như tiếng xích xe tăng nghiến trên đất đá. Gã di chuyển cực kỳ chậm rãi, họng khẩu Saiga-12 quét qua quét lại trong bóng tối, khe kính cường lực hẹp của mũ giáp titan chỉ để lộ một vệt sáng mờ nhạt từ ánh lửa cháy âm ỉ của xe bọc thép phía trên lọt xuống.


Khánh nín thở. Qua tai trái, anh đo lường khoảng cách dựa trên chu kỳ dội sóng của nước mặn: ba mét, hai mét rưỡi, hai mét. Khí lạnh từ họng súng Saiga-12 thép đặc của gã khổng lồ dường như đã chạm sát vào lớp sợi Kevlar rách nát trước ngực áo giáp của anh.


Igor bước thêm một bước quyết định, họng súng Saiga-12 lạnh toát nhấn mạnh vào giữa ngực Khánh. Trong bóng tối kịt, ngón tay gã khổng lồ bắt đầu siết nhẹ vào cò súng.


Trong khoảnh khắc sinh tử mong manh, bộ não của người cựu cảnh sát áp giải bùng phát một luồng adrenaline cực hạn. Ý chí sinh tồn và đức tin công lý tuyệt đối ép Khánh phải đưa ra quyết định chiến thuật liều mạng. Anh không thể sử dụng cánh tay trái bị liệt một cách bình thường, nhưng anh bắt buộc phải ép cơ thể vận động.


Khánh nghiến răng chặt đến mức men răng vỡ vụn ra trong miệng, nén một tiếng gầm đau đớn lại sau cuống họng. Anh dồn toàn bộ ý chí gồng mạnh bả vai trái đã hoại tử. Cơn đau thấu xương dội lên đại não làm mắt trái anh nổ đom đóm, vết khâu dã chiến dưới vai bục toác hoàn toàn, máu nóng phun ra xối xả nhuộm đỏ lớp lót áo giáp Kevlar dưới nước. Nhưng cánh tay trái của anh đã nhấc lên được một tấc! Khánh dùng lòng bàn tay trái bục nát gạt mạnh nòng khẩu Saiga-12 lệch sang bên mạn phải vách tường sắt hầm cáp.


*Đoàng! Đoàng!*


Igor giật mình bóp cò liên thanh. Hai phát đạn shotgun Saiga-12 nổ tung sát tai Khánh, tạo ra quầng lửa cam rực sáng xé rách bóng tối trong tích tắc. Sức ép âm thanh cực mạnh làm tai trái Khánh ù đi hoàn toàn, đầu óc quay cuồng. Luồng đạn chì găm thẳng vào vách tường sắt hầm cáp ngay sát tai anh, tóe ra hàng vạn tia lửa điện sáng rực và mảnh thép nóng chảy.


Tận dụng ánh lửa chớp nhoáng từ phát súng của Igor, Khánh nhìn thấy mảng tường bê tông móng tháp cầu ngay sát bên sườn đã bị đạn shotgun bắn vỡ nát, lộ ra đống bụi xi măng vụn trộn lẫn nước muối mặn nhão nhoét.


"Danh! Cát!" Khánh hét lên, giọng khản đặc dính đầy máu.


Trương Vĩnh Danh, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, gạt bỏ hoàn toàn sự hèn nhát thường nhật. Gã vục hai tay mập mạp xuống vũng nước mặn, bốc lên một nắm lớn bụi xi măng vụn trộn nước muối nhão nhoét. Khánh dùng tay phải giật mạnh sợi xích còng số 8, kéo Danh nhô người lên. Danh quăng mạnh nắm bùn xi măng đó thẳng vào mặt Igor.


*Bộp!*


Nắm bùn xi măng tẩm nước muối nhão nhoét găm trúng khe kính cường lực hẹp của mũ giáp Altyn. Xi măng mịn bám chặt vào mặt kính, nước muối mặn lọt qua kẽ hở tràn thẳng vào mắt Igor bên trong mặt nạ. Gã khổng lồ gầm lên một tiếng giận dữ bằng tiếng Nga, tầm nhìn bốn mươi độ ít ỏi của gã hoàn toàn bị triệt tiêu thành một màn đen xám xịt. Igor bị mù tầm nhìn tạm thời.


Gã điên cuồng vung chiếc khiên bọc thép khổng lồ nặng mười lăm ký loạn xạ trước mặt để cản địa, tạo ra những luồng gió rít xé nước mạnh mẽ dưới hầm cáp.


Khánh khom thấp người xuống dưới mực nước mặn lạnh buốt để tránh luồng xích khiên quét qua đầu. Tay phải anh siết chặt cán chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg dắt bên hông. Anh di chuyển vòng qua sườn trái của Igor - góc mù tuyệt đối của chiếc mũ giáp Altyn.


Nhắm thẳng vào khớp gối không bọc giáp phía sau chiếc khiên bọc thép của gã khổng lồ, Khánh lấy đà, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp tay phải vào một cú vung kìm thủy lực dứt khoát như một phát búa tạ chiến thuật.


*BỐP!!! RẮC!!!*


Một tiếng xương rạn vỡ cơ học ghê rợn vang lên dưới làn nước mặn. Khớp gối trái của Igor bị đập nát hoàn toàn, chiếc xương bánh chè vỡ vụn dưới lực đánh của chiếc kìm thủy lực nặng 5kg. Gã khổng lồ một trăm mười ký khụy xuống nước, tiếng gào rú đau đớn vang lên rùng rợn qua bộ lọc khí mặt nạ bám đầy bùn xi măng.


Khánh không dừng lại. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau nhói từ xương sườn rạn nứt hông phải, vung kìm thủy lực nện thêm một phát thứ hai vào khớp gối còn lại của đối thủ.


*RẮC!!!*


Igor hoàn toàn mất thăng bằng, cả thân hình khổng lồ đổ sụp xuống dầm dốc nghiêng ba mươi độ hướng ra biển. Tấm sàn bê tông dưới chân gã, vốn đã bị rạn nứt rách rỗ do đạn shotgun Saiga-12 bắn phá trước đó, nay phải gánh chịu tải trọng một trăm mười ký của gã khổng lồ kết hợp với lực va đập cực mạnh.


*ẦM!!!*


Mảng bê tông sàn sụt lở hoàn toàn, lộ ra một lỗ hổng lớn nhìn thẳng xuống sóng biển cuồn cuộn gầm rú bên dưới gầm cầu. Igor trượt dốc dốc đứng, hai tay gã cố bám chặt lấy lan can sắt rỉ sét để giữ mình không bị rơi xuống vực sâu.


Khánh không để cho đối thủ có cơ hội hồi phục. Anh dùng lưỡi kìm thủy lực móc chặt vào chốt xích giữ chiếc khiên bọc thép khổng lồ của Igor, gồng lực tay phải giật mạnh để tước bỏ chiếc khiên nặng nề khỏi tay gã, đồng thời dùng gót chân phải đạp mạnh vào tấm giáp ngực Altyn của đối phương.


Chiếc khiên bọc thép tuột khỏi tay, và thân hình khổng lồ của Igor trượt dài theo dầm dốc, rơi thẳng qua lỗ sụt xuống biển sâu đen kịt bên dưới. Tiếng gào rú của gã lính đánh thuê Nga tắt lịm dưới tiếng sóng gầm rú của bão biển giật cấp 6.


Khánh ngã quỵ xuống bậu dầm thép chịu lực sát lỗ sụt, tay phải run rẩy bám chặt lấy lan can sắt chịu lực để giữ thăng bằng. Anh thở dốc, máu từ bả vai trái bục chỉ chảy ra xối xả nhuộm đỏ cả vũng nước mặn sát chân. Má phải rát đỏ và mắt phải mù tạm thời làm anh liên tục chóng mặt, kiệt sức tột độ.


Nhưng ngay sát mép lỗ sụt bê tông, Khánh nhìn thấy khẩu súng shotgun Benelli M4 bán tự động của Igor bị kẹt lại trên một thanh thép rỉ sét chịu lực, khay đạn đeo hông của gã vẫn còn nguyên 6 viên đạn cỡ 12-gauge cực mạnh.


Khánh với tay phải nhặt lấy khẩu Benelli M4, dắt khẩu súng nặng nề vào bao súng sau lưng. Thế nhưng, niềm vui thoát chết chưa kịp định hình thì một tiếng động cơ gầm rú xé rách bầu trời đêm dội thẳng xuống đáy tháp cầu.


*VÙ... VÙ... VÙ...*


Tiếng cánh quạt trực thăng Bell UH-1 rít lên điên cuồng, luồng gió mạnh từ cánh quạt thổi bay sương mù biển, và một luồng ánh sáng Xenon cực mạnh từ đèn searchlight của trực thăng Cobra bắt đầu quét thẳng vào lỗ sụt dầm hầm cáp nơi Khánh và Danh đang co cụm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!