Bẫy Lửa Phòng Thủ
Tiếng rít vô tuyến từ chiếc bộ đàm Motorola GP-328 giật trên ngực xác tên lính tuần tra đột ngột im bặt, để lại một khoảng lặng rợn người trong căn phòng bảo trì số 3. Lời đe dọa tàn bạo của Ivanov vẫn còn lảng vảng trong bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét và muội than. Khí gas hóa học rò rỉ từ hành lang bên ngoài bắt đầu len lỏi qua các khe hở của cánh cửa sắt vỡ nát, mang theo cái mùi hôi nồng đặc trưng của hợp chất amoniac làm mát cáp quang bị cháy sém.
Vũ Quốc Khánh đứng quỳ một gối dưới sàn bê tông ẩm ướt, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, các thớ cơ ở bả vai trái giật lên liên hồi dưới lớp vải lót áo giáp Kevlar đẫm máu. Vết thương rách sâu năm phân bục chỉ sau cú vung kìm thủy lực ban nãy đang rỉ máu nóng thành dòng, chảy dọc xuống hông quần dính đầy dầu máy đen ngóm. Má phải anh rát buốt, vệt bỏng điện phóng hồ quang từ trạm biến áp sưng tấy lên, đỏ lựng dưới ánh đèn bão treo lơ lửng trên trần sắt đang đung đưa dữ dội.
"Anh Khánh... chúng ta phải chạy thôi! Tên lính phun lửa đó... hắn sẽ thiêu rụi chỗ này!" Trương Vĩnh Danh mếu máo, hai bàn tay mập mạp bám chặt lấy vạt áo giáp của Khánh. Chiếc kính cận gãy gọng bết đầy mồ hôi và dầu máy trượt liên tục xuống cánh mũi bóng nhẫy của gã. Hai vòng còng sắt của chiếc còng số 8 bọc thép vẫn khóa chặt cổ tay phải của Khánh với cổ tay trái của Danh, mỗi cử động nhỏ của Danh đều giật mạnh vào cơ thể đang sốt cao của người cựu cảnh sát áp giải.
Khánh không trả lời. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén quét qua căn phòng bảo trì hẹp chưa đầy hai mươi mét vuông. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn bão sắp cạn dầu, anh nhìn thấy kỹ sư trưởng Trần Văn Bình đang cố gượng dậy bên cạnh thợ hàn Trần Tuấn Anh. Tuấn Anh đang ôm lấy chân phải bị thương do mảng bê tông rơi trúng, gương mặt tái mét vì đau đớn và thiếu oxy. Ở góc phòng, bà lao công Phạm Thị Mai đang co rúm người dưới gầm bàn inox, tiếng khóc nấc nghẹn ngào bị tiếng bão biển gầm rú ngoài thành cầu nuốt trọn.
"Chạy đi đâu?" Khánh khàn giọng, giọng nói lạnh tanh như băng đá cắt ngang sự hoảng loạn của Danh. "Hai đầu cầu đã sập. Hành lang kỹ thuật phía sau bị phong tỏa bởi lính bắn tỉa của Hiếu. Lối thoát duy nhất là đi xuống hầm cáp bọc thép, nhưng trước hết, chúng ta phải cản bước toán lính phun lửa của Ivanov."
Kỹ sư Bình gật đầu, gương mặt khắc khổ in hằn nếp nhăn của người có ba mươi năm bám công trình. "Cậu Khánh nói đúng. Cấu trúc dầm hộp thép này là một đường ống khép kín. Nếu Ivanov bóp cò súng phun lửa ngoài hành lang, luồng lửa áp lực cao sẽ biến căn phòng này thành một lò thiêu nén khí trong vòng chưa đầy mười giây. Chúng ta không có đường lui."
Khánh nghiến răng đứng dậy. Cơn chóng mặt do mất máu đột ngột ập tới khiến anh lảo đảo, nhưng tay phải anh vẫn siết chặt chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg. Anh nhìn xuống bình khí gas mini dính xỉ hàn rỉ sét nằm trong túi đồ nghề của Tuấn Anh dắt bên hông quần từ tập trước. Một kế hoạch chiến thuật dã chiến hình thành trong đại não của cựu công binh hải quân.
"Tuấn Anh, bình gas mini này còn đầy không?" Khánh hỏi dứt khoát.
"Còn... còn khoảng hơn nửa bình, thưa anh," Tuấn Anh run rẩy trả lời, tay chỉ vào chiếc mỏ lết lực lớn bên cạnh. "Tôi vừa dùng nó để gia cố mối hàn dầm chữ H trước khi vụ nổ xảy ra."
"Bình, ông Sâm thủ kho có để lại can dầu diesel nào trong phòng này không?" Khánh quay sang Bình.
Bình lập tức bò lại phía góc phòng, gạt mảng tủ sắt đổ nát sang một bên. "Có! Trong khoang chứa vật tư phụ của phòng bảo trì luôn có 3 can dầu diesel loại 10 lít dự phòng cho máy phát điện khẩn cấp. Tôi vừa tìm thấy một can còn nguyên niêm phong nhựa!"
"Tốt lắm," Khánh nheo mắt nhìn ra cửa phòng bảo trì hướng ra hành lang dầm hộp dốc nghiêng 30 độ. "Ivanov bọc giáp phòng hóa nặng, di chuyển rất chậm nhưng hỏa lực phun lửa của hắn có tính hủy diệt diện rộng. Chúng ta sẽ dùng chính góc nghiêng 30 độ của dầm thép để làm đồng minh. Tuấn Anh, lết lại gần đường ống dẫn khí gas dự phòng của cầu. Dùng mỏ lết lực mở van xả khẩn cấp ra cho tôi!"
Tuấn Anh trợn tròn mắt kinh ngạc. "Mở van gas? Anh Khánh, hơi gas tích tụ gặp lửa của súng phun lửa sẽ nổ tung toàn bộ nhịp cầu số 5 này mất!"
"Không nổ toàn bộ," Khánh giải thích, giọng anh thực tế đến tàn nhẫn. "Hệ thống gas dự phòng của cầu Thuận Hải có các van một chiều tự động ngăn áp ngược. Hơi gas thoát ra ngoài hành lang hẹp gặp không khí loãng và sương sương mù biển giật mạnh sẽ tạo thành một vùng nhạy cháy cục bộ ngay ngoài góc cua. Khi Ivanov bóp cò súng phun lửa, chính luồng lửa của hắn sẽ kích nổ hơi gas bộc phát ngược lại phía hắn."
Nói xong, Khánh quay sang Danh, người đang run rẩy đứng bên cạnh. Sợi xích còng số 8 căng ra giữa hai cổ tay của họ. "Danh, gã muốn sống sót để gặp lại con trai gã đúng không?"
Danh nuốt nước bọt cầm cập, gật đầu lia lịa. "Muốn... tôi muốn gặp Khang... anh Khánh, tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh bảo!"
"Dùng tay phải của gã, lấy cuộn băng keo cách điện bản to trong hộp đồ nghề của Bình. Quấn chặt bình gas mini này vào chai nhựa chứa dầu diesel kia cho tôi!" Khánh ra lệnh, tay phải anh chỉ vào chai nước khoáng Aquafina 500ml rỗng nằm trên bàn inox.
Khánh dùng tay phải khỏe mạnh nhấc can dầu diesel 10 lít từ tay Bình. Anh không thể dùng tay trái bị thương, nên mọi cử động nâng can dầu đều dồn lực vào cơ vai phải và cơ bụng. Khánh cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn khi vết rách bả vai trái bục chỉ giật mạnh, máu tươi thấm đỏ cả mảng áo giáp Kevlar rách nát.
Khánh lết từng bước dọc theo mặt dầm thép nghiêng 30 độ dẫn ra lối cửa phòng bảo trì. Anh nghiêng can dầu, đổ loang lổ dòng diesel viscous màu vàng nhạt dọc theo mặt dầm dốc. Dầu diesel chảy tràn rất nhanh dưới tác động của trọng lực, loang rộng thành một vệt dài mười lăm mét hướng thẳng về phía góc cua hành lang tối tăm, nơi toán lính của Ivanov đang tiến sát.
"Anh Bình, giúp tôi vận hành hệ thống ròng rọc thép kéo lùi cánh cửa sắt bảo vệ hầm để tạo ra một khe hở rộng khoảng ba mươi phân," Khánh thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm làm nhòe cả mắt phải của anh. Cơn sốt nhiễm trùng máu đang dâng cao khiến da thịt anh nóng bừng, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng tập trung cao độ.
Bình bò lại phía xích ròng rọc cơ học, dùng hai tay gồng sức kéo mạnh. Tiếng xích sắt rỉ sét kêu lên những tiếng *két két* chói tai giữa không gian hẹp. Cánh cửa thép bọc bảo mật dày mười phân từ từ dịch chuyển, để lộ một khe hở chiến thuật đúng ba mươi phân hướng ra hành lang dầm rỗng tối tăm.
Cùng lúc đó, Danh đang lóng ngóng quấn băng keo cách điện quanh bình gas mini dính xỉ hàn và chai nhựa chứa dầu diesel. Đôi bàn tay béo múp của gã run rẩy dữ dội, khiến cuộn băng keo liên tục bị dính chặt vào nhau.
"Nhanh lên, Danh! Chúng ta không còn thời gian đâu!" Khánh quát khẽ, tai phải anh áp sát vào vách thép dầm chữ H lạnh ngắt để lắng nghe rung động cơ học truyền qua sắt.
*Kình... kịch... kình... kịch...*
Tiếng bước chân nặng nề, cơ học của Ivanov bọc giáp phòng hóa nặng nề dội lên dầm thép từ khoảng cách chưa đầy năm mươi mét. Tiếng xì xì rùng rợn của vòi phun lửa bắt đầu bắt lửa rực đỏ hành lang sắt phía ngoài góc cua. Nhiệt độ trong khoang kỹ thuật hẹp bắt đầu tăng vọt, từ ba mươi độ lên đến gần năm mươi độ C chỉ trong vòng vài phút. Hơi nóng bức xạ từ súng phun lửa tỏa ra khiến các vách ngăn sắt xung quanh nóng ran, bốc mùi sơn cháy khét lẹt.
Khánh định dùng tấm thép chắn bùn của bánh xe bọc thép nhặt được ở tập trước để làm lá chắn lửa tạm thời, nhưng khi anh vừa chạm tay phải vào tấm thép, hơi nóng bức xạ quá cao truyền qua kim loại đã khiến lòng bàn tay anh bỏng rát, buộc anh phải rụt tay lại. Da tay anh đỏ ửng lên, đau đớn dữ dội.
"Xong... xong rồi, anh Khánh!" Danh hổn hển gào lên, giơ quả bẫy nổ dã chiến đã được quấn chặt bằng băng keo cách điện đen bóng lên.
Khánh giật lấy quả bẫy từ tay Danh, dùng tay phải đặt nó vào vị trí giao cắt chiến thuật ngay sát bậu cửa thép, nơi vệt dầu diesel loang dốc nghiêng 30 độ gặp luồng hơi gas dự phòng đang rò rỉ xì xì từ đường ống dẫn mà Tuấn Anh vừa mở van.
"Tất cả nằm rạp xuống sàn bê tông! Dùng vải áo tẩm nước muối bịt chặt mũi và miệng!" Khánh gầm lên, tay phải anh kéo giật Danh nằm rạp xuống vũng nước mặn ẩm ướt dưới sàn phòng bảo trì.
Tiếng bước chân rầm rập ngoài góc cua đã tiến sát. Ánh lửa đỏ rực, nóng bỏng từ súng phun lửa của Ivanov bắt đầu nhuộm đỏ rực hành lang sắt rỉ sét, chiếu sáng những hạt sương sương mù biển đang cuồn cuộn tràn vào qua ô cửa kính vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!