Búa Rèn Đêm Khuya
Cơn bão núi lửa ngoài kia bắt đầu gầm rú, mang theo những luồng gió rít đầy cát bụi lưu huỳnh tràn qua sườn núi Vân Dương. Đêm nay, trời đất không có lấy một ngôi sao, chỉ có ánh sáng đỏ lòm, âm u từ miệng hỏa sơn hắt lên mây xám, biến cả vùng ngoại môn Vân Dương Tông thành một lò nung khổng lồ lờ mờ bóng tối.
Ninh Dạ chật vật bò ra khỏi khe nứt địa chất tối tăm dưới lòng đất mỏ cấm. Mỗi bước đi của hắn đều là một cực hình tàn khốc. Vết sẹo roi da tẩm hỏa độc dọc sống lưng do chấp sự Triệu Bá để lại từ mấy ngày trước rách miệng, máu đen rỉ ra bết dính chặt vào lớp áo vải thô xám cũ kỹ. Bàn tay phải của hắn, quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen dính đầy bụi than, run rẩy không ngừng dưới những cơn nhói đau từ đan điền khí hải. Luồng u minh hắc hỏa sơ sinh sau trận chiến với Vương Nhị đã cạn kiệt, khiến kinh mạch hắn lạnh buốt hệt như bị đóng băng, đối lập hoàn toàn với cái nóng hầm hập của đất đá xung quanh.
Nhưng Ninh Dạ không thể dừng lại. Hắn khẽ đưa tay trái ôm lấy lồng ngực gầy yếu. Qua lớp áo mỏng, chiếc Hộp đồng rỉ sét chứa tàn hồn yếu ớt của tỷ tỷ Ninh Dao vẫn đang tỏa ra một luồng ấm áp ôn hòa dịu nhẹ. Thế nhưng, luồng ấm áp ấy đang yếu dần, và những đường rãnh rỉ sét trên nắp hộp đang rò rỉ ra những tia sáng tím mờ nhạt. Phong ấn của hộp đồng đang rạn nứt. Nếu không dùng U Minh Quặng Sắt vừa trộm được để đúc một lớp vỏ bảo vệ cách nhiệt, thần thức của đội tuần tra Chấp pháp điện chắc chắn sẽ khóa chặt khí tức linh hồn của tỷ tỷ trong vòng vài canh giờ nữa.
Ninh Dạ nghiến chặt răng, một tay ôm ngực, một tay giữ chặt túi vải thô xám chứa quặng sắt âm hàn bên hông, lầm lũi bước qua những lối mòn sạt lở để tiến về phía ngoại môn Luyện Thiết Đường. Mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc và mùi cỏ dại cháy khét lẹt bốc lên từ các hố dung nham xung quanh chính là lớp ngụy trang tốt nhất giúp hắn che giấu mùi máu u minh hắc hỏa trên người.
Luyện Thiết Đường nằm biệt lập bên sườn núi đá đỏ, là nơi chuyên rèn đúc linh binh cấp thấp cho đệ tử tuần tra Vân Dương Tông. Đêm muộn, tiếng búa nện *bùm... bùm...* nặng nề, đều đặn vẫn vang lên từ bên trong xưởng rèn khổng lồ, át đi cả tiếng gió bão gào rú bên ngoài. Sức nóng từ những lò địa hỏa khổng lồ phả ra hầm hập, nhuộm đỏ rực cả khoảng sân đầy xỉ sắt vụn.
Ninh Dạ lách qua cánh cửa gỗ thông đỏ nứt nẻ, bước vào bên trong. Khói than xám xịt và tàn lửa bay lơ lửng trong không khí ngột ngạt. Giữa xưởng rèn, bên cạnh một bệ đá nung rực lửa dung nham, là một tráng sĩ trung niên cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, làn da đỏ rực như đồng hun do đứng lò lâu năm. Đó chính là Lão Thiết, thợ rèn phàm nhân câm điếc bị bắt lên núi làm khổ sai rèn binh khí hằng đêm.
Lão Thiết không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng sự nhạy cảm của một thợ rèn lâu năm với luồng khí nóng lạnh giúp ông lập tức quay đầu lại. Thấy Ninh Dạ bước vào với dáng vẻ kiệt quệ, bắp thịt trên mặt Lão Thiết khẽ giật nhẹ. Ông lầm lì nhìn vết máu đen bết dính sau lưng thiếu niên, rồi nhìn xuống cánh tay phải quấn băng gạc đen đang run rẩy của hắn. Không một lời nói, nhưng đôi mắt sâu thẳm, đầy vết rạn nứt của Lão Thiết hiện lên một sự thấu hiểu thầm lặng của những kẻ cùng khổ dưới đáy xã hội tu tiên.
Ninh Dạ bước tới, cúi đầu chào ông. Hắn không dùng lời nói, mà dùng ngón tay trái chấm vào đống tro than đen trên bệ đá, vẽ nhanh lên mặt đe sắt một hình tròn bao bọc lấy một chiếc hộp nhỏ, bên cạnh là ký hiệu của U Minh Quặng Sắt. Hắn lấy từ hông ra túi vải thô xám, hé mở cho Lão Thiết thấy những khối quặng sắt đen âm hàn đang tỏa ra làn sương lạnh lẽo.
Lão Thiết nhìn hình vẽ, rồi nhìn khối quặng u minh. Đôi lông mày rậm rạp của ông nhíu chặt lại. Ông biết loại quặng này là cấm vật dưới lòng đất mỏ cấm, cực kỳ khó nung chảy nếu không có u minh hỏa lực cấp cao, và việc tàng trữ nó là trọng tội. Nhưng khi ánh mắt ông lướt qua chiếc hộp đồng rỉ sét đang khẽ rung động trước ngực Ninh Dạ, cảm nhận được sợi tơ sinh mệnh yếu ớt bên trong, đôi mắt Lão Thiết bỗng rực lên một tia kiên định tột cùng. Ông căm ghét đám tu sĩ danh môn chính đạo Vân Dương Tông - những kẻ đã bắt giữ và vắt kiệt thọ nguyên của gia đình ông trên hỏa đàn.
Lão Thiết gật đầu thật mạnh. Ông vung cánh tay to khỏe ra hiệu cho Ninh Dạ tiến về phía lò rèn phụ nằm sâu trong góc tối của xưởng, nơi địa hỏa hoạt động yếu nhất nhưng lại khuất tầm mắt của lính canh ngoại môn.
Ninh Dạ lập tức hành động. Hắn đổ những khối U Minh Quặng Sắt nặng nề vào một chiếc nồi đất nung chịu nhiệt, đặt lên bệ lò rèn. Lão Thiết dùng búa huyền thiết cào thêm than củi núi lửa xung quanh để tăng nhiệt độ. Ninh Dạ xếp bằng dưới đất, nhắm mắt lại để tập trung tinh thần lực. Hắn cần vận hành *Nghịch Hỏa Quyết* để dẫn dắt ngọn lửa đen u minh trong đan điền ra hỗ trợ nung chảy khối quặng âm hàn này.
Nhưng vết thương cũ dọc sống lưng bỗng chốc nhói lên đau đớn như có vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy. H h hỏa độc núi lửa tích tụ từ đường roi của Triệu Bá bắt đầu cắn trả khi hắn cố gắng vận chuyển linh lực. Trán Ninh Dạ vã mồ hôi hột, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi.
*Ta không được gục ngã... Dao nhi đang đợi ta...*
Ninh Dạ thầm gầm thét trong lòng. Hắn đưa bàn tay phải quấn băng gạc đen lên, áp sát vào đáy nồi nung. Đốm lửa tím đen nhỏ bé trong khí hải đan điền khẽ rung động, luồng u minh hắc hỏa rít lên lạnh lẽo dọc kinh mạch, len lỏi qua các thớ thịt bỏng rách của tay phải, thoát ra ngoài dưới dạng những sợi tơ lửa màu tím đen u tối.
Áp dụng bí thuật *Tà Kiếp Rèn Binh* do tàn hồn Cố Vô Nhai truyền thụ, Ninh Dạ khéo léo điều khiển ngọn lửa đen bao bọc lấy những khối quặng sắt u minh. Sức nóng bạo liệt của địa hỏa bên ngoài kết hợp với cái lạnh u minh tịch diệt của hắc hỏa bên trong bắt đầu bẻ gãy cấu trúc âm hàn cực độ của quặng sắt. Khối quặng đen bóng bắt đầu rạn nứt, rỉ ra những giọt dịch sắt màu tím đen sền sệt.
Đúng lúc quá trình nung đúc đang đi vào giai đoạn quan trọng nhất, cánh cửa gỗ thông đỏ của Luyện Thiết Đường bỗng nhiên bị một lực lượng mạnh mẽ chấn vỡ bay ra ngoài.
*Rầm!*
Một luồng h h hỏa lực nóng rực bùng phát tràn vào xưởng rèn, đi kèm với tiếng bước chân nặng nề, hống hách.
"Lão Thiết câm kia! Định ngạch linh binh ngày hôm nay của đệ tử tuần tra ngoại môn sao vẫn chưa giao nộp đủ? Ngươi muốn nếm mùi roi sắt của ta có phải không?"
Một giọng nói ngang ngược, tham lam vang lên chói tai. Triệu Thiết - đệ tử chuyên đúc vũ khí hỏa hệ của Vân Dương Tông, kẻ quản lý trực tiếp Luyện Thiết Đường - bước vào xưởng rèn. Gã là một thanh niên vạm vỡ, cánh tay to thô kệch mặc tạp y bám đầy vảy sắt rèn, hông đeo chiếc búa đúc tinh luyện lấp lánh linh khí hỏa hệ. Tu vi Luyện Khí tầng năm của gã tỏa ra một luồng uy áp mỏng khiến khói than xung quanh bị đẩy lùi.
Ninh Dạ giật mình kinh hãi, lập tức thu hồi toàn bộ u minh hắc hỏa vào đan điền, nhanh chóng giật vạt áo vải thô xám che khuất chiếc nồi nung quặng u minh sắt. Hắn cúi đầu thật thấp, vơ lấy chiếc chổi tre rách nát bên cạnh, giả vờ làm một tạp dịch đang dọn dẹp phế liệu xỉ sắt vụn dưới đất.
Lão Thiết cũng giật mình, vội vàng dập mạnh búa rèn xuống đe sắt phát ra tiếng *keng* chói tai để thu hút sự chú ý của Triệu Thiết, miệng ú ớ chỉ tay về phía đống linh binh thô sơ xếp góc xưởng.
Triệu Thiết hừ lạnh một tiếng, quét đôi mắt tham lam nhìn khắp xưởng rèn. Gã không thèm nhìn đống linh binh phế phẩm của Lão Thiết, mà ánh mắt gã đột ngột dừng lại trên bóng hình gầy gò của Ninh Dạ đang quét rác trong góc tối.
"Hử? Tên tạp dịch củi lửa hèn mọn kia... Ai cho phép ngươi lẻn vào Luyện Thiết Đường giờ này?" Triệu Thiết nghi ngờ quát lớn, gã bước từng bước nặng nề tiến về phía Ninh Dạ. Khứu giác nhạy bén của một tu sĩ đúc binh hỏa hệ giúp gã ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ trong không khí. "Mùi này... không phải mùi địa hỏa thông thường. Có một luồng khí lạnh u u u ám... Ngươi đang giấu cái gì sau lưng?"
Ninh Dạ áp sát lưng vào vách đá nóng bỏng, đầu cúi sát đất cát, giọng nói khàn đặc giả vờ run rẩy sợ hãi:
"Chấp sự đại đại nhân... tiểu nhân chỉ là tạp dịch củi lửa doanh, được lệnh của Triệu Bá đại nhân sang đây dọn dẹp xỉ than phế liệu... Tiểu nhân không giấu gì cả..."
"Nói dối!" Triệu Thiết hống hách quát lớn, gã vung cánh tay thô kệch tóm chặt lấy bả vai gầy yếu của Ninh Dạ, giật mạnh hắn ra ngoài ánh lửa. Đôi mắt gã trợn tròn đầy vẻ tham lam hiểm độc khi nhìn thấy chiếc túi vải thô xám giắt hông Ninh Dạ đang rỉ ra làn sương lạnh buốt. "Túi vải này chứa cái gì? Đưa đây cho ta!"
Triệu Thiết vươn tay giật phắt chiếc túi vải. Những khối U Minh Quặng Sắt đen bóng, âm hàn rơi rụng ra đất cát nóng, tỏa ra làn khói tím lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với nhiệt độ xưởng rèn.
"U Minh Quặng Sắt?!" Triệu Thiết kinh hãi kêu lên, rồi gã lập tức cười lớn một cách hiểm độc. "Một tên tạp dịch củi mục hèn mọn sao lại có được cấm vật dưới lòng mỏ cấm? Tốt lắm! Chắc chắn ngươi là tên trộm quặng mà Chấp pháp điện đang truy quét!"
Ninh Dạ cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi. Hắn biết mình đã rơi vào tử lộ. Nếu Triệu Thiết đi mật báo cho Triệu Bá hoặc Tào Diêm, tính mạng của hắn, của thúc thúc Ninh Hoài Sơn và đặc biệt là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao trong hộp đồng sẽ tan biến vĩnh viễn.
*Ta có nên giết gã không?*
Sát ý lạnh lùng bùng lên trong đôi mắt xám tro của Ninh Dạ. Ngọn lửa đen u minh trong khí hải đan điền chực chờ bùng phát dọc kinh mạch tay phải. Nhưng tàn hồn Cố Vô Nhai trong Hắc Hỏa Thần Đồ khẽ rung động thần niệm, cảnh báo hắn không được động thủ giết người tại Luyện Thiết Đường. Nơi đây có thiết lập cấm chế báo động liên kết trực tiếp với Chấp pháp điện, chỉ cần Triệu Thiết chết hoặc linh lực hỏa hệ của gã biến mất đột ngột, đại trận hộ tông sẽ lập tức kích hoạt vây quét toàn bộ khu vực.
*Ta bắt buộc phải phối hợp với Lão Thiết để ngụy trang vượt qua cửa ải này!*
Triệu Thiết tiến sát lại gần Ninh Dạ, đôi mắt gã đột ngột dừng lại trên cánh tay phải quấn băng gạc đen của thiếu niên. Gã thô bạo tóm chặt lấy cổ tay Ninh Dạ, dùng lực xé rách một lớp băng gạc đen.
"Tay ngươi bị thương thế này... Vết bỏng mang đường vân cổ màu tím đen vảy rồng... Vương Nhị báo cáo có kẻ dùng u minh tà hỏa đả thương gã... Chính là ngươi!"
Triệu Thiết gầm lên đầy vẻ đắc ý, gã định vung chiếc búa đúc tinh luyện lên để trấn áp Ninh Dạ.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lão Thiết - tráng sĩ câm điếc đứng bên cạnh lò địa hỏa khổng lồ - bỗng nhiên bộc phát hành động điên cuồng. Ông vung chiếc búa rèn huyền thiết nặng nề, cố ý đập mạnh vào bệ đỡ của bồn chứa nước lạnh khổng lồ dùng để tôi thép đặt bên cạnh lò địa hỏa.
*Rầm! Crắc!*
Bệ đỡ bằng gỗ thông đỏ bị đập gãy vụn. Bồn chứa nước lạnh khổng lồ đổ sập xuống, hàng vạn lít nước lạnh buốt dội thẳng vào khối dung nham nung đỏ rực rực nóng của lò địa hỏa trung tâm.
*Xèo... Xèo... Xèo...!!!*
Một tiếng rít kinh thiên động địa vang dội khắp xưởng rèn. Sự xung đột nhiệt độ cực hạn giữa nước lạnh buốt và dung nham nóng đỏ rực lập tức tạo ra một vụ nổ hơi nước khổng lồ. Một màn sương mù trắng xóa, dày đặc và khét lẹt mùi lưu huỳnh bùng phát cuồn cuộn, che phủ toàn bộ không gian Luyện Thiết Đường trong vòng một nhịp thở. Tầm nhìn của Triệu Thiết lập tức bị vô hiệu hóa hoàn toàn, gã bị hơi nước nóng phả vào mặt ho sặc sụa, buông lỏng cổ tay Ninh Dạ ra.
"Khụ... khụ... Lão Thiết câm điếc chết tiệt kia! Ngươi làm cái quái gì thế?!" Triệu Thiết điên cuồng gào thét trong màn sương mù trắng xóa.
Ninh Dạ hiểu rõ đây là cơ hội sinh tử duy nhất mà Lão Thiết đã mạo hiểm đánh đổi để dành cho hắn. Hắn không chạy trốn ra ngoài cửa. Hắn lao thẳng về phía lò rèn phụ góc tối, nơi chiếc nồi đất nung chứa U Minh Quặng Sắt đang nóng chảy sền sệt.
*Ta phải đúc vỏ bọc bảo vệ ngay bây giờ!*
Ninh Dạ dồn toàn bộ chút u minh linh lực ít ỏi còn lại vào lòng bàn tay phải quấn băng gạc đen. Hắn không màng đến sức nóng thiêu đốt da thịt, thọc thẳng bàn tay phải rách nát vào đáy nồi đất nung chứa dịch sắt u minh nóng chảy màu tím đen.
Vận hành *Tà Kiếp Rèn Binh*, u minh hắc hỏa bùng phát dữ dội từ năm đầu ngón tay hắn, biến dịch sắt u minh nóng chảy thành những sợi tơ kim loại màu tím đen u tối uốn lượn xung quanh nhục thân hắn. Ninh Dạ lấy chiếc Hộp đồng rỉ sét từ trong ngực ra, truyền linh lực ấm áp của Ninh Dao để giữ vững thần trí. Hắn điều khiển những sợi tơ sắt u minh nóng chảy bao bọc hoàn toàn bên ngoài chiếc hộp đồng, tạo thành một lớp vỏ bọc sắt dày dặn, đen bóng và âm hàn cực độ.
Đúng lúc lớp vỏ sắt u minh vừa hoàn thành định hình, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo tột cùng bỗng nhiên quét qua không gian Luyện Thiết Đường.
Đó là thần thức quét tầm rộng của Trưởng lão Chấp pháp điện Tào Diêm đang lùng sục u minh tà hỏa dọc sườn núi hoang dã. Luồng thần thức mạnh mẽ như một lưỡi dao sắc bén lướt qua màn sương mù hơi nước trắng xóa, quét thẳng vào người Ninh Dạ.
Tim Ninh Dạ suýt chút nữa ngừng đập. Hắn nín thở tuyệt đối, vận hành *Hắc Dạ Thu Liễm Thuật* để ép toàn bộ linh lực u minh xuống đáy đan điền khí hải.
Nhờ có lớp vỏ sắt U Minh mới đúc bao bọc hoàn hảo bên ngoài, toàn bộ khí tức linh hồn đang rò rỉ của Ninh Dao và dao động hắc hỏa u minh của Ninh Dạ bị phong tỏa tuyệt đối bên trong cấu trúc âm hàn cách nhiệt cực tốt. Thần thức của Tào Diêm lướt qua người hắn hệt như lướt qua một tảng đá xỉ than vô tri vô giác dưới đất rèn rác phế phẩm.
Sau ba nhịp thở nghẹt thở, luồng thần thức lạnh lẽo kia dần rút lui khỏi Luyện Thiết Đường, hướng ra phía rừng hoang dã bên ngoài.
Ninh Dạ thở phào nhẹ nhõm thầm lặng, hắn nhanh chóng giấu chiếc hộp đồng đã được bọc vỏ sắt u minh đen bóng vào sâu trong lồng ngực gầy yếu. Lớp vỏ sắt lạnh buốt ngăn cách hoàn toàn nhiệt độ dung nham bên ngoài, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Màn sương mù hơi nước trắng xóa dần dần tan biến dưới sức nóng của lò địa hỏa phụ bên cạnh.
Triệu Thiết ho sặc sụa bước ra khỏi làn khói mỏng, gương mặt gã bám đầy bụi than đen nhẻm, đôi mắt hừng hực lửa giận dữ dội. Gã nhìn thấy Lão Thiết đang lầm lũi nhặt chiếc búa rèn dưới đất, rồi gã nhìn sang góc tối, thấy Ninh Dạ vẫn đang cầm chổi tre quét rác phế liệu một cách chậm chạp, run rẩy hệt như một tên phàm nhân nhút nhát.
Triệu Thiết lao tới, giật phắt chiếc chổi tre trong tay Ninh Dạ, quét ánh mắt nghi ngờ nhìn xuống đất cát nóng. Chiếc túi vải thô xám chứa quặng sắt u minh đã biến mất hoàn toàn (Ninh Dạ đã âm thầm ném nó vào lòng lò địa hỏa nung chảy phi tang dấu vết trong màn sương mù).
"Quặng sắt đâu? Tên phản đồ tà hỏa đâu?!" Triệu Thiết điên cuồng quát lớn, gã vung chân đạp mạnh vào lồng ngực Ninh Dạ khiến thiếu niên ngã nhào ra đất rỉ máu miệng.
Ninh Dạ không phản kháng, hắn giả vờ ôm lồng ngực rên rỉ đau đớn, ánh mắt xám tro lộ vẻ sợ hãi tột cùng của một quặng nô phàm nhân hèn mọn.
Không tìm thấy bằng chứng quặng sắt u minh, Triệu Thiết phẫn nộ tột cùng quay sang Lão Thiết. Gã vung sợi roi da nung đỏ rực rực lửa dắt hông ra, quất mạnh liên tiếp ba phát chí mạng vào tấm lưng trần đỏ rực của thợ rèn câm điếc.
*Chát! Chát! Chát!*
Những đường roi tàn tạ xé rách da thịt Lão Thiết, h h h h hỏa độc núi lửa lập tức ăn mòn vết thương rỉ máu tươi. Nhưng Lão Thiết không hề kêu nửa lời câm điếc, ông kiên cường đứng im chịu đựng nhục hình, đôi mắt sâu thẳm nhìn Ninh Dạ hệt như muốn bảo hắn hãy tiếp tục nhẫn nhịn.
Ninh Dạ nằm dưới đất, hai tay siết chặt thành nắm đấm đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu tươi đỏ rực. Ngọn lửa đen u minh trong khí hải đan điền cuộn trào cuồng bạo hận thù căm hận ngập trời.
*Triệu Thiết... Triệu Bá... Vân Dương Tông... Nợ máu hằng đêm hằng giờ này, Ninh Dạ ta thề sẽ dùng nghịch hỏa tịch diệt thiêu rụi toàn bộ các ngươi thành tro bụi đen vĩnh viễn!*
Triệu Thiết quất roi xong thở dốc đầy tức tối hống hách, gã thu roi lại, quét ánh mắt lạnh lùng dằn vặt nhìn Ninh Dạ đang nằm quằn quại dưới đất đất cát:
"Cút ngay về Củi Lửa Doanh cho ta! Từ ngày mai hằng đêm hằng giờ, ta sẽ canh chừng nghiêm ngặt cái xưởng rèn này. Nếu ta phát hiện ngươi lén lút lẻn vào đây một lần nữa... ta sẽ tự tay ném ngươi vào lò địa hỏa thiêu sống làm củi mồi!"
Ninh Dạ giả vờ sợ hãi dập đầu lạy tạ, rồi chật vật bò dậy, cúi người lầm lũi bước ra khỏi Luyện Thiết Đường dưới bão bão gió núi lửa gào rú bên ngoài, mang theo chiếc hộp đồng đã được bảo vệ vững chắc bọc vỏ sắt u minh vĩnh vĩnh hằng cách nhiệt hoàn hảo trước ngực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!