Máu Nóng Hầm Mỏ
Tiếng cuốc sắt nện vào vách đá vang lên những âm thanh chan chát, khô khốc hệt như tiếng xương người gãy vụn. Sâu dưới lòng đất của Củi Lửa Doanh, không khí ngột ngạt đến mức mỗi nhịp thở đều như đang nuốt phải tàn tro nóng bỏng. Những vệt bụi than đen kịt lơ lửng trong không gian, bám chặt vào làn da đẫm mồ hôi của hàng vạn phàm nhân quặng nô. Dưới ánh sáng tù mù, đỏ rực từ những dòng dung nham rò rỉ nơi vách đá, họ không khác gì những bóng ma đang vật vờ trong cõi hoả ngục.
Ninh Dạ đứng trong góc một hầm mỏ hẹp, hai tay siết chặt cán cuốc rỉ sét. Tấm lưng gầy gò của hắn co rúm lại sau mỗi cú vung tay. Vết sẹo roi da tẩm hỏa độc từ trận đòn tàn bạo của chấp sự Triệu Bá vài ngày trước vẫn chưa hề khép miệng, mỗi lần cơ lưng co giãn, máu tươi pha lẫn dịch độc màu đen lại rỉ ra, thấm đẫm lớp áo vải thô xám bết chặt vào da thịt. Nỗi đau đớn thấu xương tủy ấy hằng giờ hằng phút nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của Vân Dương Tông, nhưng hắn không dám kêu nửa lời. Cánh tay phải của hắn được quấn chặt bằng nhiều lớp băng gạc đen, che giấu hoàn toàn những đường vân cổ màu tím đen sần sùi vừa mới ngưng tụ dưới da.
Áp sát lồng ngực gầy yếu của Ninh Dạ, chiếc Hộp đồng rỉ sét giấu trong áo vải khẽ rung nhẹ, tỏa ra một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa. Đó là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao. Luồng sinh mệnh lực yếu ớt ấy giống như một dòng nước mát tịnh hóa, chậm rãi len lỏi vào tim mạch, giúp hắn chống chọi lại cái nóng thiêu đốt và độc khí núi lửa đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng hằng ngày.
"Tiểu Dạ, nghe thúc nói... cố gắng nhẫn nhịn."
Một giọng nói khàn đặc, đứt quãng vang lên từ phía sau vách đá bên cạnh. Ninh Dạ quay đầu lại, nhìn thấy thúc thúc Ninh Hoài Sơn đang chật vật dùng một cánh tay phải còn lại để ôm lấy một rổ quặng hỏa linh nặng trĩu. Cánh tay trái của thúc đã cụt mất từ lâu do một tai nạn sập hầm mỏ năm xưa. Gương mặt khắc khổ của ông đầy những vết chàm đỏ sần sùi do hỏa độc ăn mòn lâu ngày, đôi mắt mờ đục chứa đầy sự lo lắng nhìn đứa cháu trai.
"Thúc thúc, người để cháu mang hộ cho." Ninh Dạ bước tới, định vươn tay đỡ lấy chiếc rổ nặng nề, nhưng Ninh Hoài Sơn đã khẽ lắc đầu, dùng cơ thể gầy gò cản hắn lại.
"Không được! Bọn tuần tra đang nhìn về phía này. Ngươi lo phần việc của mình đi, nếu không hoàn thành định ngạch hằng ngày, Triệu Bá sẽ lại dùng roi độc hành hạ ngươi. Thúc còn chịu đựng được... ba tháng này, thúc thế mạng cho ngươi và Dao nhi..." Giọng nói của Ninh Hoài Sơn nghẹn lại, chứa đựng một nỗi bất lực tột cùng của một phàm nhân không có sức mạnh.
Ninh Dạ cắn chặt môi đến mức bật máu, hương vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Ba tháng! Đó là thời gian thúc thúc đổi bằng chính thọ nguyên và sinh mạng của mình để hắn có cơ hội sống sót dưới đáy hầm tối này. Mỗi viên quặng hỏa linh họ đào lên hằng ngày thực chất là nhiên liệu để thắp sáng kết giới hộ tông, vắt kiệt máu thịt phàm nhân để nuôi dưỡng sự phồn vinh giả tạo của tiên môn.
Đột nhiên, một tiếng sấm rền rĩ dội vào từ cửa hầm mỏ chính. Tiếng bước chân rầm rập vang lên, đi kèm với luồng hỏa lực nóng rực bừng phát khiến không khí xung quanh lập tức tăng nhiệt.
"Tránh ra! Bọn súc sinh phàm nhân tai điếc mắt mù hết rồi sao?"
Một giọng nói hống hách, kiêu ngạo vang lên chói tai. Vương Nhị - tên chấp sự mỏ quặng dưới quyền Triệu Bá - bước vào hầm mỏ. Gã là một đại hán thô kệch mặc áo giáp da sần sùi bám đầy bụi than, tay lăm lăm sợi roi sắt dài đen bóng rỉ sét hỏa độc núi lửa. Đi sau gã là năm tên lính canh ngoại môn đệ tử rầm rộ, tay cầm đèn hỏa tinh tỏa ra ánh sáng đỏ rực chói mắt.
Toàn bộ phàm nhân quặng nô trong hầm mỏ lập tức run rẩy quỳ rạp xuống đất, đầu cúi sát vào đá nóng sần sùi. Ninh Dạ cũng bị Lão Quách kéo mạnh vạt áo, cúi người ẩn mình sau một tảng đá lớn đen kịt.
Vương Nhị đứng trên một bệ đá cao, quét đôi mắt ti hí hung ác nhìn khắp lượt đám quặng nô gầy gò xơ xác. Gã khạc một bãi đờm nóng xuống đất, giọng nói vang dội khắp hang động ngầm:
"Nghe cho kỹ đây! Chưởng môn có lệnh, buổi đại tế thắp sáng Hỏa Thần Đàn sắp tới cần một lượng hỏa dịch khổng lồ để dâng lên thượng giới. Bắt đầu từ hôm nay, định ngạch khai thác quặng hỏa linh của mỗi tên củi mục các ngươi tăng gấp đôi! Kẻ nào không nộp đủ vào cuối ngày..." Gã vung mạnh sợi roi sắt dài, quất mạnh vào vách đá bên cạnh. Một tiếng *chát* chói tai vang lên, vách đá cứng cáp lập tức bị nhiệt lượng từ roi sắt nung đỏ rực rỡ, tỏa ra làn khói độc khét lẹt. "...Sẽ bị ném thẳng vào lò luyện đồng đen làm củi mồi đầu tiên!"
Tiếng gào thét hoảng sợ thầm lặng lan rộng khắp đám quặng nô. Định ngạch hằng ngày vốn đã là giới hạn sinh tử của họ, nay tăng gấp đôi không khác gì dồn tất cả vào con đường chết sớm hơn.
Ninh Hoài Sơn run rẩy nhìn rổ quặng hỏa linh mới đầy một nửa của mình. Với cánh tay cụt và cơ thể kiệt quệ, dù có đào thâu đêm suốt sáng, ông cũng tuyệt đối không thể hoàn thành định ngạch mới này. Ông run run bước lên một bước, dập đầu sát đất trước bệ đá của Vương Nhị:
"Chấp sự đại nhân... xin người khai ân! Cơ thể phàm nhân của chúng tôi thực sự không chịu nổi... Tăng gấp đôi định ngạch, chúng tôi chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết trước khi kịp đào quặng..."
"Chết?" Vương Nhị cười lạnh một tiếng, đôi mắt gã lóe lên sát khí tàn nhẫn. Gã bước xuống bệ đá, giẫm mạnh chiếc ủng sắt lên bàn tay gầy guộc của Ninh Hoài Sơn, dùng lực xoay mạnh khiến tiếng xương ngón tay kêu răng rắc rợn người.
"Á...!" Ninh Hoài Sơn đau đớn hét lên, gương mặt co quắp lại vì đau đớn cực hạn.
"Một lũ củi sống phế phẩm mà cũng dám mở miệng đòi mặc cả?" Vương Nhị hống hách quát lớn, tay vung sợi roi sắt dài tẩm độc quặng núi lửa, quất mạnh một phát chí mạng vào bả vai của Ninh Hoài Sơn.
*Chát!*
Đường roi sắt rực lửa xé rách lớp áo mỏng, cắm sâu vào da thịt gầy gò của thúc thúc Ninh Dạ. Hỏa độc màu tím sậm lập tức ăn mòn vào vết thương, tỏa ra làn khói khét lẹt. Ninh Hoài Sơn ngã quỵ xuống đất, cơ thể run bần bật trong cơn co giật đau đớn tột cùng.
"Thúc thúc!"
Ninh Dạ gầm lên trong lòng, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Đốm lửa màu tím đen u minh trong đan điền đài sen bỗng chốc bùng phát cuồng bạo, luồng u minh hắc hỏa dâng trào dọc theo kinh mạch tay phải, khiến lớp băng gạc đen quấn quanh tay hắn khẽ rung động rỉ ra những tia lân quang tím lạnh lẽo. Hắn định vứt cuốc sắt lao ra quyết tử, nhưng một bàn tay gầy guộc, chai sạn của Lão Quách đã ghì chặt bả vai hắn xuống đất.
"Nhẫn nhịn! Tiểu tử, ngươi muốn thúc thúc ngươi chết ngay bây giờ sao?" Lão Quách ghé sát tai hắn, thì thầm một cách đầy run rẩy nhưng kiên quyết. "Triệu Bá và Chấp pháp điện đang lùng sục khắp nơi. Ngươi mà ra tay lúc này, tất cả chúng ta đều sẽ bị luyện hồn vĩnh viễn!"
Ninh Dạ nghiến răng chặt đến mức máu tươi chảy dọc cằm. Hắn nhìn thúc thúc gầy gò của mình đang quằn quại trong vũng máu dưới chân tên ác bá Vương Nhị, nhìn cánh tay cụt run rẩy co rút lại vì đau đớn. Nỗi nhục nhã và căm hận ngập trời nung nấu lồng ngực hắn hằng ngày giờ đây hóa thành một ngọn núi lửa chực chờ bùng nổ. Nhưng hắn biết Lão Quách nói đúng. Tu vi Luyện Khí sơ thô nhỏ bé của hắn hiện tại chưa đủ để đối đầu trực diện với cả hệ thống Chấp pháp điện của Vân Dương Tông.
*Ta phải mạnh hơn... Ta phải có u minh lực lượng...*
Ninh Dạ hít một hơi thật sâu, cưỡng ép ngọn lửa đen u minh trong đan điền lắng xuống, lân quang tím nhạt trên cánh tay phải dần tắt lịm dưới lớp băng gạc đen. Hắn cúi đầu sát đất nóng sần sùi, giấu đi đôi mắt xám tro đang rực cháy sát ý lạnh lùng.
Sau khi đánh đập dã man Ninh Hoài Sơn để răn đe toàn bộ quặng nô, Vương Nhị hừ lạnh một tiếng, vung roi sắt bỏ đi cùng đám lính canh tuần tra. Hang động ngầm quay trở lại sự im lặng sầu thảm, chỉ còn lại tiếng khóc nghẹn ngào của những phàm nhân khốn khổ.
Ninh Dạ lao tới nâng thúc thúc dậy, Liễu Thanh Y không có ở đây, hắn chỉ có thể dùng vạt áo rách của mình để băng bó vết thương bỏng độc đang rỉ máu đen cho ông. Ninh Hoài Sơn yếu ớt bóp nhẹ tay hắn, đôi mắt mờ đục đầy vẻ cầu xin:
"Tiểu Dạ... đừng làm liều... sống sót... cứu Dao nhi..."
Đêm hôm đó, bão núi lửa bùng phát nhẹ bên ngoài hoang dã hoang vu. Những luồng khí nóng rực rò rỉ qua các khe đá khiến Phế Khống Động trở nên ngột ngạt như một lò nung vĩ đại. Ninh Dạ ngồi xếp bằng trong bóng tối sâu thẳm của hang ngầm, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Hắn khẽ đưa tay chạm vào chiếc Hộp đồng rỉ sét trước ngực. Đột ngột, hắn nhận ra một dấu hiệu khủng khiếp: lớp phong ấn rỉ sét bên ngoài hộp đồng đang có dấu hiệu bị rạn nứt nẻ nhẹ do chấn động h h h hỏa độc núi lửa hằng ngày xung quanh quét qua. Sợi tơ sinh mệnh lực linh hồn của Ninh Dao bắt đầu rò rỉ một chút dao động linh lực u minh ra ngoài.
*Không ổn! Khí tức linh hồn của tỷ tỷ nếu rò rỉ ra ngoài, thần thức của bọn tu sĩ tuần tra Chấp pháp điện chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức!*
Ninh Dạ hoảng hốt trong lòng. Hắn cần phải có một thứ gì đó để che giấu và cách tuyệt hoàn toàn dao động linh lực này. Hắn chợt nhớ lại những lời chỉ dạy thô sơ của phụ thân Ninh Sơn quá cố về các loại quặng kim loại dưới lòng đất mỏ, cùng những kiến thức công pháp ghi chép trên Hắc Hỏa Thần Đồ cổ xưa.
*U Minh Quặng Sắt!*
Đó là loại quặng sắt đen âm hàn cực độ nằm sâu dưới đáy các vỉa quặng ngầm bị cấm khai thác của Vân Dương Tông. Loại quặng này hấp thụ âm khí địa mạch ngàn năm, có khả năng cách nhiệt và phong tỏa dao động linh lực cực tốt. Nếu hắn có thể trộm được loại quặng này để tự tay rèn đúc một lớp vỏ bảo vệ bọc ngoài hộp đồng, tàn hồn của Ninh Dao sẽ được bảo vệ tuyệt đối an toàn khỏi thần thức dò xét của tu sĩ chính đạo.
Nhưng khu vực vỉa quặng U Minh nằm sâu trong lòng khu vực cấm khai thác dưới đáy mỏ đá, nơi được canh phòng nghiêm ngặt bởi Chấp sự mỏ quặng Vương Nhị và la bàn tầm nhiệt tầm ngắn của gã.
*Dù có phải mạo hiểm tính mạng chín chết một sống, ta cũng phải trộm được U Minh Quặng Sắt hằng đêm hằng giờ!*
Ninh Dạ đứng dậy dứt khoát, quấn chặt lại lớp băng gạc đen trên cánh tay phải mang đường vân cổ tím đen vảy rồng. Hắn nhặt chiếc cuốc sắt rỉ sét và một con đoản đao phế phẩm nhặt được dọc đường, âm thầm lẻn ra ngoài Phế Khống Động, tiến sâu vào bóng tối hầm mỏ ngầm.
Hắn áp sát bàn tay trái xuống mặt đất đá nóng bỏng, kích hoạt *Địa Mạch Trinh Sát Quy Tắc*. Luồng u minh h h h hắc hỏa sơ sinh trong đan điền chuyển động nhẹ dọc kinh mạch tay trái đi vào lòng đất. Trong thần thức của Ninh Dạ, một bản đồ địa hình nhiệt lượng mờ nhạt hiện rõ. Hắn có thể cảm nhận được những dòng chảy dung nham màu đỏ rực rực nóng sần sùi đang cuồn cuộn chảy dưới lòng đất, và ở một hướng sâu thẳm phía tây nam, có một luồng khí lạnh u u u ám, âm hàn cực độ đối lập hoàn toàn với nhiệt độ xung quanh.
*Là hướng đó! Khu vực cấm vỉa quặng U Minh!*
Ninh Dạ di chuyển nhanh nhấp nhô như một bóng ma trong đêm tối hầm mỏ ngầm. Thân pháp phàm nhân của hắn tuy chưa đạt đến mức xuất quỷ nhập thần, nhưng sự nhẫn nại phi thường giúp hắn luồn lách qua các khe nứt địa chất hẹp không tiếng động, tránh né hoàn toàn tầm nhìn của các lính canh ngầm đi lẻ tuần tra.
Sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở dưới áp suất nóng bỏng, Ninh Dạ đã tiếp cận sát biên giới khu vực cấm. Trước mắt hắn là một hang động ngầm khổng lồ chứa đầy những vỉa đá màu đen bóng lấp lánh lân quang tím lạnh lẽo. Cái lạnh thấu xương tủy tỏa ra từ vách đá khiến mồ hôi trên người hắn đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ, làm xoa dịu đi cơn đau rát dọc sống lưng sẹo roi da rách nát.
Ninh Dạ vội vàng vung cuốc sắt rỉ sét, bắt đầu đào bới một cách nhanh chóng nhưng cực kỳ cẩn thận không phát ra tiếng động lớn. Từng mảnh quặng u minh sắt đen nặng nề, cách nhiệt cực tốt rơi rụng xuống đất. Hắn gom chúng vào một chiếc túi vải thô xám giắt hông.
Đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ rực xuất hiện từ phía lối vào hang ngầm, xua tan bóng tối âm u xung quanh. Tiếng bước chân nặng nề nện gót sắt vang dội sườn núi đá.
*Có người tuần tra!*
Ninh Dạ giật mình kinh hãi, vội vàng thu hồi toàn bộ u minh khí tức h h h hắc hỏa vào đan điền, nín thở tuyệt đối ẩn mình vào một khe nứt địa chất sâu hẹp ẩn sau một khối đá u minh sắt khổng lồ.
"Hừ, la bàn định vị h h h hỏa lực vừa phát ra dao động bất thường ở hướng này. Chắc chắn có tên quặng nô củi mục nào lẻn vào đây trộm quặng kiếm lợi nhỏ!"
Giọng nói khàn đặc quen thuộc của Vương Nhị vang lên đầy sát khí rầm rộ. Gã cầm chiếc đèn hỏa tinh tỏa ra ánh sáng đỏ rực rực nóng quét qua vách đá ngầm, tay kia lăm lăm sợi roi sắt dài nung đỏ rực đầy gai nhọn độc tố núi lửa. Đôi mắt ti hí của gã đảo quanh hang động ngầm chứa đầy quặng sắt đen.
Ninh Dạ áp sát lưng rách nát vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng thở dốc không tiếng động. Hộp đồng rỉ sét trước ngực hắn khẽ rung nhẹ phát ra hơi ấm bảo vệ tim mạch giữ vững thần trí không bị điên cuồng bởi uy áp linh khí của tu sĩ Luyện Khí tầng năm đang áp sát.
Kim la bàn định vị trong tay Vương Nhị bắt đầu quay nhẹ, chỉ thẳng về phía khối đá khổng lồ nơi Ninh Dạ đang ẩn nấp.
"Tìm thấy ngươi rồi, con chuột cống hèn mọn!" Vương Nhị gầm lên một tiếng hống hách, vung mạnh sợi roi sắt nung đỏ rực xé rách không khí lao tới.
*Chát!*
Đường roi sắt rực lửa đập mạnh vào sống khối đá u minh sắt, chấn nứt đôi tảng đá cứng cáp, tia lửa bắn tung tóe nung đỏ rực một khoảng không sườn núi đá. Ninh Dạ bị phản lực chấn văng ra khỏi khe nứt địa chất, ngã nhào xuống đất cát nóng bỏng.
"Hử? Là ngươi, tên củi mục cháu của Ninh Hoài Sơn cụt tay?" Vương Nhị trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn Ninh Dạ đang quấn băng gạc đen tay phải, rồi gã nhìn xuống chiếc túi vải chứa đầy quặng u minh sắt đen giắt hông hắn. "Gần chết đến nơi còn dám lẻn vào mỏ cấm trộm quặng? Tốt lắm, hôm nay ta sẽ thiêu sống ngươi tại đây để làm gương cho toàn bộ quặng nô!"
Ninh Dạ gượng dậy từ đất cát nóng, đôi mắt xám tro hoàn toàn không gợn sóng tỏa ra uy áp lạnh lẽo u u u ám. Hắn biết không còn đường lui nữa rồi hằng đêm hằng giờ. Hắn vung đoản đao rỉ sét phế phẩm lên bằng tay trái, thủ thế cận chiến sinh tử.
"Chống cự tuyệt vọng! Chết đi!"
Vương Nhị cười khinh bỉ, vận hành Vân Dương Quyết linh lực h h h hỏa hệ bộc phát rầm rộ dọc theo sợi roi sắt. Gã quất roi sắt dài nung đỏ rực tạo ra một luồng gió lửa bạo liệt quét qua hầm hẹp, nung chảy cả đất đá xung quanh.
Ninh Dạ bứt tốc né tránh bằng sức mạnh nhục thân phàm nhân dẻo dai chịu đựng sẹo bỏng sau lưng cắn trả. Hắn áp sát tầm gần, vung đoản đao rỉ sét chém thẳng vào lồng ngực của Vương Nhị.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên rền rĩ. Đoản đao phế phẩm của Ninh Dạ chém trúng hộ thể linh khí màu đỏ rực rực nóng bao phủ nhục thân Vương Nhị, nhưng không thể xuyên thủng màng chắn mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí tầng năm. Lực chấn động cực mạnh dội ngược lại chấn gãy đôi lưỡi đoản đao phàm trần rỉ sét rơi rụng xuống đất.
Ninh Dạ bị chấn văng lùi lại ba bước, kẽ ngón tay tay trái rách nát rỉ máu tươi đỏ rực.
"Haha! Đồ phế phẩm phàm nhân mà đòi phá vỡ hộ thể linh khí của ta?" Vương Nhị cười hống hách đầy tàn bạo, gã vung roi sắt quất mạnh một phát chí mạng thứ hai nhắm thẳng vào đầu Ninh Dạ.
Sợi roi sắt rực lửa xé rách bóng tối lao tới với tốc độ cực nhanh tầm gần. Ninh Dạ đứng trước sinh tử cận kề bờ vực thiêu sống, lồng ngực hắn gào thét phẫn nộ căm hận ngập trời oán oán lực bùng phát dữ dội đan điền khí hải.
*Ta không thể ngã xuống ở đây! Ta chưa cứu được tỷ tỷ... chưa cứu được thúc thúc!*
Ngọn lửa đen u minh trong đan điền Ninh Dạ bỗng chốc bùng phát cuồng bạo chưa từng có. Luồng u minh h h h h hắc hỏa rít lên tiếng oán linh lạnh lẽo chạy dọc kinh mạch tay phải bị bỏng nặng run rẩy. Ninh Dạ vung bàn tay phải quấn băng gạc đen lên, trực tiếp tay không đón đỡ lấy sợi roi sắt dài nung đỏ rực rực lửa của Vương Nhị!
*Xèo xèo!*
Tiếng da thịt cháy khét lẹt vang lên dữ dội, nhưng không phải da thịt Ninh Dạ bị nung chảy, mà là u minh h h h h hắc hỏa tím đen bùng phát từ lòng bàn tay phải hắn đang ăn mòn hoàn toàn luồng lửa h h h hỏa hệ chính tông trên roi sắt của đối thủ.
Ninh Dạ kích hoạt *Nghịch Hỏa Chưởng* lần đầu tiên trong đời chiến đấu thực chiến!
Một luồng chưởng lực mang h h h h h hắc hỏa lạnh lẽo u u u ám bộc phát từ lòng bàn tay phải Ninh Dạ dâng trào dọc theo sợi roi sắt truyền thẳng về phía Vương Nhị.
"Cái gì?! Đây... đây là tà hỏa lực lượng gì?!"
Vương Nhị hoảng hốt kêu lên kinh hãi tột cùng. Gã cảm nhận được một luồng khí lạnh u minh thấu xương tủy đang cưỡng ép tịnh hóa và dập tắt hoàn toàn linh lực h h h hỏa hệ chính tông trong đan điền gã dọc theo sợi roi sắt truyền tới. Hộ thể linh khí màu đỏ rực rực nóng của gã bị ngọn lửa đen ăn mòn rạn nứt nẻ gãy vụn trong nháy mắt.
*Bùm!*
Một tiếng nổ nhỏ u minh vang lên, luồng lửa h h h h hắc hỏa tím đen đánh thẳng vào lồng ngực Vương Nhị, chấn gãy xương ngực gã lùi lại năm bước, rỉ máu đen miệng ngã quỵ xuống đất cát nóng. Sợi roi sắt dài rỉ sét h h h hỏa độc của gã bị ngọn lửa đen ăn mòn nguội lạnh rạn nứt hoàn toàn rụng xuống đất thành sắt vụn.
Vương Nhị hoảng hốt thối lui bò dậy đầy sợ hãi tột cùng dằn vặt dòm ngó Ninh Dạ. Gã nhìn thấy đôi mắt xám tro của thiếu niên đang rực cháy ngọn lửa tím đen tịch diệt vĩnh hằng lạnh lẽo đến thấu xương, cùng cánh tay phải quấn băng đen rỉ máu đen nhẹ tỏa lân quang u minh ám ảnh.
"Ngươi... ngươi không phải phàm nhân... ngươi là ma tu tàng trữ u minh tà hỏa tàn bạo..." Vương Nhị run rẩy gào lên, gã không dám chiến đấu tiếp tục, vứt bỏ đèn hỏa tinh, ôm ngực trọng thương kinh mạch hoảng loạn tháo chạy tháo chạy ra phía cửa hang hoang hoang dã trốn chạy vây quét.
Ninh Dạ chịu đựng cơn đau Hỏa Độc Phản Phệ tàn phá dữ dội dọc sống lưng kinh mạch phàm nhân rách nát nứt nẻ run rẩy gục ngã xuống đất sườn núi đá. Thiết Phách Kiếm phôi thai đoản đao bị mẻ gãy nát hoàn toàn; hắn tiêu hao sạch sẽ u minh linh lực vừa mới ngưng tụ đan điền khí hải chu thiên để bộc phát Nghịch Hỏa Chưởng đầu tiên.
*Ta phải di chuyển ngay lập tức... Chỗ này sắp bị bao vây phong tỏa...*
Ninh Dạ gượng dậy dùng sức tàn cuối cùng ôm lấy túi vải thô xám chứa đầy U Minh Quặng Sắt trộm được hông, ôm chặt hộp đồng rỉ sét trước ngực bảo vệ tính mạng, nhảy thẳng vào một khe nứt địa chất hẹp tối tăm sâu thẳm ẩn mật dưới lòng đất mỏ để lẩn trốn trốn tránh tuần tra đệ tử chấp pháp điện vây quét.
Hang mỏ ngầm trở lại sự im lặng âm u lạnh lẽo đầy oán khí, chỉ còn lại chiếc đèn hỏa tinh rơi rụng trên đất sần sùi đang tắt lịm dần dưới bóng đêm vĩnh hằng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!