Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nhảy Vào Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sáo ngự thú của Tào Man rít lên giữa màn đêm hoang dã, bén nhọn và tàn nhẫn như một lưỡi đao rạch nát bầu không khí ngột ngạt sương muối.


Dưới vách đá sạt lở của dãy núi Vân Dương, Ninh Dạ cõng Mặc Trần trên lưng, bước chân lướt đi như một bóng ma tịch diệt nhờ thân pháp Tàn Thủy Bộ. Gió đêm quất mạnh vào mặt hắn, mang theo mùi tro tàn nóng bỏng của núi lửa và hơi lạnh u minh thấu xương. Thế nhưng, cái lạnh của đất trời không thể dập tắt được cơn đau đớn đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng hắn.


Trước ngực Ninh Dạ, vết sẹo xích sắt nung đỏ khổng lồ – dấu tích tàn bạo của Chấp pháp điện Vân Dương Tông – đang co rút dữ dội, rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ rực bết dính vào lớp áo vải thô xám rách nát. Đồng thời, cánh tay phải quấn chặt bằng những thớ băng gạc đen tuyền của hắn cũng đang co giật liên hồi. Dưới lớp vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng ẩn hiện dưới da, tỏa ra luồng u minh khí lạnh buốt để áp chế hỏa độc núi lửa. Thế nhưng, do u minh linh lực trong đan điền đã suy kiệt sau trận chiến sinh tử với Lưu Hải, những đường vân vảy rồng kia bắt đầu nứt nẻ, rỉ ra từng giọt máu đen nhẹ mang theo khí tức hắc hỏa tịch diệt đặc trưng.


Chính mùi máu đen rỉ ra từ cánh tay phải của hắn đã trở thành ngọn hải đăng dẫn đường cho kẻ thù.


"Gầm!!!"


Tiếng gầm rú hung tợn của đàn Hỏa Liệp Khuyển biến dị vang lên sát gót. Móng vuốt rực lửa của chúng cào rách đất đá hoang dã, đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng ngửi theo mùi máu hắc hỏa rò rỉ trong không khí. Chúng không phải là loài thú săn thông thường, mà là yêu thú cấp một trung kỳ được nuôi dưỡng bằng huyết thạch núi lửa, cực kỳ nhạy cảm với nhiệt lượng u minh.


"Ninh Dạ ca ca..." Mặc Trần co rụt người trên bả vai lạnh buốt của Ninh Dạ, giọng nói nhỏ nhẹ run rẩy nhưng đầy kiên cường. Đứa trẻ mười tuổi gầy gò đen nhẻm cố nén tiếng ho khan do sặc khói độc đầm lầy. Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé, mảnh ngọc thạch hắc hỏa do Ninh Dạ tặng khẽ lấp lánh làn lân quang tím nhạt ôn hòa, âm thầm sưởi ấm cho những sợi kinh mạch phàm nhân đang bị hỏa độc núi lửa gặm nhấm hằng giờ.


"Nín thở, bám chắc lấy ta." Ninh Dạ khàn giọng dặn dò, tay trái gồng lực siết chặt lấy Thiết Phách Kiếm giắt bên hông.


Thanh trọng kiếm thô sơ bằng sắt đen nặng hơn ba trăm cân lúc này đã rạn nứt nghiêm trọng dọc theo sống kiếm sau cú va chạm cực mạnh với ngọc bích hộ thân của Lưu Hải. Những đường nứt nẻ sần sùi chạy dọc thân kiếm như thể chỉ cần chịu thêm một lực chấn động nhỏ nữa, nó sẽ lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh vụn sắt vụn.


*Vút!*


Ninh Dạ bứt tốc di chuyển lắt léo qua các mỏm đá nhấp nhô dọc theo vách núi sạt lở. Thân pháp Tàn Thủy Bộ để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe biến mất trong nháy mắt, tạm thời cắt đuôi đàn chó săn đang lao tới. Thế nhưng, tiếng sáo ngự thú của Tào Man lại một lần nữa thay đổi tần số, réo rắt và dồn dập hơn hằng khắc.


Từ phía trên đỉnh vách đá, một bóng người lùn mập mặc áo da thú hoang dã bước ra. Hông hắn đeo đầy những túi nuôi thú bốc khói đỏ, tay cầm một sợi roi dài đen bóng dệt từ gân giao long cấp thấp rực lửa h h hỏa lực phòng ngự. Đó chính là Tào Man – chấp sự ngự thú đường của Vân Dương Tông, một tu sĩ Luyện Khí tầng tám đầy xảo quyệt và tàn nhẫn.


"Ha ha ha! Tên quặng nô phế vật!" Tào Man đứng trên đỉnh dốc đá nhìn xuống, nụ cười hiểm độc hiện rõ trên gương mặt mập mạp đầy thịt mỡ: "Ngươi tưởng giết được Lưu Hải bằng mấy trò bẫy độc hèn mọn là có thể trốn thoát khỏi tay bản tọa sao? La bàn định vị của Chấp pháp điện đã khóa chặt hơi ấm của ngươi! Đàn Hỏa Liệp Khuyển của ta thèm khát máu h h h h h h h h hắc hỏa của ngươi lắm rồi!"


Tào Man vung tay, sợi roi gân giao long quất mạnh xuống không trung, phát ra tiếng nổ giòn giã chấn động cả vách đá sạt lở. Đàn Hỏa Liệp Khuyển gồm mười con khổng lồ rực lửa nhận được mệnh lệnh, đồng loạt bộc phát tốc độ, lao lên vách đá sườn núi hoang dã như một cơn bão lửa bốc cháy dữ dội.


Ninh Dạ biết mình không thể kéo dài trận chiến. Nhục thân của hắn đang kiệt quệ, đan điền khí hải rỗng tuếch, bả vai trái bị thương sâu vẫn đang rỉ máu tươi đỏ rực bết dính áo thô. Hắn bắt buộc phải đưa Mặc Trần và chiếc Hộp đồng rỉ sét chứa tàn hồn Ninh Dao chạy thoát ra khỏi vùng biên giới núi lửa này.


Hắn khẽ huýt sáo một tiếng truyền âm tầm ngắn bằng tiếng kêu đặc biệt.


Trên bầu trời đêm mịt mù bụi tro, con quạ đen khổng lồ Hắc Vũ dẫn đầu đàn quạ đen hoang dã lao xuống như một đám mây đen tịch diệt. Chúng điên cuồng vỗ cánh, dùng những chiếc mỏ sắc nhọn hoắt mổ mạnh vào mắt đàn Hỏa Liệp Khuyển để làm chậm tốc độ vây quét của chúng dọc theo vách đá hiểm trở.


"Lũ súc sinh phiền phức!" Tào Man tức giận chửi rủa. Hắn nhanh chóng rút ra một cánh cung lớn làm từ gân yêu thú cấp hai, lắp một mũi độc tiễn tẩm độc hỏa tủy núi lửa rực đỏ, nhắm thẳng vào không trung bắn mạnh.


*Phập!*


Mũi tên độc xé rách màn đêm, cắm thẳng vào bả vai của Độc Dực – con quạ đen khổng lồ bị cụt một cánh bên trái đang dẫn đầu đàn quạ cản hậu. Độc khí tím lạnh lập tức ăn mòn linh thể của Độc Dực, khiến nó rít lên một tiếng kêu chói tai gây nhiễu loạn thần thức của cả Tào Man và đàn chó săn trong nháy mắt.


Độc Dực rơi tự do xuống vách đá, nhục thân khổng lồ bám đầy độc khí tím lạnh run rẩy dữ dội. Nhìn thấy Ninh Dạ đang bị dồn vào góc đá hiểm trở phía dưới, con quạ cụt cánh mang linh trí xảo quyệt ấy ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn chủ nhân lần cuối, rồi không ngần ngại lao thẳng vào giữa đàn Hỏa Liệp Khuyển đang gầm rú lao lên.


*Bùm!!!*


Độc Dực kích hoạt cấm chế tự bạo độc khí tầm ngắn trong linh thể. Một vụ nổ độc khí màu tím đen khổng lồ bùng phát giữa hẻm núi hoang dã, giải phóng luồng sương độc ăn mòn da thịt cực mạnh nuốt chửng hoàn toàn ba con Hỏa Liệp Khuyển đi đầu và che phủ toàn bộ tầm nhìn của Tào Man trên đỉnh vách đá.


"Độc Dực!" Ninh Dạ gầm nhẹ, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt nhói đau dữ dội như bị ngàn nhát dao đâm vào. Sự hy sinh bi tráng của đồng minh linh thú khắc sâu thêm nợ máu của hắn với Chấp pháp điện Vân Dương Tông, biến nỗi đau thương thành ngọn lửa oán hận rực cháy trong đôi mắt xám tro.


Nhưng làn sương độc tự bạo chỉ có thể cản trở kẻ thù trong vài nhịp thở.


"Súc sinh đáng chết!" Tào Man phẫn nộ gầm thét giữa làn khói độc tím lạnh. Hắn vung roi ngự thú quất mạnh liên tục xuống lòng đất sườn núi. Sức mạnh bộc phá từ sợi roi gân giao long chứa lực chấn động cực mạnh chém nứt đôi mỏm đá basalt mà Ninh Dạ đang đứng ẩn nấp.


*Ầm! Ải sạt lở!*


Mỏm đá lớn bị chém vỡ nát hoàn toàn, sụp đổ sạt lở xuống vực sâu phía dưới. Ninh Dạ mất đi điểm tựa nhục thân vạn cân, bị chấn động mạnh đẩy lui sát rìa vực thẳm.


Hắn nhìn xuống phía dưới chân mình. Sâu thẳm dưới lòng đất nứt nẻ là Độc Hỏa Thâm Uyên – vực nứt địa chất chứa đầy dung nham độc hại màu tím sôi sùng sục hằng ngày hằng giờ. Sức nóng cực hạn bốc lên từ vực sâu nung nóng cả không khí xung quanh, có thể nung chảy cả phi kiếm của tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt. Đây là cấm địa tử thần tự nhiên của biên giới hoang dã, nơi không một tu sĩ Luyện Khí nào dám bén mảng tới h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa cắn trả.


"Ha ha ha! Không còn đường chạy nữa rồi đúng không, tên phản đồ hèn mọn!" Tào Man cưỡi một con h dơi ngự thú khổng lồ phi hành đáp xuống cách Ninh Dạ mười trượng, sợi roi gân giao long rực lửa rít lên tiếng u u dọa dẫm: "Nhảy xuống Độc Hỏa Thâm Uyên, nhục thân phàm nhân rách nát của ngươi sẽ bị nung chảy thành tro bụi dung nham trong nháy mắt! Đầu hàng đi, dâng nộp Hộp đồng rỉ sét và Hắc Hỏa Thần Đồ ra đây, bản tọa hứa sẽ xin Chưởng môn cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng trên tế đàn!"


Ninh Dạ khẽ cúi đầu nhìn xuống lồng ngực gầy yếu của mình. Áp sát vào vết sẹo xích sắt nung đỏ đang rỉ máu tươi đỏ rực, chiếc Hộp đồng rỉ sét bọc vỏ sắt u minh vẫn đang tỏa ra một luồng ấm áp vô cùng yếu ớt, dịu nhẹ bảo vệ tim mạch cho hắn khỏi h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa cắn trả hằng đêm. Đó là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao, mỏ neo đạo tâm và là lý do duy nhất giữ cho hắn không gục ngã trước tử lộ.


*Nếu ta đầu hàng, tỷ tỷ sẽ vĩnh viễn bị luyện hồn làm củi hiến tế cho lò luyện của các vị Tiên Đế thượng giới. Nhục thân Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng của ta có khả năng kháng lửa thông thường và giảm 50% sát thương hỏa hệ. Dưới đáy Độc Hỏa Thâm Uyên chứa đựng địa mạch hỏa nhãn tinh thuần nhất của núi lửa Vân Dương – nơi nguy hiểm nhất cũng chính là sinh lộ duy nhất giúp ta rèn luyện nhục thân phàm trần nghịch thiên tiến hóa.*


Ninh Dạ khẽ nhếch môi lên một vệt độ cong lạnh buốt, đôi mắt xám tro hoàn toàn hóa thành ngọn lửa tím đen tịch diệt nhìn thẳng vào gương mặt mập mạp của Tào Man.


"Dù có phải hóa thân thành bóng đêm vĩnh hằng dưới vực sâu, ta cũng sẽ dập tắt vầng thái dương giả tạo của các ngươi."


Nói rồi, Ninh Dạ dùng hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt u minh trước ngực áo thô xám, bế chặt lấy Mặc Trần, rồi dứt khoát xoay người nhảy thẳng xuống vực sâu Độc Hỏa Thâm Uyên nóng bỏng phía dưới.


"Cái gì?! Ngươi điên rồi!" Tào Man hoảng hốt hét lớn, vung roi ngự thú định quấn chặt lấy chân Ninh Dạ để kéo lại nhưng không kịp.


Thân hình Ninh Dạ rơi thẳng vào dòng dung nham độc hại màu tím rực lửa dưới đáy Độc Hỏa Thâm Uyên, biến mất hoàn toàn vào màn sương hỏa độc dày đặc bốc khói nghi ngút, để lại tiếng gầm rú điên cuồng bất lực của Tào Man vang vọng khắp sườn núi đá hoang dã biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!