Sự Cứu Rỗi Đau Đớn
Bóng tối dưới gầm hộp thép của cầu Thuận Hải đặc quánh như một lớp hắc ín nguội lạnh, nhưng luồng sáng Xenon quét qua các khe nứt bê tông từ chiếc trực thăng Cobra phía trên vẫn liên tục xé rách màn đêm. Tiếng cánh quạt gầm rú điên cuồng dội xuống lòng dầm hộp, tạo nên những rung động cơ học truyền thẳng vào xương tủy.
Vũ Quốc Khánh nằm dựa lưng vào một tấm dầm chữ H rỉ sét, hơi thở đứt quãng và nóng rực. Cơn sốt cao do vết thương bả vai trái rách sâu đang mưng mủ bắt đầu tàn phá hệ thống thần kinh của anh. Dưới lớp áo giáp Kevlar dầy cộm dính đầy bùn đất, vết rách dài năm phân đã bắt đầu nhiễm trùng nghiêm trọng, bốc mùi tanh nồng của máu hoại tử và nước biển mặn. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn tê dại và liệt tạm thời bên sườn. Má phải anh rát buốt, vệt bỏng điện từ cú phóng hồ quang ở trạm biến áp phụ vẫn còn rỉ nước vàng.
"Anh Khánh... anh đừng chết... làm ơn đừng chết..." Trương Vĩnh Danh mếu máo, giọng gã nghẹn lại trong tiếng khóc nấc hoảng loạn. Gã kế toán trưởng co rúm người dưới làn nước mặn ngập ngang bắp chân, hai bàn tay mập mạp bám chặt lấy vạt áo giáp rách nát của Khánh. Chiếc kính cận gãy một bên gọng của gã bết đầy dầu máy đen ngòm, hai vòng còng sắt trên cổ tay va vào nhau phát ra những tiếng kêu lanh lảnh đầy tuyệt vọng.
Khánh nheo mắt nhìn Danh. Đại não anh lúc này như bị thiêu đốt bởi hai luồng nhiệt lượng đối lập: một bên là cơn sốt nhiễm trùng máu đang dâng cao, một bên là ngọn lửa căm thù tột độ sau lời khai của Trần Quang Khải về cái chết của vợ con anh.
*Mai Chi... Thùy Dương... Ba năm qua tao đã sống như một thằng hèn tự trách... Hóa ra là mày, Tạ Minh Luân...*
Ý chí đòi nợ máu và đức tin công lý tuyệt đối bùng lên như một liều adrenaline cực mạnh, ép Khánh phải đứng vững. Anh biết mình không thể gục ngã lúc này. Nhưng cơ thể anh đang phát đi những tín hiệu đình công nghiêm trọng. Nếu độc tố nhiễm trùng máu lan vào tim, anh sẽ mất ý thức trong vòng hai giờ tới, biến cả hai thành bia tập bắn cho trực thăng của Luân.
"Hùng..." Khánh khàn giọng, tiếng rít qua kẽ răng khô khốc dội vào vách sắt. "Tìm trong xác tên Schmidt ban nãy... có bộ sơ cứu cá nhân của gã không?"
Nguyễn Văn Hùng, gã thợ điện bảo trì cầu, đang run rẩy ôm chặt chiếc kìm cách điện 1000V ở góc tối. Nghe tiếng Khánh, gã lóng ngóng bò lết dưới nước mặn, lục lọi trên thi thể dính máu của Schmidt đang nổi lềnh bềnh sát bậu cửa sắt.
"Có! Có hộp cứu thương dã chiến đây rồi!" Hùng reo lên khe khẽ, tay run rẩy đưa cho Khánh một chiếc túi vải dù màu xám tro dính đầy muội than.
Khánh dùng tay phải giật phăng khóa kéo. Bên trong chỉ còn lại một cuộn băng gạc ướt sũng nước mặn, một lọ cồn sát trùng đã vỡ nát và vài viên thuốc kháng sinh đã nát vụn. Không có kim khâu, không có chỉ y tế, và tuyệt đối không có thuốc giảm đau hay thuốc tê.
"Khốn kiếp..." Khánh nghiến răng chửi thề.
Cơn chóng mặt ập đến khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, những quầng sáng Xenon từ trực thăng phía trên biến thành những vệt sáng nhảy múa quái dị. Anh biết mình phải dùng biện pháp tàn bạo nhất của lính công binh dã chiến để tự cứu mạng: đốt sát trùng vết thương bằng nhiệt lượng thuốc súng.
Khánh dùng tay phải lục tìm trong bao đạn dắt hông của Nam đã hy sinh, rút ra một viên đạn súng ngắn 9x19mm Parabellum còn nguyên vẹn. Lõi đồng của viên đạn sáng loáng dưới ánh chớp bão biển ngoài khơi hắt vào.
"Danh. Giữ chặt lấy vai phải của tao. Tuyệt đối không được để tao ngã quỵ," Khánh ra lệnh, giọng lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Danh run rẩy gật đầu, hai tay gã bấu chặt lấy bả vai phải khỏe mạnh của Khánh, mắt trợn trừng nhìn những hành động tiếp theo của người cựu cảnh sát áp giải.
Khánh đưa viên đạn lên miệng. Anh dùng hàm răng chắc khỏe của mình cắn chặt lấy đầu đạn bằng đồng, dùng lực cơ hàm và tay phải xoay mạnh để cạy lỏng đầu đạn ra khỏi vỏ đồng thau.
*Két... két...*
Tiếng kim loại miết vào răng nghe buốt óc. Khánh phun đầu đạn đồng ra lòng bàn tay phải, lộ ra phần vỏ đạn chứa đầy những hạt thuốc súng màu đen xám lấp lánh.
Anh dùng tay phải xé rách lớp áo sơ mi bám đầy máu khô ở bả vai trái, để lộ vết rách sâu hoác, thịt đã bắt đầu chuyển sang màu xám đen hoại tử và mưng mủ tanh tưởi. Khánh không hề chớp mắt. Anh nghiêng người, đổ toàn bộ phần thuốc súng đen mịn từ vỏ đạn trực tiếp vào lòng vết thương rách sâu năm phân.
Cảm giác thuốc súng chạm vào các đầu dây thần kinh hở khiến cơ thể Khánh giật nảy lên một cơn co thắt dữ dội. Anh lập tức rút chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng dắt bên hông quần, đưa phần xích nối bằng thép đặc vào giữa hai hàm răng, cắn chặt lấy nó để triệt tiêu tiếng thét.
Danh nhìn thấy cảnh tượng đó thì mặt cắt không còn một giọt máu. Gã béo run rẩy khóc không thành tiếng, hai bàn tay mập mạp gồng hết sức để giữ chặt lấy thân hình đang run lên bần bật của Khánh.
Khánh dùng ngón cái tay phải gạt bánh xe đánh lửa của chiếc bật lửa Zippo mạ chrome khắc logo Công binh – kỷ vật của người thầy Bùi Tiến Dũng.
*Xoạch. Xoạch.*
Một ngọn lửa vàng nhỏ bùng lên, soi rõ gương mặt góc cạnh sạm nắng đầy vết bỏng điện của Khánh và đôi mắt đỏ ngầu sát khí. Anh không do dự, đưa ngọn lửa Zippo chạm thẳng vào phần thuốc súng đen đang nằm trong vết rách vai trái.
*Xèo... BÙNG!*
Một tiếng xì xì cực lớn vang lên kèm theo một quầng lửa xanh lét bùng phát ngay trên bả vai trái của Khánh.
Mùi thịt cháy khét lẹt lập tức nồng nặc khắp khoang hầm cáp tối tăm. Thuốc súng đen cháy bùng trong tích tắc, tạo ra nhiệt lượng cực đại lên tới hàng trăm độ C, đốt cháy sém toàn bộ phần thịt hoại tử, các mạch máu hở và tiêu diệt tận gốc vi khuẩn nhiễm trùng máu.
"Ư... khặc... khặc..."
Khánh gầm lên những tiếng nghẹn ứ trong cổ họng. Hai hàm răng anh nghiến chặt vào xích sắt của chiếc còng số 8 đến mức nghe thấy tiếng răng rắc của men răng va chạm. Toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể anh gồng cứng như đá, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng nước biển mặn chát chảy ròng ròng xuống ngực áo giáp rách nát. Đau đớn tột cùng dội thẳng lên đại não khiến Khánh suýt chút nữa mất đi nhận thức, nhưng đức tin công lý và mối thù giết vợ con đã ép anh phải giữ vững lăng kính tỉnh táo.
Ngay trong khoảnh khắc đau đớn tột đỉnh đó, Khánh bước vào trạng thái Hyper-Focus (Tập trung tuyệt đối).
Mọi âm thanh xung quanh đột ngột bị phóng đại lên gấp trăm lần: tiếng gió bão biển rít qua khe dầm thép bên ngoài, tiếng rít xé gió của đạn trực thăng càn quét nhịp số 5, và cả tiếng nhịp tim đập dồn dập trên 140 nhịp của Danh đang ôm chặt lấy anh. Cơn đau thể xác như bị một bức tường băng lạnh lùng cô lập hoàn toàn khỏi hệ thần kinh trung ương của anh.
Quầng lửa tắt lịm, để lại một vết sẹo bỏng lớn loang lổ, đen sạm và khô khốc trên bả vai trái của Khánh. Vết thương đã ngừng chảy máu hoàn toàn.
Khánh phun chiếc còng số 8 dính đầy nước bọt và muội than ra khỏi miệng, thở dốc từng hơi nặng nề. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và sắc bén đến mức khiến Danh kinh hãi tột độ.
Chứng kiến toàn bộ quá trình tự phẫu thuật tàn bạo, không tiếng động của Khánh, Trương Vĩnh Danh hoàn toàn sụp đổ về mặt tâm lý. Gã kế toán trưởng biến chất, kẻ từng tiếp tay cho hàng chục vụ rửa tiền bẩn của Luân, bỗng nhận ra gã cảnh sát áp giải rách rưới trước mặt không phải là một kẻ hám tiền hay một gã hết thời. Đó là một con quái vật bằng thép được tôi luyện bởi danh dự và lời hứa bảo vệ nhân chứng.
Danh khóc nấc lên, bờ vai mập mạp run rẩy dữ dội. Gã đưa tay lên miệng, dùng ngón tay móc sâu vào cuống họng để kích hoạt phản xạ nôn mửa.
*Oẹ... oẹ...*
Sau vài tiếng nôn khan đau đớn, Danh nhổ ra một bãi dịch vị lẫn muội than đen ngóm xuống lòng bàn tay phải đang run rẩy. Giữa bãi dịch vị dơ bẩn đó, một vật thể nhỏ bằng nhựa màu đen hiện ra.
Chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB bọc trong một lớp màng nilon mỏng bảo vệ chống nước.
"Anh Khánh... tôi xin lỗi... tôi đã lừa anh..." Danh khóc nghẹn, tay chìa chiếc thẻ nhớ dính đầy dịch vị về phía Khánh. "Đây... đây là chiếc thẻ nhớ chứa toàn bộ danh sách tài khoản rửa tiền năm mươi triệu đô của Tạ Minh Luân và tập đoàn Cửu Long. Mật mã khóa ví điện tử được mã hóa bằng ngày sinh của con trai tôi... Trương Vĩnh Khang... Tôi... tôi đã nuốt nó vào bụng để làm lá bài mặc cả giữ mạng... Nhưng giờ tôi giao nó cho anh... Làm ơn... làm ơn hãy đưa tôi vượt qua cây cầu sập này... tôi muốn sống để nhìn mặt con trai..."
Khánh nhìn chiếc thẻ nhớ nhỏ bé nằm trong lòng bàn tay dính bùn của Danh. Đây chính là nguồn cơn của toàn bộ thảm họa, là lý do khiến chiếc xe áp giải bị nổ sập, khiến Nam và Tám phải hy sinh, và cũng là chìa khóa để anh vạch trần bộ mặt thật của kẻ thù giết vợ con mình.
Khánh dùng tay phải nhặt chiếc thẻ nhớ, lau sạch dịch vị vào lớp lót áo giáp Kevlar rồi cẩn thận giấu nó vào túi bảo mật bên ngực phải, ngay sát bức ảnh gia đình cũ đã ố vàng.
"Danh. Nhìn tao," Khánh khàn giọng, tay phải anh nắm chặt lấy cổ tay của Danh, giật mạnh chiếc còng số 8 bọc thép khóa chặt cổ tay gã vào cổ tay phải của mình.
*Cạch.*
Tiếng chốt còng sắt khóa lại khô khốc vang lên trong bóng tối gầm cầu.
"Từ bây giờ, mạng của tao và mạng của mày đã xích chung một chỗ," Khánh nhìn thẳng vào mắt Danh, ánh mắt kiên định đến lạnh người. "Tao đã hứa sẽ đưa mày về tòa án đặc khu Thuận Hải, tao sẽ thực hiện lời hứa đó bằng cả mạng sống của tao. Nhưng mày phải sống để làm chứng chống lại Tạ Minh Luân. Hiểu chưa?"
Danh nhìn chiếc còng số 8 bọc thép đang liên kết cổ tay mình với Khánh, gạt nước mắt gật đầu lia lịa. Sự hèn nhát trong lòng gã lúc này đã hoàn toàn bị dập tắt, nhường chỗ cho một đức tin sinh tồn mãnh liệt bám víu vào Khánh.
*Rè... rè... rắc...*
Đột ngột, hệ thống loa phát thanh khẩn cấp công cộng gắn trên vách tháp cầu chính phía trên gầm cầu phát ra những tiếng rè rè chói tai của tần số vô tuyến bị nhiễu.
Ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng, trầm khàn và quen thuộc của Phùng Chí Hiếu – người đồng đội cũ SWAT phản bội – dội thẳng vào lòng dầm hộp thép tối tăm, vang vọng khắp nhịp cầu số 5 đổ nát.
"Vũ Quốc Khánh. Tao biết mày vẫn còn sống dưới gầm cầu kỹ thuật đó."
Tiếng nói của Hiếu qua hệ thống loa công suất lớn rít lên từng hồi ghê rợn giữa tiếng gió bão biển gầm rú bên ngoài.
"Tao cho mày đúng ba mươi phút. Giao nộp Trương Vĩnh Danh và chiếc thẻ nhớ MicroSD ra bệ bám tháp cầu số 3. Bằng không, cứ mỗi năm phút trôi qua, tao sẽ cho người hành quyết một công nhân bảo trì của ban kỹ thuật Trần Văn Bình ngay trên mặt cầu sập này. Thời gian bắt đầu đếm ngược."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!