Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phản Bội Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm nay tràn qua dãy Vân Dương Sơn mang theo một thứ mùi vị kinh tởm của tro tàn núi lửa và bùn nhão thối rữa. Trời đổ mưa, nhưng đó không phải là những giọt nước mát lành của nhân gian, mà là những tia nước axit bỏng rát, mang theo tàn dư của lưu huỳnh nung đỏ từ miệng hố địa nhiệt phía trên đỉnh núi. Từng đợt sấm sét màu đỏ sậm rạch ngang bầu trời u ám, chiếu tỏ những mái nhà tranh rách nát của Củi Lửa Doanh đang run rẩy trong gió bão hệt như những bộ xương khô của đám phàm nhân quặng nô đang nằm chờ chết.


Sâu dưới lòng đất, bên trong Phế Khống Động, bầu không khí thậm chí còn ngột ngạt và tăm tối hơn gấp bội. Ninh Dạ ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh buốt, lồng ngực hắn phập phồng một cách khó nhọc. Vết thương cũ dọc sống lưng – những rãnh sẹo rách da thịt bết dính tro than do ngọn roi hỏa độc của Triệu Bá để lại – đang co rút dữ dội dưới tác động của hơi ẩm lạnh buốt ngoài trời. Bàn tay phải của hắn, quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen tuyền, tỳ lên đầu gối. Dưới lớp vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng đang khẽ rung động nhịp nhàng, tỏa ra một làn khí u minh lạnh buốt hệt như băng đá dưới vực sâu.


Áp sát vào lồng ngực gầy gò của hắn, chiếc hộp đồng rỉ sét – giờ đây đã được bọc kín bởi lớp vỏ sắt u minh đen bóng mà hắn và Lão Thiết đã mạo hiểm tính mạng để đúc ra hằng đêm hằng giờ – tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, vô cùng ôn hòa. Luồng hơi ấm ấy len lỏi qua làn da rách nát, tịnh hóa từng tia hỏa độc núi lửa đang gặm nhấm đan điền của hắn. Đó là tàn hồn của Ninh Dao, tỷ tỷ ruột thịt của hắn. Sợi tơ sinh mệnh yếu ớt ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho Ninh Dạ không bị ngọn lửa tịch diệt trong đan điền nuốt chửng bản ngã phàm nhân.


Lão Quách ngồi đối diện hắn dưới ánh lửa lò sưởi thô sơ rực đỏ. Gương mặt lão nhân què thọt bám đầy bụi than xám xịt, đôi mắt già nua xảo quyệt nhưng chứa đầy sự mệt mỏi nhìn chằm chằm vào khoảng tối sau vách đá. Lão vừa dùng nắm cỏ dại núi lửa trộn lưu huỳnh đắp lên sống lưng Ninh Dạ, mùi khét lẹt bốc lên ngùn ngụt để át đi mùi máu u minh hắc hỏa.


"Tiểu Dạ," Lão Quách khàn giọng thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức bị tiếng mưa bão gào rú bên ngoài nuốt chửng hoàn toàn. "Đường hầm bí mật dưới đống củi khô của ta... đã đào xong từ ba năm trước. Lối đó dẫn thẳng ra hoang dã bóng tối biên cảnh, vượt qua được tầm quét của la bàn Chấp pháp điện. Đêm nay bão lớn, tuần tra ngoại môn chắc chắn sẽ lơ là. Ngươi phải mang theo Dao nhi rời khỏi đây. Đừng quay đầu lại."


Ninh Dạ nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt xương tủy dọc sống lưng, khẽ lắc đầu: "Lão Quách, còn thúc thúc của ta... Ninh Hoài Sơn. Thúc ấy đã tự nguyện hiến tế thọ nguyên ba tháng để thế mạng cho ta hằng đêm hằng giờ dưới tế đàn. Ta không thể bỏ thúc ấy lại."


Lão Quách thở dài sầu thảm, hàm răng rụng gần hết mím chặt: "Hoài Sơn đã quyết định hoán mệnh cho ngươi, nghĩa là mạng của hắn đã thuộc về hỏa đàn rồi. Nếu ngươi không đi đêm nay, một khi Triệu Bá phát hiện ra vết thương của Vương Nhị là do u minh tà hỏa của ngươi gây ra, cả hai chúng ta... không, toàn bộ phàm nhân hỏa mạch ở đây sẽ bị thiêu sống thành tro bụi để tịnh hóa tà khí."


Ninh Dạ không trả lời. Bàn tay trái của hắn siết chặt lấy chiếc hộp đồng trước ngực. Hắn biết Lão Quách nói đúng. Tiên môn chính đạo tôn sùng ánh sáng vĩnh hằng, nhưng ánh sáng ấy được xây dựng trên xương máu của những kẻ yếu thế phàm nhân hỏa mạch hèn mọn. Đối với họ, u minh lực lượng của hắn là tà thuyết cấm kỵ phải bị diệt trừ vạn cổ.


Trong khi hai người đang thì thầm trong bóng tối, ở một góc khác của Củi Lửa Doanh, một bi kịch hèn hạ đang âm thầm diễn ra dưới màn mưa bão.


Lâm Phong lầm lũi bước đi trong mưa, y phục tạp dịch rách nát ướt sũng dính chặt vào thân hình mảnh khảnh gầy gò của gã. Gã đang run rẩy, nhưng không phải vì lạnh, mà vì một sự sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm linh hồn gã hằng đêm hằng giờ. Lâm Phong đã chứng kiến quá nhiều phàm nhân bị lôi lên Hỏa Thần Đại Tế Đàn, chứng kiến da thịt họ co rúm lại rồi hóa thành những làn khói xám cung cấp năng lượng cho kết giới tông môn. Gã không muốn chết. Gã muốn sống, muốn trở thành một tu sĩ tiên môn cao quý, muốn được ngự kiếm phi hành thoát khỏi hỏa ngục này.


Chiều nay, gã đã rình mò peeking qua khe hở vách gỗ thông đỏ của phòng tạp dịch. Gã đã thấy tất cả. Gã thấy Lão Quách dâng hiến toàn bộ túi linh thạch tích lũy mười năm cho Triệu Bá để cứu Ninh Dạ. Gã thấy vết bỏng hắc h h h h hắc hỏa kỳ lạ rỉ máu đen trên tay phải Ninh Dạ. Gã hiểu rằng Ninh Dạ chính là kẻ mà Chấp pháp điện đang điên cuồng truy lùng.


*Một viên Luyện Khí Đan... Chỉ cần một viên Luyện Khí Đan hạ phẩm, ta sẽ nhập môn ngoại môn... Ta sẽ không phải làm củi sống...*


Ý nghĩ phản bội bùng lên trong đầu Lâm Phong hệt như một liều độc dược tàn độc. Gã siết chặt nắm tay, rảo bước nhanh hơn qua những vũng bùn nhão rực đỏ ánh lửa núi lửa, tiến thẳng về phía tòa lầu các nguy nga của Triệu Bá nằm trên dốc đá.


*Cộc... cộc... cộc...*


Lâm Phong dập đầu quỳ rạp trước cánh cửa gỗ lim nạm đồng đỏ của mật thất Triệu Bá. Nước mưa từ tóc gã nhỏ ròng ròng xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng.


Cửa mở. Triệu Bá bước ra, thân hình vạm vỡ mập mạp tỏa ra luồng h h h hỏa lực linh khí hống hách ấm áp. Tên ác bá quản lý nheo mắt nhìn con chuột nhắt đang quỳ dưới chân mình, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ tột cùng:


"Tên củi mục tạp dịch đan đường kia, đêm hôm mưa bão ngươi đến đây làm gì? Nếu không có tin tức gì giá trị, ta sẽ ném ngươi vào lò đúc ngay lập tức!"


Lâm Phong run rẩy dữ dội, dập đầu thật mạnh xuống đất, giọng nói khản đặc vì sợ hãi lẫn tham vọng:


"Chấp sự đại nhân bớt giận! Tiểu nhân... tiểu nhân có tin tức khổng lồ về kẻ sử dụng u minh tà hỏa đả thương Vương Nhị chấp sự!"


Triệu Bá khựng lại, đôi mắt ti hí lập tức lóe lên tia sát khí lạnh lùng. Gã cúi người xuống, tóm lấy cổ áo Lâm Phong lôi xềnh xệch gã lên, rít qua kẽ răng:


"Ngươi nói cái gì? Kẻ nào? Nói mau!"


"Là Ninh Dạ!" Lâm Phong gào lên trong tiếng sấm chớp gầm rú bên ngoài. "Chính là tên phế vật hỏa mạch Ninh Dạ phòng tạp dịch! Hắn đang giấu giếm u minh tà hỏa lực lượng hằng đêm hằng giờ dưới đan điền! Tay phải của hắn bị bỏng lạnh rỉ máu đen, được quấn gạc đen để che giấu! Hơn nữa... Lão Quách què thọt đã đào một đường hầm bí mật dưới Phế Khống Động để chuẩn bị đưa hắn đào tẩu ra hoang dã bóng tối đêm nay!"


Triệu Bá cười sằng sặc, nụ cười đầy vẻ điên cuồng và tham lam tột độ. Gã ném Lâm Phong xuống đất hệt như ném một bao rác bẩn thỉu. Gã thọc tay vào ngực áo, rút ra một viên đan dược màu đỏ sậm rạn nứt tỏa ra mùi thuốc nồng đậm, ném thẳng vào mặt Lâm Phong.


"Tốt! Đây là Luyện Khí Đan hạ phẩm thưởng cho ngươi! Dẫn đường cho ta! Nếu lời ngươi nói là thật, ngày mai ngươi sẽ là đệ tử ngoại môn chính thức của Vân Dương Tông!"


Lâm Phong nhặt viên đan dược bằng đôi bàn tay run rẩy đầy bùn đất, áp chặt vào lồng ngực gầy yếu của mình. Gương mặt gã hiện rõ một nụ cười vặn vẹo, điên cuồng tột cùng dưới ánh chớp đỏ rực của bão núi lửa.


"Đại nhân đi theo tiểu nhân!"


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, Triệu Bá đã triệu tập một đội tuần tra gồm mười đệ tử chấp pháp mang theo phi kiếm h h h hỏa hệ rực rỡ và những ngọn đuốc dầu thông cháy ngùn ngụt bất chấp mưa gió bão bùng. Đội quân sát thủ rầm rộ tiến về phía Phế Khống Động sâu thẳm dưới lòng đất mỏ quặng.


Bên trong hang tối, Ninh Dạ đang nhắm mắt tĩnh tâm thì đột ngột, thần thức của hắn khẽ động. Nhờ có đốm h h h h hắc hỏa u minh mới ngưng tụ trong đan điền, khứu giác và thính giác của hắn đã vượt xa phàm nhân thông thường. Hắn ngửi thấy mùi dầu thông cháy khét lẹt đang áp sát và tiếng bước chân nặng nề của giáp sắt va chạm giòn giã dọc theo địa đạo ngầm.


"Họ đến rồi!" Ninh Dạ biến sắc, hắn bật dậy định ôm lấy hộp đồng.


Lão Quách cũng nghe thấy tiếng h dơi ngự thú rít lên chói tai ngoài cửa hang. Lão nhân què thọt không hề do dự, dùng đôi bàn tay gầy gò thô ráp của mình đẩy mạnh Ninh Dạ về phía khe nứt đá tối tăm nhất sâu dưới đáy Phế Khống Động.


"Tiểu Dạ, trốn mau! Mau vận hành Hắc Dạ Vô Ảnh! Đừng ra ngoài dù có chuyện gì xảy ra!" Lão Quách gào lên, đôi mắt già nua rực cháy một quyết tâm sinh tử.


"Lão Quách!"


"Đi mau! Ngươi muốn Dao nhi chết cùng ngươi sao?!" Lão Quách gầm lên, lão dùng hết sức tàn đẩy Ninh Dạ lọt thỏm vào kẽ nứt đá hẹp hoang dã sâu thẳm, rồi nhanh tay kéo đống củi khô và quặng phế phẩm che lấp hoàn toàn lối vào.


Ninh Dạ nép sát nhục thân vào vách đá lạnh buốt hẹp hòi. Hắn nín thở tuyệt đối, vận hành *Hắc Dạ Thu Liễm Thuật* kết hợp với *Hắc Dạ Vô Ảnh*. Thân nhiệt của hắn hạ xuống mức đóng băng, linh lực h h h hắc hỏa biến dị hoàn toàn đồng hóa nhục thân hắn với bóng tối đen kịt của vách đá cổ xưa. Hắn trở nên vô hình trước mắt thường và thần thức quét qua của tu sĩ cấp thấp.


Ngay khoảnh khắc hắn vừa hoàn thành ngụy trang, cửa Phế Khống Động bị một cú đạp bạo lực chấn vỡ nát vụn bay vào trong.


*Rầm!*


Triệu Bá dẫn đầu đội tuần tra xông vào hang. Ánh đuốc đỏ rực rỡ nhuộm đỏ cả căn phòng tối tăm bám đầy tàn tro. Theo sau gã là Lâm Phong, gương mặt gã phản đồ biến dạng vì phấn khích dã tâm, ngón tay gầy gò chỉ thẳng vào đống củi khô góc phòng:


"Đại nhân! Lối vào đường hầm bí mật nằm ngay dưới đống củi khô kia! Lão Quách què thọt đã giấu nó suốt ba năm qua!"


Triệu Bá hừ lạnh, gã vung roi sắt quất mạnh một phát chấn bay toàn bộ đống củi khô sang một bên, để lộ ra một miệng hầm ngầm tối tăm dẫn thẳng ra hoang dã. Gã quay sang nhìn Lão Quách đang đứng im lặng bên lò sưởi, đôi mắt ti hí híp lại đầy sát khí lạnh lùng:


"Lão què kia, đường hầm này là thế nào? Tên phế vật hỏa mạch Ninh Dạ đâu rồi? Nói mau, bằng không ta sẽ róc xương lột da ngươi!"


Lão Quách cười sầu thảm, lão bước từng bước què thọt đến trước mặt Triệu Bá, không hề có một chút sợ hãi của một phàm nhân hèn mọn hằng ngày chịu đánh đập:


"Triệu Bá, ngươi chỉ là một con chó săn của Vân Dương Tông bòn rút xương tủy phàm nhân để mưu cầu thọ nguyên ảo vọng... Ngươi nghĩ phàm nhân h h h hỏa mạch chúng ta sẽ mãi mãi chịu làm củi đốt cho các ngươi sao? Ninh Dạ đã trốn thoát ra ngoài hoang dã từ lâu rồi! Ngươi vĩnh viễn không bao giờ bắt được hắn!"


"Lão già đáng chết!" Triệu Bá gầm lên phẫn nộ dữ dội. Gã vung chân đạp mạnh một cú chấn gãy xương sườn Lão Quách, khiến lão nhân văng mạnh vào bệ đá rỉ máu tươi đỏ rực.


Lâm Phong bước lên, gã nhìn khắp hang tối với vẻ nghi ngờ tột độ. Gã biết Ninh Dạ bị thương nặng không thể chạy nhanh như vậy được. Gã nhìn chằm chằm vào các khe nứt đá xung quanh, đôi mắt láo liên đầy hiểm độc:


"Đại nhân, Ninh Dạ chắc chắn vẫn còn ẩn nấp quanh đây! Thần thức của đại nhân nhạy cảm với hơi nóng, nhưng tên phế vật kia có một chiếc hộp đồng rỉ sét tỏa ra luồng khí u minh lạnh lẽo... Lão què này thà chết không khai, chứng tỏ Ninh Dạ đang nghe thấy chúng ta!"


Triệu Bá cười hiểm độc, gã vung sợi xích sắt nung đỏ quấn chặt lấy cổ Lão Quách, lôi xềnh xệch lão nhân ra ngoài khoảng sân bùn đất nhão nhẹt dưới màn mưa bão gào rú.


"Lôi toàn bộ quặng nô Củi Lửa Doanh ra đây cho ta!" Triệu Bá gầm lên ra lệnh.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, hàng trăm quặng nô phàm nhân gầy gò, đói khát, mặc áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro đã bị lính tuần tra dùng roi sắt đánh đập dồn dập lôi ra ngoài mưa bão. Họ quỳ rạp dưới đất bùn nhão đỏ rực ánh lửa núi lửa, run rẩy trong cơn mưa axit bỏng rát.


Ninh Dạ núp sâu trong khe nứt đá tối tăm, đôi mắt xám tro của hắn dán chặt vào khe hở nhỏ của đống quặng phế phẩm che phủ lối vào. Hắn thấy tất cả. Hắn thấy Lão Quách bị xích cổ nằm quằn quại trong vũng bùn nóng, máu tươi đỏ rực rỉ ra từ miệng hòa lẫn vào nước mưa axit bỏng rát.


Triệu Bá vứng chiếc roi da nung đỏ rực rỡ đầy gai nhọn đứng trên cao, giọng nói gầm rú át cả tiếng sấm sét đỏ sậm:


"Toàn bộ củi mục nghe cho rõ! Lão già què thọt này đã tiếp tay cho tà hỏa ma tu trộm quặng cấm và đào hầm đào tẩu! Hôm nay, ta sẽ thi hành nhục hình dã man tàn bạo nhất trước mặt các ngươi để làm gương! Kẻ nào biết Ninh Dạ đang trốn ở đâu mà mật báo, ta sẽ thưởng một viên Luyện Khí Đan và cho thăng cấp đệ tử ngoại môn!"


Đám đông phàm nhân quặng nô im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào của những đứa trẻ h h h hỏa mạch gầy gò vang lên đau đớn trong màn mưa bão. Họ căm ghét tiên môn bóc lột, nhưng họ quá yếu đuối để phản kháng vũ lực của tu sĩ.


Lão Quách nằm dưới đất, trán rách nát rỉ máu tươi, nhưng đôi mắt già nua của lão bỗng nhiên hướng về phía khe nứt đá tối tăm nơi Ninh Dạ đang ẩn nấp. Lão khẽ lắc đầu một cách vô cùng kín đáo, đôi môi mím chặt rỉ máu đen, ra hiệu cho Ninh Dạ tuyệt đối không được ra ngoài.


*Tiểu Dạ... nhẫn nhịn... sống sót cứu Dao nhi...*


Ninh Dạ chứng kiến ánh mắt ấy, lồng ngực hắn đau đớn như bị ngàn nhát dao đâm nát. Hai bàn tay hắn siết chặt lấy thanh Thiết Phách Kiếm phôi thai rỉ sét giắt bên hông, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rách da rỉ máu tươi đỏ rực. Hắn cắn chặt môi đến mức bật máu loang lổ, nuốt từng ngụm máu nóng vào trong phế phủ để ngăn chặn tiếng gào thét phẫn nộ ngập trời bộc phát ra ngoài.


*Không được ra ngoài... Nếu ta ra ngoài lúc này, cả ta, Lão Quách và Mặc Trần sẽ chết chùm... Ta phải dùng Hắc Dạ Vô Ảnh để ám sát gã sau khi gã lơi lỏng cảnh giác...*


Ninh Dạ vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch chuyển chu thiên liên tục để áp chế luồng h h h h h h h h h h hắc hỏa đang bùng phát điên cuồng trong đan điền khí hải. Chiếc hộp đồng rỉ sét bọc vỏ sắt u minh trước ngực hắn khẽ rung động nhịp nhàng, Ninh Dao phát ra đốm sáng dịu nhẹ xoa dịu thần trí đang điên cuồng của đệ đệ.


Triệu Bá nhìn thấy sự im lặng của đám đông, gã tức giận dữ dội. Gã vung roi da nung đỏ quất mạnh một phát chí mạng vào tấm lưng què thọt của Lão Quách.


*Chát!*


Lớp da thịt mỏng manh của lão nhân bị quất rách da thịt rỉ máu tươi bỏng độc hoại tử sần sùi. Lão Quách gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi lịm đi trong vũng bùn nóng.


"Lão già cứng đầu!" Triệu Bá gầm lên hiểm độc. Gã vung chân phải chứa đầy h h h hỏa lực linh khí Luyện Khí tầng bốn, dẫm mạnh một cú tàn bạo xuống chân còn lại của Lão Quách.


*Rắc!*


Tiếng xương sống chân chân còn lại của Lão Quách bị chấn gãy nát vụn vang lên giòn giã, xé rách cả màn đêm mưa bão gào rú. Lão Quách trợn tròn mắt gào thét thảm thiết, cơn đau cực hạn chấn động thần thức khiến lão nhân ngất đi ngay lập tức trong vũng bùn nhão nhuộm đen bởi máu hoại tử.


"Lôi lão què này vào hầm tối giam giữ chờ chết!" Triệu Bá quất roi ra lệnh, giọng nói tàn nhẫn lạnh lùng vượt ngoài phàm trần. "Canh giữ nghiêm ngặt toàn bộ Củi Lửa Doanh hằng đêm hằng giờ hòng dụ hung thủ lộ diện! Ngày mai, nếu tên Ninh Dạ kia không tự mình xuất hiện đầu hàng, ta sẽ thiêu sống mười tên quặng nô h h h hỏa mạch lớn tuổi nhất trên tế đàn để tịnh hóa tà khí!"


Đám đệ tử chấp pháp vác xác Lão Quách lôi xềnh xệch đi dọc địa đạo ngầm rỉ máu đen bết dính đất cát nóng. Triệu Bá dẫn đầu đội tuần tra rầm rộ rời khỏi khu mỏ quặng ngầm, để lại hàng trăm phàm nhân quặng nô quỳ rạp dưới cơn mưa axit bỏng rát gào khóc nghẹn ngào.


Lâm Phong bước theo sau Triệu Bá, gã lén nhìn lại đống đổ nát của Phế Khống Động một lần cuối với nụ cười vặn vẹo điên cuồng, tay vẫn bóp chặt viên Luyện Khí Đan hạ phẩm trong túi áo.


Bão mưa bão núi lửa ngoài kia càng lúc càng bùng phát mạnh mẽ dữ dội, dung nham ngầm sạt lở sườn núi hoang dã phát ra những tiếng nổ giòn giã chấn động đất đá.


Sâu dưới lòng đất, bên trong khe nứt đá tối tăm của Phế Khống Động hoang phế.


Ninh Dạ bước từng bước chậm rãi ra ngoài khoảng không gian tối tăm của hang động đã bị tàn phá nặng nề. Thân hình hắn gầy gò mảnh khảnh, mặc áo vải thô xám rách nát bám đầy tàn tro rỉ máu bết dính dọc sống lưng.


Hắn không khóc. Những giọt nước mắt phàm nhân đã hoàn toàn bị ngọn lửa tịch diệt trong đan điền thiêu rụi thành hư vô.


Ninh Dạ quấn băng đen chặt vào cánh tay phải, đôi mắt xám tro hoàn toàn hóa thành ngọn lửa tím đen lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!