Vệt Lửa Thuận Hải
Hoàng hôn trên đặc khu kinh tế Thuận Hải không mang màu đỏ tía lãng mạn của những bức ảnh du lịch. Nó có màu của gỉ sắt bị nung nóng, một dải màu cam xỉn bám chặt lấy những sợi cáp văng khổng lồ của cây cầu vượt biển dài hai cây số.
Gió biển giật mạnh từ mạn trái, rít qua khe hở của lớp kính bọc thép dày ba lớp trên chiếc xe áp giải chuyên dụng của Phân đội Áp giải Số 3. Tiếng rít đều đều ấy là thứ âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt bên trong khoang cabin bọc thép chật hẹp.
Vũ Quốc Khánh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế sắt hàn cố định vào sàn xe. Bộ cảnh phục áp giải màu xanh đậm của anh đã sờn cũ ở gấu tay, nhưng chiếc áo giáp chống đạn nhẹ Kevlar Level IIIA khoác ngoài vẫn được cài khóa chặt chẽ, ôm sát khuôn ngực rắn rỏi của một cựu cảnh sát áp giải ba mươi lăm tuổi. Tóc cắt ngắn sát da đầu, gương mặt góc cạnh sạm nắng và đôi mắt một mí lạnh lùng của anh không hề di chuyển khỏi mục tiêu ngồi đối diện.
Trương Vĩnh Danh.
Gã kế toán trưởng bốn mươi tuổi của tập đoàn bẩn đang co rúm người lại. Chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của gã đã đẫm mồ hôi, dán chặt vào cái bụng phệ nhẹ. Hai tay gã bị khóa chặt bằng chiếc còng số 8 bọc thép chuyên dụng, xích thẳng vào thanh sắt chịu lực dưới sàn xe. Chiếc kính cận gãy một bên gọng được gã cố dùng băng keo cá nhân dán lại, liên tục trượt xuống cánh mũi bóng dầu. Danh thở dốc, hai hàm răng va vào nhau cầm cập mỗi khi chiếc xe bọc thép nặng nề đi qua một khe co giãn cơ học của cầu.
"Anh Khánh..." Danh nuốt nước bọt, giọng khản đặc, mắt dán chặt vào bao súng da đen đeo hông của Khánh, nơi báng khẩu súng ngắn Glock-19 xám xịt lộ ra. "Họ sẽ giết tôi đúng không? Tôi biết quá nhiều... Tạ Minh Luân sẽ không để tôi sống sót bước vào phòng lưu trữ của Bộ Tư pháp đâu."
Khánh không chớp mắt. Giọng anh trầm và phẳng lặng như mặt nước giếng khơi: "Nhiệm vụ của tôi là đưa gã kế toán hèn nhát như anh đến tòa án đặc khu Thuận Hải an toàn. Giữ cái miệng của anh lại, hoặc tự nuốt đống mồ hôi đó đi."
Ở băng ghế phía trước, cậu cảnh sát trẻ Lâm Văn Nam quay đầu lại, cố nở một nụ cười để xua tan bầu không khí đặc quánh. Nam mới hai mươi tư tuổi, vừa tốt nghiệp Học viện Cảnh sát nhân dân được một năm. Gương mặt trẻ măng của cậu vẫn còn vương nét thư sinh, chiếc còi hiệu bằng đồng đeo ở cổ nhấp nháy dưới ánh hoàng hôn xám xịt.
"Anh Danh đừng lo, chiếc xe này có vỏ thép dày 8 ly, kính chống đạn chịu được cả đạn súng trường tấn công. Đội trưởng Hùng dẫn đầu đoàn xe bằng hai chiếc bán tải cơ động phía trước rồi. Không ai chạm vào anh được đâu."
Khánh khẽ nhíu mày. Bản năng của một cựu cảnh sát áp giải thực chiến từng trải qua hàng chục vụ di lý tội phạm nguy hiểm mách bảo anh có điều gì đó không ổn. Cây cầu Thuận Hải nối liền đặc khu với bán đảo hoang sơ Thuận Đông chiều nay vắng lặng một cách bất thường. Không có bất kỳ chiếc xe container chở hàng nào di chuyển trên làn ngược chiều. Chỉ có những dải sương sương mù biển mỏng bắt đầu lướt qua mặt bê tông, báo hiệu một đêm lạnh giá.
Anh đưa tay sờ nhẹ vào lót áo giáp Kevlar, nơi bức ảnh gia đình cũ ố vàng của người vợ quá cố Mai Chi và con gái nhỏ Thùy Dương được giấu kín. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không ngã quỵ sau vụ tai nạn dàn dựng ba năm trước.
Đột nhiên, chiếc bộ đàm Motorola GP-328 đeo trên vai Khánh rè lên một tiếng chói tai.
"Tít... tít... tít..."
Không phải tiếng báo hiệu đàm thoại thông thường. Đó là tần số xung kích vô tuyến tầm ngắn.
Khánh trợn mắt, đồng tử co rụt lại: "Nam! Nằm xuống!"
Lời cảnh báo chưa kịp ra khỏi kẽ răng thì một quầng sáng màu cam cực đại bùng phát ngay phía đầu cầu Thuận Hải, nhịp số 3.
*UỲNH!!!*
Sóng xung kích từ vụ nổ bom C4 kinh hoàng do chuyên gia bộc phá Marcus kích nổ từ xa xé toạc bầu không khí. Khối bê tông chịu lực nặng hàng trăm tấn của nhịp số 3 đổ sụp xuống biển sâu trong một tiếng gầm rú của thép gãy. Chiếc xe bán tải dẫn đầu của Đội trưởng Hùng biến mất ngay lập tức trong quả cầu lửa rực đỏ.
Chưa đầy một giây sau, một tiếng nổ thứ hai tiếp nối ở nhịp số 15 phía đầu cầu Thuận Đông.
*UỲNH!!!*
Cây cầu dây văng Thuận Hải dài 2km bị đánh sập hoàn toàn hai đầu chỉ trong chớp mắt. Lực chấn động chạy dọc theo hệ thống dây cáp văng khổng lồ, truyền thẳng xuống nhịp cầu số 5 nơi chiếc xe bọc thép áp giải đang di chuyển.
Mặt bê tông dưới bánh xe nứt toác. Chiếc xe bọc thép nặng gần 5 tấn bị nhấc bổng lên không trung bởi sóng địa chấn, lộn vòng một vòng rưỡi trước khi lao sầm xuống mặt cầu, lật nhào nghiêng ngả.
Trong khoang cabin tối tăm, mọi thứ đảo lộn. Tiếng thét xé lòng của Nam bị dập tắt bởi tiếng kim loại móp méo gầm rú. Khánh chỉ kịp đưa tay trái lên che đầu theo phản xạ, tay phải vớ lấy chiếc còng số 8 bọc thép đang xích Danh, móc chặt vào một thanh tay vịn bằng thép chịu lực trên trần xe.
*RẦM! KÉT... KÉT...*
Chiếc xe bọc thép trượt dài trên mặt bê tông vỡ nát, cày ra một vệt lửa dài mười mét trước khi dừng lại trong tư thế lật nghiêng tại nhịp cầu số 5. Khói đen mịt mù từ khoang động cơ bắt đầu tràn vào cabin qua các khe hở rách nát.
Không gian chìm vào một sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng lách tách của lửa bắt đầu bén vào lớp sơn xe.
Khánh mở mắt. Đầu anh đau nhức như búa bổ, máu nóng từ một vết rách trên trán chảy dài xuống mi mắt, nhuộm đỏ tầm nhìn. Anh lắc đầu để xua đi cơn choáng váng. Nhờ chiếc còng số 8 móc chặt vào tay vịn làm điểm tựa giảm chấn, cơ thể anh không bị va đập trực tiếp vào các góc nhọn của cabin.
Nhưng bả vai trái của anh đau buốt. Một mảnh kính cường lực vỡ sắc nhọn từ cửa sổ bên sườn đã xé rách lớp cảnh phục, cắm sâu vào thớ thịt bả vai trái, máu đỏ tươi bắt đầu loang ra ướt đẫm tấm lót giáp Kevlar.
"Nam..." Khánh khàn giọng gọi, cố gắng xoay người trong không gian hẹp.
Cậu cảnh sát trẻ Lâm Văn Nam nằm bất động ở băng ghế lái bị bẹp rúm. Cột vô lăng sắt đã đâm xuyên qua lồng ngực cậu. Đôi mắt Nam trợn trừng, không còn tia sáng. Chiếc còi hiệu bằng đồng đeo trên cổ cậu dính đầy muội than đen và máu tươi.
Nam đã hy sinh.
Khánh mím chặt môi, hàm răng nghiền chặt đến mức phát ra tiếng kêu khục khục. Anh không có thời gian để đau buồn. Mùi dầu diesel nồng nặc sực lên mũi anh.
Anh cúi đầu nhìn xuống gầm xe. Bình nhiên liệu bọc thép đã bị rạn nứt sau cú lật. Từng giọt dầu diesel đen ngòm đang rò rỉ xối xả, chảy dọc theo thành xe móp méo và hướng thẳng về phía ống xả nóng đỏ rực của động cơ đang bốc khói.
Khánh tính toán rất nhanh: Nhiệt độ của ống xả lúc này tối thiểu là 400 độ C. Dầu diesel có điểm chớp cháy cao, nhưng với áp lực rò rỉ trực tiếp vào nguồn nhiệt cực đại này, chiếc xe bọc thép sẽ phát nổ hoàn toàn trong vòng tối đa 90 giây.
"Cứu... cứu tôi với! Chân tôi bị kẹt rồi!" Tiếng gào khóc thảm thiết của Trương Vĩnh Danh vang lên từ góc tối cabin.
Danh đang bị treo ngược bởi sợi xích còng số 8. Chân trái của gã bị kẹt cứng dưới gầm chiếc ghế sắt bảo vệ bị biến dạng do lực ép của vụ nổ.
Khánh cố gắng cử động chân trái của mình. Một cảm giác đau buốt dội ngược lên não. Chân trái của anh đang bị một mảng thép sàn xe móp méo ép chặt dưới gầm ghế sắt. Anh bị kẹt.
Khánh không hề hoảng loạn. Với căn tính của một cựu binh công binh hải quân, anh biết hoảng loạn là tấm vé nhanh nhất dẫn đến cái chết. Anh dùng tay phải rút khẩu súng ngắn Glock-19 ra khỏi bao súng đeo hông. Súng vẫn nguyên vẹn, băng đạn còn đủ 12 viên đạn 9x19mm Parabellum tiêu chuẩn.
Khánh không dùng súng để bắn bừa bãi. Anh quay ngược báng súng Glock bọc polymer cứng, nện mạnh liên tiếp ba phát vào chốt khóa cơ học của chiếc ghế sắt đang đè lên chân mình.
*CỘP! CỘP! CỘP!*
Chốt sắt rỉ sét gãy đôi dưới lực đập chuẩn xác. Khánh dùng hết sức tàn của chân phải đạp mạnh vào thành xe để lấy điểm tựa, rút chân trái ra ngoài. Cổ chân anh bị trầy xước rách da, máu chảy đầm đìa trong ủng da, nhưng anh đã tự do.
Khánh bò lết qua khoang xe chật hẹp bốc khói nghi ngút, tiếp cận Trương Vĩnh Danh.
"Im lặng!" Khánh gằn giọng, bàn tay phải thô ráp bịt chặt miệng gã kế toán đang gào khóc gầm rú. "Muốn sống thì dùng hai tay bám chặt vào vai tôi. Tôi sẽ cạy cái ghế này ra."
Danh run rẩy gật đầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng sau lớp kính gãy gọng. Gã bám chặt lấy vai áo giáp của Khánh như bám lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất.
Khánh dùng tay phải vớ lấy chiếc kìm cộng lực cắt sắt thủy lực nặng 5kg của công nhân bảo trì nằm văng lăn lóc dưới sàn xe. Anh luồn lưỡi kìm vào khe hở giữa gầm ghế sắt và cổ chân của Danh, dùng hết sức lực của cơ bắp tay phải bẩy mạnh ngược chiều trọng lực.
*KÍT... KÍT...*
Thanh thép chịu lực uốn cong chậm chạp.
"Rút chân ra! Ngay!" Khánh gầm lên, bả vai trái bị rách của anh giật mạnh, cơn đau tột độ làm anh suýt ngất đi.
Danh dùng hết sức bình sinh rút chân trái ra khỏi kẽ hở móp méo. Gã thoát được, nhưng chiếc còng số 8 vẫn xích chặt tay gã vào thanh sắt sàn xe.
Khánh không tìm chìa khóa còng trong túi áo của Nam. Không còn thời gian. Dầu diesel đã bắt đầu bốc khói nghi ngút khi chạm vào ống xả nóng, những tia lửa nhỏ đầu tiên đã bắt đầu nhen nhóm dưới gầm xe.
Khánh dùng báng súng Glock nện mạnh vào chốt xích nối giữa hai vòng còng số 8 bọc thép của Danh. Một phát, hai phát. Chốt xích bằng hợp kim thép không gỉ không hề hấn gì.
Khánh mím môi, xoay nòng khẩu Glock-19 sát vào mắt xích nối, chĩa nòng súng lệch một góc 45 độ hướng ra ngoài vỏ xe để tránh đạn nảy trúng Danh.
*ĐOÀNG!*
Phát súng nổ vang dội trong khoang kín làm màng nhĩ cả hai rung lên bần bật. Mắt xích nối bị bắn đứt lìa, bắn ra những tia lửa xanh lét. Danh thoát khỏi sợi xích khóa sàn, nhưng hai cổ tay gã vẫn đeo hai vòng còng bọc thép.
"Bò theo tôi!" Khánh hét lên, khói độc màu đen đã bắt đầu làm cay xè mắt họ, dưỡng khí trong cabin gần như cạn kiệt.
Cửa bọc thép bên sườn xe đã bị biến dạng hoàn toàn do lực ép vụ nổ, khóa điện tử đã chết cứng. Khánh cố đạp mạnh hai phát bằng chân phải vào cửa nhưng tấm thép dày 8 ly không hề nhúc nhích.
Anh lập tức thay đổi chiến thuật. Anh quay người hướng về phía kính chắn gió phía trước của xe bọc thép. Lớp kính dày ba lớp bọc polycarbonate đã bị nứt rạn như mạng nhện sau cú lật nhưng chưa vỡ hoàn toàn.
Khánh dùng khuỷu tay phải bọc giáp Kevlar nện liên tiếp vào góc dưới của kính chắn gió - điểm yếu nhất của kết cấu kính chống đạn chịu lực.
*BINH! BINH!*
Kính cường lực rạn nứt sâu hơn nhưng vẫn giữ nguyên mảng lớn. Khánh cắn răng, xoay ngược khẩu Glock-19, dùng phần chốt thép nhô ra ở đế băng đạn nện mạnh vào đúng điểm nứt trung tâm.
*XOẢNG!!!*
Mảng kính bọc thép lớn đổ sụp ra ngoài mặt đường đổ nát, lộ ra một khe hở hẹp rộng khoảng 50 phân bám đầy muội than đen.
Khánh nắm lấy cổ áo sơ mi của Danh, đẩy mạnh gã kế toán phệ qua khe hở kính vỡ ra ngoài mặt đường bê tông.
"Bò sát đất! Trốn sau lốp xe container phía trước!" Khánh hét lên chỉ dẫn.
Danh lóng ngóng bò lết ra ngoài như một con chó hoảng loạn, hai vòng còng xích sắt va vào nhau lách cách trên mặt đường đầy mảnh kính vỡ.
Khánh định bò theo thì bả vai trái bị thương của anh vướng vào một cạnh sắt sắc nhọn của khung kính vỡ. Vết rách vai bị kéo căng, máu đỏ tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả cánh tay trái của anh. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, dùng tay phải đẩy mạnh cơ thể lách qua khe hở hẹp gầm xe, lăn xả ra ngoài mặt đường bê tông lạnh ngắt.
Chưa đầy mười giây sau khi Khánh thoát ra ngoài.
*UỲNH!!!*
Bình dầu diesel của chiếc xe bọc thép áp giải phát nổ hoàn toàn. Quả cầu lửa khổng lồ rực đỏ bốc cao mười mét, thiêu rụi toàn bộ khoang cabin bọc thép của Phân đội Áp giải Số 3 trong nháy mắt. Sức nóng hầm hập của vụ nổ hất văng Khánh trượt dài hai mét trên mặt bê tông vỡ nát.
Khánh nằm rạp người sát đất, tay phải vẫn nắm chặt khẩu Glock-19 chỉ còn đúng 11 viên đạn. Anh thở dốc, muội than đen bám đầy gương mặt sạm nắng đầy máu, ánh mắt lạnh lùng quét qua hiện trường đổ nát xung quanh nhịp cầu số 5.
Cảnh tượng trước mắt anh là một hỏa ngục trần gian.
Nhịp cầu số 5 nằm giữa biển khơi rực lửa dưới nắng chiều xám xịt. Hơn ba mươi chiếc xe hơi đủ loại đâm vào nhau liên hoàn sau vụ nổ đầu tiên, tạo thành một bãi xe tai nạn dồn toa kéo dài hai trăm mét. Những xác xe cháy đen nằm nghiêng ngả, khói đen mịt mù dâng cao che khuất cả bầu trời. Tiếng còi báo động của các xe hơi rú vang liên tục hòa lẫn tiếng sóng biển đập mạnh dưới chân cầu chịu lực.
Cả hai đầu cầu Thuận Hải đã bị đánh sập hoàn toàn xuống biển sâu. Họ đã bị cô lập hoàn toàn trên cây cầu gãy dài hai cây số giữa biển khơi, không có lối thoát ngược lại đất liền, không có sự trợ giúp của lực lượng cứu hộ chính quy.
Trương Vĩnh Danh đang co rúm người sau lốp chiếc xe container siêu trường siêu trọng của Quách Văn Tèo bị lật ngang đường cách đó mười mét. Gã ôm đầu gào khóc, hai vòng còng sắt trên tay run rẩy bần bật.
Khánh cắn răng dùng tay phải quấn chặt một dải vải rách từ sắc phục cảnh sát quanh bả vai trái để cầm máu tạm thời. Cơn đau buốt liên tục dội ngược lên não làm thính lực của anh xuất hiện những tiếng ù tai liên tục gầm rú.
Đột nhiên, trong tiếng còi xe rú vang và tiếng sóng biển gầm rú dưới gầm cầu.
Khánh nghe thấy một âm thanh rất nhỏ.
Một tiếng động cơ cơ khí đều đặn di chuyển từ phía khói đen mù mịt đầu cầu phía Tây.
Không phải tiếng xe cứu hộ.
Đó là tiếng bước chân chiến thuật dồn dập, tiếng xích sắt va chạm nhẹ và tiếng lên đạn lách cách đặc trưng của súng tiểu liên quân dụng.
Toán sát thủ tiên phong của tập đoàn quân sự tư nhân Hắc Phong đã tràn lên mặt cầu từ các xuồng cao tốc bọc thép dưới sông, bắt đầu chiến dịch càn quét dọn dẹp hiện trường tàn sát dân thường.
Khánh nín thở, nằm áp sát lưng vào thành thép lạnh ngắt của chiếc xe container lật nhào, súng Glock-19 hướng thẳng về phía màn khói đen mịt mù trước mặt.
Từ góc khuất tối tăm của khoang xe bọc thép áp giải đang bốc cháy dữ dội ngay sát bên cạnh anh.
Một tiếng động cơ học lách cách vang lên rợn người.
*Rắc... Cạch...*
Tiếng súng lên đạn lách cách của một họng súng ngắn khác vang lên từ góc khuất tối tăm ngay trong khoang chiếc xe áp giải bị lật nhào đang bốc cháy rực lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!