Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đột Kích Hầm Bảo Trì

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng huýt sáo của Victor vang vọng qua hệ thống đường ống nước rỉ sét, kéo dài lê thê và lạnh lẽo như tiếng gió lùa qua khe hở của những ngôi mộ cổ. Giai điệu bản nhạc cổ điển bị bóp méo qua các khớp nối kim loại, tạo nên những tần số âm thanh chói tai dội thẳng vào màng nhĩ của Vũ Quốc Khánh.


Dưới làn nước mặn ngập ngang bắp chân của đường ống kỹ thuật ngầm dầm hộp số 3, Khánh đứng im như một bức tượng thép sạm màu. Má phải anh rát đỏ, vệt bỏng điện từ cú phóng hồ quang ở trạm biến áp vẫn còn rỉ dịch vàng bết đầy muội than. Trên bả vai trái, vết sẹo bỏng lớn loang lổ sạm đen – kết quả của lần tự sát trùng bằng thuốc súng dã chiến – đang căng cứng lại dưới lớp áo giáp Kevlar rách nát. Cánh tay trái của anh buông thõng, liệt hoàn toàn và không thể dùng lực.


Nhưng tay phải anh vẫn nắm chặt chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg dính đầy dầu máy rỉ sét. Sợi xích của chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng nối cổ tay phải của anh với cổ tay trái của Trương Vĩnh Danh được Khánh quấn thêm hai vòng quanh lòng bàn tay để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động va chạm kim loại.


"Danh, Hùng. Đứng sát vào góc tối của dầm chữ H," Khánh thì thầm qua kẽ răng, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng uy lực tối thượng. "Hai tên lính gác ngoài cửa phòng bảo trì đang đứng ngay góc rẽ kia. Tao phải dọn dẹp chúng trước."


Danh run rẩy gật đầu, gương mặt béo múp lấm lem bùn đất bám chặt lấy thành dầm thép lạnh ngắt. Hùng thợ điện ôm khư khư chiếc kìm cách điện 1000V, mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhưng cố không phát ra tiếng thở mạnh.


Khánh kéo nhẹ sợi xích còng, ra hiệu cho Danh di chuyển đồng bộ từng bước cực nhỏ. Nhờ chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AN/PVS-14 gá trên mắt phải, thế giới tối tăm dưới gầm cầu hiện lên dưới dạng những dải nhiệt lượng đơn sắc màu xanh lá. Cách vị trí của họ mười mét, ngay trước cánh cửa thép bọc bảo mật dẫn vào Phòng bảo trì gầm cầu số 3, hai khối nhiệt lượng hình người đang đứng sừng sững.


Đó là hai tên lính tuần tra tiên phong của Hắc Phong. Chúng trang bị giáp Kevlar dày, mũ bảo hộ tích hợp kính nhìn đêm và tay lăm lăm khẩu tiểu liên MP5 có ống giảm thanh.


Khánh nhẩm tính chu kỳ gió quẩn thổi qua khe hở kỹ thuật. Cứ mỗi tám giây, một luồng gió biển giật mạnh cấp 6 lại rít lên qua dầm hộp, tạo ra tiếng gầm rú cơ học đủ lớn để át đi tiếng bước chân dã chiến.


Một... hai... ba...


Luồng gió bão ập tới, rít lên xé tai.


Khánh bứt tốc. Anh không thể chạy nhanh do cơ đùi phải bị căng, nhưng bước đi của anh cực kỳ vững chắc. Danh bị kéo giật đi phía sau, buộc phải lết gót chân theo sát hướng di chuyển của Khánh để giữ sợi xích không bị căng đột ngột.


Áp sát góc rẽ trong vòng chưa đầy hai giây, Khánh sử dụng kỹ năng cận chiến thực chiến SWAT (CQC) để tiếp cận tên lính bên phải từ điểm mù. Tay phải anh vung mạnh, chiếc kìm thủy lực nặng 5kg xé rách màn sương mù dội thẳng vào sau gáy tên lính. Một tiếng "bộp" khô khốc vang lên, mũ bảo hộ của gã nứt toác, cả cơ thể đổ sụp xuống nước mặn không kịp phát ra một tiếng kêu.


Tên lính thứ hai phản xạ cực nhanh, xoay họng súng MP5 định bóp cò. Nhưng Khánh đã lường trước đường đạn. Anh dùng tay phải giật mạnh sợi xích còng số 8, mượn đà trọng lượng của Danh đang lao tới để quăng mạnh chiếc kìm thủy lực quét ngang tầm thấp.


*Rắc!*


Cú quét búa tạ bằng kìm thủy lực đập trúng cổ chân tên lính thứ hai, bẻ gãy khớp xương khiến gã khuỵu xuống. Ngay lập tức, Khánh áp sát, tay phải luồn qua nách đối thủ thực hiện đòn bẻ khớp vai khóa tay ngược. Anh dùng lực đòn bẩy bẻ gập khớp vai gã ra sau, đồng thời dùng lòng bàn tay phải bịt chặt miệng mặt nạ phòng độc của gã, triệt tiêu hoàn toàn tiếng la hét. Một tiếng "rắc" thứ hai vang lên từ khớp cổ, tên lính giãy giụa rồi lịm đi dưới làn nước mặn lạnh ngắt.


Khánh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước biển rát buốt trên má phải. Vết rách sâu ở bả vai trái bục chỉ khâu dã chiến, máu tươi bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng áo giáp Kevlar rách nát.


"Khánh... anh Bình..." Danh run rẩy chỉ tay về phía cửa chớp thông gió bằng sắt của phòng bảo trì ngay sát bên sườn.


Tiếng huýt sáo bên trong đột ngột ngắt quãng. Tiếng cười biến thái của Victor vang lên dồn dập: "Hết giờ rồi, kỹ sư Bình. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, và lưỡi dao mổ này cũng vậy."


Khánh biết mình không còn một giây nào để do dự. Anh dùng tay phải nhặt khẩu súng ngắn Ruger MK II giảm thanh bị kẹt đạn hoàn toàn do nước mặn rỉ sét từ bao súng của tên lính vừa chết dắt vào hông quần, rồi dùng chân đạp tung cánh cửa chớp thông gió bằng sắt rỉ sét.


*Rầm!*


Cánh cửa chớp vỡ nát dội vào tường bê tông phòng bảo trì tạo nên tiếng động lớn. Khánh lao mình qua ô cửa hẹp, kéo theo Danh ngã nhào xuống mặt sàn bê tông của phòng bảo trì số 3.


Trong căn phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, ánh đèn bão treo lơ lửng trên trần sắt đung đưa dữ dội. Kỹ sư trưởng Trần Văn Bình đang bị trói chặt vào chiếc ghế sắt giữa phòng, vệt máu tươi từ động mạch cổ bị cắt nhẹ đang chảy dài xuống cổ áo bảo hộ màu cam. Thợ hàn Trần Tuấn Anh bị thương ở chân phải nằm co quắp ở góc phòng, bên cạnh là bà lao công Phạm Thị Mai đang trốn dưới gầm bàn inox run rẩy khóc lóc.


Victor đứng ngay sát Bình, lưỡi dao mổ cán bạc dính máu tươi phản chiếu ánh sáng đỏ rực của đám cháy ngoài cầu. Phát hiện Khánh đột kích, gã sát thủ biến thái lập tức túm chặt lấy tóc của Bình, kéo giật đầu ông ra sau làm lá chắn sống che chắn toàn bộ vùng ngực và cổ của gã.


"Đứng im! Thằng cựu cảnh sát áp giải què quặt!" Victor rít lên, mắt gã đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng. Gã miết mạnh lưỡi dao mổ vào cổ Bình, máu chảy ra nhiều hơn. "Mày bước thêm một bước, tao sẽ cắt đứt động mạch cảnh của gã ngay lập tức! Tao biết súng của mày hết đạn rồi!"


Khánh đứng sừng sững giữa phòng, tay phải buông thõng chiếc kìm thủy lực 5kg sát đùi. Anh nhìn thẳng vào mắt Victor, đồng tử co giãn nhạy bén dưới trạng thái Hyper-Focus. Anh nhận biết khoảng cách giữa anh và Victor là bốn mét. Với cánh tay trái bị liệt và sợi xích còng khóa chặt với Danh, anh không thể thực hiện một cú bứt tốc trực diện mà không làm hại đến tính mạng của Bình.


"Mày nói đúng, súng của tao hết đạn rồi," Khánh khàn giọng nói, ánh mắt anh lạnh lùng không một chút dao động.


Để chứng minh, Khánh dùng tay phải rút khẩu súng ngắn Ruger rỗng đạn và rỉ sét từ hông quần ra, giơ cao lên rồi vứt thẳng xuống nền bê tông ẩm ướt. Khẩu súng chạm đất phát ra tiếng "cạch" kim loại khô khốc, trượt dài về phía góc phòng.


Sự chú ý của Victor bị hút về phía khẩu súng trong vòng chưa đầy nửa giây. Đối với một sát thủ chuyên nghiệp, việc đối phương tự tước vũ khí là khoảnh khắc chúng lơ là cảnh giác nhất.


Chỉ chờ có thế, Khánh dùng chân phải đạp mạnh vào góc bàn inox lấy đà, tay phải vung chiếc kìm cộng lực thủy lực nặng 5kg quét một đường vòng cung cực mạnh từ dưới lên.


*Bốp!*


Lưỡi thép của chiếc kìm thủy lực nặng nề va chạm mạnh vào cổ tay phải cầm dao mổ của Victor. Một tiếng xương gãy sắc lẹm vang lên rợn người. Khớp cổ tay của gã sát thủ vỡ vụn hoàn toàn dưới lực nện ngàn cân, khẩu dao mổ cán bạc văng ra ngoài, cắm phập vào vách tường gỗ ép phía sau.


"Á... khốn kiếp!" Victor thét lên đau đớn, lùi lại hai bước, tay trái ôm lấy cổ tay phải đang biến dạng dị thường, máu tươi phun ra từ vết rách da.


Nhưng Victor không phải là một kẻ dễ dàng đầu hàng. Gã là cựu nhân viên tình báo chuyên ngành tra tấn, sở hữu bản năng chiến đấu sinh tồn cực cao. Chịu đựng cơn đau tột độ, gã bứt tốc áp sát, dùng kỹ năng tình báo bẻ khớp định vòng tay trái qua cổ Khánh để thực hiện đòn siết cổ im lặng từ phía sau.


Khánh định dùng chiếc còng số 8 bọc thép để siết cổ Victor, nhưng gã sát thủ đã phát hiện kịp thời bóng phản chiếu của sợi xích sắt trên cánh cửa tủ sắt dụng cụ lỏng lẻo bên cạnh. Gã nghiêng đầu né tránh đòn siết trong gang tấc, đồng thời dùng cùi chỏ tay trái nện mạnh vào bả vai trái đang bị thương của Khánh.


*Hự!*


Cú đánh hiểm hóc trúng ngay vết rách bục chỉ khiến Khánh khuỵu một gối xuống sàn bê tông. Cơn đau thấu xương dội thẳng lên đại não làm tầm nhìn của anh mờ đi trong một giây, máu tươi chảy xối xả nhuộm đỏ cả cánh tay áo giáp.


"Chết đi! Thằng cảnh sát hết thời!" Victor gầm lên, gã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến lên vai Khánh, tay trái siết chặt khí quản của anh.


"Anh Khánh!" Danh gào lên hoảng loạn. Gã kế toán không thể chạy trốn vì cổ tay bị xích chặt, gã chỉ biết dùng hai tay ôm chặt lấy chân của Victor kéo giật ra sau để giảm bớt sức ép cho Khánh.


Sự can thiệp bất ngờ của Danh làm Victor bị mất thăng bằng trong một nhịp. Khánh tận dụng cơ hội vàng đó, cắn răng chịu đựng cơn đau vai trái, dùng đòn bẩy vai phải hất văng toàn bộ thân hình của Victor ra sau.


*Rầm!*


Cơ thể Victor đập mạnh vào chiếc tủ sắt chứa dụng cụ sửa chữa lỏng lẻo đặt sát tường. Chiếc tủ sắt nặng hơn một trăm ký rung lên bần bật, hàng loạt cờ-lê, búa sắt và ốc vít rơi rớt loang lổ xuống sàn tạo nên những tiếng động hỗn loạn.


Khánh nhận thấy chiếc tủ sắt đã bị mất điểm tựa chịu lực phía dưới chân tủ rỉ sét. Anh đưa ra quyết định chiến thuật ngay lập tức. Tay phải anh nâng chiếc kìm thủy lực 5kg lên, dùng hết sức bình sinh đập mạnh một phát búa tạ vào chân tủ sắt đối diện.


*Xoảng! Rầm!*


Chân tủ sắt bị đập nát hoàn toàn, toàn bộ chiếc tủ sắt khổng lồ đổ sập xuống, đè nghiến lên nửa thân dưới của Victor. Gã sát thủ bị kẹt cứng dưới đống đổ nát của tủ sắt và dụng cụ cơ khí, không thể di chuyển hay phản công.


Khánh tiến lại gần, gương mặt anh lạnh lùng như băng bám đầy muội than và máu. Anh nâng chiếc kìm thủy lực lên, nện mạnh một phát dứt điểm vào khớp gối trái không bị đè của Victor.


*Crắc!*


Tiếng xương bánh chè vỡ vụn vang lên giòn giã trong không gian hẹp của phòng bảo trì. Victor co rúm người lại, gã hộc ra một ngụm máu tươi dính đầy bọt trắng, gương mặt tái nhợt rỉ mồ hôi hột vì đau đớn tột độ. Khả năng di chuyển và chiến đấu của gã sát thủ chính thức bị triệt hạ hoàn toàn.


Khánh thở dốc, anh khuỵu gối xuống vũng nước mặn pha lẫn máu tươi trên sàn, tay phải giữ chặt bả vai trái đang chảy máu ròng rọc.


"Danh... cởi trói cho anh Bình... nhanh lên..." Khánh khàn giọng ra lệnh.


Danh lóng ngóng bò lết lại gần, dùng chiếc dao mổ dính máu nhặt dưới đất cắt đứt dây trói cho kỹ sư Bình. Bà lao công Phạm Thị Mai cũng từ từ bò ra khỏi gầm bàn inox, run rẩy hỗ trợ thợ hàn Tuấn Anh đứng dậy.


Trần Văn Bình ôm lấy cổ họng đang rỉ máu, thở dốc nhìn Khánh với ánh mắt đầy biết ơn: "Cảm ơn cậu... Vũ Quốc Khánh... Tôi nghĩ cậu sẽ không đến..."


"Tôi đã hứa với ông Dũng... và tôi luôn giữ lời hứa," Khánh trả lời, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên định.


Bỗng nhiên, chiếc bộ đàm quân sự Motorola GP-328 giắt trên túi áo giáp của Victor phát ra những tiếng rè rè chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng tạm thời của phòng bảo trì.


Victor nằm dưới đống đổ nát, miệng đầy máu tươi bỗng cười sặc sụa. Tiếng cười của gã méo mó, điên cuồng và đầy rẫy sự rùng rợn dội vào vách tường phòng kín.


"Ha... ha khú... khú... tụi mày nghĩ... tụi mày thắng rồi sao?" Victor hộc ra một ngụm máu đen, mắt gã trợn trừng nhìn Khánh đầy căm hận. "Nghe đi... nghe tần số bộ đàm chỉ huy đi..."


Khánh dùng tay phải giật lấy chiếc bộ đàm từ ngực Victor, áp sát vào tai phải. Từ đầu dây bên kia, tiếng gió biển rít gầm rú hòa lẫn tiếng bước chân dập dồn của toán lính phun lửa dưới sự chỉ huy của Ivanov vang lên rõ mồn một.


Giọng nói lạnh lùng của Ivanov truyền qua sóng vô tuyến rít lên từng hồi ghê rợn:


"Toàn bộ phân đội chú ý. Mục tiêu đang cố thủ trong Phòng bảo trì số 3. Tiến hành xả khí gas dọc hành lang gầm cầu ngay lập tức. Thiêu rụi toàn bộ khu vực này, không để lại bất kỳ nhân chứng nào sống sót."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!