Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Gã Khổng Lồ Igor

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lạnh. Cái lạnh buốt giá của nước biển đêm Thuận Hải tràn qua những kẽ nứt bê tông, nhanh chóng dâng lên ngập ngang hông, như một bàn tay băng giá bóp nghẹt lấy lồng ngực của những kẻ đang bị dồn vào chân tường.


Trong bóng tối kịt của Khoang chứa cáp ngập nước dưới đáy tháp cầu nhịp số 5, Vũ Quốc Khánh quỳ một gối dưới làn nước mặn buốt óc. Cơn đau từ bả vai trái bị bục chỉ khâu dã chiến sau vụ nổ của Ivanov giật lên từng hồi dữ dội, nóng bỏng như có ai đó đang cắm một thanh sắt nung đỏ vào xương tủy anh. Cánh tay trái buông thõng hoàn toàn, liệt lạt và mất cảm giác dưới sức ép của vết thương hoại tử nhẹ đang mưng mủ. Mỗi nhịp thở của anh đều nồng nặc mùi muối biển hòa lẫn mùi khét lẹt của dầu diesel cháy sém dội xuống từ dầm cầu sập phía trên.


*Cạch. Lanh lảnh.*


Tiếng xích sắt của chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng khẽ khàng va vào nhau dưới mặt nước mặn sủi bọt. Đầu còng bên phải khóa chặt cổ tay phải của Khánh, đầu bên trái liên kết trực tiếp với cổ tay trái của Trương Vĩnh Danh. Sự kết nối sinh tử này lúc này trở thành một gánh nặng cơ học khủng khiếp. Mỗi lần Danh run rẩy vì lạnh, sợi xích sắt lại giật mạnh vào tay phải Khánh, truyền thẳng cơn đau thấu xương lên bả vai rách nát của anh.


"Anh... Anh Khánh..." Danh thì thầm qua kẽ răng đang va vào nhau cầm cập. Gã kế toán trưởng co rúm người sát vách thép lạnh ngắt của khay cáp quang, hai bàn tay mập mạp bám chặt lấy vai áo giáp Kevlar của Khánh như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất. Chiếc kính cận gãy gọng của gã đã biến mất dưới dòng nước xiết, đôi mắt ti hí trợn trừng lên trong bóng tối, cố gắng định vị một tia sáng vô vọng. "Nước dâng nhanh quá... Chúng ta sẽ chết đuối ở đây sao? Hộp cứu thương của bác sĩ Trung mất rồi... vai anh đang chảy máu nhiều lắm..."


"Nín thở và im lặng, Danh," Khánh nghiến răng ra lệnh, giọng trầm thấp và phẳng lặng đến đáng sợ qua bóng tối. Tay phải anh vẫn nắm chặt chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg - thứ vũ khí thô sơ nhưng nặng nề duy nhất còn sót lại sau cú rơi tự do mười mét từ dầm sập. "Cậu còn giữ chiếc thẻ nhớ chứ?"


Danh nuốt nước bọt, khẽ gật đầu gượng gạo. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa mã khóa ví điện tử năm mươi triệu đô tiền bẩn của Tạ Minh Luân vẫn đang được gã ngậm chặt dưới lưỡi, dính đầy dịch vị dơ bẩn và muội than đen ngóm. Đó là lá bài mặc cả cuối cùng, nhưng cũng là chiếc bùa gọi quỷ khiến bọn lính đánh thuê Hắc Phong sẵn sàng lật tung từng mét vuông của cây cầu sập Thuận Hải này để tìm kiếm.


*Rầm!!!*


Một tiếng nổ nén áp lực cực mạnh bộc phát từ phía trên hành lang kỹ thuật, dội thẳng xuống hầm cáp. Cánh cửa thép bọc bảo mật dày mười phân ở lối vào hầm chứa cáp bị phá tung bằng mìn nén thủy lực. Những mảnh sắt vụn bắn ra găm chan chát vào các khay cáp quang treo sát trần, tạo ra những tiếng rít xé tai.


Bóng tối đen kịt lập tức bị xé rách bởi một luồng ánh sáng Xenon cực mạnh quét thẳng từ lối vào hầm.


Khánh nhanh tay giật mạnh sợi xích còng số 8, kéo Danh thụp sâu xuống dưới mực nước mặn lạnh ngắt, chỉ để lộ hai mắt và mũi sát vách dầm chữ H để quan sát. Qua chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AN/PVS-14 gá trên mắt phải, Khánh nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang từ từ bước qua đống đổ nát của cánh cửa thép vỡ vụn.


Đó là Igor.


Gã sát thủ hạng nặng người Nga của tập đoàn Hắc Phong sừng sững bước vào như một cỗ xe tăng bọc thép di động. Thể hình khổng lồ cao một mét chín mươi lăm, nặng hơn một trăm mười ký của gã được bao bọc kín kẽ trong bộ giáp chống đạn hạng nặng Altyn đặc chủng của lực lượng Spetsnaz. Chiếc mũ bảo hiểm thép titan Altyn che kín toàn bộ gương mặt gã, chỉ để lộ một khe kính cường lực hẹp bốn mươi độ màu đen tuyền. Tay phải gã lăm lăm khẩu súng shotgun Saiga-12 bán tự động gắn hộp đạn tròn khổng lồ, tay trái xách chiếc khiên bọc thép chống đạn cấp độ 5 nặng nề, trên mặt khiên tích hợp hệ thống đèn flash chớp sáng cực mạnh.


*Kình... kịch... kình... kịch...*


Tiếng đế ủng bọc thép của Igor dẫm mạnh xuống dòng nước mặn ngập ngang hông dội lên những âm thanh trầm đục, nặng nề vang vọng khắp khoang hầm kín. Gã di chuyển cực kỳ chậm rãi nhưng vững chắc, sức nặng của bộ giáp và chiếc khiên sắt rẽ nước tạo ra những con sóng nhỏ vỗ chan chát vào thành dầm thép rỉ sét.


Khánh quan sát kỹ chuyển động của đối phương qua thấu kính hồng ngoại. Anh nhận biết ngay giới hạn vật lý của Igor: chiếc mũ giáp Altyn bọc kín đầu tuy giúp gã miễn nhiễm hoàn toàn với đạn súng ngắn, nhưng lại bóp nghẹt tầm nhìn ngoại vi của gã xuống góc hẹp bốn mươi độ và triệt tiêu hơn năm mươi phần trăm thính giác dưới tiếng bão biển rít gầm ngoài thành cầu.


"Góc mù của hắn nằm ở phía sau gáy và sườn trái bên dưới khiên sắt," Khánh thì thầm sát tai Danh dưới làn nước lạnh. "Khi tôi di chuyển, cậu phải bò sát đất theo đúng nhịp kéo của sợi xích còng. Chỉ cần một tiếng động kim loại va chạm, cả hai chúng ta sẽ bị bắn nát."


Danh run rẩy gật đầu, gã bám chặt lấy cánh tay phải của Khánh, cố gắng điều tiết nhịp thở nông để không tạo ra những bong bóng khí sủi bọt trên mặt nước mặn.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Không một lời cảnh báo, Igor bóp cò khẩu Saiga-12. Ba phát đạn shotgun liên tiếp nổ vang dội phòng kín, tạo ra những quầng lửa cam rực sáng xé rách bóng tối. Luồng đạn chì 12-gauge quét xối xả găm thẳng vào các khay cáp quang treo trên đầu Khánh, bắn nát các đường ống nhựa bảo vệ.


Hàng vạn mảnh thép vỡ và mỏ neo đồng nung nóng từ khay cáp bị bắn nát rơi xuống như một cơn mưa mảnh vụn. Khánh nhanh trí xoay người, dùng tấm lưng bọc áo giáp Kevlar Level IIIA dầy cộm che chắn hoàn toàn cho Danh phía dưới. Những mảnh thép nóng đỏ găm phập vào lớp sợi Kevlar rách nát sau lưng anh, mùi vải cháy khét lẹt bốc lên quyện cùng mùi máu tươi rỉ ra từ vai trái.


*Rắc... rắc... uỳnh!*


Một mảng khay cáp quang bằng thép nặng hơn năm mươi ký bị đạn bắn đứt chốt treo, đổ sụp xuống ngay vị trí của họ. Khánh dùng tay phải gồng lực nâng chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg lên đỡ gạt mảng thép rơi lệch sang một bên vách tường sắt hầm, tránh cho Danh bị đè bẹp. Lực va chạm mạnh dội ngược vào cổ tay phải khiến sợi xích còng số 8 giật mạnh, gián tiếp xé rộng thêm vết rách bả vai trái hoại tử nhẹ của anh. Khánh cắn chặt môi đến bật máu để ngăn một tiếng thét đau đớn thoát ra ngoài.


"Mục tiêu ở hướng mười hai giờ!" Tiếng gầm rú bằng tiếng Nga trầm đục của Igor vang lên qua bộ lọc khí của mặt nạ phòng độc Altyn. Gã đã phát hiện ra tiếng động kim loại va chạm của mảng khay cáp đổ sụp.


Igor rẽ nước lao tới, khẩu Saiga-12 tiếp tục khạc lửa liên thanh. Luồng đạn chì xé rách màn nước mặn, cày nát các cột dầm chữ H xung quanh.


"Lặn xuống!" Khánh quát khẽ, dùng tay phải ấn mạnh đầu Danh chìm hoàn toàn xuống dưới dòng nước mặn lạnh ngắt.


Khánh cũng lặn sâu xuống dưới mực nước mặn ngập ngang hông, tận dụng tỷ trọng và sức cản tự nhiên của nước biển để làm giảm chấn động và triệt tiêu động năng của những viên đạn chì shotgun đang bắn xối xả phía trên đầu. Dưới làn nước tối tăm buốt giá, Khánh nhìn thấy những vệt đạn chì vạch đường bong bóng khí xé rách làn nước mặn chỉ cách đỉnh đầu anh chưa đầy hai mươi phân.


Sự khan hiếm oxy bắt đầu bóp nghẹt phổi Khánh, cơn sốt cao nhiễm trùng khiến đại não anh quay cuồng, tầm nhìn mờ đi dưới làn nước mặn rát buốt. Nhưng sợi xích còng số 8 bọc thép quấn chặt cổ tay phải vẫn kéo căng, nhắc nhở anh về lời hứa danh dự của một người cảnh sát áp giải. Anh không được phép gục ngã ở đây.


Khánh nương theo dòng nước xoáy, dùng tay phải kéo Danh bò trườn sát đáy hầm bê tông bám đầy rêu biển, lách qua khe hở cực hẹp giữa hai cột sắt chịu lực chính của tháp cầu để tiếp cận điểm mù phía sau lưng Igor.


Khi hai người ngoi đầu lên thở dốc sau cột dầm chữ H số 3, Igor đã tiến sát đến vị trí cũ của họ. Thể hình khổng lồ bọc giáp nặng của gã xoay người cực kỳ chậm chạp dưới nước mặn áp lực cao. Khe kính cường lực hẹp của mũ Altyn quét qua quét lại trong bóng tối, cố gắng định vị nguồn nhiệt cơ thể của con mồi.


Khánh quyết định chủ động phản công để giải vây. Anh luồn tay phải xuống hông, rút khẩu súng ngắn Ruger MK II gắn ống giảm thanh cướp được từ Huy ở tập trước ra. Anh hướng nòng súng vào khe hở giáp nách sườn trái của Igor - nơi duy nhất không được che chắn bởi chiếc khiên sắt khổng lồ và tấm giáp ngực dầy.


*Phạch... cạch.*


Tiếng búa gõ đập vào kim hỏa vang lên khô khốc, nhưng không có tiếng nổ súng nào bộc phát. Nước mặn buốt giá và cát mịn bám đầy dưới hầm cáp đã tràn vào buồng đạn từ cú rơi tự do trước đó, làm kẹt hoàn toàn hệ thống nạp đạn của khẩu Ruger MK II rỉ sét.


"Chết tiệt!" Khánh nghiến răng, vứt bỏ khẩu súng ngắn vô dụng xuống lòng nước mặn sủi bọt.


Tiếng *cạch* nhỏ bé của kim hỏa kẹt đạn lập tức thu hút sự chú ý của gã sát thủ Spetsnaz lão luyện. Igor xoay người cực nhanh, chiếc khiên bọc thép khổng lồ nặng hơn mười lăm ký vung mạnh lên xé rách màn nước mặn, ép sát dồn Khánh vào vách tường sắt lạnh ngắt của hầm chứa cáp.


*Uỳnh!!!*


Sức ép cơ học khủng khiếp từ chiếc khiên bọc thép ép chặt vào ngực Khánh, làm rạn nứt xương sườn và bóp nghẹt lá phổi của anh. Khánh bị ghim chặt vào tường sắt, không thể thở nổi, cánh tay trái liệt hoàn toàn rũ xuống vô dụng dưới sức ép của khiên. Igor dùng toàn bộ trọng lượng một trăm mười ký gồng lực đẩy mạnh chiếc khiên, tìm cách nghiền nát lồng ngực Khánh vào vách thép.


"Danh... kéo... kéo sợi xích!" Khánh khàn giọng quát khẽ qua kẽ răng rỉ máu.


Trương Vĩnh Danh, trong khoảnh khắc sinh tử đối mặt với cái chết cận kề, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt vượt qua sự hèn nhát thường nhật. Gã bám chặt lấy thanh sắt dầm chữ H sát bên sườn, dùng hết sức bình sinh của thân hình mập mạp kéo giật mạnh sợi xích còng số 8 bọc thép nối với tay phải Khánh.


Lực kéo giật đột ngột từ Danh tạo ra một đòn bẩy lực cơ học kéo lệch trọng tâm của Khánh sang mạn phải mười phân. Khánh tận dụng đà kéo đó, dùng bàn tay phải tự do bám chặt lấy xích nối còng số 8, đu người treo mình lên thanh xà thép chịu lực trên trần hầm cáp rỉ sét.


Thân hình Khánh co rút lên cao nửa mét ngay trong tích tắc chiếc khiên bọc thép của Igor đập mạnh vào vách sắt nơi ngực anh vừa đứng ban nãy.


*Keng!!!*


Tiếng kim loại va chạm cực mạnh phát ra những tia lửa điện xanh lè, lực va đập làm rung chuyển cả hệ thống dầm tháp cầu chính nhịp số 5 đang sụt lún cục bộ.


Igor bị hụt lực đà đẩy khiên, thân hình khổng lồ bọc giáp Altyn hơi loạng choạng tiến về phía trước một bước. Khánh nương theo đà treo mình trên trần sắt, thả người rơi tự do xuống bậu dầm dốc nghiêng sát bên sườn, kéo theo Danh lăn xả vào góc hầm cụt phía sau trạm máy bơm thoát nước.


Thế nhưng, góc hầm này lại là một cái bẫy không lối thoát. Ba bề xung quanh là những vách thép bọc bảo mật dày mười phân của hầm cáp cao thế ngập nước, không có bất kỳ cửa thông gió hay đường ống kỹ thuật nào để bò qua.


Igor từ từ xoay người lại, khe kính cường lực hẹp của mũ giáp Altyn khóa chặt mục tiêu vào hai bóng người đang co cụm dưới góc tối.


"Kết thúc rồi, lũ chuột nhắt," Igor cười lạnh qua bộ lọc khí, giọng gã rền rĩ như tiếng sấm rỉ sét.


Gã nâng chiếc khiên bọc thép khổng lồ lên ngang tầm ngực, ngón tay trái của gã siết chặt vào công tắc kích hoạt hệ thống đèn flash chớp sáng cực mạnh gắn trên mặt khiên.


*TÁCH... XOÀNG!!!*


Hệ thống đèn flash Xenon công suất hơn mười vạn lumen bộc phát chớp sáng liên tục với tần số cao ngay trong không gian hầm tối kịt cự ly chưa đầy ba mét.


Luồng ánh sáng trắng cực hạn, chói lòa như một vụ nổ hạt nhân thu nhỏ quét qua phòng kín.


Khánh bàng hoàng nhận ra hiểm họa nhưng đã quá muộn. Chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AN/PVS-14 gá trên mắt phải của anh - thiết bị khuếch đại ánh sáng siêu nhạy vốn dùng để định vị nhiệt trong bóng tối - lập tức bị quá tải quang học nghiêm trọng trước luồng sáng Xenon cực đại.


*Xèo xèo...*


Cảm biến quang học của thấu kính hồng ngoại bị cháy sun hoàn toàn, tạo ra những tia điện nhỏ phóng thẳng vào đồng tử mắt phải của Khánh.


"Á...!!!"


Khánh hét lên một tiếng đau đớn tột độ, tay phải nhanh như cắt giật phăng chiếc kính nhìn đêm bị hỏng vứt xuống dòng nước mặn. Mắt phải anh bỏng rát, một màn sương máu đỏ ngầu bao trùm tầm nhìn, để lại trạng thái mù lòa tạm thời hoàn toàn trong bóng tối kịt vừa tái lập. Tai phải anh cũng ù đi liên tục gầm rú dưới sức ép từ tiếng súng shotgun Saiga-12 nổ vang dội sát vách lúc nãy.


Bóng tối bao trùm tuyệt đối trở lại, nhưng lúc này Khánh đã hoàn toàn mất đi khả năng định vị thị giác, vai trái liệt lạt rỉ máu, hông phải đau nhức và tai ù đi không thể nghe rõ hướng di chuyển.


*Clack... clack...*


Tiếng lên đạn Saiga-12 lạnh lùng của Igor vang dội khắp khoang hầm tối kịt, dập dồn tiến lại gần góc hầm cụt nơi Khánh và Danh đang co rúm người nín thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!