Bão Lửa Đan Các
Boong! Boong! Boong!
Tiếng chuông đồng cổ xưa rách toạc màn đêm đen kịt của Vân Dương Sơn, âm thanh dồn dập, sắc lạnh như những nhát búa nện thẳng vào thần trí của vạn tu sĩ. Ánh sáng đỏ rực rỡ từ đỉnh núi Hỏa Thần Đại Tế Đàn sụp đổ lan tỏa vạn dặm, nhuộm đỏ cả những đám mây lưu huỳnh cuồn cuộn. Khói độc từ lò luyện đồng đen bị phá hủy bốc lên nghi ngút, mang theo tiếng gào rú u uất của hàng ngàn oán linh phàm nhân vừa được giải thoát. Cả Vân Dương Tông chìm trong đại loạn.
Dưới chân bệ đá sạt lở của tế đàn, Ninh Dạ quỳ gục một chân trên đất cát nóng bỏng. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết sẹo xích sắt nung đỏ rách nát trước ngực – dấu vết tàn bạo của Chấp pháp điện – lại nứt ra, rỉ từng vệt máu tươi đỏ rực bết dính vào lớp áo vải thô xám cũ kỹ. Bả vai trái bị thương sâu từ móng vuốt Hỏa Kỳ Lân (Giả) đau nhói như bị thiêu đốt, máu tươi loang lổ ướt đẫm một mảng vai áo. Bàn tay phải của hắn, quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen rách loang lổ, khẽ run rẩy. Dưới thớ vải thô ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng đang rục rịch co giật, tỏa ra từng luồng khí u minh lạnh lẽo để áp chế hỏa độc đang tàn phá đan điền khí hải.
"Tiểu Dạ ca ca..."
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên tai. Ninh Dạ cúi đầu nhìn đứa trẻ mười tuổi đang co rụt bên cạnh mình. Mặc Trần gầy gò đen nhẻm, chân trái bị thương sâu rách da rỉ máu tươi đã được băng bó thô sơ bằng một vạt áo rách. Cậu bé đang siết chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, làn lân quang tím nhạt ôn hòa của viên đá khẽ lấp lánh, giúp giữ ấm cho những sợi kinh mạch phàm nhân đang bị hỏa độc núi lửa gặm nhấm của đứa trẻ.
Ninh Dạ không nói, hắn khẽ đưa bàn tay trái rách nát da tay do cản phá cấm chế tế đàn, nhẹ nhàng xoa đầu Mặc Trần. Áp sát vào lồng ngực gầy yếu của hắn, chiếc Hộp đồng rỉ sét bọc vỏ sắt u minh khẽ rung động nhịp nhàng, tỏa ra một luồng hơi ấm u minh ôn hòa dịu nhẹ. Đó là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao. Luồng hơi ấm ấy giống như dòng nước mát tịnh hóa len lỏi vào tim mạch, giúp hắn duy trì nhịp tim và giữ vững đạo tâm khỏi bị oán khí tịch diệt nuốt chửng.
*Thời gian của tỷ tỷ chỉ còn chưa đầy ba ngày. Ta phải đưa Mặc Trần thoát khỏi đây trước khi Triệu Hằng phong tỏa hoàn toàn núi lửa.*
Ninh Dạ khàn giọng dặn Mặc Trần: "Bám chắc vào lưng ta. Tuyệt đối không được buông tay."
Hắn cẩn thận cõng Mặc Trần lên lưng, dùng một sợi dây vải thô buộc chặt cậu bé vào nhục thân rách nát của mình. Sau đó, hắn lôi từ trong ngực áo ra một gói bột thuốc xám xịt – Hư Linh Tán, thứ mà Lục Tử đã mạo hiểm tính mạng trộm từ đan đường giao cho hắn trước đêm hành động. Ninh Dạ không ngần ngại đổ toàn bộ bột thuốc lên người, xoa đều lên bả vai trái đang rỉ máu tươi và dọc theo sống lưng bỏng nặng. Dược bột mát lạnh thấm vào da thịt, lập tức phong tỏa hoàn toàn mùi máu tanh nồng và cả dao động u minh hắc hỏa yếu ớt trong đan điền. Đây là bài tẩy duy nhất giúp hắn qua mặt được khứu giác nhạy bén của đàn Hỏa Liệp Khuyển tuần tra.
*Vút!*
Ninh Dạ gượng dậy, tay trái gồng lực siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm thô sơ đã bị mẻ nặng dọc sống kiếm. Thân pháp Tàn Thủy Bộ kích hoạt tức thời, thân hình hắn nhạt nhòa đi, hóa thành một vệt bóng mờ tím nhạt lướt đi trong khói bụi mịt mù của tế đàn sụp đổ.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa lướt ra khỏi phạm vi cấm địa tế đàn sườn núi phía đông, một luồng uy áp tinh thần khổng lồ, bạo liệt như bão lửa bất ngờ quét qua không gian.
Triệu Hằng! Chưởng môn Vân Dương Tông Trúc Cơ Đỉnh Phong đã phóng thích thần thức bao phủ toàn tông môn! Thần thức của lão mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh Ninh Dạ trở nên đặc quánh, nóng bỏng như dung nham chảy tràn. Cùng lúc đó, từ hướng đại điện nội môn, một luồng sáng vàng kim chói mắt rực rỡ lơ lửng trên không trung, tỏa ra hào quang quang minh tịnh hóa cực mạnh.
Cơ Vô Ưu! Sứ giả đến từ Thần Quang Thánh Địa cấp cao hơn đã xuất hiện để thu hoạch hỏa dịch hiến tế phàm nhân. Sự hiện diện của hắn như một vầng mặt trời nhỏ ngự trị trên đỉnh núi, phát ra sức ép tột cùng ăn mòn mọi u minh lực lượng.
Ninh Dạ giật mình, lập tức vận hành Hắc Dạ Thu Liễm Thuật, ép toàn bộ u minh linh lực đóng băng dưới đan điền, hạ thân nhiệt xuống mức lạnh buốt như đá ngầm để tránh quét thần thức của Triệu Hằng. Hắn nép mình sau một tảng đá basalt lớn, nín thở tuyệt đối.
Phía dưới sườn núi, tiếng la hét dồn dập vang lên. Đội trưởng tuần tra Trương Uy cùng hàng chục đệ tử chấp pháp mang giáp sắt đen đang rầm rộ kéo quân vây quét.
"Tào trưởng lão có lệnh! Kẻ phá hủy tế đàn mang hắc hỏa tà tặc đang lẩn trốn ngoại môn! Phong tỏa toàn bộ cổng chính sườn núi phía tây bằng Lôi Hỏa Trận! Thả Hỏa Liệp Khuyển vây quét sườn phía nam!"
Ninh Dạ khẽ cắn môi, vết thương bả vai trái rỉ máu đen nhẹ do áp lực thần thức đè nặng. Hắn liếc nhìn về phía lối ra sườn phía tây. Ở đó, một mạng lưới sấm sét h hỏa diễm đỏ rực rỡ đã được thiết lập nghiêm ngặt, do đích thân trưởng lão chấp pháp Tào Diêm canh giữ. La bàn tầm nhiệt của Tào Diêm đang quét qua quét lại trên không trung, phát ra những vệt sáng đỏ rực định vị cực kỳ tinh vi.
*Nếu ta chạy thẳng ra cổng chính, với nhục thân suy kiệt u minh linh lực lúc này, ta chắc chắn sẽ bị Tào Diêm khóa chặt và thiêu sống ngay lập tức. Cấm chế không gian ngoại môn đã bị phong tỏa, ta không thể cưỡng ép phá vỡ.*
Ninh Dạ cúi đầu nhìn thanh Thiết Phách Kiếm trong tay. Lưỡi kiếm sắt đen u minh rỉ sét nặng nề đã rạn nứt diện rộng, không thể chịu nổi thêm một trận chiến trực diện với tu sĩ Trúc Cơ. Sau lưng hắn, Mặc Trần khẽ run rẩy, khói độc núi lửa từ vụ nổ lò luyện đang tràn xuống khiến cậu bé sặc khói nhẹ, tiếng ho khan bị đè nén trong cổ họng nghe thật xót xa.
*Ta phải đánh lạc hướng bọn chúng. Ta phải kéo Triệu Hằng và Tào Diêm quay ngược lại nội môn, tạo ra một vụ nổ lớn hơn để đập tan cấm chế phong tỏa không gian ngoại môn này. Và... ta phải tiêu diệt Đan Thảo Các, nơi tà ác đã rút máu tỷ tỷ và đồng tộc để luyện chế tà đan!*
Một quyết định điên rồ nhưng dứt khoát hình thành trong đầu thiếu niên mười bảy tuổi. Hắn sẽ dương đông kích tây, đột kích ngược vào sào huyệt của kẻ thù.
Ninh Dạ áp sát vách đá, sử dụng Hắc Dạ Vô Ảnh đồng hóa hoàn toàn nhục thân vào bóng tối sương mù dày đặc. Thân pháp Tàn Thủy Bộ lắt léo giúp hắn di chuyển không tiếng động qua các mỏm đá sạt lở, ngược dòng khói độc tiến thẳng về phía Đan Thảo Các của nội môn.
***
Đan Thảo Các nằm ở sườn phía bắc Vân Dương Sơn, là một tòa lầu ba tầng dệt bằng gỗ thông đỏ núi lửa canh phòng cẩn mật. Hằng ngày, nơi đây hừng hực nhiệt lượng từ mười hai lò luyện đan bằng đồng đỏ. Nhưng đêm nay, tiếng chuông báo động dồn dập khiến các đan đồ tạp dịch chạy loạn xạ, lửa lò đan bùng phát mất kiểm soát.
Ninh Dạ lướt qua cửa hông đổ nát, mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi đồng tanh tưởi của máu tươi xộc thẳng vào mũi. Đôi mắt xám tro của hắn rực cháy ngọn lửa tím lạnh khi nhìn thấy những hũ gốm đen xếp chồng chất dọc hành lang.
Đó chính là nơi chứa đựng Huyết Hỏa Đan – thứ tà đan tàn bạo được tinh luyện từ huyết dịch phàm nhân hỏa mạch biến dị của tộc nhân hắn. Mỗi viên đan dược lấp lánh sắc đỏ máu kia đều được đổi bằng thọ nguyên và sinh mạng của những đứa trẻ, những người già ở Củi Lửa Doanh.
"Nhanh lên! Mang toàn bộ Huyết Hỏa Đan cực phẩm đóng hộp gỗ u minh cách nhiệt! Sứ giả Thần Quang Thánh Địa đang đợi ở đại điện! Nếu mất một viên, Triệu Chưởng môn sẽ lột da các ngươi!"
Một giọng nói nho nhã nhưng đầy tàn nhẫn vang lên từ phòng luyện đan trung tâm tầng một.
Ninh Dạ nín thở áp sát vào vách cửa gỗ thông đỏ bị nung nóng. Qua khe hở rạn nứt, hắn nhìn thấy Tống Thanh Thư – thiên tài luyện đan của tông môn. Hắn mặc chiếc áo bào đan sư màu xanh lục thêu chỉ vàng, tay cầm quạt xếp chứa độc châm khẽ phẩy, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ hoảng hốt và tham lam dữ dội khi tự tay vơ vét các hũ đan dược cho vào túi trữ vật.
*Tống Thanh Thư... kẻ trực tiếp tuyển chọn Ninh Dao và tộc nhân làm củi tế sống hằng đêm.*
Cơn căm hận lạnh lùng tột độ bùng phát trong đan điền Ninh Dạ. Hắn siết chặt Thiết Phách Kiếm gãy mẻ, bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền đột ngột bộc phát từng sợi tơ hắc hỏa tím đen lạnh buốt.
*Rầm!*
Ninh Dạ vung Thiết Phách Kiếm chém nát cánh cửa gỗ thông đỏ rực lửa. Sức nặng ba trăm cân của thanh trọng kiếm chém đôi chiếc bàn gỗ đan các, bắn tung tóe những hũ tà đan Huyết Hỏa Đan xuống đất đá nứt nẻ, những viên đan dược đỏ máu lăn lóc trong tàn tro.
"Kẻ nào?!"
Tống Thanh Thư giật mình lùi lại ba bước, quạt xếp xòe ra che trước ngực. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò mặc áo vải thô xám bám đầy tàn tro núi lửa, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt rỉ máu tươi đỏ rực và cánh tay phải quấn băng gạc đen của Ninh Dạ, đôi mắt hắn co rút lại đầy khinh bỉ.
"Ninh Dạ? Tên củi mục tạp dịch của Củi Lửa Doanh? Ngươi chưa bị thiêu sống trên tế đàn sao? Trương Cuồng và Hỏa Kỳ Lân đâu rồi?!"
"Bọn chúng đã hóa thành tro bụi dưới chân ta. Giờ đến lượt ngươi, Tống Thanh Thư."
Giọng nói của Ninh Dạ khàn đặc, lạnh lùng không chút cảm xúc như phát ra từ vực sâu tịch diệt.
"Hừ! Tên phế vật phàm nhân hoang tưởng! Chỉ bằng thanh kiếm rỉ sét gãy mẻ của ngươi sao? Chết đi!"
Tống Thanh Thư gầm lên, quạt xếp trong tay vung mạnh.
*Vút! Vút! Vút!*
Mười hai cây kim châm u minh tẩm độc hỏa sơn cực mạnh từ kẽ quạt xếp phóng ra xé rách không khí, lao thẳng vào các tử huyệt trước ngực Ninh Dạ. Cùng lúc đó, hắn vận hành Vạn Hỏa Luyện Đan Kinh, phun ra một luồng Độc Vụ màu xanh lục nồng đậm bao phủ toàn bộ căn phòng luyện đan.
Ninh Dạ không hề hoảng hốt. Thân pháp Tàn Thủy Bộ di chuyển bứt tốc cực hạn, thân hình hắn nhấp nhô để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe trong sương độc.
*Keng! Keng! Keng!*
Hắn vung thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ chống đỡ vật lý. Những tia lửa bắn tung tóe khi lưỡi kiếm đen va chạm với kim độc u minh châm. Thế nhưng, do Thiết Phách Kiếm đã bị tổn thương nặng nẻ từ trước, lực chấn động mạnh khiến sống kiếm bị nứt thêm nhiều đường lớn dọc sống kiếm, kẽ ngón tay trái của Ninh Dạ rách da rỉ máu tươi bết dính chuôi kiếm.
Sương độc màu xanh lục của Tống Thanh Thư cuồn cuộn áp sát. Mặc Trần sau lưng Ninh Dạ hít phải một ngụm khí độc, khẽ ho khan dữ dội, nhịp tim yếu ớt của cậu bé run rẩy.
*Ta không có thời gian dây dưa!*
Ninh Dạ nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau bả vai trái rách da. Hắn vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch chuyển đan điền, bàn tay phải quấn băng gạc đen bùng phát một luồng u minh h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa tím đen lạnh lẽo cực độ.
Ngọn lửa đen tịch diệt bùng lên, lập tức thiêu rụi hoàn toàn luồng Độc Vụ xanh lục xung quanh nhục thân hắn, tịnh hóa không khí nóng bức của đan các thành một vùng lạnh buốt.
"Cái gì?! U minh tà hỏa?! Ngươi chính là tên ma tu ẩn nấp mỏ quặng ngầm!"
Tống Thanh Thư kinh hãi tột độ, định ngự khí tháo chạy ra ngoài cửa sổ để báo tin cho Triệu Hằng.
Thế nhưng, tốc độ của Ninh Dạ nhanh hơn. Thân pháp Tàn Thủy Bộ đưa hắn lướt qua khoảng cách mười trượng trong nháy mắt. Ninh Dạ vung Thiết Phách Kiếm chém mạnh một nhát chém vật lý nặng nề từ trên xuống.
Tống Thanh Thư hoảng hốt vung quạt xếp chứa phù văn bảo vệ lên chống đỡ.
*Rắc!*
Chiếc quạt xếp bằng đồng tinh luyện bị sức nặng ba trăm cân và kiếm khí tịch diệt chém nát vụn hoàn toàn. Lực chấn động kinh hoàng hất văng Tống Thanh Thư đập mạnh vào lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ phía sau, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi đỏ rực.
Trước khi Tống Thanh Thư kịp gượng dậy, Ninh Dạ đã áp sát tầm gần. Bàn tay phải quấn băng gạc đen của hắn, rực cháy ngọn lửa tím đen tịch diệt, thọc mạnh trực tiếp vào đan điền bụng dưới của Tống Thanh Thư.
Nghịch Hỏa Chưởng kích hoạt hoàn chỉnh!
"Á... Á... Đan điền của ta! Linh lực của ta!"
Tống Thanh Thư gào thét thảm thiết rùng rợn. Ngọn lửa đen u minh ăn mòn rách nát kinh mạch, dập tắt vĩnh viễn nguồn linh khí h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h hỏa hệ chính tông trong đan điền của hắn. Toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng tám đan tu của thiên tài luyện đan trong nháy mắt bị thiêu rụi thành tro bụi đen, biến hắn thành một phế nhân phàm trần co giật nhẹ trên đất cát bẩn thỉu.
Ninh Dạ lạnh lùng rút bàn tay phải quấn băng gạc đen rỉ máu đen nhẹ ra khỏi bụng Tống Thanh Thư. Hắn không thèm nhìn kẻ thù đang giãy giụa dưới đất, mà quay sang nhìn chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ đang sôi sùng sục chứa đầy dược liệu tà ác và hàng vạn viên Huyết Hỏa Đan chưa kịp đóng hộp.
*Huyết Hỏa Đan luyện từ máu tộc nhân ta... Hôm nay ta sẽ trả lại toàn bộ cho các ngươi!*
Ninh Dạ vung tay trái chém đứt toàn bộ các kệ gỗ chứa đan dược, gạt hàng ngàn viên Huyết Hỏa Đan rực đỏ rơi thẳng vào lòng lò luyện đan đang bốc cháy dữ dội.
Hắn bước đến trước lò luyện, đặt bàn tay phải quấn băng gạc đen trực tiếp lên thành đồng đỏ nung nóng. Toàn bộ u minh h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa tàn dư trong đan điền khí hải của hắn bùng nổ, truyền thẳng vào mạch hỏa tinh địa mạch núi lửa ngầm chảy dưới đáy lò đan.
Sát chiêu Cuồng Hỏa Bạo kích hoạt hoàn chỉnh!
"Bùng phát đi!"
Ninh Dạ khàn giọng gầm lên.
*Roẹt! Roẹt! Oành!*
Ngọn lửa tím đen u minh cộng hưởng với dược lực tà ác bạo liệt của hàng vạn viên Huyết Hỏa Đan trong lò đan, tạo ra một phản ứng dây chuyền kinh hoàng. Mạch hỏa tinh địa mạch dưới lòng đất Đan Thảo Các bỗng nhiên rạn nứt nẻ diện rộng, bùng phát một luồng bão lửa khổng lồ màu tím đen cuồn cuộn.
*Oành! Oành! Oành!*
Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động toàn bộ Vân Dương Tông núi lửa. Tòa lầu ba tầng Đan Thảo Các bằng gỗ thông đỏ trong nháy mắt bị xé rách vỡ vụn hoàn toàn từ bên trong. Một cột bão lửa khổng lồ màu tím đen lạnh lẽo cao hàng trăm trượng phun thẳng lên trời cao hoang dã, nuốt chửng toàn bộ kho chứa dược liệu và các lò luyện đan lân cận.
Sức nổ kinh hoàng của Cuồng Hỏa Bạo tạo ra một luồng sóng xung kích năng lượng tịch diệt vĩ mô quét qua toàn bộ sườn núi phía bắc, chấn vỡ hoàn toàn cấm chế không gian bảo vệ ngoại môn và đánh sập một mảng tường thành đá lớn sừng sững ngăn cách với hoang dã.
Khói độc đen kịt và tàn lửa tím đen bao trùm toàn bộ nội môn, tạo ra sự hỗn loạn cực độ. Đệ tử tuần tra và chấp pháp đệ tử hoảng loạn tháo chạy chữa cháy, hệ thống phòng thủ sườn núi phía tây hoàn toàn sụp đổ.
Ninh Dạ lợi dụng khói bụi mịt mù và bão lửa che phủ tầm nhìn, bế chặt Mặc Trần đang sặc khói nhẹ sau lưng, bứt tốc bằng thân pháp Tàn Thủy Bộ. Thân hình hắn lướt qua mảng tường thành ngoại môn sụp đổ, nhảy thẳng xuống sườn núi dốc đá hiểm trở, trốn chạy thành công vào màn sương mù đen dày đặc của Hoang dã bóng tối rộng lớn bên ngoài.
***
Phía sau lưng hắn, trong đống đổ nát rực lửa tím đen của Đan Thảo Các sụp đổ hoàn toàn, Tống Thanh Thư bị phế bỏ tu vi đang bò lết trong tàn tro nóng bỏng, gào thét thảm thiết rùng rợn khi ngọn lửa tịch diệt đang gặm nhấm nhục thân phàm nhân phế thải của hắn.
Ở phía bên kia rừng sâu biên giới hoang hoang dã, trưởng lão chấp pháp Tào Diêm đang dẫn đầu đội tuần tra bám sát sườn núi hoang dã sạt lở. Đột nhiên, chiếc Tào Thị Truy Tung La Bàn bằng ngọc đồng trong tay lão bỗng nhiên bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ dữ dội, kim la bàn định vị quay cuồng rồi chỉ thẳng về hướng bìa rừng hoang dã bóng tối nơi Ninh Dạ vừa nhảy xuống tháo chạy.
"Tặc tử mang hắc hỏa! Ngươi chạy không thoát đâu!"
Tào Diêm gầm lên phẫn nộ ngập trời, dắt theo đàn Hỏa Liệp Khuyển biến dị rầm rộ lao thẳng vào màn sương đen hoang dã đuổi sát gót.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!