Chó Săn Bám Đuôi
Bóng đêm bao trùm vạn dặm biên cảnh hoang dã như một tấm vải liệm đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những dòng dung nham rò rỉ dưới lòng đất. Gió đêm rít gào qua những khe đá sạt lở của dãy núi Vân Dương, mang theo mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc và hơi lạnh tịch diệt buốt xương.
Sâu bên trong Vô Danh Động, Ninh Dạ lặng lẽ đứng bên hồ nước thạch nhũ lạnh buốt. Hắn chậm rãi nhặt cuộn tranh cổ Hắc Hỏa Thần Đồ đang trải trên đất đá nứt nẻ, cẩn thận giắt sau lưng áo vải thô xám bám đầy tàn tro. Tay trái hắn gồng lực, siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm thô sơ. Tiếng kim loại mẻ rạn nứt nẻ dọc sống kiếm khẽ rên rỉ u u trong lòng hang tối, hệt như một lời cảnh báo về giới hạn chịu đựng cuối cùng của thứ vũ khí phế phẩm này.
Nhục thân phàm nhân của hắn vừa trải qua ba ngày đêm thối thể tàn bốc của Hỏa Mạch Thối Thể Pháp, lúc này vẫn còn cảm giác đau đớn âm ỉ dọc theo sống lưng hắc hóa. Vết sẹo xích sắt nung đỏ rách nát in hằn vĩnh viễn trước ngực hắn khẽ co rút, rỉ ra vài vệt máu tươi đỏ rực bết dính vào lớp áo thô. Thế nhưng, đan điền khí hải của hắn hiện tại đã phục hồi u minh linh lực dồi dào, cuồn cuộn chảy dọc theo mười hai kinh mạch mới được đúc rèn. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt bằng những thớ băng gạc đen tuyền, hoàn toàn mất đi cảm giác hơi ấm phàm trần thông thường. Dưới lớp vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi hệt như vảy rồng ẩn hiện dưới da, tỏa ra từng luồng khí lạnh u minh thấu xương.
"Ninh Dạ, vết thương của ngươi vừa mới khép miệng, linh lực trong đan điền vẫn chưa hoàn toàn ổn định." Một giọng nói thanh tú, dịu dàng nhưng đầy vẻ lo lắng vang lên từ góc tối của hang động.
Liễu Thanh Y bước ra từ bóng tối, tà y phục xanh nhạt của cô khẽ lay động, tỏa ra mùi thảo dược thanh mát dịu nhẹ để át đi mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Cô đeo mạng che mặt, đôi mắt thanh tú nhìn chằm chằm vào cánh tay phải quấn băng gạc đen của Ninh Dạ, khẽ thở dài: "Châm pháp của ta chỉ giúp ngươi phong tỏa tạm thời hỏa độc phản phệ. Nếu ngươi tiếp tục bộc phát toàn lực u minh hắc hỏa lúc này, kinh mạch vừa đúc lại của ngươi chắc chắn sẽ rạn nứt một lần nữa."
Ninh Dạ không ngoảnh đầu lại, đôi mắt xám tro của hắn hoàn toàn không gợn sóng, lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa hang bị che phủ bởi dây leo độc: "Ta không có thời gian để nghỉ ngơi. Sợi chỉ sinh mệnh của tỷ tỷ trong hộp đồng đang yếu đi từng khắc. Chấp pháp điện bên ngoài đã áp sát ngọn núi hoang vu này. Nếu để chúng khóa chặt vị trí, cả ta, cô và Mặc Trần đều không thể thoát khỏi cái chết."
Phía sau tảng đá basalt lớn, cậu bé Mặc Trần mười tuổi gầy gò đen nhẻm đang ngồi co rụt người lại. Chân trái cậu bé đã được Liễu Thanh Y băng bó ổn định thương thế rách da, nhưng nhục thân phàm nhân vẫn còn yếu ớt do sặc khói độc núi lửa trước đó. Cậu bé không hề khóc lóc hay than vãn, bàn tay nhỏ bé siết chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa do Ninh Dạ tặng để giữ ấm kinh mạch phàm nhân khỏi cái lạnh hoang dã. Đôi mắt to tròn ngời lên sự tôn sùng tuyệt đối dành cho người ca ca trước mặt.
Ninh Dạ áp bàn tay trái lên ngực áo thô xám, cảm nhận luồng hơi ấm ôn hòa dịu nhẹ – tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao – phát ra từ chiếc Hộp đồng rỉ sét đã được bọc hoàn hảo bởi vỏ sắt u minh cách tuyệt nhiệt lượng. Luồng sinh mệnh lực yếu ớt ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho đạo tâm của hắn không bị ma tính hóa hoàn toàn trước u minh hắc hỏa tịch diệt.
*Ta bắt buộc phải sống để đưa tỷ tỷ rời khỏi đây... bất luận kẻ thù ngoài kia mạnh đến mức nào.* Ninh Dạ thầm nghĩ, sát ý lạnh lùng dâng cao trong đan điền.
Cùng lúc đó, cách Vô Danh Động khoảng vài dặm hoang dã sườn núi, một doanh trại tạm thời của Chấp pháp điện Vân Dương Tông đã được thiết lập dưới những tán cây cổ thụ mục nát.
Trưởng lão chấp pháp Tào Diêm đứng giữa doanh trại, gương mặt gầy gò dài như mặt ngựa lộ ra vẻ lạnh lùng kiên nhẫn hệt như một con chó săn già luyện. Hắn mặc giáp sắt đen chấp pháp nặng nề, hông đeo Hắc Sát Đại Đao tỏa ra luồng sát khí rợn người. Trên bàn đá trước mặt hắn, một chiếc la bàn bằng ngọc đồng cổ kính – Tào Thị Truy Tung La Bàn – đang lơ lửng giữa không trung.
Tào Diêm thọc tay vào ngực áo, lấy ra một thẻ bài bằng gỗ huyết sâm cũ kỹ – Huyết Hồn Bài. Thẻ bài này chứa giọt máu linh hồn của Ninh Dạ từ khi hắn bị bắt vào Củi Lửa Doanh làm quặng nô phàm nhân. Tào Diêm vận hành Hắc Sát Phệ Hồn công, truyền một luồng linh lực uy áp Trúc Cơ trung kỳ vào thẻ bài.
*Vút!*
Một giọt máu tươi đỏ rực bỗng nhiên rỉ ra từ bề mặt gỗ huyết sâm, nhỏ thẳng xuống tâm của la bàn ngọc đồng. Ngay lập tức, phù văn định vị trên la bàn bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ chói mắt. Kim la bàn bằng đồng đen quay cuồng dữ dội rồi đột ngột khựng lại, chỉ thẳng về hướng bắc-tây bắc – nơi tọa lạc của ngọn núi hoang vu chứa Vô Danh Động.
"Tìm thấy ngươi rồi, nghịch nghiệt mang tà hỏa." Tào Diêm nở một nụ cười hiểm độc đầy khát máu, đôi mắt ti hí sắc lẹm co rút lại. Hắn quay sang nhìn nam tử trẻ tuổi mặc giáp nhẹ ngoại môn màu đỏ nhạt đứng bên cạnh: "Lưu Hải! Ngươi dẫn đầu đội tuần tra tinh nhuệ cùng đàn Hỏa Liệp Khuyển lùng sục theo hướng này. Kim la bàn đã khóa chặt dao động hơi ấm hắc hỏa của hắn trong phạm vi mười dặm. Lần này, ta muốn ngươi bắt sống hắn về cho bản tọa!"
Lưu Hải vung tay siết chặt chuôi kiếm dài bên hông, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ kiêu ngạo, hám danh lợi tột độ: "Trưởng lão yên tâm. Một tên phàm nhân củi mục hoại tử cánh tay phải thì có thể trốn đi đâu được? Đệ tử ngoại môn tuần tra chắc chắn sẽ lấy đầu hắn về dâng lên tông môn để thăng chức nội môn!"
Lưu Hải lập tức dẫn theo hàng chục đệ tử chấp pháp tinh nhuệ, dắt theo đàn Hỏa Liệp Khuyển biến dị hung hãn gầm rú lao vào rừng sâu biên cảnh hoang dã. Tiếng sủa cuồng bạo của đàn chó săn lửa vang vọng khắp bầu trời đêm hoang vu, khiến đám dã thú núi lửa xung quanh hoảng loạn bỏ chạy hằng giờ hằng khắc.
Sâu bên trong Vô Danh Động, đôi tai của Ninh Dạ khẽ giật mạnh. Nhờ có thối thể nhục thân đạt Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng, khứu giác và thính giác phàm nhân của hắn đã nhạy bén hơn gấp bội. Hắn nghe thấy tiếng sủa cuồng bạo của đàn chó săn lửa và tiếng bước chân dồn dập của truy binh đang khép chặt vòng vây từ xa.
*Chúng dùng la bàn định vị huyết mạch để tìm ta hằng giờ hằng khắc. Trốn tránh bị động mãi thế này chỉ có con đường chết.* Ninh Dạ dứt khoát đưa ra quyết định. Hắn thò tay vào tay áo trái, lấy ra chiếc còi xương nhỏ cũ kỹ – Linh Thú Hô Hoán Sáo.
Hắn đưa chiếc sáo xương lên môi, nhẹ nhàng thổi ra một luồng sóng âm tần số đặc biệt không phát ra bất kỳ tiếng động nào tai người nghe thấy. Luồng sóng âm vô hình lan tỏa qua các kẽ đá, bay thẳng lên bầu trời đêm hoang dã.
*Oác! Oác!*
Từ trên đỉnh những ngọn cây mục nát ngoài bìa rừng, một bóng đen khổng lồ sải cánh dài hai mét bất ngờ lao xuống không tiếng động. Con quạ đen biến dị khổng lồ Hắc Vũ đáp xuống một mỏm đá basalt sát lối vào hang động, đôi mắt đỏ ngầu tinh anh lấp lánh linh trí xảo quyệt nhìn chằm chằm vào Ninh Dạ.
Ninh Dạ bước tới sát lối vào hang, tập trung tinh thần lực kích hoạt Thần Thức Sơ Thức mới ngưng tụ. Hắn nhắm mắt lại, truyền một sợi thần niệm u minh hắc hỏa từ đan điền câu thông trực tiếp với linh hồn của Hắc Vũ.
*Ầm!*
Thần thức của Ninh Dạ chấn động mạnh, hai bên thái dương nhói đau dữ dội do tiêu hao tinh thần lực cực lớn để duy trì kết nối tâm linh chia sẻ tầm nhìn. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bản đồ hoang dã nhìn từ trên không trung rực rỡ sắc màu nhiệt lượng hiện rõ trong đầu hắn.
Hắn nhìn thấy Lưu Hải dẫn đầu đội tuần tra đang thả đàn Hỏa Liệp Khuyển ngửi theo mùi máu độc núi lửa rò rỉ dọc sườn núi hoang dã. Chúng di chuyển theo đội hình vây quét hình cánh cung cực kỳ tinh vi, phong tỏa hoàn toàn mọi hướng thoát tự nhiên ra Hoang dã bóng tối rộng lớn bằng các cấm chế sương mù h h h h h h h h h h h h h h h h hỏa hệ cấp thấp.
*Lưu Hải đã thiết lập thiên la địa võng xung quanh hẻm núi dẫn vào Vô Danh Động. Mọi lối thoát hiểm tự nhiên đều bị khóa chặt.* Ninh Dạ thu hồi thần thức, thở dốc một hơi, mồ hôi hột rịn đầy trên trán xám tro. Cánh tay phải quấn băng đen của hắn khẽ giật mạnh do u minh lực lượng cắn trả nhẹ kinh mạch.
Liễu Thanh Y lo lắng bước tới đỡ lấy hắn: "Ninh Dạ, ngươi sao thế?"
"Truy binh đã khóa chặt vị trí của chúng ta. Lưu Hải dẫn đầu đội tuần tra chỉ còn cách lối vào hang ẩn nấp chưa đầy mười lăm phút di chuyển." Ninh Dạ lạnh lùng nói, giọng nói khàn đặc đầy dứt khoát: "Chúng ta không thể trốn chạy bị động được nữa. Thiết Phách Kiếm của ta đã bị mẻ nặng dọc sống kiếm, không thể chống đỡ đao quang trực diện lâu dài. Ta bắt buộc phải chủ động ra tay thiết lập bẫy độc để tiêu diệt đội tuần tra của Lưu Hải trước khi Tào Diêm kịp dẫn quân áp sát."
Hắn quay sang nhìn Mặc Trần đang ôm chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa trong góc hang: "Mặc Trần, nín thở, bất luận bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng không được bước ra khỏi Vô Danh Động. Hãy tin tưởng ca ca."
Mặc Trần gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt to tròn ngời lên sự kiên định phi thường: "Tiểu Dạ ca ca, đệ sẽ bảo vệ chiếc hộp đồng của tỷ tỷ Ninh Dao tuyệt đối! Đệ thề không hé môi nửa lời!"
Ninh Dạ khẽ gật đầu, lòng tràn đầy hơi ấm ôn hòa từ lời thệ nguyện dòng tộc. Hắn quay lưng bước ra khỏi Vô Danh Động, tay trái gồng lực siết chặt thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ, thân hình nhạt nhòa dần hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối tịch diệt của Hoang dã bóng tối bằng Hắc Dạ Vô Ảnh.
Bên ngoài hẻm núi hoang hoang dã, Lưu Hải vung kiếm dài rực lửa, gương mặt lộng lẫy dưới ánh đuốc đỏ rực lộ rõ vẻ ngang ngược, kiêu ngạo tột cùng. Hắn chỉ tay về phía ngọn núi hoang vu trước mặt, gầm lên ra lệnh cho hàng chục đệ tử chấp pháp tinh nhuệ:
"Kim la bàn định vị tà hỏa đã khóa chặt tọa độ ngay tại ngọn núi hoang vu này! Đàn săn khuyển đã ngửi thấy mùi máu hắc hỏa rò rỉ dưới khe đá! Toàn đội chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi ngọn núi hoang vu này cho ta! Bản tọa muốn thiêu sống tên nghịch nghiệt đó thành tro bụi đen ngay trong đêm nay!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!