Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đường Chạy Đêm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão địa nhiệt rít gào suốt mười ngày qua cuối cùng cũng để lại một khoảng lặng âm u trên những vách đá đỏ của Vân Dương Sơn. Đêm nay, sương mù từ lòng đất mỏ quặng bốc lên dày đặc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với hơi ẩm lạnh buốt của những trận mưa axit chưa dứt.


Sâu trong lòng Phế Khống Động, Ninh Dạ ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh. Hắn khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, hai tay ôm lấy lồng ngực gầy yếu. Dưới lớp áo vải thô xám bám đầy tàn tro núi lửa, vết sẹo bỏng xích sắt nung đỏ do Ngô Thiết gây ra hôm qua vẫn còn rỉ ra những giọt máu đen khét lẹt. Cơn bỏng rát rùng rợn như muốn thiêu rụi từng sợi kinh mạch phàm nhân rách nát của hắn.


Nhưng ngay khi luồng hỏa độc từ vết thương định xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, chiếc hộp đồng rỉ sét giấu trong ngực hắn bỗng khẽ rung động nhẹ. Lớp vỏ sắt u minh đen bóng – thứ mà hắn và Lão Thiết đã mạo hiểm tính mạng đúc ra – lạnh buốt một cách kỳ lạ, nhưng sâu bên trong nó, tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao lại phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, ôn hòa. Luồng hơi ấm ấy len lỏi qua làn da rách nát, nhẹ nhàng bao bọc lấy tim mạch của Ninh Dạ, xoa dịu cơn bão hỏa độc đang tàn phá đan điền, giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn không bị dập tắt.


Ninh Dạ mở mắt, đôi mắt xám tro lóe lên một tia tím đen lạnh lẽo. Hắn cúi đầu nhìn cánh tay phải được quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen tuyền. Dưới thớ vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng khẽ rung động nhịp nhàng.


"Ta không thể đợi thêm nữa," Ninh Dạ thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc đầy dứt khoát. "Chấp pháp điện đã phong tỏa toàn bộ Củi Lửa Doanh. Nếu ngày mai Tào Diêm tiếp tục dùng la bàn tầm nhiệt ráo riết truy lùng, chiếc vỏ sắt u minh này cũng chưa chắc giấu nổi khí tức linh hồn của tỷ tỷ."


Hắn gượng dậy, cẩn thận buộc chặt chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt trước ngực. Đêm nay, hắn phải đào thoát khỏi Vân Dương Tông, trốn vào hoang dã bóng tối biên cảnh.


Ngay khi Ninh Dạ vừa bước ra đến lối rẽ tối tăm của hầm ngầm, một bóng người trung niên vạm vỡ, mặc võ phục xám cũ kỹ đột ngột bước ra từ góc khuất vách đá. Ninh Dạ giật nẩy mình, tay trái lập tức đặt lên chuôi Thiết Phách Kiếm gãy giắt bên hông, u minh hắc hỏa trong đan điền khẽ rục rịch.


"Là ta," một giọng nói trầm thấp, đầy bất đắc dĩ vang lên.


Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu hỏa sơn, gương mặt râu tóc bạc nửa đầu của Triệu Đại Hải – cựu giáo đầu dạy võ cho tạp dịch – hiện ra. Ánh mắt ông chứa đầy sự dằn vặt và lòng trắc ẩn khi nhìn vào lồng ngực cháy đen của thiếu niên mười bảy tuổi.


"Giáo đầu?" Ninh Dạ khẽ nheo mắt, tay vẫn không rời chuôi kiếm gãy. Hắn không bao giờ tin vào lòng tốt vô cớ của bất kỳ tu sĩ tiên môn nào.


Triệu Đại Hải nhìn quanh một lượt, rồi thở dài, ném một tấm da thú cũ kỹ về phía Ninh Dạ. "Đừng căng thẳng. Ta không đến để bắt ngươi. Triệu Bá đã chết, Lâm Phong cũng biến mất không dấu vết. Chấp pháp điện đang điên cuồng lục soát khắp nơi. Đêm nay là cơ hội duy nhất của ngươi. Đây là bản đồ tuần phòng ngoại môn, ta đã cố ý điều phối lộ trình của đội tuần tra hướng ngược lại để lộ ra một sơ hở ở bìa rừng phía đông. Hãy đi đi, đừng để bản thân phải bước lên Hỏa Thần Đàn làm củi tế sống."


Ninh Dạ đón lấy tấm bản đồ da thú, ngón tay khẽ miết lên những đường vẽ chi tiết. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đầy dằn vặt của Triệu Đại Hải, rồi khẽ khom người: "Ơn cứu mạng đêm nay, Ninh Dạ khắc cốt ghi tâm."


Triệu Đại Hải không nói gì thêm, chỉ phẩy tay rồi nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc, giả vờ tiếp tục đi tuần tra hướng ngược lại.


Ninh Dạ không hề chậm trễ, dắt theo tấm bản đồ, vận hành Hắc Dạ Thu Liễm Thuật để đóng băng hoàn toàn u minh linh lực đan điền, nhạt nhòa thân hình hòa lẫn vào bóng tối của những thân cây mục nát dọc sườn núi ngoại môn. Sương mù axit lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, nhưng nhục thân phàm nhân rách nát của hắn lúc này dường như đã miễn nhiễm với cái lạnh, chỉ có ngọn lửa căm hận đang âm thầm nung nấu dưới đáy lòng.


Khi Ninh Dạ di chuyển qua khu vực phế tích hoang phế của ngoại môn tạp dịch phòng – nơi những dãy nhà nát bằng gỗ thông đỏ bị tàn phá bởi bão núi lửa hằng năm – tai hắn bỗng nghe thấy tiếng gầm rú dữ dội của dã thú núi lửa hòa lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của một đứa trẻ.


Ninh Dạ lập tức dừng bước, ẩn mình sau một tảng đá dung nham lớn. Qua màn sương mù mờ ảo, hắn nhìn thấy ba con hỏa thú biến dị khổng lồ, lông dựng ngược rực lửa đỏ sậm đầy hỏa độc, đang vây quanh một đứa trẻ gầy gò đen nhẻm dưới một hố đất sâu. Đứa trẻ khoảng mười tuổi, đôi mắt sáng ngời kiên định rực cháy ngọn lửa tím nhạt ẩn hiện dưới hàng mi, đang run rẩy ôm chặt một mảnh ngọc thạch hắc hỏa nhỏ để giữ ấm kinh mạch.


Đó là Mặc Trần – đứa trẻ mồ côi mang hỏa mạch biến dị bị Vân Dương Tông bỏ rơi trong đống tro tàn.


Một con hỏa thú gầm lên gầm rú, móng vuốt dung nham nung đỏ định lao xuống vồ lấy cậu bé.


*Nếu ta ra tay, động tĩnh sẽ thu hút truy binh. Nhưng đứa trẻ này... mang huyết mạch hỏa mạch giống hệt tỷ tỷ và ta.* Ninh Dạ siết chặt nắm tay, vết sẹo xích sắt trước ngực nhói đau dữ dội như muốn nhắc nhở hắn về sự tàn bạo vô tình của tiên môn.


"Không thể bỏ mặc," Ninh Dạ quyết đoán dứt khoát.


Hắn thò tay vào tay áo trái, rút ra ba cây u minh châm ngắn bằng sắt u minh tẩm độc rắn núi lửa. Ninh Dạ ngưng thần nín thở, thần niệm từ đan điền nhẹ nhàng lan tỏa ra phạm vi mười trượng, khóa chặt huyệt đạo của ba con dã thú.


*Vút! Vút! Vút!*


Mười đầu ngón tay Ninh Dạ búng mạnh, ba tia tím lạnh xé rách không khí lao đi hoàn toàn không tiếng động. Ba cây u minh châm cắm ngập vào tử huyệt gáy của ba con hỏa thú biến dị. Chất độc kịch độc lập tức ăn mòn kinh mạch, đóng băng hoàn toàn linh lực hỏa hệ khiến chúng ngã rầm xuống đất đá sắc nhọn, co giật vài nhịp rồi tắt thở vĩnh viễn mà không kịp phát ra một tiếng gầm rú nào.


Ninh Dạ bứt tốc áp sát hố đất, nhảy xuống dắt lấy tay Mặc Trần. Đứa trẻ hoảng sợ định gào lên, nhưng Ninh Dạ đã nhanh chóng dùng bàn tay quấn băng gạc đen bịt chặt miệng cậu bé: "Muốn sống thì im lặng đi theo ta."


Nhìn thấy đôi mắt xám tro lóe lên tia lửa tím lạnh của Ninh Dạ, Mặc Trần bỗng cảm nhận được một sự ấm áp đồng tộc quen thuộc từ chiếc hộp đồng trước ngực hắn. Cậu bé kiên cường gật đầu, im lặng tuyệt đối.


Tuy nhiên, khi Ninh Dạ định kéo Mặc Trần lên khỏi hố đất, cậu bé khẽ rên rỉ đau đớn, bước chân lảo đảo. Ninh Dạ nhìn xuống, phát hiện chân trái của Mặc Trần đã bị đá nhọn cứa rách một vết thương sâu, máu tươi đỏ rực rỉ ra loang lổ.


*Mặc Trần bị thương làm chậm tốc độ di chuyển của cả hai.* Ninh Dạ cau mày, thầm nghĩ. Nhưng hắn không hề do dự, trực tiếp cõng Mặc Trần lên bả vai bộc phát sức bền nhục thân phàm nhân, nhanh chóng di chuyển dọc theo lối mòn sườn núi hướng ra bìa rừng hoang dã.


Sử dụng bản đồ lộ trình của Triệu Đại Hải cung cấp, Ninh Dạ khéo léo luồn lách qua những khoảng trống của các đội tuần tra ngoại môn. Thế nhưng, khi họ chỉ còn cách biên giới ngoại môn vài trăm trượng, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đột ngột quét qua màn sương mù phía trước, chấn động không khí rít lên tiếng oán linh gào rú.


Ninh Dạ lập tức thu mình ẩn nấp dưới vách đá hiểm trở.


Qua khe đá hẹp, hắn kinh hoàng phát hiện ngay tại lối thoát hiểm duy nhất dẫn ra hoang dã bóng tối, một toán lính tuần tra Chấp pháp điện gồm mười đệ tử tinh nhuệ đang phong tỏa hoàn toàn lối đi. Dẫn đầu toán lính này chính là Trương Uy – tên đao phủ chấp pháp tu vi Luyện Khí tầng tám đầy hung hãn mặt đầy sẹo.


Trên tay Trương Uy là một chiếc la bàn định vị tầm nhiệt cải tiến, liên tục phát ra những vệt sáng đỏ rực quét qua quét lại toàn bộ khu vực sườn núi hoang vắng hằng giờ để tìm kiếm dấu vết hắc hỏa u minh.


"Đội trưởng, la bàn có dao động nhiệt lượng bất thường ở khu vực phế tích phía tây!" Một tên đệ tử chấp pháp vội vã báo cáo.


Trương Uy nheo mắt nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn, gương mặt hung ác sần sùi sẹo hiện rõ sát khí lạnh lùng: "Kẻ sử dụng u minh tà hỏa chắc chắn chưa thể chạy xa khỏi Củi Lửa Doanh. Toàn đội thu hẹp phạm vi vây quét, lục soát từng gốc cây kẽ đá cho ta!"


Ninh Dạ nín thở tuyệt đối hằng nhịp tim dưới vách đá lạnh buốt. Lối thoát hiểm duy nhất đã bị chặn đứng bởi mười tu sĩ vũ trang nghiêm ngặt. Nếu cưỡng ép vượt ải lúc này, nhục thân phàm nhân rách nát của hắn chắc chắn sẽ bị phi kiếm chấp pháp chém nát vụn thành tro bụi đen.


*Trương Uy đã thiết lập la bàn tầm nhiệt quét liên tục. Ta không thể ngự hắc hỏa chiến đấu trực diện lúc này.* Ninh Dạ trầm ngâm tính toán chiến thuật, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng tím lạnh lẽo nhìn vào cậu bé Mặc Trần đang run rẩy trên vai.


Hắn khẽ hạ Mặc Trần xuống, ghé sát tai cậu bé thì thầm một kế hoạch điên rồ: "Nghe đây, lát nữa ta sẽ ngụy trang cho ngươi thành tạp dịch ngoại môn đi lấy củi hằng ngày hằng giờ. Ngươi hãy thu hút sự chú ý của lính canh tuần phòng để tạo ra một sơ hở nhỏ ở góc vách đá sạt lở phía đông..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!