Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tiếng Loa Từ Tháp Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng loa phát thanh khẩn cấp dội thẳng vào lòng dầm hộp thép tối tăm, nổ ra những chuỗi âm thanh méo mó, rè rè rồi phóng đại lên gấp hàng chục lần dưới sức gió biển gầm rú. Giọng nói của Phùng Chí Hiếu lạnh lùng, đều đều, mang theo thứ áp lực chết chóc của một kẻ đã vứt bỏ hoàn toàn danh dự cảnh sát để bán mình cho đồng tiền bẩn.


"Tao cho mày đúng ba mươi phút. Giao nộp Trương Vĩnh Danh và chiếc thẻ nhớ MicroSD ra bệ bám tháp cầu số 3. Bằng không, cứ mỗi năm phút trôi qua, tao sẽ cho người hành quyết một công nhân bảo trì của ban kỹ thuật Trần Văn Bình ngay trên mặt cầu sập này. Thời gian bắt đầu đếm ngược."


Tiếng loa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người trộn lẫn tiếng sóng biển đập điên cuồng vào chân móng trụ cầu số 4 phía dưới.


Trương Vĩnh Danh co rúm người lại, hai chiếc vòng còng sắt trên cổ tay va vào nhau lanh lảnh. Gã béo thở dốc, mặt cắt không còn một giọt máu. Bản năng hèn nhát của một gã kế toán dân sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã nhìn quanh quất, đôi mắt hoảng loạn sau chiếc kính cận gãy gọng trợn trừng lên, chân gã lùi lại, định thần chạy ngược hướng về phía bóng tối của khoang chứa cáp ngập nước.


"Không... không... họ sẽ giết tất cả chúng ta! Tôi không muốn chết ở đây! Tôi phải đầu hàng, tôi phải trả lại tiền cho Luân!" Danh gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.


*Cạch!*


Một lực kéo giật mạnh bạo xé rách không khí. Chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng khóa chặt cổ tay phải của Vũ Quốc Khánh và cổ tay trái của Danh căng thẳng tột độ. Khánh không dùng lời nói. Anh chỉ dùng một cú giật mạnh bằng cánh tay phải khỏe mạnh, kéo sầm thân hình mập mạp của Danh ngã quỵ xuống mặt sàn sắt rỉ sét ngập nước mặn.


"Câm miệng!"


Khánh nghiến răng quát khẽ, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng thứ uy lực lạnh lùng khiến Danh lập tức im bặt. Má phải Khánh rát buốt, vệt bỏng điện từ cú phóng hồ quang ở trạm biến áp phụ vẫn còn rỉ dịch vàng bám đầy muội than. Trên bả vai trái, vết sẹo bỏng lớn loang lổ sạm đen – hậu quả của cú đốt thuốc súng dã chiến để sát trùng nhiệt ở tập trước – đang căng cứng lại dưới lớp áo giáp Kevlar rách nát. Cánh tay trái của anh buông thõng, liệt tạm thời và hoàn toàn không thể dùng lực.


Khánh quỳ một gối xuống nước mặn lạnh ngắt, mắt nhìn thẳng vào Danh: "Mày nghĩ mày bước ra đó đầu hàng thì Luân sẽ để mày sống? Mày giữ chìa khóa ví điện tử năm mươi triệu đô. Thằng Hiếu nhận lệnh 'không giữ con tin'. Bước ra ngoài góc mù kia, một phát đạn bắn tỉa của nó sẽ găm thẳng vào sọ mày trước khi mày kịp mở miệng khóc lóc."


Danh run rẩy, nước mắt hòa cùng nước biển và muội than đen ngóm chảy ròng ròng xuống cằm. Gã hiểu Khánh nói đúng. Tạ Minh Luân đã đánh sập cả cây cầu Thuận Hải dài hai cây số này để bịt đầu mối, gã chỉ là một con tốt thí không hơn không kém.


Nguyễn Văn Hùng, gã thợ điện bảo trì cầu, đang ôm chặt chiếc kìm cách điện 1000V ở góc tối, run rẩy nói: "Anh Khánh... anh Bình... kỹ sư trưởng của chúng tôi đang ở Phòng bảo trì gầm cầu số 3. Thằng Victor... gã sát thủ của Hắc Phong đang giam giữ họ ở đó. Tôi biết lối đi ngầm dầm hộp số 3. Lối đó rất hẹp, nhưng có thể tránh được tầm quét của trực thăng và lính dù phía trên."


Khánh nheo mắt nhìn Hùng. Trạng thái Hyper-Focus (Tập trung tuyệt đối) sau cú sốc chấn thương và sốt cao vẫn đang hoạt động trong đại não anh. Anh lắng nghe tiếng gió rít qua khe thép chịu lực, nhẩm tính thời gian. Ba mươi phút. Từ nhịp số 5 này đến Phòng bảo trì số 3 dài khoảng ba trăm mét dầm hộp rỗng. Di chuyển trong tư thế khom lưng, lại bị xích chung với một gã béo hoảng loạn như Danh, thời gian sẽ bị kéo dài gấp đôi.


"Hùng, dẫn đường. Đi sát vách dầm chịu lực. Danh, bò sát đất phía sau tao, xích còng căng đến đâu thì dịch chuyển đến đó. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động kim loại," Khánh ra lệnh dứt khoát.


Hùng gật đầu, lóng ngóng bò lên trước, luồn người qua một khe hở hẹp giữa hai tấm dầm chữ H rỉ sét. Khánh dùng tay phải bám vào gờ thép, kéo Danh bò theo.


Không gian bên trong dầm hộp rỗng tối tăm và ngột ngạt đến nghẹt thở. Đây là hệ thống dầm hộp thép rỗng chạy dọc dưới lòng mặt cầu Thuận Hải, nơi chứa các đường ống dẫn cáp quang xuyên biển và ống dẫn nước khẩn cấp. Tiếng bão biển cấp 6 giật mạnh ngoài khơi dội vào thành thép tạo nên những tiếng ù ù liên tục, như thể cả cây cầu khổng lồ đang rên rỉ dưới sức ép của tự nhiên. Nước mặn ngập dưới sàn dầm sủi bọt, lạnh buốt và bốc mùi rỉ sét nồng nặc.


Cứ mỗi bước bò trườn, bả vai trái bị bỏng sẹo của Khánh lại co rút đau đớn. Anh phải dùng răng cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên. Cánh tay trái liệt hoàn toàn khiến anh phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên khuỷu tay phải và hai đầu gối.


*Rắc... cạch...*


Tiếng xích còng tay va chạm nhẹ vào một con bu lông rỉ sét nhô ra từ thành dầm. Khánh lập tức dừng lại, tay phải đè nghiến gáy Danh xuống nước.


"Tao đã nói gì?" Khánh thì thầm sát tai Danh, giọng lạnh như băng.


"Tôi... tôi xin lỗi... chân tôi bị bong gân, đau quá..." Danh run rẩy gạt nước mắt.


Khánh không trách gã. Anh biết một gã kế toán chưa từng cầm súng phải chịu đựng áp lực này đã là giới hạn cực hạn. Anh dùng tay phải kéo nhẹ sợi xích còng số 8, quấn thêm một vòng quanh lòng bàn tay mình để giảm độ rơ của xích, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động va chạm kim loại.


"Hùng, dừng lại," Khánh khẽ gọi phía trước.


Anh rút chiếc Kính nhìn đêm hồng ngoại AN/PVS-14 cướp được từ tên lính bắn tỉa Sơn (Mắt Ưng) ở tập trước, gá lên mắt phải. Qua thấu kính hồng ngoại đơn sắc màu xanh lá, cấu trúc tối tăm của lòng dầm hộp hiện lên rõ ràng. Nhưng thứ khiến đồng tử Khánh co rụt lại là những luồng sáng đỏ rực mờ ảo đang quét liên tục dọc theo các thanh giằng thép phía trước.


Đó là hệ thống camera an ninh cầu đã bị chuyên gia công nghệ Lee của Hắc Phong can thiệp, tích hợp cảm biến quét nhiệt hồng ngoại để lùng sục gầm cầu.


"Mẹ kiếp... chúng nó lắp cả camera nhiệt ở đây," Khánh nghiến răng.


Nếu họ bước vào luồng quét hồng ngoại đó, vị trí của họ sẽ ngay lập tức hiện lên màn hình chỉ huy của Lee ở đất liền, và trực thăng của Cobra sẽ nã pháo phản lực thổi bay nhịp dầm này trong vòng hai phút.


Khánh nằm áp sát ngực xuống làn nước mặn lạnh ngắt để làm giảm bức xạ nhiệt của cơ thể. Anh quan sát chu kỳ quét của mắt camera gắn trên trần dầm.


Một... hai... ba...


Mắt camera xoay một góc chín mươi độ, luồng sáng hồng ngoại quét qua tấm dầm chịu lực rồi quay ngược trở lại.


"Chu kỳ quét là mười hai giây một lần," Khánh thầm tính toán trong đầu. "Khoảng cách từ đây đến góc khuất dầm chữ H tiếp theo là mười mét. Với thể trạng của Danh, gã không thể bò mười mét trong vòng mười hai giây dưới nước ngập."


Khánh xoay người lại, nhìn Hùng và Danh: "Hùng, cậu bò qua trước. Ngay khi camera vừa quét qua mạn trái, cậu có đúng tám giây để bứt tốc đến sau tấm dầm chữ H kia. Đi!"


Hùng nuốt nước bọt, nín thở chờ đợi. Ngay khi luồng sáng hồng ngoại vừa lướt qua, gã thợ điện bò nhanh như một con thằn lằn, dùng chiếc kìm cách điện chống xuống sàn lấy đà, lao mình vào góc khuất dầm chữ H an toàn.


"Tốt. Bây giờ đến lượt chúng ta," Khánh nhìn Danh. "Tao sẽ kéo mày. Mày không cần lo hướng bò, chỉ cần dùng hai chân đạp mạnh vào thành dầm lấy lực đẩy. Khi tao hô 'chạy', mày phải dùng hết sức bình sinh. Rõ chưa?"


Danh gật đầu lia lịa, gương mặt béo múp méo mó vì căng thẳng.


Khánh nín thở, đếm nhịp quét của camera nhiệt.


Mười một... mười hai... Luồng sáng hồng ngoại vừa lướt qua mạn trái.


"Chạy!"


Khánh gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, dùng cánh tay phải khỏe mạnh gồng lực kéo giật sợi xích còng số 8. Danh dùng hai chân đạp mạnh vào thành dầm rỉ sét, rướn người lao về phía trước dưới làn nước mặn sủi bọt.


Cơn đau dữ dội từ bả vai trái bục sẹo và một cú căng cơ đùi phải đột ngột do tư thế bò khom lưng quá nhanh khiến Khánh suýt quỵ xuống. Đại não anh ong lên, tai phải ù liên tục do chấn thương tích lũy. Nhưng ý chí sắt đá của một cựu cảnh sát áp giải đã ép cơ thể anh vượt qua giới hạn vật lý. Anh dùng khuỷu tay phải miết mạnh xuống sàn sắt rỉ sét, kéo lê cả thân hình của Danh trượt đi trên nước mặn.


Một... hai... ba... bảy... tám...


*Vút!*


Luồng sáng hồng ngoại quét ngược trở lại, chỉ cách gót chân của Danh chưa đầy mười phân. Khánh dùng tay phải đẩy mạnh mông Danh vào góc khuất dầm chữ H, cả hai ngã nhào xuống vũng nước tối tăm, thở dốc điên cuồng.


"Khốn kiếp... suýt chút nữa..." Danh run rẩy, hai tay ôm lấy ngực, tim đập thình thịch trên 150 nhịp mỗi phút.


Khánh không để gã nghỉ ngơi. Anh tháo kính nhìn đêm ra, lau vệt nước mặn dính trên thấu kính rồi dắt Danh tiếp tục bò sâu vào đường ống ngầm dầm hộp số 3.


Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch. Tiếng bão biển bên ngoài bị triệt tiêu bởi các lớp vách thép dày, nhường chỗ cho tiếng nước nhỏ giọt 'tách... tách...' đều đặn và tiếng rít nhẹ của gió quẩn qua các khe hở kỹ thuật.


Đột ngột, một âm thanh lạ truyền qua đường ống thép rỗng, dội vào màng nhĩ nhạy bén của Khánh.


*Suýt... suýt... suýt...*


Đó là tiếng huýt sáo.


Một giai điệu rùng rợn, chậm rãi và đứt quãng của một bản nhạc cổ điển.


Khánh lập tức giơ tay phải ra hiệu cho Hùng và Danh dừng lại. Anh áp tai sát vào thành đường ống nước rỗng phi 110 chạy dọc bên sườn dầm hộp. Tiếng huýt sáo truyền qua kim loại nghe rõ mồn một, kèm theo đó là những tiếng cười khẩy lạnh lùng và tiếng lách cách của kim tiêm.


Khánh biết tiếng huýt sáo này. Trong hồ sơ tình báo về Tập đoàn Quân sự Tư nhân Hắc Phong, có một kẻ luôn huýt sáo trước khi tra tấn con tin để bẻ gãy ý chí của họ.


Victor. Chuyên gia tra tấn bắt cóc của Luân.


"Chúng ta đến sát Phòng bảo trì số 3 rồi," Hùng thợ điện thì thầm, giọng run lên bần bật vì sợ hãi. "Ngay phía trên đầu chúng ta là cửa chớp thông gió của phòng bảo trì."


Khánh gật đầu. Anh dùng tay phải bám vào các thanh giằng sắt dốc đứng, từ từ rướn người leo lên phía trên, kéo theo Danh đang cố bám víu vào các bậc thang sắt rỉ sét không tiếng động.


Khánh áp sát mắt vào khe hở của chiếc cửa chớp thông gió bằng sắt bám đầy bụi than và mạng nhện.


Bên trong phòng bảo trì gầm cầu số 3, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bão treo trên trần hắt xuống, soi rõ một cảnh tượng hãi hùng.


Kỹ sư trưởng Trần Văn Bình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt giữa phòng, gương mặt trung niên bết đầy máu tươi từ vết rách lớn trên trán. Quần áo bảo hộ màu cam của ông rách tả tơi, loang lổ những vệt máu sẫm màu. Phía sau ông, hai tên lính đánh thuê Hắc Phong trang bị súng tiểu liên MP5 đang đứng gác cửa bọc thép khóa chặt.


Đứng trước mặt Bình là Victor. Gã mặc một chiếc tạp dề da đen dính đầy vết máu khô, gương mặt gầy guộc tái nhợt dưới ánh đèn bão. Tay phải gã đang cầm một khẩu dao mổ cán bạc sáng loáng, tay trái cầm một chiếc kìm điện nhỏ.


Victor ngừng huýt sáo. Gã đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, rồi quay sang nhìn Bình với nụ cười biến thái:


"Hết năm phút đầu tiên rồi, kỹ sư Bình. Bạn của ông – gã cảnh sát áp giải kiệt sức Vũ Quốc Khánh – có vẻ không quan tâm đến mạng sống của ông cho lắm. Tạ Minh Luân đã có mệnh lệnh rất rõ ràng: 'Không giữ con tin'."


Nói rồi, Victor từ từ đưa lưỡi dao mổ sắc bén áp sát vào động mạch cổ của Trần Văn Bình. Lưỡi dao mổ miết nhẹ, cắt rách lớp da cổ của Bình, khiến một vệt máu tươi đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, chảy dài xuống cổ áo cam.


Khánh đứng sau khe cửa chớp, đồng tử co rụt lại, tay phải siết chặt báng chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg dính đầy dầu máy rỉ sét. Cánh tay trái liệt hoàn toàn của anh giật mạnh lên đau đớn dưới sức ép của adrenaline đang dâng trào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!