Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đột Kích Thần Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ Hỏa Thần Đại Tế Đàn như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy chết chóc và oán hận. Gió từ miệng núi lửa Vân Dương rít lên từng hồi chói tai, mang theo lớp bụi tro xám xịt và mùi lưu huỳnh nồng nặc, khét lẹt. Dưới đáy thung lũng hẹp, chiếc lò luyện khổng lồ bằng đồng đen sừng sững như một con quái thú đang há miệng nuốt chửng sinh mệnh của phàm nhân. Những sợi xích sắt dẫn huyết nung đỏ rực quấn quanh thân lò khẽ rung lên, phát ra âm thanh u u lạnh lẽo của hàng vạn linh hồn phàm nhân bị thiêu sống qua nhiều thế hệ. Sợi tơ sinh mệnh kết nối hoán mệnh trận từ xa đang không ngừng rút cạn tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao trong ngực áo hắn. Thời gian đang đếm ngược một cách tàn nhẫn.


Ninh Dạ ẩn mình sau tảng đá basalt khổng lồ bám đầy rêu độc, đôi mắt xám tro nhìn trừng trừng vào mục tiêu. Ngực áo hắn dán chặt vào đá lạnh, nhưng vết sẹo bỏng xích sắt nung đỏ khổng lồ trước ngực vẫn rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ rực, thấm đẫm lớp áo vải thô xám cũ kỹ. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen tuyền, khẽ giật mạnh hằng khắc dưới da khi những đường vân cổ màu tím đen vảy rồng đang rục rịch đòi bộc phát u minh lực lượng. Hắn khẽ đưa tay trái xoa nhẹ lên ngực, nơi chiếc Hộp đồng rỉ sét bọc vỏ sắt u minh đang nằm yên lặng. Hơi ấm từ tàn hồn Ninh Dao truyền qua lớp vỏ sắt lạnh buốt vô cùng yếu ớt, tựa như một ngọn nến sắp lụi tắt trong gió bão.


"Tỷ tỷ... hãy đợi ta."


Ninh Dạ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đầy dứt khoát. Hắn khẽ tháo nắp bình thuốc bột Hư Linh Tán mà Lục Tử đã mạo hiểm tính mạng trộm từ đan đường, đổ ra lòng bàn tay rồi xoa đều lên khắp nhục thân rách nát của mình. Dược bột mát lạnh thấm vào da thịt, lập tức phong tỏa hoàn toàn mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai trái bị thương và hơi ấm u minh hắc hỏa trong đan điền. Đây là bài tẩy duy nhất giúp hắn qua mắt được khứu giác nhạy bén cực độ của con quái thú khổng lồ đang nằm phục bên bệ thờ.


Hắn ngước nhìn lên bệ đá cao nhất. Ở đó, Trương Cuồng – tên thủ vệ vạm vỡ mặc giáp đồng đỏ dày cộp – đang đứng sừng sững như một pho tượng thần hộ pháp. Tay hắn cầm chặt chiếc đại khiên Hỏa Đồng Khiên rực lửa rực rỡ, tỏa ra uy áp Luyện Khí tầng chín đỉnh phong đầy kiêu ngạo. Bên cạnh bệ thờ, con Hỏa Kỳ Lân (Giả) khổng lồ đang nằm phục, toàn thân nó cấu thành từ lửa dung nham đỏ sậm chứa đầy hỏa độc núi lửa. Nó khẽ khịt mũi, luồng hơi thở nóng rực phun ra làm nung chảy cả lớp đá basalt dưới chân, nhưng nhờ có Hư Linh Tán, nó vẫn chưa phát hiện ra kẻ xâm nhập đang ẩn nấp cách đó không xa.


Ninh Dạ biết, Chưởng môn Triệu Hằng lúc này đang bận tiếp đón sứ giả Cơ Vô Ưu đến từ Thần Quang Thánh Địa tại đại điện nội môn để dâng hiến hỏa dịch phàm nhân. Đây là khoảng trống thời gian duy nhất để hắn ra tay. Nếu bỏ lỡ đêm nay, tàn hồn của Ninh Dao sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô.


Hắn siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm thô sơ giắt bên hông. Thanh trọng kiếm nặng hơn ba trăm cân bằng sắt đen u minh rỉ sét khẽ rung lên một tiếng u u lạnh lẽo. Ninh Dạ hít vào một hơi thật sâu, u minh linh lực vốn đang bị đóng băng dưới đan điền đột ngột nghịch chuyển tuần hoàn. Hắn lướt ra khỏi bóng tối của tảng đá basalt như một vệt tàn ảnh tím nhạt.


*Vút!*


Thân pháp Tàn Thủy Bộ bộc phát tức thời, Ninh Dạ áp sát bệ đá tế đàn trong nháy mắt. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa bước chân vào phạm vi mười trượng của bệ thờ, Trương Cuồng vốn đang nhắm mắt bỗng nhiên bừng mở hai con ngươi rực lửa. Với kinh nghiệm chiến đấu của một tu sĩ Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, hắn lập tức cảm nhận được luồng kình phong bất thường xé rách màn sương lưu huỳnh.


"Kẻ nào dám đột kích cấm địa tế đàn?!"


Trương Cuồng gầm lên một tiếng như sấm sét, không hề do dự vung chiếc Hỏa Đồng Khiên khổng lồ dập mạnh xuống đất.


*Oành!*


Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp thung lũng hẹp. Chiếc khiên đồng đỏ dập xuống đất đá, kích hoạt trận pháp Hỏa Đồng Thể Quyết, tạo ra một màn sóng lửa đỏ rực rỡ bộc phát tầm rộng vạn trượng lao thẳng về phía Ninh Dạ. Sóng nhiệt cuồn cuộn thổi bay mọi bụi cát, áp lực khổng lồ đẩy lui thân hình Ninh Dạ ngược lại vài trượng, hai chân hắn kéo lê trên mặt đất đá tạo thành hai vệt rãnh sâu.


Chưa kịp để Ninh Dạ đứng vững, con Hỏa Kỳ Lân (Giả) bên cạnh bệ thờ đã bị đánh động. Nó đứng phắt dậy, bờm lửa dựng ngược rực ánh tím sậm đầy hỏa độc. Nó há hốc mồm rồng khổng lồ, phun ra một luồng hỏa độc dung nham tím lạnh lẽo nhưng mang nhiệt độ cực hạn thiêu đốt không gian xung quanh.


*Hực!*


Luồng hỏa độc dung nham tím quét qua, thiêu rụi hoàn toàn một góc áo vải thô xám của Ninh Dạ. Sức nóng tàn bạo bốc lên làm rát bỏng cả lớp da thịt phàm nhân dưới mặt nạ sắt. Ninh Dạ gầm lên một tiếng khàn đục, nhục thân Nghịch Hỏa Thể Nhất Trọng kích hoạt, các đường vân cổ màu tím đen sần sùi nổi rõ dọc cánh tay phải để chống chọi lại nhiệt lượng cắn trả. Hắn lộn nhào một vòng trên đất cát nóng bỏng, vung Thiết Phách Kiếm chém mạnh một cú chém vật lý bộc phát vào sống khiên của Trương Cuồng.


*Keng! Roẹt...*


Tiếng kim loại va chạm chói tai nhức óc vang lên. Thanh Thiết Phách Kiếm nặng nề chém mạnh vào bề mặt Hỏa Đồng Khiên, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực rỡ. Thế nhưng, chiếc khiên đồng đỏ cách nhiệt cực tốt không hề xuất hiện một vết mẻ rạn nứt nào. Ngược lại, lực phản chấn khổng lồ từ Hỏa Đồng Thể Quyết truyền dọc theo sống kiếm, nứt nẻ toàn bộ kẽ ngón tay trái của Ninh Dạ, khiến máu tươi đỏ rực rỉ ra bết dính vào chuôi kiếm rỉ sét.


"Hừ, một tên phế vật tạp dịch mang kiếm sắt rỉ mà cũng dám vọng tưởng phá vỡ phòng ngự của ta sao?!" Trương Cuồng cười khinh bỉ, tay phải vung đại khiên quét ngang một cú chấn động vật lý nặng nề, chấn văng Thiết Phách Kiếm của Ninh Dạ ra xa.


Ninh Dạ bị hất văng ngược lại vách đá, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt nhói đau dữ dội, máu tươi từ bả vai trái bị thương chảy ra loang lổ. Hắn nhận thấy chiếc Hỏa Đồng Khiên này phòng ngự vật lý và cách nhiệt quá hoàn hảo, nếu tiếp tục dùng sức mạnh thô bạo chiến đấu cận chiến sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.


Hắn nghiến chặt răng, định vận hành u minh hắc hỏa bộc phát Nghịch Hỏa Chưởng để ăn mòn trực tiếp chiếc khiên đồng đỏ. Ninh Dạ tụ lực vào bàn tay phải quấn băng gạc đen, phóng ra một luồng chưởng lực tím đen u u ám ảnh đánh thẳng vào tâm khiên.


*Bùm!*


Thế nhưng, ngay khi Nghịch Hỏa Chưởng vừa chạm vào bề mặt Hỏa Đồng Khiên, hỏa lực bạo liệt tích tụ ngàn năm của chiếc khiên đồng đỏ bất ngờ phản phệ ngược lại. Luồng lửa đỏ bùng phát nuốt chửng lấy chưởng lực tím đen, nung nóng bỏng toàn bộ bàn tay phải của Ninh Dạ qua lớp băng gạc đen rách nát. Cơn đau đớn tột cùng như bị vạn kiến cắn xé xương tủy bùng lên, khiến Ninh Dạ suýt nữa gục ngã xuống đất cát.


*Gào!*


Con Hỏa Kỳ Lân (Giả) không để cho hắn có thời gian thở dốc. Nó gầm lên một tiếng cuồng bạo, móng vuốt dung nham nung đỏ rực rỡ của nó xé rách màn sương lưu huỳnh, lao thẳng về phía Ninh Dạ với tốc độ cực nhanh tầm gần.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Ninh Dạ nhắm mắt lại. Hắn dẫn dắt một sợi u minh hắc hỏa nhỏ chạy qua các kinh mạch nhỏ xung quanh hốc mắt hằng đêm trước Hắc Hỏa Thần Đồ.


*Xoẹt!*


Đồng tử xám tro của hắn bừng mở, rực cháy ngọn lửa tím đen vĩnh hằng dưới lớp mặt nạ sắt. Nhãn thuật Nghịch Hỏa Nhãn kích hoạt hoàn toàn.


Trong thế giới quan của Ninh Dạ lúc này, mọi cảnh vật xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại những dòng chảy năng lượng linh khí màu đỏ rực sần sùi của trận pháp. Hắn nhìn thấu qua lớp giáp đồng đỏ dày cộp của Trương Cuồng, phát hiện ra dòng chảy linh khí của Hỏa Đồng Thể Quyết đang liên kết chặt chẽ với địa mạch núi lửa dưới chân hắn. Và ngay dưới chân bệ đá của Trương Cuồng, có một điểm xung khắc địa mạch đang rạn nứt nẻ nhẹ do chấn động núi lửa phun trào hằng giờ.


"Tìm thấy rồi... Trận nhãn dưới chân ngươi!" Ninh Dạ thầm nghĩ, sát ý lạnh lùng quyết đoán bùng phát.


Nhưng ngay khi hắn vừa phát hiện ra điểm yếu, con Hỏa Kỳ Lân (Giả) đã áp sát trước mặt. Móng vuốt dung nham nung đỏ rực của nó sạt mạnh qua lồng ngực Ninh Dạ, cào rách thêm một vết thương sâu hoắm dọc theo vết sẹo xích sắt cũ, rỉ máu tươi đỏ rực bết dính áo thô xám. Lực va chạm khổng lồ dồn Ninh Dạ sát mép lò luyện đồng đen khổng lồ rực lửa, nơi nhiệt độ cực hạn đang bốc lên hừng hực muốn thiêu rụi nhục thân phàm nhân của hắn chỉ trong vài nhịp thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!