Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Vực Sâu Tím Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gào của gió độc bên tai Ninh Dạ đột ngột ngưng bặt, thay thế vào đó là một tiếng "bùm" trầm đục, dữ dội.


Cảm giác rơi tự do trong không trung biến mất, toàn thân hắn ngập chìm vào một thứ chất lỏng đặc quánh, nóng bỏng đến mức có thể nung chảy sắt thép. Đó không phải là dung nham đỏ rực thông thường, mà là Địa Hỏa Độc Tủy – thứ dung nham độc hại màu tím thẫm nằm sâu dưới đáy Độc Hỏa Thâm Uyên. Thứ dung nham này không chỉ mang nhiệt độ hủy diệt, mà còn chứa đựng hỏa độc tích tụ vạn năm từ địa mạch núi lửa Vân Dương, có thể ăn mòn và nung chảy hộ thể linh khí của tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt.


Sức nóng tột cùng ngay lập tức ập đến, bủa vây lấy nhục thân rách nát của Ninh Dạ. Lớp áo vải thô xám bám đầy tàn tro của hắn hóa thành tro bụi chỉ trong nửa nhịp thở.


"A...!!!"


Ninh Dạ không thể hét lên thành tiếng, bởi ngay khi hắn hé môi, luồng khí độc tím nóng bỏng đã tràn vào thực quản, thiêu đốt cổ họng hắn như muốn thiêu rụi phế phủ. Nỗi đau đớn tột cùng ập đến dữ dội, vượt xa mọi cực hình mà hắn từng phải chịu đựng ở Củi Lửa Doanh hằng đêm.


Vết sẹo xích sắt nung đỏ rách nát – dấu tích tàn bạo của Chấp sự Ngô Thiết in hằn vĩnh viễn trước ngực hắn – lúc này bị dung nham tím độc ăn mòn trực tiếp, rỉ ra từng vệt máu tươi rồi ngay lập tức bị nung khô, để lại cảm giác bỏng rát khét lẹt thấu tận xương tủy. Những vết sẹo roi da chằng chịt dọc sống lưng do tên ác bá Triệu Bá gây ra cũng bị nung nấu rách da thịt, đau đớn như bị vạn con kiến lửa điên cuồng cắn xé.


Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, ý chí sinh tồn mãnh liệt của thiếu niên mang huyết mạch thần hỏa bùng phát.


*Ta không thể chết! Tỷ tỷ vẫn chưa được hồi sinh, ta tuyệt đối không thể bỏ mạng ở nơi này!*


Ninh Dạ dùng cánh tay trái rách nát da thịt ôm chặt lấy Mặc Trần vào lòng, dùng chính tấm lưng gầy guộc của mình làm lá chắn che chở cho đứa trẻ khỏi dòng dung nham tím độc. Đồng thời, bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền của hắn áp chặt trước ngực, bảo vệ chiếc Hộp đồng rỉ sét bằng cả mạng sống.


Chiếc hộp đồng chứa tàn hồn yếu ớt của tỷ tỷ Ninh Dao lúc này đã được bao bọc bởi lớp vỏ sắt u minh đen bóng cách nhiệt cực tốt. Dưới sức nóng hủy diệt của Độc Hỏa Thâm Uyên, lớp vỏ sắt u minh phát ra những tiếng rít u u nhỏ, hấp thụ và cách tuyệt hoàn toàn nhiệt lượng khổng lồ từ bên ngoài, bảo vệ sợi tơ sinh mệnh nhạt nhòa của Ninh Dao không bị nung chảy vĩnh viễn. Từ sâu trong kẽ rỉ sét của hộp đồng, một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa và dịu nhẹ chậm rãi len lỏi vào tim mạch Ninh Dạ, giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn không bị dập tắt.


Cùng lúc đó, trạng thái nhục thân thô luyện của Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng tự động kích hoạt.


Trên làn da bỏng rát của Ninh Dạ, các đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng đột ngột nổi rõ, chạy dọc từ bả vai trái xuống tận gót chân. Những chiếc vảy rồng hắc ám này tỏa ra một luồng khí lạnh u minh lạnh buốt, giúp hắn kháng cự lại nhiệt độ cực hạn của dung nham tím, giảm đi một nửa sát thương hủy diệt từ hỏa độc bên ngoài.


Tuy nhiên, nhục thân phàm nhân của hắn vẫn phải chịu tải quá nặng. Đan điền khí hải của hắn hoàn toàn trống rỗng, u minh linh lực đã bị vắt kiệt sau cuộc trốn chạy nghẹt thở trên vách đá.


Ninh Dạ cảm nhận được ý thức của mình đang mờ nhạt dần. Trọng lượng của nhục thân phàm nhân cùng dòng dung nham đặc quánh đang kéo hắn và Mặc Trần chìm sâu hơn xuống đáy vực thẳm không đáy.


Trong vòng tay hắn, Mặc Trần đã hoàn toàn ngất xỉu do không chịu nổi áp suất và khí độc. Mảnh ngọc thạch hắc hỏa trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé vẫn lấp lánh làn lân quang tím nhạt, âm thầm chuyển hóa luồng hỏa độc xung quanh để bảo vệ những sợi kinh mạch phàm nhân yếu ớt của đứa trẻ khỏi bị đông cứng.


*Nếu cứ tiếp tục chìm xuống, ta và Mặc Trần sẽ kiệt lực mà chết trước khi chạm đáy.*


Ninh Dạ nghiến chặt răng đến mức bật máu. Hắn bắt buộc phải có linh lực để duy trì Nghịch Hỏa Thể.


Không còn Thiết Phách Kiếm bên người để dẫn truyền năng lượng, Ninh Dạ quyết định dùng chính nhục thân phàm nhân làm đe đúc. Hắn vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch chuyển chu thiên, kích hoạt thuật Hỏa Độc Chuyển Hóa Thuật dưới sự dẫn dắt tinh thần của tàn hồn Kiếm Tiên Cố Vô Nhai ẩn sâu trong Hắc Hỏa Thần Đồ giắt sau lưng.


*Nghịch hỏa giả... lấy hỏa độc làm thức ăn, lấy oán khí làm đao kiếm!*


Kinh mạch toàn thân Ninh Dạ rạn nứt nẻ dữ dội khi hắn cưỡng ép hút dòng dung nham tím độc từ bên ngoài vào cơ thể. Luồng hỏa độc tàn bạo tràn vào tay trái, thiêu đốt các mạch máu đến mức phồng rộp. Ninh Dạ cắn chặt răng, chịu đựng nỗi đau đứt gãy kinh mạch hằng giờ hằng khắc, lọc bỏ các tạp chất đan độc thối rữa qua các lỗ chân lông tay trái, chuyển hóa luồng năng lượng thô bạo, tinh thuần nhất của địa hỏa thành u minh linh lực màu tím đen dẫn vào đan điền khí hải.


Một vòng tuần hoàn chu thiên hoàn thành, đan điền của hắn nhen nhóm lại một luồng sinh khí lạnh lẽo. Nhờ có lượng linh lực mới ngưng tụ, các đường vân vảy rồng trên da hắn rực sáng lân quang tím lạnh, giúp hắn lấy lại quyền kiểm soát nhục thân dưới áp suất khổng lồ.


Ninh Dạ gồng lực, đạp mạnh chân vào một mỏm đá ngầm, ôm chặt Mặc Trần nương theo dòng chảy dung nham cuồn cuộn chìm xuống đáy sâu nhất.


Đột ngột, áp lực chất lỏng xung quanh biến mất.


Ninh Dạ và Mặc Trần rơi bịch xuống một nền đá basalt bằng phẳng, khô ráo nhưng tỏa ra nhiệt độ cực cao. Hắn chật vật gượng dậy, ho sặc sụa ra vài ngụm máu đen bết dính địa hỏa độc tố.


Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. Nơi này là một hang động khổng lồ, rộng lớn vạn trượng nằm sâu dưới đáy Độc Hỏa Thâm Uyên. Phía trên đầu họ là một màn chắn dung nham tím sủi tăm sùng sục, lơ lửng như một bầu trời lửa đỏ rực rỡ nhưng bị ngăn cách bởi một lực lượng vô hình.


Chính giữa hang động là Linh mạch hỏa nhãn – nguồn năng lượng trung tâm tinh thuần nhất của toàn bộ núi lửa Vân Dương. Những dòng chảy linh khí hỏa hệ tinh thuần, rực đỏ như những sợi xích ánh sáng khổng lồ từ bốn phương tám hướng hội tụ về một lõi lửa dung nham tím đen khổng lồ đang xoay tròn giữa không trung.


Thế nhưng, điều khiến thần trí Ninh Dạ chấn động tột độ không phải là nguồn năng lượng vô tận kia, mà là thực thể khổng lồ đang bị xích sắt phong ấn ngay bên dưới lõi lửa.


Đó là một đầu cự long khổng lồ cấu thành từ lửa dung nham tím đen cuồn cuộn, dài hàng trăm trượng, thân hình quấn đầy những sợi xích sắt thiên quy rỉ sét khắc đầy phù văn phong ấn của Vân Dương Tông. Mỗi khi đầu cự long khẽ cựa quậy, những sợi xích lại rít lên tiếng xèo xèo, tỏa ra hào quang tịnh hóa cực mạnh thiêu đốt nhục thân nó, khiến nó phát ra những tiếng gầm rú trầm đục chấn động cả lòng đất.


Đây chính là Hỏa Linh Vương cổ đại – ý chí sinh ra từ lõi núi lửa Vân Dương, bị tông môn phong ấn ngàn năm để bòn rút năng lượng duy trì khí vận.


Sự xuất hiện của Ninh Dạ và Mặc Trần ngay lập tức đánh động đến thực thể tối cổ này.


Hỏa Linh Vương chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt khổng lồ rực cháy như hai vầng thái dương tím sậm của nó khóa chặt lấy bóng hình gầy gò của thiếu niên mặc áo vải thô rách rưới đứng trên bệ đá basalt.


Một luồng uy áp tinh thần khổng lồ, cuồng bạo tột cùng bộc phát từ Hỏa Linh Vương quét qua hang động, đè nặng lên vai Ninh Dạ. Áp suất mạnh mẽ đến mức khiến đầu gối hắn khuỵu xuống, gạch đá dưới chân nứt nẻ rạn nứt sần sùi.


*"Kẻ phàm trần hèn mọn... Lũ sâu kiến Vân Dương Tông lại dám phái ngươi đến đây bòn rút địa hỏa của bản vương sao?"*


Một giọng nói ầm ầm như sấm truyền, mang theo oán hận ngập trời ngàn năm phong ấn vang vọng trực tiếp trong thần thức Ninh Dạ, khiến đan điền khí hải mới phục hồi của hắn chấn động dữ dội, rỉ máu tươi nơi khóe môi.


Hỏa Linh Vương không hề có lòng trắc ẩn. Đối với nó, mọi tu sĩ hay phàm nhân mang khí tức của Vân Dương Tông đều là kẻ thù cướp đoạt tự do. Nó há hốc mồm rồng khổng lồ cấu thành từ lửa dung nham tím đen cuồn cuộn, giải phóng luồng nhiệt lượng hủy diệt vạn vật, định nuốt chửng Ninh Dạ và Mặc Trần vào bụng để thiêu rụi thành tro bụi đen.


Ninh Dạ đứng trước miệng rồng khổng lồ bốc cháy dữ dội, nhục thân phàm nhân rách nát hoàn toàn bị khóa chặt bởi uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong của thực thể cổ xưa, không thể di chuyển dù chỉ một tấc.


Hắn không thể dùng Thiết Phách Kiếm đã mất, cũng không thể bộc phát Nghịch Hỏa Chưởng yếu ớt để chống lại đòn sát chiêu hủy diệt này.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Ninh Dạ không hề lùi bước. Hắn dùng cánh tay phải mang đường vân vảy rồng quấn băng gạc đen ôm chặt lấy Hộp đồng rỉ sét trước ngực, che chắn cho Mặc Trần phía sau, đôi mắt xám tro rực cháy ngọn lửa tím đen tịch diệt nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Hỏa Linh Vương.


Từ vết thương rách da thịt sâu hoắm trên bả vai trái và bắp tay phải bị bỏng nặng của Ninh Dạ, những giọt máu tươi đỏ rực rỉ ra, mang theo một lượng lớn khí tức hắc hỏa tịch diệt đặc trưng của huyết mạch biến dị Hỏa Tổ cổ đại, nhỏ giọt xuống bệ đá basalt nóng bỏng dưới chân.


*Xèo...*


Máu của hắn vừa chạm đất liền bùng cháy thành những đóa lửa màu tím đen u minh lạnh lẽo, tỏa ra một làn hương cổ xưa, tịch diệt vượt ngoài quy luật của thiên quy ngụy tạo.


Hỏa Linh Vương há hốc mồm rồng khổng lồ định nuốt chửng Ninh Dạ, nhưng bất ngờ khựng lại khi ngửi thấy mùi máu hắc hỏa biến dị trên người anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!