Tịch Diệt Trảm Thần
Sức nóng tàn bạo từ lòng lò luyện đồng đen phả ra hừng hực, nung đỏ cả khoảng không gian xung quanh cấm địa Hỏa Thần Đại Tế Đàn. Ninh Dạ bị dồn sát mép lò, tấm lưng phàm nhân dán chặt vào thành đồng nung đỏ rực. Sợi xích sắt dẫn huyết quấn quanh thân lò rít lên những tiếng u u lạnh lẽo, như thể hàng vạn linh hồn phàm nhân bị hiến tế đang gào thét đòi mạng. Lồng ngực hắn, nơi vết sẹo xích sắt nung đỏ khổng lồ vừa bị móng vuốt của con Hỏa Kỳ Lân (Giả) cào rách, đang rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ rực, bết dính vào lớp áo vải thô xám cũ kỹ bám đầy tàn tro. Mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi máu tanh và mùi thịt khét lẹt, tạm thời che giấu đi luồng khí tức u minh hắc hỏa đang âm thầm vận hành trong đan điền của hắn.
Trước mặt hắn, con Hỏa Kỳ Lân (Giả) khổng lồ gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Thân thể cấu thành từ lửa dung nham tím sậm của nó rực sáng, hỏa độc bùng phát dữ dội. Nó giương cao chiếc móng vuốt dung nham nung đỏ rực, xé rách màn sương lưu huỳnh dày đặc, giáng thẳng xuống đầu Ninh Dạ với sát ý mạt sát tột cùng.
"Nghịch nghiệt! Chết đi!"
Trương Cuồng đứng trên bệ đá cao hét lớn, gương mặt vạm vỡ dưới giáp đồng đỏ dày cộp lộ ra vẻ kiêu ngạo hống hách. Hắn vung đại khiên Hỏa Đồng Khiên rực lửa rực rỡ, sẵn sàng giáng một đòn trấn áp vật lý nặng nề xuống để đè bẹp Ninh Dạ vào lòng lò luyện nếu hắn có ý định tháo chạy.
Ninh Dạ không lùi, cũng không thể lùi. Sau lưng hắn là miệng lò dung nham s sôi sùng sục, trước mặt là sát chiêu kết liễu của yêu thú. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn hít vào một hơi thật sâu, u minh linh lực vốn đang bị Hắc Dạ Thu Liễm Thuật đóng băng dưới đan điền đột ngột nghịch chuyển tuần hoàn.
*Vút!*
Thân pháp Tàn Thủy Bộ bộc phát tức thời. Thân hình Ninh Dạ nhạt nhòa đi, hóa thành một vệt tàn ảnh tím nhạt lướt qua khe hở hẹp giữa móng vuốt của Hỏa Kỳ Lân và thành lò đồng nung đỏ. Chiếc móng vuốt khổng lồ của yêu thú đập mạnh xuống thành lò, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực rỡ và tiếng nổ chói tai, nhưng chỉ sạt qua bả vai trái bị thương của Ninh Dạ, cào rách thêm một mảng da thịt rỉ máu tươi loang lổ.
Ninh Dạ lộn nhào một vòng trên đất cát nóng bỏng, tay trái gồng lực siết chặt thanh Thiết Phách Kiếm thô sơ giắt bên hông. Thanh trọng kiếm nặng hơn ba trăm cân bằng sắt đen u minh rỉ sét khẽ rung lên một tiếng u u lạnh lẽo. Thế nhưng, sống kiếm đã bị mẻ rạn nứt nẻ nặng nề sau những cú va chạm trước đó, dường như chỉ cần chịu thêm một lực chấn động mạnh nữa là sẽ gãy vụn.
"Ngươi tưởng tránh được sao?!"
Trương Cuồng gầm lên, nhục thân vạm vỡ bứt tốc nhảy xuống từ bệ đá. Hắn cầm Hỏa Đồng Khiên bằng cả hai tay, vận hành Hỏa Đồng Thể Quyết đến cực hạn. Chiếc khiên khổng lồ tỏa ra màn sóng lửa đỏ rực rỡ bộc phát tầm rộng vạn trượng, giáng mạnh từ trên cao xuống định đè bẹp Ninh Dạ.
Ninh Dạ ngước nhìn màn sóng lửa đang áp sát, cảm nhận được áp lực khổng lồ đang ép chặt nhục thân phàm nhân của mình xuống đất đá sạt lở. Hắn định dùng Nghịch Hỏa Chưởng để ăn mòn chiếc khiên, nhưng bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền của hắn vừa khẽ vận lực đã nhói đau dữ dội. Vết bỏng h h h hắc hỏa đường vân cổ tím đen vảy rồng ẩn hiện dưới da đang rỉ máu đen nhẹ do u minh linh lực suy kiệt quá tải. Hắn biết, nếu cưỡng ép bộc phát h h h hắc hỏa thông thường, bàn tay phải của hắn sẽ hoàn toàn bị thiêu rụi trước khi kịp phá vỡ chiếc khiên đồng đỏ cách nhiệt cực tốt kia.
Hắn định ngự khí thâu tóm chiếc hộp đồng chứa tàn hồn Ninh Dao đang đặt trên thần đàn từ xa, nhưng ngay khi thần niệm của hắn vừa chạm vào phạm vi bệ thờ, cấm chế bảo vệ của Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận lập tức bùng phát một luồng lôi sét h h h hỏa lực đánh bật rách nát da tay trái của hắn, khiến máu tươi đỏ rực bắn tung tóe.
Ninh Dạ thối lui ba bước, quỳ gục một chân xuống đất cát nóng bỏng. Khí quản hắn nóng rát, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt nhói đau như bị vạn kim đâm xuyên. Hỏa Kỳ Lân (Giả) lại gầm rú lao tới, móng vuốt dung nham nung đỏ khóa chặt mọi hướng né tránh. Trương Cuồng cầm đại khiên giáng mạnh xuống ngay đỉnh đầu.
*Ta không thể chết ở đây... Tỷ tỷ vẫn đang đợi ta...*
Ninh Dạ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của thần trí, hình ảnh đốm sáng tím nhạt lung linh của tỷ tỷ Ninh Dao bên trong Hộp đồng rỉ sét khẽ hiện lên. Luồng hơi ấm yếu ớt từ chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt u minh áp sát trước ngực khẽ rung động nhịp nhàng, truyền vào tim hắn một luồng sinh mệnh lực ôn hòa dịu nhẹ hệt như dòng nước mát thanh lọc tâm hồn u tối. Luồng ấm áp tịnh hóa ấy chính là mỏ neo đạo tâm cuối cùng giữ cho hắn không bị oán khí hắc hỏa nuốt chửng.
Hắn mở bừng mắt. Đôi mắt xám tro hoàn toàn hóa thành ngọn lửa tím đen tịch diệt lạnh lẽo đến thấu xương.
*Nếu tiên giới dùng mạng phàm nhân làm củi đốt, vậy ta sẽ dùng oán hận của vạn phàm nhân để dập tắt quang minh giả tạo của các ngươi!*
Ninh Dạ không nhìn Trương Cuồng, cũng không nhìn yêu thú. Hắn dùng thần thức câu thông trực tiếp với oán khí khổng lồ của hàng vạn tộc nhân bị hiến tế hằng đêm hằng giờ xung quanh Hỏa Thần Đại Tế Đàn. Oán khí tích tụ ngàn năm dưới lòng đất địa mạch núi lửa, bị xích sắt dẫn huyết trói buộc, lúc này cảm nhận được huyết mạch thần hỏa biến dị của Ninh Dạ, đột ngột bùng phát dữ dội như sóng thần gầm rú.
"Tịch Diệt... Trảm Thần!"
Ninh Dạ khàn giọng gầm lên. Bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền của hắn đột ngột siết chặt chuôi Thiết Phách Kiếm gãy mẻ. Toàn bộ u minh h h h hắc hỏa trong đan điền khí hải bùng nổ, phối hợp với oán khí ngập trời của vạn linh phàm nhân hiến tế, dồn dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét.
*Roẹt! Roẹt! Roẹt!*
Một luồng kiếm khí khổng lồ màu tím đen u minh lạnh lẽo bùng phát bao phủ hoàn toàn thanh Thiết Phách Kiếm. Sức nóng tàn bạo của tế đàn trong nháy mắt bị dập tắt bởi luồng khí lạnh u tối tịch diệt. Không khí xung quanh đóng băng nhẹ, phát ra tiếng gào rú chấn vỡ thần thức của vạn oán linh phàm nhân Ninh Thị Anh Linh.
Sát chiêu Tịch Diệt Kiếm Ý (Sơ bộ) bộc phát hoàn chỉnh!
Ninh Dạ vung kiếm chém ngược từ dưới lên. Một vệt kiếm khí khổng lồ màu tím đen xé rách không gian, chém thẳng vào chiếc Hỏa Đồng Khiên đang giáng xuống.
*Rắc! Rắc! Oành!*
Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động toàn bộ cấm địa tế đàn. Chiếc đại khiên bằng đồng đỏ dày cộp cách nhiệt cực tốt của Trương Cuồng, vốn có khả năng chống lửa cực tốt, dưới kiếm ý tịch diệt mang oán lực ngàn năm bỗng nhiên rạn nứt nẻ diện rộng rồi vỡ nát hoàn toàn thành trăm mảnh đồng vụn bắn tung tóe. Kiếm khí tím đen không hề suy giảm, tiếp tục chém mạnh qua lồng ngực giáp sắt của Trương Cuồng.
*Phụt!*
Máu tươi đỏ rực bắn ra tung tóe. Đầu của Trương Cuồng rụng xuống bệ đá, đôi mắt trợn trừng kinh hãi tột độ trước khi nhục thân vạm vỡ của hắn đổ rạp xuống bệ đá, hóa thành tro bụi đen rụng xuống đất.
Cùng lúc đó, Ninh Dạ xoay người, mượn đà kiếm ý tịch diệt chưa tiêu tán, chém ngang một kiếm thứ hai thẳng vào nhục thân khổng lồ của Hỏa Kỳ Lân (Giả).
*Gào... hực!*
Con yêu thú khổng lồ gầm lên một tiếng sầu thảm đứt quãng. Kiếm khí tím đen chém đôi nhục thân cấu thành từ dung nham đỏ sậm của nó. Ngọn lửa dung nham trên người nó bị u minh h h h hắc hỏa dập tắt vĩnh viễn, nguội lạnh và đông cứng lại thành những khối đá basalt đen kịt trước khi rụng thẳng xuống lòng lò luyện đồng đen đang sôi sùng sục phía dưới.
*Hộc!*
Ninh Dạ quỳ gục xuống đất đá sạt lở, Thiết Phách Kiếm cắm sâu xuống đất để giữ thăng bằng. Kinh mạch cánh tay phải bị tổn thương nặng nề, rỉ máu đen loang lổ dọc theo thớ băng gạc rách nát do gánh chịu oán lực cực hạn vượt quá giới hạn chịu đựng của nhục thân phàm nhân. Thọ nguyên của hắn bị rút ngắn đi một năm vĩnh viễn, đan điền khí hải suy kiệt sạch sẽ u minh linh lực.
Thế nhưng, đôi mắt xám tro rực lửa tím đen của hắn vẫn khóa chặt vào trận nhãn của Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận đặt ngay bệ thờ tế đàn. Sợi tơ sinh mệnh dẫn huyết bằng xích sắt nung đỏ rực vẫn đang run rẩy rút cạn tàn hồn Ninh Dao.
Ninh Dạ nghiến răng gượng dậy, lết từng bước chân nặng nề chứa đầy máu tươi lên bệ đá cao nhất. Hắn dùng bàn tay phải quấn băng gạc đen, vận chút u minh hắc hỏa tàn dư cuối cùng, cắm thẳng Thiết Phách Kiếm gãy mẻ vào tâm trận nhãn của Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận.
*Xoẹt! Roẹt...*
U minh h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa ăn mòn hoàn toàn các đường vân phù văn tà trận của Vân Dương Tông. Ngọn lửa đen tịch diệt lan rộng dọc theo xích sắt dẫn huyết, triệt để chặt đứt sợi tơ năng lượng trói buộc linh hồn Ninh Dao.
Hộp đồng rỉ sét trong ngực áo hắn khẽ rung động mạnh mẽ, phát ra một làn lân quang tím nhạt dịu nhẹ, báo hiệu tàn hồn của tỷ tỷ đã hoàn toàn thoát khỏi liên kết rút thọ nguyên của đại trận hiến tế.
Ninh Dạ thở phào một hơi, tay trái ôm chặt lồng ngực rỉ máu bảo vệ hộp đồng bảo mệnh vĩnh viễn. Thế nhưng, ngay khi sợi xích sắt dẫn huyết cuối cùng bị h h h hắc hỏa ăn mòn đứt gãy, sự mất cân bằng năng lượng cực hạn của Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận bất ngờ bộc phát.
*Uỳnh! Oành!*
Lò luyện đồng đen khổng lồ chứa hàng vạn oán khí phàm nhân bỗng nhiên nứt nẻ diện rộng rồi nổ tung kinh thiên động địa. Sức nổ kinh hoàng thổi bay toàn bộ bệ đá tế đàn, giải phóng hàng ngàn linh thể oán linh phàm nhân gào rú chói tai bay vút lên trời cao hoang dã. Luồng oán khí khổng lồ bộc phát, tạo thành một cột khói đen rực lửa tím quét thẳng lên đỉnh núi Vân Dương Sơn.
*Boong! Boong! Boong!*
Tiếng chuông báo động màu đỏ rực toàn tông môn bất ngờ vang dội dồn dập khắp bầu trời đêm, phá tan sự tĩnh lặng của Vân Dương Tông. Ánh sáng đỏ rực rỡ từ đỉnh núi lan tỏa vạn dặm báo hiệu cấm địa tế đàn đã bị phá hủy hoàn toàn, kích hoạt toàn bộ Chấp pháp điện và Chưởng môn Triệu Hằng xuất thế vây quét tàn sát diện rộng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!