Giao Ước Hắc Hỏa
Luồng hơi thở dung nham nóng bỏng của Hỏa Linh Vương thổi qua bệ đá basalt, mang theo tiếng rít gào của ngàn vạn oán linh bị giam cầm dưới địa mạch. Sức nóng kinh hoàng ấy quét qua, ngay lập tức thổi bay những lớp băng gạc đen rách nát trên cánh tay phải của Ninh Dạ, để lộ ra những đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng đang rực lên lân quang tím lạnh lẽo.
Hỏa Linh Vương khựng lại. Đôi mắt khổng lồ rực cháy như hai vầng thái dương tím sậm của nó co rút lại, khóa chặt vào cánh tay phải của thiếu niên và những đóa lửa u minh tím đen đang bùng cháy từ những giọt máu của hắn nhỏ xuống nền đá.
"Khí tức này..." Giọng nói của Hỏa Linh Vương trầm xuống như tiếng đá tảng va vào nhau dưới lòng đất, làm chấn động cả không gian vạn trượng dưới đáy thâm uyên. "Ngươi... ngươi mang huyết mạch của nghịch hỏa giả tối cổ? Làm sao một tên phàm nhân hèn mọn ở hạ giới lại có được thứ huyết thống bị tiên giới nguyền rủa này?"
Uy áp tinh thần khổng lồ vẫn đè nặng lên vai Ninh Dạ. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết sẹo xích sắt nung đỏ – dấu tích tàn bạo của Chấp sự Ngô Thiết – rách miệng, rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ rực. Hắn muốn cất tiếng trả lời, nhưng tu vi Luyện Khí sơ kỳ quá đỗi hèn mọn trước mặt một thực thể tương đương Trúc Cơ Đỉnh Phong khiến cổ họng hắn nghẹn đắng, kinh mạch toàn thân đau đớn như muốn nứt nẻ dưới sức ép vô hình.
"Nói!" Hỏa Linh Vương gầm lên một tiếng đầy nghi kỵ. "Hay ngươi chỉ là một quân cờ do lũ ngụy quân tử Vân Dương Tông phái đến để dùng huyết mạch này lừa gạt bản vương, hòng bòn rút thêm linh lực từ hỏa nhãn?"
Một trảo khổng lồ cấu thành từ nham thạch nóng chảy của Hỏa Linh Vương chầm chậm hạ xuống, chỉ cần một ý niệm của nó, Ninh Dạ và đứa trẻ Mặc Trần đang ngất xỉu phía sau sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
Đột ngột, cuộn tranh cổ Hắc Hỏa Thần Đồ giắt sau lưng Ninh Dạ bừng sáng. Một luồng kiếm ý tịch diệt, lạnh lẽo vô cùng bộc phát ra ngoài, tạo thành một màn chắn sương mù màu tím đen che chắn trước ngực hắn, cưỡng bách đẩy lui một phần uy áp của Hỏa Linh Vương.
Từ trong bức tranh cổ, một bóng hình ảo ảnh chầm chậm bước ra. Đó là một lão nhân nho nhã mặc kiếm bào đen viền chỉ bạc tơi tả, lưng mang thanh kiếm gãy rỉ sét ảo ảnh. Thần thái của ông lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng đôi mắt lại ngời lên uy thế của một bậc chí tôn từng đứng đầu thiên hạ.
"Hỏa Linh, vạn năm không gặp, ngươi vẫn nóng nảy và đa nghi như vậy."
Giọng nói của Cố Vô Nhai vang lên thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng lại khiến ngọn lửa dung nham trên thân thể Hỏa Linh Vương đột ngột ngưng trệ.
"Cố Vô Nhai?!" Hỏa Linh Vương thốt lên, giọng nói chứa đựng sự kinh ngạc tột độ. "Tịch Diệt Kiếm Tiên... Ngươi chưa chết sạch sao? Vạn năm trước mười vị Tiên Đế vây sát ngươi tại thượng giới, thần hình câu diệt, làm sao tàn hồn của ngươi lại ẩn giấu trong cuộn tranh rách nát này?"
Cố Vô Nhai khẽ thở dài, bóng hình tàn hồn của ông lay động nhẹ giữa không trung: "Thần hình tuy diệt, nhưng ý chí Tịch Diệt của phái ta làm sao dễ dàng tiêu tan. Bản tiên nhân mượn Hắc Hỏa Thần Đồ để gửi gắm tàn niệm, lưu lạc đến hạ giới này hòng tìm kiếm một truyền nhân có thể hoàn thành huyết thệ tịch diệt năm xưa."
Ông chỉ tay về phía Ninh Dạ đang quỳ một chân dưới đất, gượng sức bảo vệ chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt u minh trước ngực: "Đứa trẻ này không phải là người của Vân Dương Tông. Gia tộc của nó bị tiên môn coi là củi sống, tỷ tỷ của nó bị bắt làm vật tế trên Hỏa Thần Đàn, phụ thân và thúc thúc đều chết vì lao dịch khổ sai dưới hầm mỏ này. Nó mang lòng căm hận ngập trời với tiên giới, huyết mạch biến dị của nó chính là minh chứng rõ ràng nhất."
Hỏa Linh Vương chầm chậm thu hồi cự trảo nham thạch, đôi mắt khổng lồ nhìn chằm chằm vào tàn hồn của Cố Vô Nhai rồi lại chuyển sang Ninh Dạ: "Cố Vô Nhai, ngươi muốn bản vương tin một tên nhóc Luyện Khí Kỳ rác rưởi sao? Cho dù nó mang huyết mạch thần hỏa biến dị, thì một kẻ yếu đuối như thế làm sao chịu nổi sức nóng của Linh mạch hỏa nhãn để thối thể? Bản vương bị Vân Dương Tông phong ấn ngàn năm, hằng ngày bị đại trận của chúng bòn rút hỏa dịch dâng lên thượng giới, bản vương ghét cay ghét đắng lũ loài người các ngươi!"
Ninh Dạ nghiến chặt răng, dùng Thiết Phách Kiếm đã gãy mẻ cắm sâu xuống đất làm điểm tựa, chật vật đứng thẳng người dậy. Dù nhục thân phàm nhân đang gánh chịu nỗi đau thiêu đốt tàn khốc, ánh mắt xám tro của hắn vẫn không hề gợn sóng, lạnh lùng nhìn thẳng vào thực thể khổng lồ trước mặt.
"Ta không cần ngươi tin tưởng," Ninh Dạ khàn giọng nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Ta chỉ cần sức mạnh để cứu tỷ tỷ. Ngươi căm ghét Vân Dương Tông phong ấn ngươi, ta căm hận chúng cướp đi gia đình ta. Chúng ta có chung kẻ thù."
Hắn chỉ tay lên phía trên, nơi màn chắn dung nham tím đang sủi tăm sùng sục: "Phía trên kia, ngọn tổ sư thần đăng của Vân Dương Tông đang thắp sáng kết giới bảo hộ tông môn của chúng. Bản đồ của Hắc Hỏa Thần Đồ đã chỉ ra, ngọn đèn đó chính là mắt xích duy nhất khóa chặt địa mạch của núi lửa này. Chỉ cần ta sống sót rời khỏi đây, ta thề sẽ tự tay dập tắt ngọn tổ sư thần đăng đó, phá hủy hoàn toàn kết giới bảo hộ của chúng, trả lại tự do cho địa mạch của ngươi!"
Lời nói của Ninh Dạ vừa dứt, Hỏa Linh Vương bỗng im lặng. Luồng lửa dung nham trên người nó bùng phát dữ dội rồi lại thu liễm, như thể đang cân nhắc lời đề nghị của thiếu niên phàm nhân.
"Dập tắt tổ sư thần đăng?" Hỏa Linh Vương cười lớn, tiếng cười chấn động cả thâm uyên. "Ngươi có biết ngọn đèn đó chứa đựng tàn hỏa nguyên thủy của thượng giới, được canh giữ bởi trưởng lão Trúc Cơ sơ kỳ của chúng? Một tên Luyện Khí tầng ba như ngươi, chưa chạm vào ngọn đèn đã bị hào quang tịnh hóa thiêu rụi thần hồn!"
"Vì vậy ta mới cần địa hỏa của ngươi để thối thể đột phá," Ninh Dạ không hề do dự đáp lại. "Dùng Nghịch Hỏa Quyết của phái Tịch Diệt, ta có thể chuyển hóa địa hỏa bạo liệt của ngươi thành nghịch hỏa tịch diệt. Ngươi cho ta mượn năng lượng linh mạch, ta trả lại cho ngươi tự do."
Cố Vô Nhai bước tới một bước, ảo ảnh tàn hồn tỏa ra uy thế kiếm tiên: "Hỏa Linh, đây là cơ hội duy nhất của ngươi. Nếu không có nghịch hỏa của đứa trẻ này dập tắt thần đăng, ngươi sẽ vĩnh viễn bị xích sắt thiên quy này bòn rút cho đến khi linh thể tan biến thành tro bụi."
Hỏa Linh Vương nhìn sâu vào đôi mắt xám tro rực cháy ngọn lửa tím đen của Ninh Dạ. Nó cảm nhận được một thứ oán niệm ngập trời, một ý chí tịch diệt mãnh liệt tương đồng với ngọn lửa đen vĩnh hằng của Hỏa Tổ cổ đại năm xưa.
"Được!" Hỏa Linh Vương gầm lên một tiếng quyết định. "Bản vương sẽ lập giao ước cộng sinh với ngươi. Nhưng huyết thệ của nghịch hỏa giả tối cổ không phải là lời nói suông. Ngươi phải chịu đựng được một giọt tinh huyết dung nham của bản vương dung hợp vào đan điền. Nếu nhục thân phàm nhân của ngươi bị thiêu rụi, đó là số mệnh của ngươi!"
Ninh Dạ không hề do dự, bước lên phía trước một bước, lồng ngực gầy yếu ưỡn thẳng: "Đến đi!"
Hỏa Linh Vương há miệng rồng, từ sâu trong lõi lửa dung nham tím đen khổng lồ, một giọt tinh huyết nham thạch rực đỏ, nhỏ bằng ngón tay nhưng chứa đựng nhiệt lượng bạo liệt tinh thuần nhất của địa mạch từ từ ngưng tụ. Giọt tinh huyết ấy bay lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng tím lạnh chói mắt, khiến không gian xung quanh bị bóp méo nhẹ vì nhiệt độ cực hạn.
*Vút!*
Giọt tinh huyết dung nham lao thẳng vào lồng ngực Ninh Dạ, xuyên qua vết sẹo xích sắt nung đỏ rách nát, đi thẳng vào đan điền khí hải của hắn.
Một cơn bão lửa bùng phát ngay lập tức bên trong cơ thể Ninh Dạ.
Nỗi đau đớn tột cùng ập đến, kinh mạch toàn thân hắn nứt nẻ dữ dội, rỉ ra từng vệt máu đen tịnh hóa tạp chất qua các lỗ chân lông. Nhiệt lượng bạo liệt của tinh huyết dung nham muốn thiêu rụi hoàn toàn đan điền phàm nhân của hắn.
Ninh Dạ quỳ rạp xuống đất, hai tay cắm sâu vào nền đá basalt đến mức móng tay bật máu. Hắn không hề hét lên một tiếng nào, đôi mắt xám tro trợn trừng, răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Hắn vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch chuyển chu thiên với tốc độ cực hạn, cưỡng ép luồng hỏa lực bạo liệt kia phải quy phục dòng chảy u minh linh lực lạnh lẽo dọc theo mười hai kinh mạch.
Từ sâu trong đan điền khí hải rách nát của hắn, đốm lửa linh trí Thần Hỏa Chi Linh bỗng nhiên rực sáng chói mắt, phát ra tiếng kêu rít lạnh u minh của oán linh phàm nhân bị hiến tế. Đ đóa lửa nhỏ màu tím đen ấy như ngửi thấy mùi thức ăn vô giá, điên cuồng vươn ra những sợi tơ lửa tím đen bao bọc lấy giọt tinh huyết dung nham rực nóng, bắt đầu thôn phệ và đồng hóa nguồn năng lượng khổng lồ từ Linh mạch hỏa nhãn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!