Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đầm Lầy Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm vạn dặm biên cảnh hoang dã như một tấm vải liệm đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những dòng dung nham rò rỉ dưới lòng đất. Gió đêm rít gào qua những khe đá sạt lở của dãy núi Vân Dương, mang theo mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc và hơi lạnh tịch diệt buốt xương.


Dưới lớp áo vải thô xám bám đầy tàn tro, vết sẹo xích sắt nung đỏ trước ngực Ninh Dạ khẽ co rút, rỉ ra vài vệt máu tươi đỏ rực bết dính vào lớp áo thô. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt bằng những thớ băng gạc đen tuyền, hoàn toàn mất đi cảm giác hơi ấm phàm trần thông thường. Dưới lớp vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng ẩn hiện dưới da, tỏa ra từng luồng khí lạnh u minh thấu xương. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ các hố bùn địa nhiệt xung quanh chính là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất, át đi hoàn toàn mùi u minh hắc hỏa đang âm thầm vận chuyển trong đan điền của hắn.


Ninh Dạ nín thở chịu đựng sức nóng nung nấu sau lưng, tay trái gồng lực siết chặt thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn thẳng vào đội tuần tra của Lưu Hải đang áp sát bìa rừng từ khoảng cách vài dặm.


Ánh đuốc đỏ rực từ các đệ tử tuần tra Vân Dương Tông lấp loáng giữa sương mù như những đốm lửa ma chơi. Tiếng Hỏa Liệp Khuyển sủa vang dội cả một góc rừng, móng vuốt của chúng cào rách đất đá, đang điên cuồng ngửi theo mùi máu rò rỉ từ vết thương cũ của Ninh Dạ.


"Lưu Hải đang muốn phóng hỏa thiêu núi." Ninh Dạ thầm nghĩ, lồng ngực khẽ phập phồng đau đớn.


Nếu hắn tiếp tục ẩn nấp tại đây, ngọn lửa núi lửa của Vân Dương Tông sẽ thiêu rụi toàn bộ khu rừng hoang vu này, ép hắn phải lộ diện, và tệ hơn nữa là sẽ vạch trần vị trí ẩn mật của Vô Danh Động – nơi tỷ tỷ Ninh Dao và Mặc Trần đang lẩn trốn. Hắn bắt buộc phải dẫn dụ chúng ra khỏi khu vực này, và địa điểm hoàn hảo nhất chính là Hỏa Độc Trạch – vùng đầm lầy độc hại nằm cách đây ba dặm về phía tây.


Ninh Dạ khẽ huýt sáo một tiếng cực nhỏ. Trên không trung, con quạ đen biến dị khổng lồ Hắc Vũ hiểu ý, khẽ vỗ cánh bay lượn ra hướng ngược lại, cố ý tạo ra những tiếng động lớn giữa các tán lá mục nát để thu hút sự chú ý của đàn chó săn.


"Bên kia có động tĩnh! Đàn săn khuyển đang hướng về phía đầm lầy!" Một tên đệ tử tuần tra hét lớn.


Lưu Hải vung kiếm dài rực lửa, gương mặt tuấn tú dưới ánh đuốc lộ rõ vẻ kiêu ngạo hống hách: "Đuổi theo! Hắn bị hoại tử cánh tay phải, lại cõng theo một đứa trẻ phàm nhân gãy chân, tuyệt đối không chạy được xa! Ai bắt sống được tên tặc tử này, bản tọa sẽ trọng thưởng!"


Đại quân tuần tra rầm rộ chuyển hướng lao thẳng về phía Hỏa Độc Trạch. Ninh Dạ nấp dưới bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt độ cong lạnh buốt. Hắn lướt đi như một bóng ma không tiếng động nhờ thân pháp Hắc Dạ Vô Ảnh, đi trước chúng một bước tiến vào đầm lầy chết chóc.


Hỏa Độc Trạch là một vùng trũng ngập tràn bùn nóng sủi tăm sùng sục, khí độc màu tím lạnh ăn mòn kinh mạch bốc lên nghi ngút hằng ngày hằng giờ. Mặt đất nơi đây lún sụt không ngừng, chỉ cần sẩy chân một bước là sẽ bị dung nham độc hại nuốt chửng. Đối với các tu sĩ hỏa hệ thông thường, khí độc tím lạnh ở đây cực kỳ xung khắc với linh lực của họ, nhưng đối với Ninh Dạ – kẻ mang nhục thân Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng – vùng đất này lại là một chiến trường thiên nhiên hoàn hảo.


Ninh Dạ đứng trên một mỏm đá basalt nhô ra giữa đầm lầy, nhanh chóng lấy ra một bình ngọc chịu nhiệt chứa Địa Hỏa Độc Tủy – dịch dung nham cực độc màu tím mà hắn đã mạo hiểm thu thập từ đáy vực sâu Độc Hỏa Thâm Uyên trước đó. Áp dụng Phàm Nhân Độc Chế Pháp, hắn nghiền nát một số thảo dược độc hoang dã, phối chế dịch độc tủy núi lửa này lên mười hai cây kim U Minh ngắn giắt trong tay áo trái.


Chưa dừng lại ở đó, Ninh Dạ âm thầm rải các quả bẫy nổ tự chế chứa Địa Hỏa Độc Tủy xuống dưới những thớ bùn nóng sủi bọt xung quanh lối vào đầm lầy, truyền vào đó một sợi tơ u minh hắc hỏa nhỏ bé để làm mồi kích nổ.


"Lưu Hải, ngươi muốn dùng mạng của ta để đổi lấy vinh hoa phú quý tại ngoại môn? Vậy thì hãy dùng chính mạng sống của ngươi để bồi táng cho sự kiêu ngạo đó đi."


Ninh Dạ vừa dứt lời, tiếng bước chân dồn dập đã áp sát rìa đầm lầy. Lưu Hải dẫn đầu đội tuần tra xông vào Hỏa Độc Trạch.


Ngay khi bước chân vào vùng đầm lầy, chiếc la bàn định vị trong tay Lưu Hải bắt đầu rung động điên cuồng, kim la bàn bằng đồng đen quay cuồng hỗn loạn, phát ra những tiếng rít u u do bị nhiễu loạn bởi nhiệt lượng địa nhiệt và tàn hỏa u minh mà Ninh Dạ đã cố tình rải khắp nơi.


"Chết tiệt! Khí độc ở đây quá nồng, la bàn bị nhiễu loạn rồi!" Lưu Hải phẫn nộ chửi rủa, vung phi kiếm chém bay một tán cây mục nát để giải tỏa sự bực dọc.


Ba tên đệ tử tuần tra đi đầu cầm đuốc, dắt theo hai con Hỏa Liệp Khuyển tiến sâu vào bãi bùn nóng. Chúng hoàn toàn không hề hay biết, bàn chân giáp sắt của chúng vừa dẫm thẳng vào vị trí đặt bẫy nổ địa hỏa độc tủy của Ninh Dạ.


Từ trong bóng sương mù tím lạnh, đôi mắt xám tro của Ninh Dạ bừng mở, lóe lên tia sáng tím lạnh lẽo. Hắn khẽ lẩm nhẩm khẩu quyết Nghịch Hỏa Quyết, tay trái bấm quyết chỉ thẳng về phía bãi bùn.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Một chuỗi tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát dưới lòng đầm lầy. Địa hỏa độc tủy màu tím sậm bộc phát dữ dội, cuốn theo những luồng bùn nóng sủi sùng sục bắn tung tóe khắp nơi. Sức nóng cực hạn kết hợp với độc tính ăn mòn của dịch độc tủy núi lửa lập tức bao phủ lấy ba tên đệ tử đi đầu.


"Á!!! Cứu mạng!"


Tiếng gào thét thảm thiết xé rách màn đêm tĩnh lặng. Lớp giáp sắt phòng ngự hộ thể của ba tên đệ tử tuần tra bị dịch độc màu tím ăn mòn rách nát trong nháy mắt, hoại tử da thịt lộ cả xương trắng sần sùi. Ngay cả hai con Hỏa Liệp Khuyển hung hãn cũng bị bùn nóng nuốt chửng, chỉ kịp rên rỉ vài tiếng rồi hóa thành tro bụi đen rụng xuống lòng bùn.


"Có phục kích! Tránh ra mau!" Lưu Hải kinh hoàng hét lớn, vung phi kiếm tạo ra một màn chắn lửa đỏ rực rỡ để gạt đi những vệt bùn độc đang bắn về phía mình.


Giữa lúc đội hình tuần tra đang hỗn loạn tột độ, sương mù độc màu tím trong đầm lầy bỗng nhiên dày đặc hơn gấp bội. Ninh Dạ kích hoạt Hắc Dạ Vô Ảnh, thân hình hắn hoàn toàn hòa lẫn vào màn sương đen lạnh lẽo, lướt đi không tiếng động hệt như một tử thần đang đi săn trong đêm tối.


*Vút! Vút!*


Ninh Dạ kẹp kim U Minh giữa mười đầu ngón tay trái, dùng sức mạnh búng mạnh nhắm thẳng vào tử huyệt của hai tên đệ tử chấp pháp đang hoảng loạn đứng bên cạnh Lưu Hải. Những vệt tím lạnh xé rách không khí lao đi không tiếng động, cắm sâu vào cổ họng của chúng. Chất độc địa hỏa độc tủy tẩm trên kim châm lập tức phát tác, phong tỏa hoàn toàn kinh mạch và đóng băng linh lực đan điền của đối thủ trong mười nhịp thở. Hai tên đệ tử chấp pháp trợn trừng mắt, nhục thân cứng đờ rồi ngã sấp xuống lòng bùn nóng, không kịp phát ra bất kỳ tín hiệu báo động nào.


"Tặc tử hèn mọn! Bước ra đây cho bản tọa!"


Lưu Hải nhìn thấy thuộc hạ bên cạnh ngã xuống liên tục, rốt cuộc cũng nhận ra kẻ thù đang ẩn nấp ngay sát sườn. Hắn phát điên vung thanh phi kiếm sắt thô tinh luyện chém loạn xạ vào màn sương mù xung quanh. Kiếm khí hỏa linh rực rỡ chém đôi những vạt sương độc, tạo ra những luồng gió lửa bộc phá dữ dội.


Ninh Dạ áp sát từ phía sau, tay trái vung thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ, dồn toàn bộ u minh hắc hỏa dọc theo lưỡi kiếm đen ráp, giáng một đòn chém vật lý nặng nề thẳng vào bả vai của Lưu Hải.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp đầm lầy. Ngay khoảnh khắc lưỡi Thiết Phách Kiếm chạm vào vai Lưu Hải, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt đột ngột bùng phát từ chiếc ngọc bội hộ thân đeo trước ngực hắn. Hộ thân ngọc bội cấp thấp chất lượng cao tự động kích hoạt màn chắn phòng ngự vật lý cực mạnh, phản chấn một lực khổng lồ ngược lại.


*Rắc!*


Thanh Thiết Phách Kiếm phế phẩm vốn đã bị mẻ rạn nứt nẻ sau trận chiến đan các, nay phải chịu lực phản chấn cực đại từ ngọc bích hộ thân, sống kiếm lập tức nứt thêm nhiều đường lớn dọc theo thân kiếm, suýt chút nữa gãy làm đôi hoàn toàn. Ninh Dạ bị phản lực chấn văng lùi lại năm bước, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt nhói đau dữ dội, máu tươi đỏ rực rỉ ra thấm đẫm vạt áo vải thô xám.


"Ha ha ha! Tên quặng nô phế vật!" Lưu Hải nhìn thấy thanh kiếm gãy mẻ của Ninh Dạ và vết máu trên ngực hắn, lập tức lấy lại sự kiêu ngạo hống hách thường ngày: "Ngươi tưởng có chút u minh tà hỏa là có thể phá vỡ được ngọc bội hộ thân của chân truyền đệ tử sao? Tu vi Luyện Khí tầng sáu của bản tọa không phải là thứ mà loại củi mục như ngươi có thể lay động! Chết đi!"


Lưu Hải vận chuyển Vân Dương Quyết, phi kiếm hỏa linh rực rỡ bùng phát một luồng h hỏa long bạo liệt khổng lồ, xé rách màn sương độc lao thẳng về phía Ninh Dạ với tốc độ cực nhanh.


Ninh Dạ đứng vững trọng tâm nhục thân vạn cân, đôi mắt xám tro hoàn toàn không gợn sóng trước sát chiêu của đối thủ. Hắn nhanh chóng đưa ra phân tích chiến thuật: *Ngọc bội hộ thân của hắn có khả năng chống đỡ các đòn đánh vật lý nặng nề và pháp thuật hỏa hệ diện rộng cực tốt, nhưng màn chắn năng lượng đó lại có một kẽ hở cực nhỏ ở phần tiếp giáp dưới cổ áo. Thanh Thiết Phách Kiếm của ta đã bị nứt rạn nghiêm trọng, không thể tiếp tục va chạm vật lý mạnh. Ta bắt buộc phải dùng độc châm mỏng sắc để xuyên qua kẽ hở giáp, đầu độc trực tiếp vào thần kinh đối thủ.*


*Vút!*


Ninh Dạ vận hành thân pháp Tàn Thủy Bộ lắt léo di chuyển bứt phá tốc độ tối đa dọc theo các mỏm đá basalt. Thân hình hắn để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe biến mất trong nháy mắt, khiến luồng h h hỏa long của Lưu Hải chém hụt vào khoảng không, kích nổ tung một hố bùn dung nham khổng lồ phía sau.


Ngay khoảnh khắc tàn ảnh hắc hỏa biến mất, Ninh Dạ đã xuất hiện hoàn hảo ngay phía sau lưng Lưu Hải từ khoảng cách chưa đầy hai trượng nhờ Hắc Dạ Vô Ảnh ẩn nấp góc khuất.


Lưu Hải kinh hoàng quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.


Ninh Dạ vung tay trái, vận hành sát chiêu Hỏa Độc Châm Kích cực hạn chuẩn xác. Ba cây kim U Minh tẩm địa hỏa độc tủy sẫm màu tím lạnh bắn mạnh ra từ kẽ ngón tay, xé rách không khí lao đi không tiếng động hệt như ba vệt sao băng tịch diệt tầm ngắn.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba cây châm sắt u minh mỏng sắc xuyên thẳng qua kẽ hở dưới cổ áo giáp nhẹ của Lưu Hải, cắm sâu vào các tử huyệt dọc theo cổ và gáy của hắn.


"Ngươi..."


Gương mặt kiêu ngạo của Lưu Hải đột ngột cứng đờ. Đôi mắt hắn trợn trừng đầy vẻ kinh hãi tột độ khi cảm nhận luồng độc tủy núi lửa cực độc màu tím lạnh tràn vào kinh mạch qua đầu châm. Chất độc tàn tạ ăn mòn hoàn toàn hộ thể linh khí Luyện Khí tầng sáu của hắn trong nháy mắt, phong tỏa toàn bộ hệ thống thần kinh và làm đóng băng dòng chảy linh lực trong đan điền khí hải.


Phi kiếm hỏa linh trong tay Lưu Hải tắt phụt ánh sáng đỏ, rơi tuột xuống lòng bùn nóng sủi bọt. Nhục thân vạm vỡ của hắn bắt đầu hoại tử đen sần sùi từ cổ lan rộng xuống khắp cơ thể, rỉ ra những giọt máu đen hôi thối do bị h h h h h h h h h h hắc hỏa độc tố tàn phá.


Ninh Dạ lạnh lùng bước tới, tay trái gồng lực vung thanh kiếm gãy chém dứt khoát một đường chém ngang cổ Lưu Hải, kết liễu hoàn toàn mạng sống của tên đội trưởng tuần tra kiêu ngạo.


Hắn nhanh chóng thò tay vào ngực áo của xác chết, đoạt lấy chiếc túi trữ vật chứa mười viên linh thạch hạ phẩm sạch không chứa tạp chất núi lửa và một tấm bản đồ da thú cũ kỹ ghi chép các lối đi bí mật vượt biên giới tiến vào sa mạc Tây Lăng Hoang Sa.


*Xoạt...*


Thân hình của Lưu Hải cùng đám thuộc hạ dần dần chìm sâu xuống lòng bùn nóng sủi sùng sục của Hỏa Độc Trạch, bị dung nham tím độc nuốt chửng hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết vật chứng nào hằng giờ hằng khắc.


Ninh Dạ thở dốc một hơi, tay trái ôm chặt lấy lồng ngực gầy yếu mang vết sẹo xích sắt vẫn đang rỉ máu tươi đỏ rực. Cánh tay phải quấn băng gạc đen của hắn khẽ run rẩy dữ dội, từng luồng khí lạnh u minh bốc lên từ kẽ vải thô để áp chế cơn đau đớn tột cùng dọc sống lưng hắc hóa. Một lượng lớn Địa Hỏa Độc Tủy tích lũy trong đan điền đã bị tiêu hao sạch sẽ sau trận chiến, và thanh Thiết Phách Kiếm giắt bên hông lúc này đã rạn nứt nghiêm trọng dọc sống kiếm, chỉ cần một va chạm nhẹ nữa cũng có thể vỡ vụn hoàn toàn.


*Tào Diêm sẽ sớm phát hiện ra sự mất liên lạc của Lưu Hải. Ta bắt buộc phải quay về Vô Danh Động đưa tỷ tỷ và Mặc Trần di tản ngay lập tức.* Ninh Dạ thầm nghĩ, sát ý lạnh lùng dâng cao trong mắt.


*U u u... u u u...*


Đột ngột, một tiếng sáo ngự thú rùng rợn, chói tai vang vọng khắp bầu trời đêm hoang dã sườn núi, chấn động mạnh mẽ vào thần thức của Ninh Dạ khiến tai hắn rỉ máu đen nhẹ. Tiếng sáo mang theo luồng âm thanh tàn bạo, cuồng phong bộc phá xé rách những đám mây bụi tro núi lửa trên cao.


*Gầm!!!*


Từ phía bìa rừng sườn núi đối diện, tiếng gầm rú hung dữ của hàng trăm con Hỏa Liệp Khuyển biến dị đồng loạt vang lên chấn động đất đá. Luồng hơi nóng bạo liệt và mùi máu độc rò rỉ từ vết thương của Ninh Dạ lập tức bị đàn chó săn lửa khóa chặt từ khoảng cách vài dặm hoang vu.


"Tào Man!"


Ninh Dạ bỗng nhiên trợn mắt nhìn lên bầu trời đêm đỏ rực lửa núi lửa. Tên chấp sự ngự thú tàn bạo của Vân Dương Tông đã dẫn đầu làn sóng truy quét thứ hai tàn bạo hơn áp sát đầm lầy, sẵn sàng bao vây tiêu diệt nghịch hỏa giả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!