Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Lưới Sắt Lùng Sục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão núi lửa gào rú ngoài kia hệt như tiếng thét của một con dã thú cổ đại bị thương. Những luồng gió rít mang theo tàn tro nóng bỏng và mùi lưu huỳnh nồng nặc quất liên tục vào những vách đá đỏ của ngoại môn Vân Dương Tông. Dưới chân núi, Củi Lửa Doanh chìm trong màn sương mù xám xịt, ẩm ướt và ngột ngạt.


Ninh Dạ lê bước chân nặng trĩu trở về căn phòng tạp dịch tối tăm của mình. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều mang theo cơn đau thắt từ lồng ngực. Vết thương cũ dọc sống lưng do roi da của Triệu Bá quất vài ngày trước bết dính máu đen vào lớp áo vải thô xám rách nát. Bàn tay phải của hắn quấn chặt những lớp băng gạc đen dính đầy bụi than, run rẩy không ngừng. Sức nóng bạo liệt từ đợt rèn đúc vỏ bọc sắt u minh ở Luyện Thiết Đường vừa qua đã vắt kiệt chút linh lực ít ỏi trong đan điền khí hải của hắn, để lại một cảm giác bỏng lạnh u minh đáng sợ dọc theo kinh mạch.


Nhưng sâu trong lồng ngực hắn, nơi áp sát vào da thịt rách nát, chiếc hộp đồng rỉ sét chứa tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao giờ đây đã được bao bọc bởi một lớp vỏ sắt u minh đen bóng, nặng nề và lạnh ngắt. Lớp vỏ sắt âm hàn này hệt như một bức tường thành vững chắc, hoàn toàn cô lập và phong tỏa mọi tia sáng tím mờ nhạt cùng dao động linh hồn yếu ớt của tỷ tỷ khỏi thế giới bên ngoài. Ninh Dạ khẽ thở phào thầm lặng. Ít nhất, trong đợt quét thần thức tầm rộng vừa rồi của Chấp pháp điện, hắn đã qua mặt được Tào Diêm.


Hắn đẩy cánh cửa gỗ thông đỏ nứt nẻ của phòng tạp dịch, bước vào trong bóng tối ẩm thấp. Mùi than củi cháy khét lẹt và mùi bùn đất ẩm ướt xộc thẳng vào mũi.


"Tiểu Dạ? Ngươi về rồi..."


Một giọng nói khàn đặc, đầy lo lắng vang lên từ góc tối. Lão Quách - lão nhân què thọt bám đầy bụi than - lật đật nhỏm dậy từ đống rơm rách. Đôi mắt lão sáng lên dưới ánh lửa lò sưởi thô sơ rực đỏ. Lão bước đến, đôi chân què thọt quét lê trên nền đất nện, tay cầm một nắm thảo dược dại bốc mùi hăng hắc.


"Lão Quách..." Ninh Dạ khàn giọng gọi, nhục thân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất.


Lão Quách nhanh tay đỡ lấy thiếu niên, dìu hắn ngồi xuống bệ đá. Nhìn thấy lớp băng gạc đen trên tay phải Ninh Dạ dính máu đen loang lổ, bắp thịt trên mặt lão nhân khẽ giật giật. Lão không hỏi Ninh Dạ đã đi đâu, cũng không hỏi về chiếc hộp sắt u minh trước ngực hắn. Sự trải đời và xảo quyệt của một cựu tán tu bị phế tu vi dạy lão biết rằng, tò mò ở nơi hỏa ngục này chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn.


Lão Quách lầm lụi dùng nắm thảo dược dại trộn lẫn lưu huỳnh núi lửa đắp lên vết thương dọc sống lưng của Ninh Dạ. Chất dịch thảo dược mát lạnh chạm vào da thịt bỏng rát, khói nhẹ bốc lên mang theo mùi khét lẹt đặc trưng.


"Mùi lưu huỳnh núi lửa và thảo dược dại này là lớp ngụy trang tốt nhất." Lão Quách thì thầm, giọng nói trầm xuống hệt như tiếng gió rít qua kẽ đá. "Nó sẽ át đi mùi máu u minh hắc hỏa trên người ngươi. Nhưng thương thế của ngươi... kinh mạch phàm nhân đang gánh chịu hỏa độc phản phệ cực kỳ nghiêm trọng. Nếu không áp chế kịp thời, đan điền của ngươi sẽ tự bạo trước khi ngươi kịp cứu tỷ tỷ."


Ninh Dạ nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt xương tủy khi thuốc thấm vào vết thương. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập nhưng vô cùng khẽ khàng vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ.


*Cộc... cộc... cộc...*


Lão Quách cảnh giác giắt chiếc búa rỉ sét vào hông, bước đến hé mở cửa. Một bóng người mảnh khảnh, gầy gò lách nhanh qua khe cửa hẹp hệt như một con chuột nhắt. Đó là Lục Tử - thiếu niên tạp dịch phòng luyện đan. Gương mặt lanh lợi của gã bám đầy bụi thuốc, đôi mắt sáng xảo quyệt đảo nhanh khắp phòng trước khi khóa chặt vào Ninh Dạ.


"Ninh Dạ ca! Huynh vẫn còn sống!" Lục Tử thở hổn hển, gã lấy từ trong ngực ra một chiếc túi vải thô chứa đầy những viên đan dược màu đỏ sậm rạn nứt và ba gốc cỏ khô rực ánh đỏ nhạt. "Phòng luyện đan đang đại loạn. Vương Nhị bị thương nặng đan điền rách nát đã báo cáo lên Triệu Bá về việc có kẻ sử dụng 'u minh tà hỏa' trộm quặng cấm. Ta lén trộm được mớ phế đan hỏa hệ này và mấy gốc Hỏa Linh Thảo từ rác thải phòng đan. Huynh mau nuốt đi để áp chế hỏa độc!"


Ninh Dạ nhìn những gốc Hỏa Linh Thảo chứa hỏa lực ôn hòa ấm áp, lòng dâng lên một luồng ấm áp hiếm hoi giữa lò ngục lạnh lẽo này. Hắn đưa bàn tay trái không bị thương nhận lấy túi thảo dược, khẽ gật đầu:


"Lục Tử... món nợ ân tình này, Ninh Dạ ghi nhớ."


"Huynh đệ với nhau nói làm gì!" Lục Tử xua tay, nhưng vẻ mặt gã nhanh chóng chuyển sang lo lắng tột độ. "Nhưng huynh phải cẩn thận. Lâm Phong... tên phản đồ tạp dịch phòng dược dạo này cứ lảng vảng quanh đây. Gã đang khát khao lập công để đổi lấy một viên Luyện Khí Đan nhập môn ngoại môn. Ta nghi ngờ gã đã để mắt đến huynh."


Lời nói của Lục Tử chưa dứt, bên ngoài Củi Lửa Doanh bỗng nhiên vang lên tiếng còi xương rít lên chói tai, xé rách màn đêm mưa bão.


*U u u... u u u...*


Tiếng vó ngựa h hỏa lang và tiếng roi sắt quất đen đét vào không khí vang dội từ đầu dốc. Ánh đuốc đỏ rực rỡ từ các ngọn đuốc dầu thông nhuộm đỏ cả khoảng sân bùn đất nhão nhẹt ngoài cửa sổ.


"Đội tuần tra Chấp pháp điện! Triệu Bá dẫn quân lục soát!" Lão Quách biến sắc, lão lập tức đẩy Lục Tử vào lối hầm ngầm bí mật ẩn sau đống củi khô góc phòng. "Lục Tử, trốn mau! Tiểu Dạ, mau vận công thu liễm khí tức!"


Cửa phòng bên cạnh bị chấn vỡ rầm rầm. Tiếng la hét thảm thiết của những quặng nô phàm nhân bị lôi xềnh xệch ra ngoài mưa bão vang lên chói tai.


"Lục soát toàn bộ! Bất kỳ kẻ nào tàng trữ sắt u minh hoặc mang u minh tà hỏa khí tức... giết không tha!" Giọng nói hống hách, tàn bạo của Triệu Bá vang vọng khắp Củi Lửa Doanh. Tên ác bá quản lý đang tự tay vung roi da nung đỏ đập nát hòm xiểng của từng căn phòng tạp dịch.


Ninh Dạ ngồi xếp bằng trên bệ đá, nhắm chặt mắt lại. Hắn biết mình không có đường lui. Nếu hắn chống trả, cấm chế của toàn tông sẽ kích hoạt, hắn và Lão Quách sẽ chết không có chỗ chôn. Hắn bắt buộc phải sử dụng *Hắc Dạ Thu Liễm Thuật* để phong tỏa hoàn toàn u minh linh lực trong đan điền.


*Hắc dạ vô ảnh, thu khí về tâm...*


Ninh Dạ lẩm nhẩm khẩu quyết, dẫn dắt luồng nghịch hỏa tím đen đang bập bùng trong đan điền thu hồi vào sâu trong kẽ nứt khí hải. Thân nhiệt của hắn bắt đầu hạ xuống một cách đột ngột hệt như một khối đá lạnh hoang dã.


Nhưng ngay khoảnh khắc u minh hắc hỏa bị cưỡng ép thu hồi, luồng h h hỏa độc tích tụ dọc sống lưng và bả vai từ roi da của Triệu Bá bỗng dưng bùng phát dữ dội hệt như một núi lửa thu nhỏ gặp lạnh. Sự xung khắc nhiệt độ cực hạn giữa cái lạnh tịch diệt của hắc hỏa thu liễm và cái nóng bạo liệt của h h hỏa độc cắn trả tàn phá kinh mạch phàm nhân rách nát của hắn.


"Khụ..."


Ninh Dạ run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng đau đớn như bị vạn kiến độc cắn xé xương tủy. Hắn cố gắng dùng linh lực hắc hỏa để tự tịnh hóa h h hỏa độc, nhưng nhiệt lượng bạo liệt của độc tố bùng phát mạnh hơn do đan điền đang trống rỗng. Máu đen bắt đầu rỉ ra từ kẽ ngón tay phải dưới lớp băng gạc đen rách nát, nhỏ từng giọt xuống nền đất nện ẩm ướt.


*Không được bộc phát... Ta phải nhẫn...*


Cửa gỗ phòng tạp dịch bị một cú đạp bạo lực chấn vỡ bay ra ngoài.


*Rầm!*


Triệu Bá bước vào xưởng rèn phòng tối, thân hình mập mạp tràn đầy h h hỏa lực linh khí hống hách che khuất cả lối đi. Theo sau gã là ba tên đệ tử chấp pháp mang kiếm dài lấp lánh h h hỏa quang rực rỡ. Roi da nung đỏ rực rỡ đầy gai nhọn trên tay Triệu Bá kéo lê trên đất phát ra những tiếng xèo xèo khét lẹt.


"Hừ, hai tên củi mục què thọt này vẫn còn ở đây sao?" Triệu Bá quét đôi mắt ti hí, đầy sát khí nhìn khắp căn phòng chật hẹp bám đầy tàn tro. Gã hít một hơi thật sâu, khứu giác nhạy bén của tu sĩ Luyện Khí tầng bốn h h hỏa hệ giúp gã ngửi thấy mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc và mùi cỏ dại cháy khét lẹt trong phòng. Gã nhướng mày đầy nghi ngờ. "Mùi lưu huỳnh đậm thế này... Các ngươi đang giấu giếm thứ gì?"


Lão Quách lập tức quỳ rạp dưới đất, dập đầu thật mạnh xuống vũng nước bùn nhão nhẹt đầu cửa, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi tột độ:


"Chấp sự đại nhân bớt giận! Tiểu nhân què thọt hằng ngày hằng giờ phải đốt lò dọn xỉ than, thân thể bám đầy mùi lưu huỳnh núi lửa... Ninh Dạ tiểu tử thì bị thương nặng do roi da của đại nhân mấy ngày trước, vết thương hoại tử bốc mùi hôi thối nên tiểu nhân phải dùng cỏ dại núi lửa đốt lên để át mùi... Xin đại nhân khai ân!"


Triệu Bá hừ lạnh, gã bước từng bước nặng nề tiến về phía Ninh Dạ đang quỳ rạp dưới bệ đá. Gã vung roi da nung đỏ nâng cằm Ninh Dạ lên, ép thiếu niên phải ngước gương mặt nhợt nhạt, bám đầy bụi than xám xịt lên đối diện với gã.


"Tay phải của ngươi... sao lại run rẩy thế kia?" Triệu Bá nheo mắt đầy hiểm độc, ánh mắt gã khóa chặt vào cánh tay phải quấn băng gạc đen đang rỉ máu đen nhẹ của Ninh Dạ. "Lại còn quấn băng đen che giấu... Vương Nhị nói kẻ đả thương gã bị bỏng lạnh tay phải do tà hỏa cắn trả. Strip băng gạc ra cho ta kiểm tra!"


Một tên đệ tử chấp pháp bước lên, vung đoản đao định xé rách băng gạc đen trên tay Ninh Dạ.


Kinh mạch toàn thân Ninh Dạ căng cứng hệt như sợi dây đàn sắp đứt. Luồng h h h h h h h hỏa độc trong người hắn bùng phát đến cực hạn, máu đen rỉ ra từ kẽ ngón tay càng lúc càng nhiều. Nếu lớp băng gạc bị xé ra, những đường vân cổ màu tím đen vảy rồng ẩn hiện dưới da chắc chắn sẽ bị vạch trần.


*Ta bắt buộc phải giết gã... dù có phải tự bạo đan điền!*


Sát ý lạnh lùng tột cùng ngưng tụ trong đôi mắt xám tro của Ninh Dạ. Hắn chuẩn bị giải phóng hoàn toàn u minh hắc hỏa để liều mạng chết chùm với Triệu Bá.


Ngay trong khoảnh khắc nghẹt thở ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lão Quách bỗng nhiên bò rạp tới trước chân Triệu Bá. Lão nhân dập đầu liên tục đến mức trán rách nát rỉ máu đỏ tươi trộn lẫn bùn đất cát nóng, tay run rẩy dâng lên một chiếc túi vải thô cũ kỹ, bẩn thỉu giấu sâu trong ống quần rách.


"Chấp sự đại nhân! Tiểu nhân có vật này dâng hiến cho đại nhân! Xin đại nhân tha cho Ninh Dạ tiểu tử hèn mọn sắp chết cháy này!"


Triệu Bá khựng lại, ánh mắt gã bị thu hút bởi chiếc túi vải thô trong tay Lão Quách. Gã thô bạo giật phắt chiếc túi, hé mở miệng túi ra nhìn vào trong.


Bên trong chiếc túi vải thô rách rưới là mười hai viên Hỏa Linh Thạch phế phẩm chứa đầy tạp chất h h hỏa độc núi lửa. Đây là toàn bộ số linh thạch hạ phẩm mà Lão Quách đã mạo hiểm tích lũy, cất giấu suốt mười năm làm quặng nô khổ sai hằng đêm hằng giờ dưới hầm mỏ sâu để phòng thân khi về già.


Nhìn thấy mười hai viên linh thạch phế phẩm tuy nhiều tạp chất nhưng đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn như Triệu Bá vẫn là một món tài sản không nhỏ, đôi mắt ti hí của tên ác bá lập tức sáng lên đầy vẻ tham lam vô độ. Gã bị lòng tham mờ mắt, nhanh chóng nhét chiếc túi vào ngực áo bào, nụ cười hiểm độc nở rộng trên gương mặt mỡ màng.


"Hừ, lão què thọt này hóa ra lại giấu giếm được món hời thế này." Triệu Bá quất mạnh một roi cảnh cáo vào bả vai què của Lão Quách khiến lão nhân ngã nhào ra đất rên rỉ đau đớn. Gã quay sang nhìn Ninh Dạ với vẻ khinh bỉ tột cùng. "Một tên củi mục què thọt sắp chết hoại tử cánh tay phải thế kia... Kiểm tra làm gì cho bẩn tay. Chúng ta đi lục soát phòng khác!"


Triệu Bá vung tay ra hiệu cho đám đệ tử chấp pháp rút lui khỏi căn phòng tạp dịch tối tăm.


"Lão què kia, nhớ hoàn thành định ngạch quặng ngày mai, bằng không ta sẽ róc xương chân còn lại của ngươi!" Tiếng cười tàn bạo của Triệu Bá nhỏ dần dọc hành lang đất nện.


Cánh cửa gỗ thông đỏ đổ sụp xuống đất, để lại căn phòng tạp dịch chìm vào sự im lặng nghẹt thở bao phủ bởi màn mưa bão ngoài kia.


Ninh Dạ ngã gục xuống bệ đá, nhục thân run rẩy không ngừng. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác hơi ấm, h h h h h h h hỏa độc phản phệ tàn phá khiến kinh mạch hắn rạn nứt nẻ rỉ máu đen ướt sũng lớp băng gạc đen rách nát. Hắn nhìn Lão Quách đang nằm quằn quại dưới đất với trán rách rỉ máu tươi, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt bất lực và căm hận tột cùng tiên môn chính đạo bóc lột phàm nhân.


"Lão Quách... mười năm tích lũy của người..."


Lão Quách gượng dậy, dùng vạt áo rách lau vết máu trên trán, cười sầu thảm không còn răng:


"Tiền tài vật ngoại thân phàm nhân... giữ được mạng sống của ngươi và tàn hồn của Dao nhi mới là quan trọng nhất... Ninh Dạ, ngươi bắt buộc phải sống sót rời khỏi cái hỏa ngục này..."


Lục Tử từ dưới hầm ngầm bí mật bò lên, nhanh chóng đưa Hỏa Linh Thảo và phế đan cho Ninh Dạ nuốt trực tiếp để áp chế h h h hỏa độc bùng phát dữ dội. Luồng linh lực ôn hòa từ thảo dược bắt đầu xoa dịu kinh mạch rách nát của hắn hằng giờ.


Thế nhưng, ngay ngoài khe hở rách nát của vách gỗ thông phòng tạp dịch, dưới màn mưa bão núi lửa mịt mù, một bóng người gầy gò mặc tạp y rách nát đang nép sát vào bóng tối của đống củi khô.


Đó chính là Lâm Phong.


Gương mặt mảnh khảnh của gã hiện rõ dưới ánh sấm chớp núi lửa lập lòe, đôi mắt láo liên đầy vẻ bất an, tham lam tội lỗi và dã tâm hiểm độc. Gã đã lén lút đứng rình mò peeking qua khe hở vách gỗ thông suốt toàn bộ quá trình lục soát. Gã đã tận mắt nhìn thấy Lão Quách dâng hiến túi linh thạch khổng lồ giấu kín mười năm để cứu Ninh Dạ, thấy vết bỏng h h h h h h h hắc hỏa đường vân vảy rồng rỉ máu đen trên tay phải Ninh Dạ, và thấy Lục Tử lẻn lên đưa Hỏa Linh Thảo cấm kỵ.


Lâm Phong nuốt nước bọt cái ực, bàn tay gã bóp chặt viên Luyện Khí Đan hạ phẩm nhận thưởng từ tông môn trong túi áo. Một suy nghĩ phản bội điên cuồng bùng lên trong đầu gã hằng đêm hằng giờ.


*Lão Quách t t t tàng trữ linh thạch... Ninh Dạ tu luyện tà thuật tà hỏa đả thương Vương Nhị... Nếu ta mật báo tin tức khổng lồ này cho Triệu Bá đại nhân ngay đêm nay... ta chắc chắn sẽ có được một suất làm đệ tử ngoại môn chính thức...*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!