Tẩy Tủy Phạt Cốt
Giọt tinh huyết dung nham rực đỏ như một mặt trời nhỏ thu nhỏ, mang theo toàn bộ uy áp và oán khí ngàn năm của Hỏa Linh Vương, găm thẳng vào lồng ngực Ninh Dạ. Ngay tại vị trí vết sẹo xích sắt nung đỏ rách nát trước ngực – dấu tích tàn bạo mà Chấp sự Ngô Thiết từng khắc sâu lên da thịt hắn – luồng năng lượng bạo liệt ấy xuyên qua, đi thẳng vào đan điền khí hải rách nát.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng Ninh Dạ. Toàn thân hắn run lên bần bật, các khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp của dòng nhiệt lượng viễn cổ. Sức nóng từ giọt tinh huyết dung nham bùng phát kịch liệt, tựa như một ngọn núi lửa thu nhỏ vừa phun trào ngay trong đục phủ ngũ tạng của hắn. Mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc cùng mùi da thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên, bao phủ lấy bệ đá basalt lạnh lẽo dưới đáy Độc Hỏa Thâm Uyên.
Ninh Dạ quỳ rạp xuống nền đá, mười đầu ngón tay cắm sâu vào lớp đá đen basalt đến mức móng tay lật ngược, máu tươi rỉ ra ròng ròng rồi nhanh chóng bị nhiệt độ cực hạn nung khô thành những vệt sẫm màu. Cánh tay phải quấn băng gạc đen tuyền – nơi ẩn hiện những đường vân cổ màu tím đen vảy rồng – bắt đầu co giật dữ dội. Những đường vân ấy rực sáng lân quang tím lạnh, như muốn xé rách thớ thịt để bộc phát u minh lực lượng ra ngoài.
Hỏa Linh Vương chầm chậm hạ thấp đầu rồng khổng lồ cấu thành từ nham thạch nóng chảy, đôi mắt rực lửa như hai vầng thái dương tím sậm nhìn chằm chằm vào thiếu niên phàm nhân đang quằn quại trong đau đớn.
"Bản vương đã nói, huyết thệ của nghịch hỏa giả không phải là thứ mà nhục thân phàm nhân của ngươi có thể dễ dàng chịu đựng," giọng nói của Hỏa Linh Vương ầm ầm như tiếng sấm rền dưới lòng đất, làm chấn động cả không gian vạn trượng xung quanh. "Nếu đan điền của ngươi nổ tung, bản vương sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi cùng đứa trẻ kia làm củi mồi."
Nằm cách đó không xa trên bệ đá basalt, cậu bé Mặc Trần vẫn đang ngất xỉu hoàn toàn. Chân trái cậu bé được quấn băng thô sơ, trong bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa rực lân quang tím nhạt để giữ ấm kinh mạch phàm nhân khỏi hỏa độc núi lửa xâm nhập.
Ninh Dạ không nghe thấy lời đe dọa của Hỏa Linh Vương. Thần trí hắn lúc này đã rơi vào một vùng hoang mạc lửa đỏ rực rỡ, nơi linh lực bạo liệt của địa mạch đang điên cuồng cắn xé, làm rách nát các sợi kinh mạch vừa mới được phục hồi sau trận chiến tế đàn. Hắn cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt đang bị nung chảy, từng khúc xương đang bị nướng chín từ bên trong.
*Ta không thể chết... Ta tuyệt đối không thể bỏ mạng ở nơi này! Tỷ tỷ vẫn đang đợi ta... Mặc Trần vẫn cần ta bảo vệ! Kẻ thù nợ máu của gia tộc ta vẫn đang ngự trị trên cao!*
Ý chí sinh tồn mãnh liệt như một thanh sắt nguội nung đỏ, cưỡng ép thần trí đang cận kề bờ vực điên cuồng của Ninh Dạ phải tỉnh táo trở lại. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, chật vật xoay người ngồi xếp bằng theo tư thế ngũ tâm hướng thiên trên bệ đá basalt.
"Tiểu Dạ, tĩnh tâm! Dẫn dắt u minh hắc hỏa nghịch chuyển chu thiên! Dùng nhục thân làm đe đúc, dùng địa hỏa làm búa rèn, đúc lại kinh mạch phàm nhân của ngươi!" Giọng nói nghiêm khắc nhưng đầy lo lắng của Kiếm Tiên Cố Vô Nhai vang vọng trong thức hải của hắn. Bức tranh cổ Hắc Hỏa Thần Đồ giắt sau lưng Ninh Dạ khẽ rung động, tỏa ra một làn sương mù màu tím đen dịu nhẹ bao phủ lấy lồng ngực hắn, giúp áp chế phần nào nhiệt lượng bạo liệt từ bên ngoài.
Ninh Dạ cắn chặt răng đến mức máu tươi chảy tràn qua kẽ răng, nhuộm đỏ cả khóe môi và cằm. Hắn lẩm nhẩm khẩu quyết tịch diệt của Nghịch Hỏa Quyết, bắt đầu cưỡng ép ngọn lửa tím đen trong đan điền nghịch chuyển tuần hoàn.
Thông thường, tu sĩ tu luyện hỏa hệ công pháp của Vân Dương Tông sẽ dẫn dắt linh khí hỏa hệ chảy xuôi theo kinh mạch để ngưng tụ đan điền. Nhưng Nghịch Hỏa Quyết lại đi ngược lại quy luật tự nhiên ấy. Ninh Dạ dẫn dắt luồng năng lượng bạo liệt từ giọt tinh huyết dung nham chảy ngược từ đan điền, đi qua mười hai kinh mạch chính, rồi ép chúng phải quay về khí hải theo một lộ trình cực kỳ tàn khốc.
Mỗi khi luồng h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa nghịch hành qua một huyệt đạo, Ninh Dạ lại cảm thấy như có một cây đinh sắt nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Sự tàn phá kinh mạch của luồng năng lượng bạo liệt đối đầu trực diện với ý chí sắt đá và kỹ thuật thối thể của hắn.
Hắn bắt đầu vận hành Hỏa Mạch Thối Thể Pháp. Làn da của hắn từ màu đỏ rực rỡ dưới sức nóng bắt đầu chuyển dần sang màu xám tro của than đá, nổi rõ các đường vân cổ hắc ám sần sùi. Đây là quá trình thối thể tàn bạo, nung nấu nhục thân phàm nhân rách nát để đúc nên Nghịch Hỏa Thể.
Thế nhưng, năng lượng của Linh mạch hỏa nhãn quá đỗi khổng lồ. Nhục thân phàm nhân của Ninh Dạ bắt đầu chịu quá tải nghiêm trọng. Khung xương sống của hắn phát ra những tiếng rạn nứt nẻ răng rắc, các vết nứt rỉ máu đen xuất hiện dọc cánh tay phải và lồng ngực gầy yếu. Luồng khói tím độc hôi thối bốc lên từ các lỗ chân lông, báo hiệu hỏa độc tích tụ lâu năm đang bị đào thải nhưng cũng đe dọa nổ tung đan điền của hắn trong nháy mắt.
*Không thể nôn nóng hấp thụ trực tiếp toàn bộ luồng linh lực hỏa nhãn cùng lúc! Nhục thân phàm nhân của ta sẽ bị nung chảy trước khi kịp thối thể thành công!*
Ninh Dạ lập tức nhận ra constraint chí mạng của bản thân. Hắn cần một chất dẫn để trung hòa luồng nhiệt lượng bạo liệt này, làm mát kinh mạch kịp thời trước khi tiến hành lọc bỏ đan độc.
Hắn dùng bàn tay trái run rẩy bám đầy máu tươi, mò mẫm vào túi vải thô rách nát bên hông. Ở đó, hắn vẫn còn cất giữ ba bình Tuyết Tích Dịch – thứ linh dịch giải độc quý giá ngưng tụ từ các thạch nhũ băng ngàn năm trong các hang đá lạnh vùng biên giới hoang dã mà hắn đã mạo hiểm tích lũy được.
Ninh Dạ dùng răng cắn mở nắp bình ngọc thứ nhất, không chút do dự đổ thẳng luồng linh dịch mát lạnh vào miệng.
*Xèo xèo!*
Một tiếng rít chói tai vang lên từ sâu trong phế phủ Ninh Dạ khi Tuyết Tích Dịch đi vào cơ thể. Luồng linh dịch đóng băng lạnh buốt va chạm kịch liệt với dòng nhiệt lượng bạo liệt của tinh huyết dung nham, tạo ra một trận chiến âm dương kịch tính ngay trong kinh mạch của hắn. Cảm giác vừa lạnh buốt thấu xương vừa nóng bỏng thiêu sống đan xen hằng giờ hằng khắc, khiến Ninh Dạ đau đớn đến mức thần trí suýt chút nữa tan rã.
Nhưng hiệu quả của Tuyết Tích Dịch vô cùng rõ rệt. Luồng nhiệt lượng bạo liệt trong đan điền khí hải được làm dịu đi một phần, giúp Ninh Dạ có khoảng trống thời gian để tiếp tục vận hành Nghịch Hỏa Quyết lọc bỏ các tạp chất hỏa độc núi lửa núi lửa.
Hắn tiếp tục nuốt bình Tuyết Tích Dịch thứ hai, rồi thứ ba. Ba bình linh dịch giải độc quý giá nhanh chóng bị tiêu hao hoàn toàn. Kinh mạch tay trái của hắn bị sưng phồng và thâm tím nặng do hỏa độc đào thải tích tụ, nhưng bù lại, luồng linh lực hỏa nhãn bạo liệt đã được thuần hóa một phần, bắt đầu chuyển hóa thành những sợi tơ lửa màu tím đen u minh lạnh lẽo chảy dọc kinh mạch.
Tuy nhiên, khi Ninh Dạ cố gắng dẫn dắt luồng năng lượng đã được trung hòa quay trở về đan điền để nén hóa lỏng, một cơn bão tâm ma bỗng nhiên bùng phát từ oán khí của vạn linh phàm nhân bị hiến tế tích tụ trong địa mạch núi lửa. Những tiếng gào rú sầu thảm, những gương mặt đau đớn của đồng tộc bị thiêu sống trên hỏa đàn hiện rõ trong thần thức của hắn, muốn kéo hắn rơi vào trạng thái điên cuồng ma tính hóa.
"Tiểu Dạ... ca ca..."
Giữa lúc Ninh Dạ đang cận kề bờ vực mất đi bản ngã phàm nhân, chiếc Hộp đồng rỉ sét bọc vỏ sắt u minh áp chặt trước ngực hắn bỗng nhiên rung động nhẹ. Từ những kẽ rỉ sét trên nắp hộp, một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa và dịu nhẹ phát ra, len lỏi qua vết sẹo xích sắt rách nát đi thẳng vào thần thức của hắn.
Đó là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao.
Sợi liên kết linh hồn tự nhiên giữa hai chị em hỏa mạch biến dị bừng sáng. Đốm sáng tím nhạt lung linh hình cánh bướm của Ninh Dao khẽ đập cánh trong hộp đồng, phát ra làn sóng linh hồn cộng hưởng dịu nhẹ. Luồng hơi ấm ôn hòa ấy giống như một dòng nước mát tịnh hóa, nhẹ nhàng thổi bay những ảo ảnh tâm ma oán hận, xoa dịu thần trí đang điên cuồng và bảo vệ tim mạch cho Ninh Dạ khỏi hỏa độc cắn trả.
Sự ấm áp của tỷ tỷ là mỏ neo đạo tâm vững chắc nhất, kéo Ninh Dạ trở lại từ ranh giới của sự điên loạn.
*Tỷ tỷ... ta nhất định sẽ cứu tỷ!*
Ý chí của hắn bừng sáng. Ninh Dạ tập trung toàn bộ tinh thần lực, phối hợp với u minh hắc hỏa trong đan điền bắt đầu tiến hành bước cuối cùng của quá trình tẩy tủy phạt cốt.
U minh linh lực màu tím đen cuồn cuộn chảy dọc mười hai kinh mạch chính, thiêu rụi hoàn toàn các tạp chất hỏa độc và đan độc núi lửa tích tụ lâu năm dưới đáy đan điền khí hải. Nhục thân rách nát phàm nhân của hắn được gột rửa toàn diện, tịnh hóa mọi tạp chất đen hôi thối qua các lỗ chân lông dọc cánh tay trái và sống lưng.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền Ninh Dạ. Luồng u minh linh lực hắc hỏa khổng lồ tích lũy trong khí hải bỗng nhiên hóa lỏng hoàn toàn, đúc nên một nền móng đạo cơ hắc ám vững chắc.
Tu vi của hắn bứt phá giới hạn, đột phá thành công Luyện Khí tầng tám (Thống ngự nghịch hỏa)!
Linh lực tịch diệt tím đen bùng phát mạnh mẽ quanh nhục thân Ninh Dạ, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng xung quanh bệ đá basalt, đưa phạm vi vài trượng xung quanh vào đêm tối tịch diệt lạnh lẽo. Sức mạnh nhục thân của hắn được nâng cấp vượt bậc, đạt Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng thô luyện nhục thân sức mạnh vạn cân.
Đồng thời, từ đan điền khí hải, một luồng thần thức vô hình, nhạy bén cực độ lan tỏa ra ngoài. Thần Thức Sơ Thức của hắn chính thức thức tỉnh, ngưng tụ thành thần niệm hóa hình, cho phép hắn nhìn thấu hoàn toàn màn sương độc vạn trượng và phát hiện mọi bẫy rập vô hình xung quanh.
Hỏa Linh Vương nhìn chứng kiến toàn bộ quá trình thối thối thể đột phá ngoạn mục của thiếu niên phàm nhân, đôi mắt khổng lồ rực lửa dung nham lóe lên một tia kinh ngạc và kiêu hãnh cực độ.
"Nghịch hỏa dập tắt quang minh... Quả nhiên không hổ là huyết mạch của Hỏa Tổ cổ đại," Hỏa Linh Vương gầm lên một tiếng trầm đục, như một sự thừa nhận tư cách đồng minh của Ninh Dạ.
Ninh Dạ chầm chậm đứng thẳng dậy trên bệ đá basalt. Nhục thân gầy gò của hắn lúc này tỏa ra một luồng uy áp lạnh lẽo u minh thấu xương. Cánh tay phải vĩnh viễn mang các đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng lộ ra hoàn toàn dưới lớp băng gạc rách nát, mất đi cảm giác hơi ấm phàm trần thông thường nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt vĩ mô.
Thương thế hoại tử trên cơ thể hắn đã được tạm thời áp chế ổn định, dù vết bỏng h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa cánh tay phải vẫn chưa lành hoàn toàn và lồng ngực vết sẹo xích sắt vẫn còn rỉ máu tươi nhẹ hằng giờ. Hắn cúi đầu nhìn thanh Thiết Phách Kiếm đã bị rơi mất hoàn toàn dọc đường chạy trốn trên vách đá sạt lở trước đó.
*Ta cần một vũ khí mới để chiến đấu trước khi Tào Man phát hiện ra điều bất thường.* Ninh Dạ thầm nghĩ, đôi mắt xám tro lóe lên một tia lạnh lùng quyết đoán.
Đôi mắt xám tro của Ninh Dạ bừng mở, phát ra luồng thần quang tím lạnh nhìn thấu màn sương độc vạn trượng, thần niệm hóa hình bao phủ phạm vi mười trượng xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!