Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nghịch Hỏa Sơ Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ những đám mây bụi tro núi lửa ngoài hoang dã dội vào Phế Khống Động, làm rung chuyển cả những vách đá đầy muội than đen kịt. Dưới đáy hang tối tăm và ẩm ướt này, mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi máu tươi tanh nồng từ tấm lưng rách nát của Ninh Dạ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Cơn bão dung nham bên ngoài đang gầm rú, nhưng bên trong hang động ngầm này, cái lạnh của bóng tối lại đang âm thầm gặm nhấm nhục thân của thiếu niên.


Ninh Dạ nằm co quắp trên nền đất đầy tàn tro. Tấm lưng gầy gò của hắn, nơi vừa hứng chịu cú quất roi tàn độc của chấp sự Triệu Bá, giờ đây là một đống huyết nhục lẫn lộn. H hỏa độc từ roi sắt độc đang không ngừng ăn mòn vào tận kinh mạch phàm nhân của hắn, tỏa ra những luồng khói tím nhạt hôi thối. Đau đớn như vạn con kiến độc thiêu đốt xương tủy khiến hơi thở của hắn ngắt quãng, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt.


Nhưng sâu trong lồng ngực ấy, chiếc hộp đồng rỉ sét vẫn được hai cánh tay hắn ôm chặt trước ngực như một báu vật sinh mệnh. Từ những kẽ rỉ sét trên nắp hộp, một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa và dịu nhẹ đang chậm rãi len lỏi vào tim hắn. Đó là tàn hồn của Ninh Dao, tỷ tỷ ruột thịt của hắn. Luồng ấm áp tịnh hóa ấy giống như một màng bảo vệ vô hình, nhẹ nhàng xoa dịu cơn bão hỏa độc đang tàn phá ngũ tạng, giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn không bị dập tắt.


"Ta không thể chết... Ta phải cứu thúc thúc... cứu tỷ tỷ..."


Ninh Dạ nghiến chặt răng đến mức bật máu, đôi mắt xám tro lóe lên một tia kiên định tột cùng. Bàn tay phải của hắn, vẫn còn dính đầy máu tươi từ vết thương, đang áp chặt vào cuộn tranh cổ Hắc Hỏa Thần Đồ nằm dưới đất.


Đột ngột, máu của hắn thấm đẫm vào lớp lụa u minh lạnh lẽo của cuộn tranh. Một luồng sáng màu tím đen bùng lên, nuốt chửng lấy thần trí của Ninh Dạ. Thân thể hắn vẫn nằm yên trong hang tối, nhưng linh hồn hắn đã bị kéo vào một không gian tinh thần vô tận bên trong bức tranh cổ.


Trước mắt Ninh Dạ là một thế giới hoang tàn và tịch mịch. Bầu trời nơi đây không có ánh sáng vàng kim của tiên giới, mà chỉ có một vầng thái dương màu đen khổng lồ đang từ từ lặn xuống phía sau một ngọn núi lửa đổ nát. Kiếm khí tịch diệt lạnh lẽo tràn ngập không gian, thổi bay những hạt tro tàn màu tím nhạt.


Giữa phế tích hoang tàn ấy, một bóng người lơ lửng đang lặng lẽ đứng nhìn vầng thái dương đen đang lặn. Đó là một lão nhân nho nhã mặc kiếm bào đen viền chỉ bạc tơi tả, lưng mang một thanh kiếm gãy rỉ sét ảo ảnh. Khí chất của ông cô độc, lạnh lùng, nhưng sâu trong đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi u uất ngàn năm.


Lão nhân chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy của Ninh Dạ. Ánh mắt ông như muốn nhìn thấu tận xương tủy thiếu niên.


"Ngàn năm qua, cuối cùng cũng có một kẻ mang huyết mạch thần hỏa biến dị của Hỏa Tổ đánh thức ta." Giọng nói của lão nhân vang lên, trầm buồn và vang vọng như tiếng chuông đồng cổ đại. "Ngươi tên là gì, thiếu niên?"


"Tiểu nhân... Ninh Dạ." Ninh Dạ quỳ rạp dưới đất, cố gắng chịu đựng uy áp tinh thần khổng lồ đang đè nặng. "Tiền bối là ai?"


"Ta là Cố Vô Nhai, cựu Tịch Diệt Kiếm Tiên của thượng giới." Lão nhân khẽ thở dài, thanh kiếm gãy sau lưng ông run nhẹ phát ra tiếng rít u u sầu thảm. "Một kẻ bại trận dưới tay thập đại Tiên Đế, chỉ còn lại một sợi tàn niệm trốn tránh thiên quy ngụy tạo trong cuộn thần đồ này. Thiếu niên, ngươi có biết huyết mạch trong người ngươi thực chất là gì không?"


Ninh Dạ ngẩng đầu, đôi mắt xám tro đầy vẻ hoang mang: "Tông môn nói... bộ tộc chúng ta sinh ra chỉ là củi sống phế phẩm, là nhiên liệu để thắp sáng kết giới..."


"Nực cười!" Cố Vô Nhai đột ngột quát lớn, kiếm khí xung quanh bùng phát khiến không gian tinh thần rung chuyển dữ dội. "Đó là lời nói dối đê tiện của bọn tu sĩ chính đạo thượng giới để nô dịch bộ tộc ngươi! Huyết mạch của ngươi thực chất là tàn dư của Hỏa Tổ cổ đại - vị thần minh tối cổ từng ngự trị ngọn lửa nguyên thủy trước khi bị mười vị Tiên Đế phản bội và xích sắt thiên quy khóa chặt hòng cướp đoạt bản nguyên thọ nguyên!"


Lời nói của Cố Vô Nhai như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Ninh Dạ. Hắn run rẩy, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hóa ra, nỗi đau đớn và sự nhục nhã mà gia tộc hắn phải gánh chịu qua nhiều thế hệ không phải là số mệnh thiên định, mà là một âm mưu tàn bạo của kẻ cai trị.


"Họ sợ hãi ngọn lửa đen tịch diệt của Hỏa Tổ tái sinh, nên mới dùng Hỏa Thần Đàn để vắt kiệt máu thịt các ngươi hằng ngày hằng giờ." Cố Vô Nhai bước lại gần, nhìn vết sẹo roi da rách nát trên lưng linh hồn Ninh Dạ. "Ngươi muốn báo thù không? Ngươi muốn cứu sống tỷ tỷ và thúc thúc của mình không?"


"Tiểu nhân muốn! Dù có phải nghiền xương nát thịt, tiểu nhân cũng phải dập tắt vầng thái dương giả tạo của bọn chúng!" Ninh Dạ dập đầu sát đất, giọng nói khàn đặc nhưng rực cháy sát ý.


Cố Vô Nhai nhìn thiếu niên, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng lạnh lùng. "Tốt. Ta sẽ truyền cho ngươi Nghịch Hỏa Quyết - công pháp cấm kỵ của phái Tịch Diệt. Nhưng ta cảnh báo trước, con đường này không có sự ban phát miễn phí. Tu luyện Nghịch Hỏa Quyết là dùng chính nhục thân làm đe đúc, chịu đựng nỗi đau thiêu đốt kinh mạch tàn khốc gấp vạn lần bình thường. Nếu ý chí ngươi lung lay, ngọn lửa đen u minh sẽ thiêu rụi thần thức ngươi đầu tiên."


Nói rồi, Cố Vô Nhai vung tay áo. Cuộn tranh Hắc Hỏa Thần Đồ lơ lửng trên không trung bỗng phóng ra một luồng phù văn màu tím đen rực lửa, bay thẳng vào trán Ninh Dạ. Một khẩu quyết tu luyện cổ xưa hiện rõ trong tâm trí hắn:


*"Nghịch chuyển âm dương, tịch diệt quang minh. Dẫn oán vào thể, dập hỏa đúc cơ..."*


Ninh Dạ bừng tỉnh khỏi không gian tinh thần, thần trí quay trở lại nhục thân phàm nhân đang quằn quại dưới đáy Phế Khống Động. Cơn đau thể xác ập đến ngay lập tức, dữ dội hơn bao giờ hết. Hỏa độc núi lửa từ vết roi rách nát sau lưng đang lan rộng, bốc khói đen kịt.


Không do dự, Ninh Dạ cố gắng ngồi xếp bằng, vận hành khẩu quyết Nghịch Hỏa Quyết vừa nhận được. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đan điền khí hải, nơi đốm lửa màu tím đen u minh nhỏ bé vừa nhen nhóm.


"Nghịch chuyển..."


Ninh Dạ lẩm nhẩm quyết pháp, bắt đầu thực hiện bước đi điên cuồng nhất: cưỡng ép đảo ngược dòng chảy linh lực hỏa hệ thông thường hằng ngày hằng giờ vẫn chảy xuôi dọc kinh mạch phàm nhân của hắn.


"A...!"


Một tiếng hét đau đớn nghẹn ngào nghẹt thở vang lên dưới đáy hang tối. Khi linh lực bắt đầu nghịch hành, Ninh Dạ cảm thấy như có một dòng dung nham nóng bỏng đang bị ép chảy ngược qua những đường ống fragile bằng giấy mỏng. Kinh mạch phàm nhân rách nát của hắn không chịu nổi áp lực cực hạn, bắt đầu rạn nứt nẻ nghiêm trọng. Máu đen từ lỗ chân lông rỉ ra, nhuộm đen cả lớp áo vải thô xám.


Cơn đau thối thể tàn khốc này vượt xa mọi sự chịu đựng của phàm nhân. Ninh Dạ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như đang bị thiêu rụi thành tro bụi đen. Thần trí hắn bắt đầu chao đảo, ảo ảnh về những quặng nô bị thiêu sống trên tế đàn gào rú đòi mạng hiện lên trước mắt quấy nhiễu điên cuồng.


Đúng lúc hắn cận kề bờ vực sụp đổ thần thức, chiếc hộp đồng rỉ sét trước ngực bỗng rực sáng một cách dịu nhẹ. Hơi ấm ôn hòa từ tàn hồn Ninh Dao truyền vào đan điền, giống như một dòng nước mát lạnh làm dịu bớt ngọn lửa đen đang bạo động dữ dội. Hình ảnh thúc thúc Ninh Hoài Sơn gầy gò dập đầu thế mạng hiện lên trong tâm trí hắn.


*Ta không thể ngã xuống ở đây! Ta phải cứu họ!*


Ninh Dạ gầm lên trong lòng, ý chí sắt đá trỗi dậy lấn át mọi ảo cảnh tâm ma. Hắn cưỡng ép luồng u minh hắc hỏa tiếp tục nghịch hành chu thiên. Ngọn lửa tím đen đi đến đâu, nó lập tức thôn phệ và lọc sạch hoàn toàn lượng hỏa độc núi lửa tích tụ lâu năm trong kinh mạch hắn hằng ngày, chuyển hóa chúng thành u minh linh lực thô bạo nhưng tinh thuần.


Kinh mạch bị rách nát rồi lại được đúc lại bằng ngọn lửa đen tịch diệt, trở nên cứng cáp và rộng mở hơn trước. Cánh tay phải của hắn, nơi dẫn truyền luồng nghịch hỏa bạo liệt nhất, bắt đầu xuất hiện những đường vân cổ màu tím đen sần sùi ẩn hiện dưới da như vảy rồng, tỏa ra lân quang lạnh lẽo.


Sau một chu thiên tuần hoàn hoàn chỉnh đầy máu và nước mắt, Ninh Dạ thở hắt ra một luồng khói đen hôi thối. Đốm lửa tím đen trong đan điền hắn đã lớn hơn một vòng, lơ lửng phát sáng u minh ổn định. Hắn đã thành công thực hiện bước đầu tiên của *Huyết khí nghịch chuyển*, tạm thời kiểm soát được u minh hắc hỏa sơ sinh.


Nhưng nhục thân hắn đã kiệt quệ hoàn toàn, cánh tay phải bị rạn nứt nghiêm trọng và bỏng nặng do nghịch hỏa phản phệ, run rẩy không ngừng.


Đột nhiên, một tiếng bước chân què thọt vang lên từ phía lối vào hầm ngầm của Phế Khống Động. Ninh Dạ giật mình, vội vàng giấu cuộn tranh Hắc Hỏa Thần Đồ dưới đống tàn tro và thu hồi toàn bộ u minh khí tức vào đan điền.


Một bóng người gầy guộc, tóc tai xơ xác bám đầy bụi than bước vào hang tối. Đó là Lão Quách, tán tu què thọt làm việc tại củi lửa doanh. Ông vừa bước vào liền ngửi thấy mùi khét của da thịt cháy và một luồng khí lạnh u u u ám khác thường.


Nhìn thấy Ninh Dạ nằm gục trên đất, máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông, Lão Quách hốt hoảng lao tới: "Tiểu tử! Ngươi chưa chết sao? Trời đất ơi, vết thương thế này..."


Lão Quách khựng lại khi nhìn thấy cánh tay phải của Ninh Dạ đang bốc lên những sợi khói tím nhạt lạnh lẽo, cùng những đường vân cổ sần sùi ẩn hiện dưới da. Là một cựu tán tu bị phế tu vi, ông lập tức nhận ra dao động linh lực u minh tà hỏa cấm kỵ.


"Đây... đây là u minh tà hỏa? Ngươi... ngươi dám tu luyện tà công cấm kỵ hắc hỏa?" Lão Quách trợn tròn mắt đầy kinh hãi, lùi lại một bước.


Ninh Dạ khó khăn ngẩng đầu nhìn người bạn vong niên duy nhất của mình dưới hầm tối, ánh mắt xám tro lộ ra vẻ cảnh giác tột cùng nhưng chứa đựng sự cầu xin: "Quách thúc... xin người... đừng báo cáo..."


Lão Quách đứng lặng người trong bóng tối hầm ngầm. Đôi mắt ông nhìn vào vết roi rách nát sau lưng thiếu niên, rồi lại nhìn vào chiếc hộp đồng rỉ sét được hắn ôm chặt trước ngực. Ông biết bên trong hộp chứa tàn hồn Ninh Dao, và ông cũng biết thúc thúc Ninh Hoài Sơn vừa bị kéo đi thế mạng làm củi đốt. Sự tàn bạo vô tình của Vân Dương Tông đối với phàm nhân hằng ngày hằng giờ đã sớm gieo mầm căm ghét sâu sắc trong lòng người cựu tán tu què thọt này.


"Ôi... cái số khổ của bộ tộc hỏa mạch các ngươi..." Lão Quách khẽ thở dài, vẻ sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự đồng cảm và kiên định của giai cấp bị áp bức. Ông bước nhanh tới, ngồi xuống cạnh Ninh Dạ.


"Tiểu tử, ngươi điên rồi! Chấp pháp điện của Tào Diêm canh phòng nghiêm ngặt khắp vùng núi lửa này hằng ngày hằng giờ. Họ sở hữu la bàn truy tung la bàn tầm nhiệt và đàn chó săn Hỏa Liệp Khuyển nhạy bén cực độ với h hỏa lực linh khí. Nếu để lộ một tia u minh khí tức này ra ngoài, cả cái hầm mỏ này sẽ bị tàn sát thành tro bụi đen!"


Nói rồi, Lão Quách nhanh chóng thò tay vào chiếc gùi tre rách nát đeo sau lưng, lôi ra một nắm thảo dược hoang dã dại khô sần sùi và một ít lưu huỳnh thô.


"Nằm yên đó!" Lão Quách gằn giọng, dùng đá lửa đánh châm ngòi đốt nắm thảo dược dại bốc khói đen nghi ngút, rồi thô bạo chà xát đống tro nóng tẩm lưu huỳnh lên vết roi rách nát dọc sống lưng Ninh Dạ.


"Á...!" Ninh Dạ đau đớn gầm lên, nhưng Lão Quách đã nhanh tay bịt chặt miệng hắn.


"Nín thở chịu đựng! Mùi thảo dược dại bốc khói hôi thối này và lưu huỳnh núi lửa sẽ che giấu hoàn toàn mùi máu độc u minh hắc hỏa của ngươi khỏi thần thức tuần tra đệ tử ngửi mùi!" Lão Quách vừa làm vừa liếc nhìn ra phía cửa hang đầy cảnh giác.


Tiếp đó, ông lôi ra một cuộn băng gạc đen cũ kỹ bẩn thỉu, quấn chặt lấy cánh tay phải mang đường vân cổ tím đen của Ninh Dạ từ bả vai xuống tận cổ tay. "Từ giờ trở đi, cánh tay phải này của ngươi tuyệt đối phải quấn băng gạc đen này hằng ngày hằng giờ để che giấu hoàn toàn lân quang h h hắc hỏa. Tuyệt đối không được phóng thích linh lực trước mặt bất kỳ ai trừ khi muốn chết chùm!"


Ninh Dạ nằm yên chịu đựng, cảm nhận vết bỏng sau lưng dần tê dại đi dưới tác động của lưu huỳnh và thảo dược thô sơ của Lão Quách. Hắn khẽ gật đầu, lòng tràn đầy cảm kích: "Cảm ơn Quách thúc... ơn cứu mạng này..."


"Bớt nói nhảm đi. Sống sót qua ba tháng này rồi tính." Lão Quách lầm lì đứng dậy dọn dẹp hiện trường rác rưởi. "Ta đã đào một đường hầm bí mật dẫn ra hoang dã bóng tối sát rìa mỏ quặng ngầm này trong suốt mười năm qua, giấu dưới Phế Khống Động này. Khi nào thương thế ngươi hồi phục, ta sẽ chỉ đường cho ngươi trốn chạy."


Ninh Dạ khẽ nhắm mắt dưỡng thần, u minh h h hắc hỏa trong đan điền đài sen bắt đầu chuyển động chậm rãi ôn hòa nuôi dưỡng tàn hồn tỷ tỷ hằng đêm.


Tuy nhiên, sự bình yên ngắn ngủi dưới đáy hầm tối bỗng chốc bị phá vỡ khi bình minh sắp sửa ló dạng.


Phía trên vách đá gỗ thông rách nát ngăn cách Phế Khống Động và khu tạp dịch phòng dược ngoại môn, một bóng đen mảnh khảnh gầy gò đang âm thầm rình mò bò sát mặt đất đá nóng sần sùi.


Đó là Lâm Phong, đồng môn tạp dịch từng làm việc chung phòng luyện đan với Ninh Dạ. Lâm Phong vốn là kẻ ích kỷ hèn nhát, luôn khát khao mưu cầu một viên Luyện Khí Đan hạ phẩm thưởng từ tông môn để bước vào tu tiên lộ ngoại môn đệ tử, thoát khỏi kiếp quặng nô phàm nhân hèn mọn.


Hắn đã lén bám đuôi Lão Quách từ đêm qua sau khi thấy ông què thọt lén lút thu thập thảo dược dại và lưu huỳnh thô một cách bất thường. Lâm Phong áp tai sát vào khe hở của những tấm ván gỗ thông rách nát bám đầy bụi than, nín thở nghe ngóng động tĩnh dưới lòng hang tối.


Hốc mũi hắn khẽ động. Mùi thảo dược dại cháy khét lẹt nồng nặc lưu huỳnh bốc lên dồn dập, nhưng lẫn trong đó, khứu giác nhạy bén của một đan đồ tạp dịch phòng dược giúp hắn ngửi thấy một mùi lạnh u u u ám, giống như mùi của tro tàn địa ngục lạnh buốt.


Hắn ghé đôi mắt láo liên xảo quyệt nhìn qua khe hở ván gỗ tối tăm xuống Phế Khống Động.


Dưới ánh lửa lò rèn le lói từ xa phản chiếu, hắn nhìn thấy rõ ràng Ninh Dạ đang quấn băng gạc đen chặt quanh cánh tay phải, ngồi xếp bằng bên cạnh đống tro tàn rác rưởi dọn dẹp, còn Lão Quách thì hành tung vô cùng bí ẩn lén lút cất giấu chiếc gùi tre chứa bản đồ da thú tự vẽ.


Lâm Phong nheo mắt đầy nghi ngờ. Một tên quặng nô phàm nhân vừa hứng chịu cú roi sắt h h h hỏa độc chí mạng của Triệu Bá đáng lẽ phải chết cháy dưới hầm mỏ, tại sao giờ này lại có thể ngồi xếp bằng điều hòa hơi thở một cách bình thường? Hơn nữa, cánh tay phải quấn băng đen quái lạ kia ẩn chứa bí mật gì?


"Có biến... Tên tiểu tử này chắc chắn đang giấu bảo vật hoặc tu luyện tà công trộm cắp..."


Lâm Phong liếm đôi môi khô nứt nẻ, đôi mắt lộ rõ vẻ tham lam tội lỗi tột cùng. Nếu hắn đem bí mật này báo cáo trực tiếp cho chấp sự Triệu Bá, một suất đệ tử ngoại môn chính thức chắc chắn sẽ thuộc về hắn.


Ninh Dạ đang ngồi xếp bằng bỗng nhiên rùng mình một cái. Thần thức sơ thô vừa nhen nhóm giúp hắn cảm nhận được một luồng sát ý nhạt nhẽo dơ bẩn đang dòm ngó từ phía trên đỉnh đầu.


Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng về phía khe hở của vách ván gỗ thông tối tăm trên trần hang.


Phát hiện mục tiêu động tĩnh ngẩng đầu, Lâm Phong giật mình kinh hãi, lập tức rụt đầu lại lùi vào bóng tối hoang hoang dã bên ngoài bìa rừng sương mù, gương mặt méo mó một nụ cười tính toán hiểm ác đê hèn tột cùng.


Ninh Dạ siết chặt hai nắm tay, đôi mắt xám tro lóe lên một tia tím đen lạnh lẽo sát khí nhìn vào khoảng không vô định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!