Nghịch Hỏa Thiêu Thân
Cơn bão địa nhiệt càn quét qua dãy Vân Dương Sơn hệt như một bầy mãnh thú cuồng loạn, rống lên những tiếng gầm xé rách màn đêm. Mưa axit xộc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc, từng giọt nước đỏ rực như máu rớt xuống những mái nhà tranh xơ xác của Củi Lửa Doanh, rít lên những tiếng bỏng rát. Dưới bóng tối mịt mù của cơn bão, phàm nhân hỏa mạch chỉ biết co rúm người lại trong những hầm mỏ lạnh lẽo, run rẩy chờ đợi cái chết hằng đêm. Thế nhưng, trong chính cái hoả ngục tăm tối ấy, một bóng hình gầy gò đang lặng lẽ di chuyển ngược chiều gió bão, chậm rãi tiến về phía khu biệt viện đá đỏ của Chấp sự Triệu Bá.
Ninh Dạ mặc một chiếc áo vải thô xám bám đầy bụi than, tơi tả và ướt sũng dưới làn mưa độc. Dọc sống lưng hắn, những vết sẹo roi da nung đỏ từ trận tra tấn trước vẫn chưa hề khép miệng, rỉ ra thứ máu đen bết dính vào thớ vải thô ráp hằng giờ. Mỗi bước đi, cơn đau buốt xương tủy lại truyền thẳng vào đại não, nhưng đôi mắt xám tro của thiếu niên mười bảy tuổi không hề gợn lên một tia dao động. Áp chặt vào lồng ngực gầy yếu của hắn, chiếc hộp đồng rỉ sét – nay đã được bọc một lớp vỏ sắt u minh đen bóng cách nhiệt tuyệt đối – đang tỏa ra một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa. Luồng hơi ấm ấy len lỏi qua làn da rách nát, tịnh hóa từng tia hỏa độc núi lửa đang gặm nhấm đan điền của hắn, bảo vệ sợi tơ sinh mệnh yếu ớt của tỷ tỷ Ninh Dao khỏi sự dò quét thần thức của tiên môn.
*Lão Quách... thúc thúc... ta sẽ không để máu của mọi người chảy vô ích.* Ninh Dạ thầm nghĩ, bàn tay quấn băng gạc đen siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm thô sơ giắt bên hông. Thanh trọng kiếm nặng hơn ba trăm cân, không có linh tính phi kiếm, chỉ là một khối sắt đen u minh thô ráp do hắn tự tay rèn đúc hằng đêm dưới hầm mỏ, nhưng nó là thứ vũ khí duy nhất hắn có để đối đầu với tu sĩ.
Khi chỉ còn cách biệt viện của Triệu Bá khoảng trăm trượng, Ninh Dạ dừng bước, nín thở tuyệt đối. Hắn lẩm nhẩm khẩu quyết tịch diệt của Nghịch Hỏa Quyết, dẫn dắt đốm lửa tím đen nhỏ bé trong đan điền nghịch hành dọc theo mười hai kinh mạch chính. Ngay lập tức, thân nhiệt của hắn hạ xuống mức đóng băng, khí u minh lạnh lẽo bao phủ lấy nhục thân rách nát. Kỹ năng Hắc Dạ Vô Ảnh được kích hoạt hoàn hảo. Thân hình Ninh Dạ nhạt nhòa dần, hoàn toàn đồng hóa vào những vệt sương mù độc và bóng tối dày đặc của cơn bão mưa axit hằng đêm. Hắn lướt đi không tiếng động, vượt qua hai đệ tử tuần tra ngoại môn đang đứng che ô lụa tránh mưa bên cổng đá mà không hề kích hoạt một tia dao động linh khí nào.
Bên trong mật thất biệt viện, Triệu Bá đang ngồi bệ vệ trên chiếc ghế bành bọc da yêu thú hỏa hệ. Gương mặt mập mạp đầy thịt mỡ của gã đỏ rực dưới ánh lửa từ chiếc lò rèn phụ góc phòng, nơi những thỏi hỏa linh thiết đang nóng chảy đỏ rực. Gã chấp sự nâng chén rượu linh cúc, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ đắc ý, cười sằng sặc với tên đệ tử đứng hầu bên cạnh:
"Hừ, lũ củi mục phàm nhân ở Củi Lửa Doanh cứ nghĩ trốn được dưới hầm ngầm là an toàn. Ngày mai, ta sẽ lôi mười tên quặng nô hỏa mạch già nhất lên tế đàn thiêu sống làm củi mồi. Để xem tên ma tu ẩn nấp kia có chịu ló mặt ra không. Một khi Chưởng môn đại nhân ban thưởng viên Luyện Khí Đan cực phẩm, ta sẽ đột phá Luyện Khí tầng năm, bước chân vào nội môn tiên lộ!"
"Chấp sự đại nhân anh minh! Lũ sâu kiến đó chết là thiên kinh địa nghĩa để gia trì khí vận tông môn!" Tên đệ tử nịnh bợ cười hùa theo.
Ngay khoảnh khắc tên đệ tử vừa dứt lời, một vệt bóng tối lạnh lẽo đột ngột xé rách màn sương lưu huỳnh trong mật thất. Không một tiếng động, không một lời cảnh báo, Thiết Phách Kiếm thô nặng như một tấm bia đá đen khổng lồ đâm lút vào vai phải của Triệu Bá từ phía sau!
*Phập!*
"Á!!!" Triệu Bá gào lên một tiếng thảm thiết. Lực chém kinh hoàng của thanh trọng kiếm ba trăm cân nghiền nát xương bả vai gã, ghim chặt gã xuống chiếc ghế da yêu thú. Máu tươi rực nóng phun trào loang lổ trên nền đá cẩm thạch. Tên đệ tử đứng hầu bên cạnh chưa kịp định thần thì một bóng đen quấn băng gạc đã áp sát, bàn tay trái của Ninh Dạ vung lên, một cây U Minh Châm tẩm địa hỏa độc tủy xuyên thẳng qua huyệt thái dương của hắn. Tên đệ tử trợn tròn mắt, ngã gục xuống đất, toàn thân co giật rồi đông cứng trong nháy mắt.
"Ngươi... Ninh Dạ?! Tên củi mục phế vật!" Triệu Bá trợn mắt kinh hãi khi nhận ra gương mặt xám tro lạnh lùng của tên quặng nô hằng ngày gã vẫn đánh đập. Sự sỉ nhục và đau đớn tột cùng kích phát h h h hỏa lực cuồng bạo trong đan điền Luyện Khí tầng bốn của gã. Triệu Bá gầm lên, giải phóng luồng linh lực hỏa hệ chính tông đỏ rực như dung nham bộc phát ra xung quanh, tạo thành một làn sóng nhiệt chấn văng Thiết Phách Kiếm và đẩy lùi Ninh Dạ ra xa.
Triệu Bá chật vật đứng dậy, bả vai phải nát bấy rỉ máu tươi, nhưng đôi mắt gã rực lửa điên cuồng. Gã thọc tay trái vào hông, rút ra sợi roi da nung đỏ rực rỡ đầy gai nhọn – chiếc roi sắt lửa độc chuyên dùng để tra tấn quặng nô hằng ngày. Gã quất mạnh một phát, sợi roi xé rách không khí tạo ra một đường lửa đỏ rực rỡ quấn thẳng về phía cổ Ninh Dạ:
"Tên ma tu tà ác! Hôm nay ta sẽ lột da ngươi làm củi tế!"
Ninh Dạ không hề hoảng loạn. Hắn lập tức rút từ sau lưng ra tấm khiên đồng đỏ Hỏa Đồng Khiên – bảo vật gạt đỡ hắn đoạt được từ trước – đưa lên chống đỡ trực diện đòn quất roi của Triệu Bá. Sợi roi sắt nung đỏ quấn chặt lấy tấm khiên đồng đỏ, tạo ra tiếng xèo xèo rùng rợn cùng những tia lửa bắn tung tóe quanh mật thất. Sức nóng kinh hoàng dẫn truyền qua tấm khiên, nung đỏ rực cả lớp băng gạc đen quấn trên tay trái Ninh Dạ, khiến da thịt hắn bỏng rát rỉ máu đen bốc khói khét lẹt. Thế nhưng nhục thân thô luyện của Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng đã giúp hắn cắn răng chịu đựng sóng nhiệt cắn trả, đứng vững vàng không hề lùi nửa bước.
"Lửa chính tông của ngươi... chỉ là củi đốt cho nghịch hỏa của ta mà thôi!" Ninh Dạ khàn giọng rít lên, đôi mắt xám tro lóe lên tia lửa tím đen lạnh lẽo.
Triệu Bá biến sắc, gã nhận ra ngọn lửa đỏ của mình khi chạm vào tấm khiên đồng của Ninh Dạ đang bị một luồng khí lạnh u minh âm thầm nuốt chửng. Gã vội vàng thu roi, lùi lại ba bước, hai tay kết ấn pháp quyết, miệng lẩm nhẩm quát lớn:
"Hỏa Tiễn Thuật! Vạn tiễn xuyên tâm!"
Từ đan điền của Triệu Bá, mười tám mũi tên lửa đỏ rực ngưng tụ giữa không trung, tỏa ra nhiệt độ cực cao có thể nung chảy cả sắt thô, lao vút đi vây quét toàn bộ không gian mật thất hẹp hòi. Ninh Dạ lập tức vận chuyển Tàn Thủy Bộ. Thân hình hắn di chuyển bứt phá tốc độ cực nhanh dọc theo các vách đá mật thất, để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe biến ảo trong đêm tối. Mười tám mũi tên lửa cắm sầm xuống nền đá đá đỏ, tạo ra những tiếng nổ giòn giã chấn vỡ đất đá, nhưng hoàn toàn vồ hụt vào khoảng không vô định.
Ninh Dạ lợi dụng tàn ảnh đánh lạc hướng tầm nhìn, nhặt lại Thiết Phách Kiếm dưới đất, vung kiếm chém mạnh một phát từ phía sườn trái của Triệu Bá. Triệu Bá hoảng hốt vung roi sắt nung đỏ lên đỡ đòn chém vật lý nặng nề.
*Bùm!*
Luồng h h h hỏa lực bạo liệt từ đan điền Triệu Bá bộc phát dọc theo sợi roi, truyền thẳng vào Thiết Phách Kiếm. Sức nóng cực hạn nung đỏ rực thanh trọng kiếm sắt đen trong nháy mắt, nhiệt độ cao đến mức suýt chút nữa bỏng nát hoàn toàn bàn tay trái của Ninh Dạ, buộc hắn phải buông kiếm thối lui. Thanh Thiết Phách Kiếm rơi keng xuống đất, đỏ rực như một thanh sắt nung trong lò đúc.
"Chết đi tên phế vật!" Triệu Bá gầm lên đắc ý, vung roi sắt quất tới tấp hòng kết liễu Ninh Dạ đang mất vũ khí.
Thế nhưng, Ninh Dạ không hề có ý định nhặt lại kiếm. Hắn cố ý để gã nung đỏ kiếm để gã lơi lỏng phòng ngự cận chiến. Ngay khoảnh khắc ngọn roi sắt chuẩn bị quấn vào người, Ninh Dạ bứt tốc bằng Tàn Thủy Bộ áp sát tầm gần trong gang tấc. Hắn dồn toàn bộ h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa u minh tích lũy trong đan điền vào lòng bàn tay phải quấn băng gạc rách nát. Dưới lớp vải thô, những đường vân cổ tím đen vảy rồng bừng sáng rực rỡ lân quang tím lạnh, da thịt hắn rạn nứt nẻ rỉ máu đen do u minh lực lượng phản phệ tàn phá kinh mạch cực hạn.
"Nghịch Hỏa Chưởng!" Ninh Dạ gầm lên, đánh một chưởng trực tiếp vào tử huyệt đan điền của Triệu Bá.
*Ầm!*
Một dấu chưởng màu tím đen u minh rít lên tiếng oán linh gào rú lạnh lẽo cắm sâu vào lồng ngực Triệu Bá. Ngay lập tức, ngọn lửa đỏ rực rỡ hộ thể của gã chấp sự tắt phụt vĩnh viễn. Luồng h h h h h h h h h h h h hắc hỏa lạnh buốt ăn mòn hoàn toàn kinh mạch, dập tắt toàn bộ linh lực h h h hỏa hệ chính tông trong đan điền của gã từ bên trong. Triệu Bá trợn tròn mắt nhìn Ninh Dạ, lồng ngực gã bốc lên làn khói tím độc hôi thối, da thịt toàn thân co rúm lại, hóa thạch đen đá rồi vỡ vụn thành đống tro tàn đen rụng xuống đất bùn loang lổ.
Triệu Bá – ác bá tàn bạo thống trị Củi Lửa Doanh mười năm qua – đã chết không còn một mảnh xương tàn.
Ninh Dạ quỳ gối dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, bọt máu đen trào ra khóe miệng. Cánh tay phải của hắn đau đớn tột cùng như bị vạn kiến cắn xé xương tủy hằng giờ, kinh mạch rạn nứt nẻ rỉ máu bết dính dọc sống lưng. Thế nhưng, hắn không có thời gian nghỉ ngơi. Hắn gượng dậy, vung tay phóng ra một tia u minh hắc hỏa nhỏ vào chiếc lò rèn phụ chứa hỏa linh thiết đang nóng chảy góc phòng, kích hoạt *Cuồng Hỏa Bạo*.
*Đoàng! Đoàng!*
Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn vỡ toàn bộ gian biệt viện đá đỏ. Lò rèn nổ tung, giải phóng hàng vạn tàn lửa đỏ rực rỡ thiêu rụi toàn bộ gian phòng và làm sập đổ hoàn toàn trần đá, chôn vùi xác của Triệu Bá và tên đệ tử dưới đống đổ nát sạt lở. Hiện trường vụ ám sát đã được ngụy trang hoàn hảo thành một vụ tai nạn nổ lò rèn phụ sập hầm lò núi lửa.
Lợi dụng sự hỗn loạn bùng phát và khói bụi mịt mù ngoài sân, Ninh Dạ ẩn mình hoàn hảo bằng Hắc Dạ Vô Ảnh, nhanh chóng rút lui khỏi biệt viện đá đỏ tiến thẳng về phía bìa rừng hoang dã biên giới – nơi hắn biết một kẻ phản bội khác đang trốn chạy.
Lâm Phong đang chạy điên cuồng trên con đường mòn sườn núi đá đỏ hướng ra ngoại môn. Gã bóp chặt viên Luyện Khí Đan hạ phẩm trong túi áo, gương mặt gầy gò biến dạng vì sung sướng và tham vọng tột độ dưới màn mưa axit bỏng rát. Gã nghĩ đến ngày mai, khi gã được Chưởng môn Triệu Hằng ban thưởng danh phận đệ tử ngoại môn chính thức, gã sẽ không còn phải làm quặng nô hèn mọn, gã sẽ ngự kiếm phi hành ngạo thị thiên hạ.
Thế nhưng, một luồng khí lạnh u minh đột ngột bao phủ sau gáy gã, dập tắt hoàn toàn hơi ấm nóng bức của bão núi lửa xung quanh.
*Bịch!*
Một bàn tay quấn băng gạc đen rách nát, lạnh lẽo như băng đá dưới vực sâu thọc mạnh từ phía sau, bóp chặt lấy cổ họng Lâm Phong lôi ngược gã lại. Lâm Phong trợn tròn mắt kinh hãi, gã định gào lên báo động nhưng luồng u minh h h h h h h h h h h hắc hỏa truyền qua cổ họng lập tức phong tỏa hoàn toàn huyệt đạo khí quản và đông cứng linh lực yếu ớt đan điền của gã.
Ninh Dạ lạnh lùng kéo xềnh xệch Lâm Phong đi qua những bụi cây dại gai góc sườn núi, tiến thẳng về phía một gò đất hoang vu khuất sau vách đá hiểm trở – nơi hắn đã đắp một ngôi mộ gió (mộ không xác) bằng đá đen để tưởng nhớ Lão Quách, người bạn già đang nằm thoi thóp chờ chết dưới hầm tối.
Ninh Dạ ném mạnh Lâm Phong quỳ rạp xuống trước ngôi mộ gió đá đen. Mưa axit xối xả gội sạch bùn đất trên mặt gã phản đồ, lộ ra gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu vì sợ hãi tột cùng. Lâm Phong nhìn thấy Ninh Dạ đứng trên cao, đôi mắt xám tro rực cháy ngọn lửa tím đen tịch diệt lạnh lùng nhìn gã hệt như nhìn một xác chết.
"Ninh Dạ... Tiểu Dạ ca ca... Xin ngươi tha mạng!" Lâm Phong dập đầu lia lịa xuống đất đá sắc nhọn đến rách da trán rỉ máu tươi, giọng nói run rẩy van xin thảm thiết. Gã thọc tay vào túi áo, run rẩy dâng lên viên đan dược màu đỏ sậm rạn nứt: "Đây... đây là Luyện Khí Đan hạ phẩm! Ta dâng cho ngươi! Ta sẽ dẫn đường cho ngươi trốn chạy qua mật đạo... Xin ngươi đừng giết ta! Ta chỉ muốn sống sót... Ta không muốn làm củi hiến tế..."
Ninh Dạ nhìn viên Luyện Khí Đan hạ phẩm rác rưởi trên bàn tay run rẩy của gã phản đồ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, u uất tột cùng:
"Ngươi muốn sống sót, nên ngươi bán đứng mạng sống của Lão Quách? Ngươi muốn làm đệ tử ngoại môn cao quý, nên ngươi để Lão Quách bị dẫm gãy xương chân, hành hạ sống dở chết dở dưới hầm tối?"
"Ta sai rồi! Ta thực sự sai rồi!" Lâm Phong gào khóc nghẹn ngào, nước mưa axit chảy vào mắt gã bỏng rát rỉ máu đen: "Là Triệu Bá ép ta! Tiên môn chính đạo ép ta! Ta chỉ là một phàm nhân hèn mọn... Ta không có sự lựa chọn!"
"Lão Quách gánh nợ ân tình sinh mạng cứu ta, gánh nhục hình bảo vệ huyết mạch đồng tộc phàm nhân hỏa mạch hèn mọn của chúng ta. Còn ngươi... ngươi dẫm đạp lên xương máu của người cứu mạng mình để mưu cầu vinh hoa phú quý ảo vọng." Ninh Dạ bước lên một bước, gót chân dẫm nát viên Luyện Khí Đan hạ phẩm thành những mảnh vụn bột phấn đỏ nhạt trôi tuột theo dòng nước mưa axit.
Lâm Phong trợn tròn mắt nhìn viên đan dược ước mơ bị dẫm nát vỡ vụn, hy vọng cuối cùng sụp đổ hoàn toàn. Gã định vùng dậy liều mạng bỏ chạy, nhưng Ninh Dạ đã ra tay dứt khoát tàn bạo.
Bàn tay phải quấn băng gạc đen của Ninh Dạ vươn ra, bóp chặt lấy đỉnh đầu Lâm Phong. Ngọn lửa tím đen u minh từ đan điền bùng phát mạnh mẽ dữ dội dọc cánh tay, bốc lên làn khói tím độc tịch diệt lạnh lẽo bao phủ toàn bộ nhục thân gã phản đồ hèn hạ.
"Lão Quách đã thề bảo vệ ta đến chết. Hôm nay, ta tự tay thiêu chết ngươi ngay trước mộ gió của lão nhân để hoàn thành lời thệ nguyện tịch diệt!" Ninh Dạ khàn giọng rít lên.
Lâm Phong thậm chí không kịp phát ra một tiếng gào thét báo động nào. Luồng u minh h h h h h h h h h h hắc hỏa tịch diệt thiêu rụi kinh mạch, tịnh hóa hoàn toàn nhục thân và thần hồn gã phản đồ từ bên trong. Chỉ trong vòng hai nhịp thở dưới đêm mưa bão gào rú, Lâm Phong đã hóa thành một đống tro tàn đen rụng xuống bệ đá trước ngôi mộ gió của Lão Quách, bị dòng nước mưa axit cuốn trôi tuột vào lòng đất đá đỏ hoang dã.
Ninh Dạ tự tay thiêu chết kẻ phản bội Lâm Phong ngay trước mộ gió của Lão Quách để hoàn thành lời thệ nguyện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!